Chương 4

Hoàng hôn trên Thiên Hạ Đại Lục không mang màu của sự bình yên, mà là màu của máu đông lại.

Bầu trời nhuộm đỏ thẫm, những đám mây cuồn cuộn như những con thú dữ đang gầm rú trong im lặng.

Đây là lúc ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh nhất, lúc "Luật Luân Chuyển" chuẩn bị khởi động, và cũng là lúc sát khí trong không khí dày đặc đến mức có thể cắt da thịt.

Lâm Phong đứng giữa cánh đồng hoang vu, nơi cỏ dại cao quá đầu, xào xạc trong gió lạnh.

Nhưng hắn không cảm thấy gió.

Hắn chỉ cảm thấy sự trống rỗng kinh hoàng đang nuốt chửng linh hồn mình.

"Ra vậy," giọng nói của Khuyết vang lên, lạnh lẽo như băng đá, nhưng không phát ra từ miệng Lâm Phong mà từ sâu thẳm trong não bộ, vang vọng như tiếng chuông mộ.

"Thầy đầu tiên...

không tồn tại.

Vì anh ta đã bị *ta* nuốt chửng.

Ký ức của ngươi là thức ăn cho sức mạnh này, Lâm Phong.

Đừng kháng cự.

Hãy để ta dẫn đường."

Lâm Phong nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cào vào lòng bàn tay, máu thấm ra nhưng hắn không hề hay biết.

Hắn đang cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng, cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Bạch Tử Hân, của Tiểu Y, của bất kỳ ai đã từng gọi hắn là "gia đình".

Nhưng mỗi khi hình ảnh đó hiện lên, nó lại bị một làn khói đen dày đặc che khuất, tan biến vào hư vô.

"Không!" Lâm Phong gầm lên, tiếng nói khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng.

"Họ là thật!

Họ không phải là ảo ảnh!"

"Thật ư?" Khuyết cười nhạo, một nụ cười đầy kịch tính và tàn nhẫn.

"Nếu họ thật, tại sao ngươi không thể nhớ rõ mùi hương trên tóc cô bé?

Tại sao ngươi không thể nhớ rõ ánh mắt của người anh cả?

Ngươi đang đánh đổi linh hồn để mua sức mạnh, và giờ thì cái giá đã đến lúc thanh toán."

Bỗng nhiên, không gian xung quanh rung chuyển.

Những ngọn cỏ cao vút bắt đầu lay động dữ dội, không phải vì gió, mà vì sự hiện diện của một thực thể khác.

Từ phía chân trời, ba bóng đen xuất hiện, bước đi trên mặt đất với những bước chân nặng nề, mỗi bước đều làm nứt vỡ mặt đất.

Đó là ba đệ tử Thiên Uy Sect, những kẻ săn lùng mang "Tiền Thế Nguyền Rủa".

Nhưng lần này, họ không còn là những kẻ yếu đuối như trước.

Linh lực tím sẫm bao phủ cơ thể họ, mắt họ đỏ ngầu, không còn chút nhân tính nào.

Họ đã tự nguyện chấp nhận nguyền rủa để đạt được sức mạnh, trở thành những con thú hoang dã, những kẻ đi tìm "Chìa Khóa" để hoàn thiện sự hủy diệt của mình.

"Ta ngửi thấy mùi của sự tan vỡ," tên dẫn đầu, một gã khổng lồ với cơ bắp cuồn cuộn, gầm lên.

Giọng nói của hắn giống như đá va vào đá, thô ráp và đầy sát ý.

"Lâm Phong.

Chìa Khóa sống.

Giao nộp linh hồn của ngươi, và chúng ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."

Lâm Phong nhìn họ, ánh mắt lạnh lùng.

Trong khoảnh khắc đó, sự sợ hãi biến mất.

Thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ.

Hắn nhận ra rằng, nếu hắn không chiến đấu, không chỉ bản thân hắn sẽ chết, mà tất cả những người hắn muốn bảo vệ cũng sẽ bị tiêu diệt bởi những kẻ như thế này.

"Ta không giao nộp thứ gì cả," Lâm Phong nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta sẽ lấy mạng các ngươi."

Khuyết cười lớn trong đầu.

Hãy để ta điều khiển cơ thể này.

Hãy để ta cho chúng nếm trải nỗi đau của sự tuyệt vọng!"

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn biết mình không thể kiểm soát hoàn toàn Khuyết.

Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu để Khuyết hoàn toàn chiếm ưu thế, hắn sẽ mất đi chính mình mãi mãi.

Hắn cần một sự cân bằng.

Một sự thỏa hiệp.

"Được," Lâm Phong thì thầm trong tâm trí.

"Ngươi dẫn đường.

Nhưng ta sẽ quyết định ai sống, ai chết."

Khuyết im lặng một giây, rồi cười khẩy.

"Thỏa thuận.

Nhưng nhớ kỹ, Lâm Phong.

Nếu ngươi yếu đuối, ta sẽ ăn thịt linh hồn ngươi."


Đêm bắt đầu buông xuống.

Bầu trời tối đen như mực, những vì sao lấp lánh, nhưng ánh sáng của chúng dường như bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.

"Luật Luân Chuyển" đang hoạt động.

Ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh, linh hồn của những người mang nguyền rủa bắt đầu trôi nổi, tìm kiếm cơ thể mới.

Lâm Phong ngồi xuống, lưng dựa vào một tảng đá lớn.

Hắn đóng mắt, cố gắng ổn định lại linh lực trong cơ thể.

Nhưng hắn biết rằng, đêm nay sẽ là một đêm dài.

Và có lẽ, hắn sẽ không còn là chính mình khi bình minh đến.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Lâm Phong."

Hắn mở mắt, quay đầu lại.

Một bóng người đứng đó, mặc áo bào đen, mặt nạ bạc che kín khuôn mặt.

Đó là Tiêu Vô Kỵ.

"Ngươi đến để giết ta?" Lâm Phong hỏi, giọng nói lạnh lùng.

Tiêu Vô Kỵ lắc đầu.

Ta đến để cứu ngươi.

Và để cứu thế giới này."

"Cứu thế giới?" Lâm Phong cười nhạo.

"Bằng cách giết chết tất cả những người mang nguyền rủa?

Đó không phải là cứu rỗi.

Đó là diệt chủng."

"Đó là sự thanh trừng," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng nói bình thản, nhưng đầy kiên quyết.

"Sự tồn tại của những kẻ đổi xác là lỗi của Thiên Đạo.

Và cách duy nhất để sửa lỗi là loại bỏ chúng.

Ngươi là Chìa Khóa, Lâm Phong.

Ngươi là nguyên nhân của mọi đau khổ.

Nếu ngươi chết, cánh cổng sẽ đóng lại.

Thế giới sẽ được cứu."

Lâm Phong đứng dậy, linh lực trong cơ thể hắn cuộn trào.

"Ta không phải là nguyên nhân.

Ta là nạn nhân.

Và ta sẽ không để ngươi giết ta."

Tiêu Vô Kỵ cười nhẹ.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta?

Ngươi chỉ ở tầng Tư Dưỡng.

Ta đã đạt đến tầng Hóa Sinh.

Và ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu."

Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ bắn ra, lao về phía Lâm Phong.

Lâm Phong né tránh, nhưng luồng linh lực đó vẫn làm xước vai hắn, máu chảy ra.

"Đánh đi," Tiêu Vô Kỵ nói.

"Hãy cho ta thấy sức mạnh của Chìa Khóa."

Lâm Phong nghiến răng.

Hắn biết rằng, nếu hắn chiến đấu với Tiêu Vô Kỵ, hắn sẽ không thể thắng.

Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn không chiến đấu, tất cả những người hắn yêu quý sẽ chết.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực trong cơ thể.

Hắn nhớ lời hứa với Tiểu Y.

*"Anh là gia đình của em."* Hắn nhớ về Bạch Tử Hân, người anh cả kiên cường.

Và hắn nhớ về chính mình, người đàn ông cô đơn, khao khát thuộc về.

*"Đừng nghĩ đến họ,"* Khuyết thì thầm, giọng nói đầy kích động.

*"Họ sẽ chết.

Tất cả sẽ chết.

Chỉ có chúng ta là sống sót.

Chỉ có chúng ta là vĩnh cửu."*

Lâm Phong mở mắt.

Ánh mắt hắn không còn lạnh lùng nữa.

Nó tràn đầy sự giận dữ, sự tuyệt vọng, và sự quyết tâm.

"Ta sẽ không để ngươi giết họ," hắn nói.

"Dù phải đánh đổi linh hồn mình."

Hắn lao tới, tay phải nắm chặt, linh lực tím sẫm bao phủ lấy nắm đấm.

Cú đấm của hắn mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng vào Tiêu Vô Kỵ.

Tiêu Vô Kỵ không né tránh.

Hắn đưa tay ra, chặn lại cú đấm của Lâm Phong.

Hai luồng linh lực va chạm, tạo ra một vụ nổ lớn, sóng khí lan tỏa ra xung quanh, làm vỡ nát những tảng đá xung quanh.

Lâm Phong cảm thấy đau đớn.

Cú va chạm đó làm rung chuyển toàn bộ cơ thể hắn.

Nhưng hắn không lùi lại.

Hắn tiếp tục tấn công, từng cú đấm, từng cú đá, đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

Tiêu Vô Kỵ mỉm cười.

"Ngươi thật ngu ngốc.

Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta bằng sức mạnh thô bạo?"

Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ bắn ra, đánh bay Lâm Phong ra xa.

Lâm Phong va mạnh vào một tảng đá, máu phun ra từ miệng hắn.

"Ngươi đã thua rồi," Tiêu Vô Kỵ nói, bước tới.

"Giao nộp Chìa Khóa.

Và ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."

Lâm Phong nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời tối đen.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang yếu đi.

Linh lực trong cơ thể hắn đang cạn kiệt.

Nhưng trong tâm trí hắn, một giọng nói vang lên.

*"Chìa Khóa đã mở.

Bước tiếp theo là gì, Lâm Phong?

Liệu cậu có sẵn sàng đánh đổi gia đình của mình để cứu thế giới?

Hay cậu sẽ để thế giới chết, để bảo vệ gia đình của mình?"*

Lâm Phong nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má.

Hắn không có câu trả lời.

Và có lẽ, hắn sẽ không bao giờ có câu trả lời.

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của Khuyết.

Không phải của Tiêu Vô Kỵ.

Mà là một giọng nói thân thuộc, đầy sự ấm áp và kiên cường.

"Lâm Phong!

Đừng bỏ cuộc!"

Hắn mở mắt.

Bạch Tử Hân đứng đó, thanh kiếm trong tay, ánh mắt kiên định.

Bên cạnh hắn là Tiểu Y, linh lực bao phủ cơ thể bé nhỏ, ánh mắt đầy sự dũng cảm.

"Anh hứa với em," Tiểu Y nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Anh sẽ không để ai giết anh."

Lâm Phong nhìn họ, ánh mắt hắn tràn đầy sự cảm động.

Hắn nhận ra rằng, hắn không đơn độc.

Hắn có gia đình.

Và vì gia đình đó, hắn sẽ chiến đấu đến cùng.

Hắn đứng dậy, linh lực trong cơ thể hắn cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn Tiêu Vô Kỵ, ánh mắt lạnh lùng, nhưng đầy sự kiên định.

"Ta sẽ không giao nộp Chìa Khóa," hắn nói.

"Và ta sẽ không để ngươi giết họ."

Tiêu Vô Kỵ cười lạnh.

"Vậy thì hãy chết cùng nhau."

Hắn vung kiếm, lao về phía Lâm Phong.

Lâm Phong cũng lao tới, tay phải nắm chặt, linh lực tím sẫm bao phủ lấy nắm đấm.

Hai người họ va chạm, tạo ra một vụ nổ lớn, ánh sáng chói lòa bao trùm cả cánh đồng hoang vu.

Và trong khoảnh khắc đó, khi ánh sáng tan biến, Lâm Phong cảm thấy một thứ gì đó bên trong mình vỡ tan.

Không phải là cơ thể.

Mà là một phần của linh hồn.

Một phần của ký ức.

Một phần của chính mình.

Và rồi, một cánh cổng khổng lồ, bằng xương và máu, hiện ra trước mặt hắn.

Bên trong cánh cổng, là sự hủy diệt.

Là sự kết thúc.

Là thế giới mới.

Và hắn biết rằng, hắn phải bước vào.

Để bảo vệ gia đình.

Để cứu thế giới.

Dù cái giá phải trả là chính linh hồn mình.

Hắn bước tới, tay nắm chặt lấy tay của Bạch Tử Hân và Tiểu Y.

"Đi cùng ta," hắn nói.

"Dù chúng ta có chết, chúng ta sẽ chết cùng nhau."

Và rồi, ba người họ bước vào cánh cổng.

Và thế giới cũ, bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập