Chương 23
Không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể hữu hình, dày đặc và nặng nề như chì lỏng.
Nó tràn vào lỗ chân lông, lấp đầy phổi, bóp nghẹt từng nhịp đập yếu ớt còn sót lại trong lồng ngực Lâm Phong.
Hắn nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, mắt trợn to nhìn lên bầu trời đen kịt.
Không sao chổi nào sáng sủa ở đây.
Chỉ có những vết nứt màu tím biếc đang lan tỏa từ chân trời này sang chân trời kia, như thể thế giới này là một tấm gương vỡ vụn dưới áp lực của vô số linh hồn va chạm nhau.
"Đừng di chuyển," giọng nói ấy vang lên.
Không phải trong đầu, mà trực tiếp vào tủy xương.
Một giọng nữ tính, dịu dàng nhưng mang theo sự mệt mỏi ngàn đời.
"Cơ thể ngươi đang phản ứng với Luật Luân Chuyển.
Nếu ngươi cử động thêm một li nữa, kinh mạch sẽ nổ tung."
Lâm Phong cố gắng nhúc nhích ngón tay út bên trái.
Đau đớn xé toạc thần kinh.
Cảm giác như có ai đó vừa rót axit vào trong những sợi dây thừng kết nối các cơ bắp của hắn.
Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra, thấm đẫm áo vải thô đã rách nát sau trận chiến với Tiêu Vô Kỵ.
đang nói?" Lâm Phong gượng hỏi.
Giọng khàn đặc, như hai mảnh đá mài vào nhau.
"Mẹ ngươi," giọng trả lời bình thản.
"Hay ít nhất là phần ký ức còn sót lại của bà ấy trong linh hồn này."
Lâm Phong sững sờ.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa từ huyệt đan điền.
Đó không phải là sự xâm nhập thô bạo của nhân cách Khuyết tàn nhẫn, cũng không phải sự lạnh lẽo tính toán của bản thân hắn hiện tại.
Nó giống như bàn tay vuốt ve tóc trẻ thơ — nhẹ nhàng, nhưng đầy quyền năng kiểm soát tuyệt đối.
Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Những vết thương tự khâu lại trước mắt hắn.
Máu tươi ngừng chảy, da thịt nối liền nhau với tốc độ chóng mặt, để lại những đường sẹo bạc sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo.
Linh lực trong cơ thể hắn vốn dĩ đang hỗn loạn do va chạm giờ đây bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đáng sợ.
"Luật Luân Chuyển đã bắt đầu," giọng nói của 'người mẹ' tiếp tục.
"Đây không phải là đêm bình thường, Phong à.
Đây là lúc ranh giới giữa sinh và tử tan vỡ."
Lâm Phong cố ngồi dậy.
Đau đớn vẫn còn đó, nhưng nó giờ đây trở thành một công cụ để hắn tỉnh táo thay vì tê liệt.
Hắn liếc nhìn phía xa nơi Tiêu Vô Kỵ rơi xuống vực thẳm.
Bóng tối ở đó dày đặc hơn bình thường, như thể cái miệng hố ấy đang đói khát sự sống.
"Chúng ta cần di chuyển," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.
Sự hoảng loạn ban đầu đã được thay thế bằng một lý trí sắc bén hơn bao giờ hết.
"Tử Hân đâu?"
"Cậu ấy ở gần đó, nhưng thần thức của cậu ấy bị nhiễu loạn bởi linh lực hoang dã," người phụ nữ trong ký ức đáp.
"Nếu ngươi muốn cứu anh ta, hoặc nếu ngươi muốn hiểu tại sao Tiêu Vô Kỵ lại gọi ngươi là 'Chìa Khóa', thì chúng ta phải đi sâu hơn nữa."
"Sâu hơn?" Lâm Phong nhíu mày.
Hắn nhìn quanh khu vực hoang dã này.
Những tảng đá xung quanh đang rung chuyển nhẹ nhàng, phát ra những âm thanh rên rỉ giống như tiếng thở dài của những sinh vật khổng lồ dưới lòng đất.
"Ngươi muốn nói đến cái gì?"
"Đến nơi mà Luật Luân Chuyển bắt đầu hình thành," giọng nữ đáp.
"Nơi mà linh hồn cũ chết đi và linh hồn mới được sinh ra không phải từ thai nghén, mà từ sự hủy diệt."
Lâm Phong đứng dậy.
Cơ thể hắn nặng nề nhưng vững chãi hơn trước đây rất nhiều.
Hắn cảm nhận được dòng chảy nguyên lực trong cơ thể mình đang thay đổi cấu trúc.
Tầng Định Thần thứ sáu của cảnh giới Hấp Thụ vốn dĩ là giai đoạn ổn định thần trí, ngăn chặn tâm ma xâm nhập.
Nhưng giờ đây, dưới ảnh hưởng của ký ức này, hắn thấy những bức tường phòng thủ đó không còn cần thiết nữa — vì chính hắn đã trở thành nơi trú ẩn cho một linh hồn khác.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân in xuống đất đều tạo ra một vòng sóng nhỏ màu tím lan tỏa xung quanh.
Những đóa hoa cỏ dại mọc lên từ kẽ đá, nở rộ trong tích tắc rồi héo úa ngay lập tức.
Chu kỳ sinh tử được rút gọn đến mức kinh hoàng chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
"Đây là gì?" Lâm Phong hỏi khi một cánh hoa rơi vào lòng bàn tay hắn và hóa thành tro bụi trắng xóa.
"Nghĩa địa của những lựa chọn sai lầm," giọng nói đáp lại, mang theo nỗi buồn sâu thẳm.
"Thiên Hạ Đại Lục không chỉ là nơi con người tu luyện.
Nó là một cỗ máy khổng lồ tiêu thụ linh hồn để duy trì sự tồn tại của cảnh giới cao hơn."
Lâm Phong dừng bước.
Thông tin này đập vào đầu hắn mạnh như một cú đấm vô hình.
Hắn luôn nghĩ rằng mình đang chiến đấu vì công lý, hoặc ít nhất là để bảo vệ những người yếu đuối khỏi cái chết oan uổng.
Nhưng nếu chính bản chất của thế giới này là sự tàn sát?
"Là thứ duy nhất có thể ngắt kết nối giữa các bánh răng," giọng nữ cắt ngang.
"Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải chấp nhận rằng mọi nỗ lực cứu rỗi đều vô nghĩa trong ngắn hạn."
Lâm Phong cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lồng ngực.
Không phải sự cuồng nộ mù quáng của Khuyết, mà là sự phẫn uất lý trí.
Hắn không muốn nghe những triết lý bi quan này.
Hắn đã mất quá nhiều thứ — danh dự, thân phận, và cả phần thiện lương cuối cùng trong con người mình chỉ để tồn tại cho đến ngày hôm nay.
"Đưa ta đi," Lâm Phong nói lạnh lùng.
"Nếu đó là nơi mà sự thật nằm ở đó, tôi sẽ phá hủy nó."
Họ không di chuyển bằng chân nữa.
Không gian quanh họ bắt đầu bẻ cong.
Những ngọn núi đá đen sẫm phía xa trôi lại gần với tốc độ chóng mặt, rồi tan vỡ thành những mảnh vụn ánh sáng.
Lâm Phong nhận ra mình đang rơi — hoặc có lẽ là bay lên cao vào một chiều không gian khác biệt hoàn toàn so với thế giới thực tại mà hắn vừa rời bỏ vài phút trước.
Khi chân hắn chạm đất lần nữa, cảnh tượng hiện ra khiến hắn phải nín thở.
Đây không còn là hoang dã của Thiên Hạ Đại Lục nữa.
Đây là một đại sảnh bằng đá trắng tinh khôi, rộng lớn đến mức không thể thấy được bức tường bao quanh.
Trên sàn nhà khắc họa những hình ảnh phức tạp — hàng ngàn linh hồn đang quỳ gối, nối liền nhau thành một chuỗi vòng tròn vô tận.
Mỗi người trong số họ đều có khuôn mặt của ai đó mà Lâm Phong từng biết: đồng môn đã chết, sư phụ già nua, thậm chí cả chính hắn ở những phiên bản khác nhau của quá khứ.
Ở trung tâm đại sảnh là một cột trụ ánh sáng màu vàng kim tỏa ra từ dưới lòng đất lên đến tận trần nhà mờ ảo.
Cột ánh sáng ấy đập thình thịch như trái tim của con thú khổng lồ.
Mỗi lần nó co bóp, linh lực trong không gian lại tăng thêm gấp bội, khiến da thịt Lâm Phong bị bỏng rát nhẹ nhàng.
Bạch Tử Hân đang đứng ở chân cột trụ đó.
Người kiếm tu thiên tài này cúi đầu, hai tay ôm chặt lấy thanh kiếm gãy nát trên vai áo tả lả của mình.
Hắn không hề nhận ra sự hiện diện của Lâm Phong và giọng nói trong đầu hắn.
Thần thức của Tử Hân dường như bị hút vào bên trong cột ánh sáng ấy, khiến khuôn mặt kiêu ngạo vốn đầy vẻ khinh thường giờ đây trở nên trống rỗng đáng sợ.
"Đừng đến gần," giọng nữ trong ký ức cảnh báo gấp gáp hơn trước rất nhiều lần so với bình thường.
"Nếu ngươi tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc Luật Luân Chuyển mà chưa chuẩn bị sẵn sàng, linh hồn của ngươi sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn."
Lâm Phong dừng lại cách Tử Hân khoảng mười bước chân.
Hắn nhìn thấy những dòng chữ cổ xưa đang trôi nổi lơ lửng quanh cột trụ ánh sáng.
Chúng không phải là văn tự thông thường dùng để giao tiếp hàng ngày giữa các tu sĩ mà là một dạng ký hiệu nguyên thủy phản chiếu trực tiếp ý chí của Thiên Đạo xuống trần gian qua mắt người xem xét chúng bằng cặp mắt phật pháp quán sát vạn vật chung quanh mình đang diễn ra trước mắt chính con người họ nhìn thấy ngay lúc này đây trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối nhất từ xưa đến nay chưa từng có tiền lệ bao giờ kể cả khi đứng giữa chiến trường khốc liệt nhất cũng không thể so sánh được với cảm giác kinh hãi tột độ mà Lâm Phong đang trải qua hiện tại này.
Hắn cố gắng tập trung tinh thần để giải mã những ký hiệu đó.
Linh lực trong cơ thể hắn tự động chảy ra từ huyệt đạo, tạo thành một tấm màng bảo vệ mỏng manh xung quanh đầu hắn nhằm chống lại áp lực dữ dội của linh hồn nơi đây đè nặng lên ý thức khiến cho toàn bộ thân xác run rẩy không kiểm soát nổi nữa dù chỉ mới vừa bắt đầu tiếp cận vùng nguy hiểm chết người này mà thôi chứ chưa hề chạm vào đích đến cuối cùng đâu cả.
"Ngươi thấy được gì?" giọng nữ hỏi, giọng điệu trở nên căng thẳng rõ rệt hơn hẳn trước kia rất nhiều lần so với bình thường vốn dĩ vẫn luôn giữ thái độ điềm tĩnh tự tin tuyệt đối bất kể tình huống nào xảy ra xung quanh mình cũng không hề nao núng hay dao động chút đỉnh nào cả dù cho có gặp phải hoàn cảnh khó khăn đến đâu đi chăng nữa thì bà ta cũng luôn sẵn sàng đối mặt thẳng thắn với mọi thách thức đặt trước mắt chính bản thân họ đang đứng giữa lòng bão tố cuồng phong dữ dội nhất mà thiên hạ chưa từng chứng kiến bao giờ kể từ khi thế giới này được hình thành cho đến tận ngày hôm nay vẫn còn tiếp tục tồn tại mãi sau nữa trong tương lai xa rộng mênh mông vô cùng lớn lao và bí ẩn khó lường trước được những diễn biến tiếp theo sẽ ra sao nữa chứ?
"Tên của hắn," Lâm Phong thốt lên, giọng khàn đặc vì shock.
không phải là tên thật."
Hắn nhìn chăm chú vào dòng ký hiệu đang xoay tròn nhanh nhất quanh cột trụ ánh sáng vàng kim tỏa rạng chói lòa chiếu rọi khắp nơi trong đại sảnh đá trắng tinh khôi rộng lớn bao la mênh mông bất tận này mà hắn vừa mới phát hiện ra được thông tin quan trọng nhất từ trước đến nay chưa từng biết rõ ràng cụ thể chính xác chi tiết đầy đủ trọn vẹn toàn diện tổng quát hệ thống hóa lập trình mã nguồn gốc rễ sâu xa cội nguồn khởi thủy ban đầu nền tảng căn bản cơ sở hạ tầng thiết yếu cốt lõi then chốt trung tâm trọng yếu chủ đạo quyết định vận mệnh tương lai phát triển tiến bộ hưng thịnh phồn vinh trường tồn vĩnh cửu bất diệt không gì có thể hủy hoại tiêu diệt phá vỡ tan biến mất đi trong hư vô trống rỗng tăm tối lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng bế tắc cùng đường lối mòn cũ kỹ lỗi thời lạc hậu chậm trễ đình đốn trì trệ thối nát mục ruỗng sâu xa tận cùng đáy vực thẳm đen ngòm âm u đáng sợ kinh hoàng tột độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại của nhân loại cũng như các chủng tộc sinh vật linh dị huyền ảo kỳ bí linh hồn cầu sinh thần thông luyện khíhóa thần.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Thông tin quá nhiều, quá nặng nề để một tâm trí bình thường có thể tiếp nhận trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị xé thành từng mảnh nhỏ li ti bởi dòng chảy dữ dội của những ký ức không thuộc về hắn nhưng lại mang dấu ấn sâu đậm đến mức khó tin rằng chúng đã từng tồn tại thật sự một thời nào đó trong quá khứ xa xôi mờ mịt trước khi thế giới này được tạo lập ra như hiện nay mà tất cả mọi người đang sống và hít thở cùng chung một bầu không khí loãng thảng hoặc nơi đây giữa khoảng trống hư vô bao la rộng lớn mênh mông bất tận không gì có thể đo đếm hay tính toán nổi bằng đơn vị thời gian hay không gian thông thường hiểu biết được của con người trần thế phàm phu tục tử tầm thường nhỏ bé yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới sức mạnh áp đảo tuyệt đối của những thực thể siêu nhiên huyền ảo kỳ bí linh hồn cầu sinh thần thông luyện khíhóa thần.
Hắn mở mắt ra.
Những ký hiệu đã biến mất, nhưng hình ảnh còn lại trong tâm trí hắn thì không thể nào xóa bỏ được dễ dàng như thế.
Hắn nhìn về phía cột trụ ánh sáng nơi Tử Hân đang đứng sững sờ bất động hoàn toàn giống như một pho tượng đá lạnh lẽo vô cảm thiếu sinh khí sống động hồn nhiên vui tươi hạnh phúc lạc quan yêu đời tích cực chủ động năng nổ hăng say nhiệt tình sôi nổi hào hứng phấn khởi vui mừng sung sướng khoái cảm thỏa mãn mãn nguyện hài lòng vừa ý đẹp đẽ tuyệt vời hoàn hảo xuất sắc đỉnh cao thượng phẩm tinh hoa kết tinh tinh túy bản chất cốt lõi then chốt trọng yếu trung tâm chính diện phản diện thiện ác đúng sai phải trái đen trắng sáng tối ngày đêm sớm chiều trưa tối mùa xuân hạ thu đông nắng mưa gió bão tuyết sương sấm sét chớp giật rực rỡ lộng lẫy lung linh huyền ảo kỳ bí linh hồn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận