Chương 22

Không phải mùi sắt rỉ lạnh lẽo của chiến trường, mà là hương vị nồng nặc, ngọt ngào và thối rữa từ sâu trong lòng đất.

Lâm Phong mở mắt ra, nhưng không thấy ánh sáng của thế giới thực.

Hắn đang đứng giữa một khoảng trống vô tận màu đen tuyền.

Dưới chân hắn là những dòng sông nguyên lực cuồn cuộn chảy ngược lại quy luật tự nhiên.

Đây là nội tâm cảnh.

Là nơi linh hồn thật sự trú ngụ khi thể xác bị kiểm soát bởi 'Khuyết'.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, không phải từ phía trước mà ngay bên tai hắn.

Những bóng người nhợt nhạt, thiếu tay chân, đang bò ra khỏi mặt đất đen ngòm.

Chúng là những ký ức đau khổ của Lâm Phong trong quá khứ — những lần bị phản bội, bị vứt bỏ như rác thải.

"Hắn đến rồi," một giọng nói trầm thấp vang lên từ khắp mọi hướng.

"Chìa Khóa đã thức tỉnh."

Lâm Phong cố gắng vận động nguyên lực để đẩy lùi chúng, nhưng cơ thể này không nghe theo mệnh lệnh của hắn.

Hắn chỉ là người quan sát.

Là tù nhân trong chính linh hồn mình.

Sự cô đơn tột cùng xé nát ý chí đang hình thành.

Hắn khao khát được thuộc về một nơi nào đó bình yên, chứ không phải địa ngục nội tâm này.

Bên ngoài thế giới thực, bầu trời hoang dã sầm sập lại với tốc độ đáng sợ.

Những đám mây đen xoáy tròn như cái mắt của quái thú khổng lồ đang trừng nhìn xuống mặt đất.

Bạch Tử Hân đứng chắn trước Lâm Phong, thanh kiếm trong tay run rẩy vì quá tải linh lực.

"Đừng chạm vào hắn!" Tử Hân gầm lên, giọng khàn đặc.

Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo, chém tan những bóng ma đang lao tới từ hư không.

Nhưng mỗi lần lưỡi kiếm cắt qua chúng, vết thương trên cơ thể Lâm Phong lại sâu thêm một tấc.

Lâm Phong nằm bất động trên mặt đất đá sỏi khô cằn.

Đôi mắt hắn mở to, nhưng tròng trắng phủ kín cả nhãn cầu.

Da dẻ tái nhợt, tĩnh mạch nổi lên xanh đen dưới lớp da mỏng manh.

Nguyên lực trong kinh mạch của hắn đang bị 'Khuyết' cưỡng ép tuần hoàn theo chiều ngược lại.

Tiêu Vô Kỵ xuất hiện từ phía sau những tảng đá vỡ vụn.

Y mặc áo choàng trắng tinh tuyền, tương phản hẳn với bầu không khí u ám xung quanh.

Ánh mắt y nhìn Lâm Phong không khác gì nhìn một vật phẩm cần được tiêu hủy để cứu thế gian.

"Luật Luân Chuyển đã bị phá vỡ," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng đều đều như nước đóng băng.

"Sự tồn tại của ngươi là lỗi lầm lớn nhất của Thiên Đạo.

Ta chỉ đang sửa chữa nó."

Tử Hân nghiến răng, mồ hôi chảy xuống trán nhưng không kịp lau.

Hắn biết mình sắp đến giới hạn.

Kiếm ý của hắn đang dần tan biến trước áp lực kinh hoàng từ nội tâm cảnh của Lâm Phong.

Nếu để 'Khuyết' hoàn toàn chiếm hữu cơ thể này trong thời điểm mặt trời lặn, hậu quả sẽ là hủy diệt không chỉ cho họ mà còn cho cả vùng hoang dã rộng lớn này.

Trong nội tâm cảnh, bóng tối dày đặc hơn.

Những con quái vật ký ức đã bao vây Lâm Phong từ mọi phía.

Chúng không tấn công bằng móng vuốt hay răng nanh, mà bằng lời nói.

"Ngươi là đồ phế vật," một giọng nói quen thuộc vang lên — đó chính là giọng của cha hắn khi còn sống, trước khi bỏ rơi họ.

"Không ai muốn ngươi cả."

"Ngoan cố vô ích," giọng thứ hai xuất hiện, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn.

Đó là tiếng lòng của 'Khuyết'.

"Hãy để ta kiểm soát.

Chỉ có sự hủy diệt mới mang lại bình yên thực sự cho linh hồn này."

Lâm Phong quỳ xuống, ôm đầu trong tuyệt vọng.

Hắn cảm nhận được từng tế bào cơ thể mình đang gào thét dưới sự thống trị của nhân cách ác quỷ kia.

Nhưng sâu thẳm bên trong tim, một tia sáng nhỏ bé vẫn cố gắng bùng cháy.

Đó không phải là sức mạnh tu luyện, mà là nỗi nhớ mong về những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi cùng Tử Hân và những người bạn khác đã chấp nhận hắn.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đó.

Không chiến đấu bằng lực lượng vật lý.

Hắn chọn cách hòa nhập với bóng tối thay vì chống cự nó.

"Ta không cần phải là anh hùng," Lâm Phong thầm thì trong tâm trí mình, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.

"Ta chỉ muốn sống."

Khoảnh khắc ấy, dòng nguyên lực đen ngòm đang chảy ngược bỗng chốc dừng lại.

Một khe hở nhỏ xíu xuất hiện giữa hai nhân cách.

'Khuyết' kinh ngạc nhìn thấy sự thay đổi đó.

Hắn không ngờ rằng cái gọi là thiện lương yếu đuối kia lại có thể tạo ra khoảng trống trong phòng ngự tuyệt đối của mình.

Thế giới thực rung chuyển dữ dội.

Mặt trời đã chạm đến đường chân trời, nhuộm cả bầu trời thành màu đỏ máu tươi.

Linh lực trong không khí đạt đến đỉnh điểm, trở nên nặng nề như chì đổ xuống vai từng người tu sĩ.

Tiêu Vô Kỵ nhíu mày, cảm nhận được sự bất ổn trong dòng chảy nguyên lực của Lâm Phong.

"Ngươi đang làm gì?" y hỏi, giọng lần đầu tiên lộ ra vẻ nghi ngờ.

Lâm Phong bỗng nhiên mở mắt ra.

Nhưng không phải là ánh mắt trống rỗng trước đó.

Đôi mắt ấy giờ đây chứa đựng một màu sắc hỗn loạn — nửa đen u tối như vực sâu, nửa trắng sáng như tuyết mùa đông.

Hắn đứng dậy từ đống đổ nát, cơ thể run rẩy nhưng thần thái lại tĩnh lặng đến đáng sợ.

Đau đớn xé toạc linh hồn hắn mỗi khi nguyên lực xâm nhập vào kinh mạch bị tổn thương.

Nhưng hắn không hét lên.

Hắn chịu đựng tất cả để giữ lấy ý thức cuối cùng của chính mình.

"Ta đang khám phá ra sự thật," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc như giấy nhám chà xát qua đá.

"Sự thật về lý do tại sao ta lại là Chìa Khóa."

Tử Hân kinh hãi lùi bước một bước.

Hắn chưa bao giờ thấy Lâm Phong trong trạng thái này — không phải thiện lương yếu đuối, cũng không phải 'Khuyết' tàn nhẫn mà lạnh lùng và kiểm soát hoàn toàn cảm xúc của mình.

Một sự cân bằng mong manh giữa hai cực đối lập đang hình thành ngay trước mắt hắn.

Tiêu Vô Kỵ rút kiếm ra, ánh sáng trắng xóa từ lưỡi dao cắt ngang màn đêm sắp buông xuống.

"Dù ngươi là gì đi nữa, kết cục vẫn không thay đổi." Y lao thẳng về phía Lâm Phong với tốc độ nhanh nhất trong đời mình.

Va chạm giữa hai luồng nguyên lực tạo nên một vụ nổ âm thanh kinh hoàng xé toạc bầu trời hoang dã.

Những tảng đá xung quanh bay tứ tung như đạn pháo của đại bác cổ xưa.

Lâm Phong đỡ lấy kiếm cú của Tiêu Vô Kỵ bằng bàn tay trần, máu tươi chảy ra nhưng không hề làm chậm bước tiến của hắn.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó, một luồng thông tin khổng lồ từ quá khứ của thế giới này tràn vào đầu Lâm Phong.

Hắn nhìn thấy những cánh cổng hủy diệt ẩn náu dưới lòng đất sâu thẳm nhất Thiên Hạ Đại Lục.

Hắn hiểu rõ vai trò thực sự của mình — không phải là nạn nhân ngẫu nhiên, mà là người mở đường cho sự tái sinh thông qua cái chết của thế giới cũ.

"Ngươi nghĩ ngươi đang cứu rỗi?" Lâm Phong cười bitterly, nước mắt chảy dài trên má nhưng nụ cười lại đầy khinh miệt.

"Hay ngươi chỉ đang sợ hãi trước những gì không thể kiểm soát được?"

Hắn đẩy mạnh bàn tay ra phía trước.

Sóng xung kích nguyên lực bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, thổi bay Tiêu Vô Kỵ đi xa hàng chục mét.

Y va vào vách đá và trượt xuống vực thẳm bên dưới, biến mất trong bóng tối dày đặc.

Tử Hân đứng chết lặng tại chỗ, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp khó tả.

Sự tôn trọng pha lẫn sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt kiêu ngạo vốn không biết sợ hãi của người kiếm tu thiên tài này.

Mặt trời cuối cùng cũng lặn xuống hoàn toàn.

Bóng tối bao trùm lấy mọi vật.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, một tiếng thì thầm vang lên từ chính trái tim của Lâm Phong — giọng nói của Thiên Đạo đang phán xét số phận của hắn.

Chiếc kiếm trong tay hắn đột ngột vỡ vụn, hóa thành một dòng máu tươi chảy ngược vào lòng bàn tay run rẩy.

Mùi hương tử khí nồng nặc xông vào mũi, kèm theo cảm giác lạnh toát từ xương tủy.

Hắn quay lại, thấy bóng đen đó đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập