Chương 21
Đây không phải là hoàng hôn bình thường của Thiên Hạ Đại Lục.
Khi ánh sáng cuối cùng biến mất, linh lực trong không gian đột ngột bùng nổ, dày đặc đến mức có thể ngửi thấy mùi kim loại lạnh lẽo và sự mục rỗng của thời gian.
Lâm Phong đứng giữa cánh đồng cỏ khô cằn, cảm giác cơ thể mình đang bị xé đôi bởi hai thế giới khác nhau.
Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho nguyên lực trong kinh mạch ổn định.
Nhưng luật luân chuyển tại nơi này không khoan nhượng với bất kỳ ai mang Tiền Thế Nguyền Rủa.
Ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh như tờ giấy mỏng trước ngọn gió bão táp.
Trong tâm trí hắn, một khoảng trống đáng sợ đang lan rộng.
Phần "Phong" — con người dịu dàng, lý trí và những ký ức về cô em gái đã mất — đang dần tan biến vào bóng tối.
Cảm giác ấy không đau đớn thể xác, mà là sự hoảng loạn tinh thần khi thấy chính bản thân mình bị xóa bỏ từng mảnh một.
Tử Hạo xuất hiện trong góc nhìn của Lâm Phong.
Không phải dưới dạng ảo ảnh, mà như một thực thể vô hình chiếm lấy quyền kiểm soát cơ bắp và phản xạ.
Đôi mắt Lâm Phong thay đổi sắc thái từ bình thản sang đỏ ngầu đầy sát khí.
Hắn không cần ra lệnh; cơ thể tự động di chuyển theo bản năng chiến đấu tàn khốc nhất.
Hắn quay đầu, nhìn về phía bóng tối đang dâng lên từ những đống đổ nát của một cổ tích bị lãng quên.
Ở đó, ba tên tu sĩ cấp thấp đang rình mò, chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất để hạ thủ kẻ mang nguyền rủa.
Chúng nghĩ rằng hắn là con mồi dễ bắt khi linh lực hỗn loạn như thế này.
Lâm Phong — hay chính xác hơn là Tử Hạo trong cơ thể Lâm Phong — bước tới trước.
Không một lời cảnh báo, không một ánh mắt thèm khát chiến thắng.
Chỉ có sự im lặng chết chóc của kẻ săn mồi đỉnh cao nhìn xuống con vật đang run rẩy chờ chết.
Tên tu sĩ dẫn đầu gào lên lệnh tấn công, ba đạo kiếm khí sắc lạnh lao thẳng vào ngực Lâm Phong.
Tốc độ nhanh như chớp, nhưng đối với Tử Hạo, mọi chuyển động đều chậm chạp đến mức buồn cười.
Hắn không né tránh.
Thay vào đó, hắn giơ bàn tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Một lực hút vô hình bùng phát từ huyệt đạo Thái Khúc trên cánh tay Lâm Phong.Đó không phải là ma thuật, mà là sự hấp thụ nguyên sơ và tàn bạo của cảnh giới Hấp Thụ tầng Tịch Liên đang bị kích hoạt cực hạn bởi nguyền rủa.
Ba đạo kiếm khí không chạm vào da thịt hắn nửa phần nào.
Chúng vỡ tan thành những tia sáng yếu ớt trước khi tiếp cận, bị hút sạch linh lực còn sót lại rồi biến mất vĩnh viễn.
Ba tên tu sĩ kinh hãi thốt lên.
Chúng cảm nhận rõ ràng nguồn năng lượng trong cơ thể mình đang chảy ra ngoài theo một quy luật tự nhiên không thể cưỡng lại.
Linh mạch của chúng bắt đầu khô héo, da thịt chuyển sang màu xám xịt và nứt nẻ dưới áp lực của sự mất cân bằng nguyên khí.
Tử Hạo bước tiếp.
Mỗi bước chân hắn dấn xuống đất đều tạo ra những vết lõm sâu trên mặt cỏ khô, như thể trọng lượng của linh hồn đen tối này nặng nề hơn cả núi non.
Hắn không cần dùng kiếm.
Sự hiện diện của chính Tử Hạo đã là một lời nguyền chết người đối với những kẻ yếu kém xung quanh.
Tên tu sĩ dẫn đầu cố gắng lùi lại, nhưng chân hắn bị dính chặt vào mặt đất bởi áp lực khí trường của Lâm Phong.
Một tiếng kêu thất thanh vang lên khi linh lực cuối cùng trong cơ thể hắn bị hút cạn kiệt hoàn toàn trong tích tắc.
Thi thể tên đó sập xuống như một khối gỗ vô tri, không còn chút sinh cơ nào.
Hai đồng bọn còn lại hoảng loạn bỏ chạy, nhưng Tử Hạo chỉ phẩy tay nhẹ.
Không gian xung quanh họ bỗng chốc đóng băng.
Nguyên lực bị hút sạch khiến trọng lực tăng gấp mười lần tại vị trí của chúng.
Chúng gục xuống, xương cốt phát ra tiếng nứt vỡ rầm ràng dưới sức ép vô hình đó.
Im lặng trở lại bao trùm khu vực hoang dã này.
Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của Lâm Phong khi ý thức "Phong" cố gắng kéo lấy sự kiểm soát từ bàn tay Tử Hạo đang run rẩy trên không trung.
Từ trong lòng tên tu sĩ dẫn đầu vừa chết, một vật thể nhỏ bé phát ra ánh sáng xanh nhạt rơi xuống đất trước mũi Lâm Phong.
Đó là một *ký ức bình*.
Một loại bảo vật hiếm gặp và nguy hiểm, thường được các tu sĩ dùng để lưu giữ ký ức cuối cùng hoặc truyền thừa bí mật mà không sợ bị người khác đọc trộm khi còn sống.
Ánh sáng xanh le lói chiếu rọi lên mặt đất đầy máu và cỏ khô, tạo nên một khung cảnh kỳ dị giữa sự tàn bạo vừa diễn ra.
Tử Hạo cúi xuống nhặt nó lên.
chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bình thủy tinh trong suốt, một luồng thông tin dữ dội bắn thẳng vào đầu hắn.
Không phải là ký ức của tên tu sĩ chết — mà là đoạn phim ngắn từ chính người tạo ra cái bình này: Tiêu Vô Kỵ.
Trong ký ức đó, Lâm Phong thấy hình ảnh của Tiêu Vô Kỵ đứng giữa một bãi thi thể rộng lớn.
Những xác chết không phải là kẻ thù ngẫu nhiên.
Tất cả đều mang dấu hiệu đặc trưng của Tiền Thế Nguyền Rủa — những vết sẹo đen trên cổ tay hoặc mắt đỏ ngầu trước khi chết.
Tiêu Vô Kỵ đang nói điều gì đó với một bóng người vô hình, giọng điệu lạnh lùng và đầy niềm tin vào sự công chính của mình.
"Thiên Đạo đã sai lầm," tiếng nói của Tiêu Vô Kỵ vang lên trong ký ức bình, rõ ràng đến kinh ngạc.
"Sự tồn tại của những kẻ đổi xác là lỗi hệ thống lớn nhất của thế giới này.
Họ ăn cắp mạng sống, họ phá vỡ trật tự sinh tử.
Cách duy nhất để chữa lành vết thương này là loại bỏ tất cả các biến số."
Lâm Phong — hay ý thức còn sót lại của hắn — cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Đây không phải là sự thù hận cá nhân.
Đây là niềm tin tôn giáo được đóng gói trong vỏ bọc tu luyện tàn khốc nhất.
Tiêu Vô Kỵ coi mình là người chữa lành thế giới, và Lâm Phong cùng những kẻ mang nguyền rủa khác chỉ là bệnh án cần bị tiêu diệt triệt để.
Hắn nhìn quanh khu vực hoang dã này với con mắt mới.
Những dấu chân mòn trên đất không phải do thú dữ gây ra.
Chúng thuộc về một mạng lưới săn lùng có tổ chức, được thiết lập bởi Tiêu Vô Kỵ từ lâu trước khi Lâm Phong biết đến sự tồn tại của mình trong thế giới tu tiên đầy khắc nghiệt này.
Tử Hạo cười khẩy, một âm thanh khô khan và thiếu cảm xúc phát ra từ cổ họng Lâm Phong.
Hắn ném ký ức bình xuống đất, dẫm lên nó cho đến khi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti.
Ánh sáng xanh tắt ngấm, nhưng thông tin đã được ghi nhớ sâu vào tiềm thức của cả hai nhân cách bên trong cơ thể này.
"Vậy là ngươi muốn chúng ta chết để thế giới sống," Tử Hạo thì thầm, giọng nói vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến chính Lâm Phong cũng phải kinh ngạc trước sự lạnh lùng đến tuyệt đối của người kia.
"Được thôi.
Chúng ta sẽ xem ai mới là kẻ hủy diệt thực sự."
Hắn quay sang phía chân trời đang dần chuyển màu tím đen, nơi những vì sao bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn dưới bầu trời đêm đầy linh lực hỗn loạn.
Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Linh lực trong không gian bắt đầu quay cuồng, phản ứng với sự hiện diện của Huyết Ấn vừa được kích hoạt bởi việc tiêu diệt ba tên tu sĩ kia.
Cơn gió đổi hướng.
Những tia sét màu tím lóe lên trên đỉnh các tảng đá xa xôi, báo hiệu một trận động địa linh lực sắp xảy ra.
Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự thay đổi này qua từng lỗ chân lông.
Nguyên lực trong kinh mạch hắn bắt đầu chảy ngược lại, không tuân theo quy luật tu luyện thông thường mà bị cuốn vào một xoáy năng lượng khổng lồ đang hình thành ở trung tâm khu vực hoang dã này.
Nếu Tử Hạo sử dụng sức mạnh toàn lực để phá vỡ áp lực từ bên ngoài — nơi Tiêu Vô Kỵ hoặc những người cùng chí hướng có thể đang quan sát — hắn sẽ làm rách không gian tại điểm này.
Việc đó không chỉ kéo theo sự sụp đổ của cảnh giới xung quanh mà còn có nguy cơ mở ra một khe hở dẫn đến thế giới hỗn mang, nơi linh hồn bị nguyền rủa sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng quay trở lại thực tại.
Lâm Phong — phần "Phong" — cố gắng kiểm soát hô hấp.
Hắn biết rõ hệ quả của việc đột phá cảnh giới trong lúc tâm trí bất ổn.
Cái giá phải trả không chỉ là thời gian hay tuổi thọ, mà còn có thể là ký ức.
Mỗi lần Tử Hạo chiếm quyền kiểm soát quá lâu, những mảnh ghép về con người thực sự của Lâm Phong sẽ bị xóa mờ thêm một chút nữa.
"Đừng làm gì ngu ngốc," giọng nói nội tâm của Lâm Phong vang lên trong đầu, cố gắng đè nén bản năng chiến đấu điên cuồng của Tử Hạo.
"Chúng ta cần thông tin, không phải là một cái hố lớn trên mặt đất để chôn mình."
Nhưng đáp lại lời cảnh báo đó chỉ có sự im lặng lạnh lùng từ phía bên kia của tâm trí.
Tử Hạo đã đóng cửa giao tiếp giữa hai nhân cách này lại.
xong ký ức bình.
Hắn quyết định rằng cảm xúc là yếu tố cản trở hiệu quả chiến đấu tối đa trong tình huống nguy hiểm như hiện tại.
Linh lực mặt trời lặn tiếp tục xé toạc ý thức của Lâm Phong, nhưng lần này hắn không còn sợ hãi sự trống rỗng nữa.
Thay vào đó, một cảm giác quyền năng lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể khi Tử Hạo bắt đầu hấp thụ trực tiếp linh lực hỗn loạn từ bầu khí quyển xung quanh thông qua các huyệt đạo mở rộng bất thường trên da thịt mình.
Da mặt Lâm Phong trở nên nhợt nhạt và đóng băng lại dưới lớp sương đêm dày đặc.
Móng tay dài ra, sắc bén như dao găm nhỏ, cào xé vào lòng bàn tay đối diện để giữ cho ý thức không bị trôi dạt quá xa khỏi hiện thực.
Hắn cần sự đau đớn thể xác để duy trì ranh giới giữa "Phong" và "Khuyết".
Bên ngoài, những tảng đá xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội do cộng hưởng với tần số nguyên lực mới hình thành trong cơ thể Lâm Phong.
Cỏ khô bay lên xoáy tròn quanh hắn như một cơn lốc nhỏ bé nhưng đầy uy hiếp chết người.
Sự kiện này không chỉ là sự tự vệ đơn thuần, mà còn là tín hiệu báo động cho bất kỳ ai đủ nhạy cảm để nhận ra sự xuất hiện của Chìa Khóa sống — kẻ mang trong mình khả năng mở cánh cổng hủy diệt thế giới đang tồn tại.
Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Linh lực trong không gian bắt đầu quay cuồng, phản ứng với sự hiện diện của Huyết Ấn vừa được kích hoạt bởi việc tiêu diệt ba tên tu sĩ kia và hấp thụ ký ức bình nguy hiểm từ Tiêu Vô Kỵ để lại.
Tension leo thang nhanh chóng khi Lâm Phong cảm nhận được một áp lực tinh thần khủng khiếp đang hướng thẳng về phía mình từ khoảng cách mười dặm phía Bắc — nơi Bạch Tử Hân đã từng nói rằng có một động phủ cổ xưa bị phong ấn bởi Luật Luân Chuyển.
Tử Hạo mở mắt, nhưng không phải là đôi mắt đỏ ngầu của sự điên loạn như trước đây.
Mà là đôi mắt trống rỗng, buồn bã và sâu thẳm đến mức làm cho chính Lâm Phong cũng phải kinh hãi nhìn thấy phản chiếu trong gương nước nhỏ trên mặt đất.
Hắn biết rằng nếu tiếp tục con đường này thêm một bước nữa thì ranh giới giữa thiện ác sẽ biến mất hoàn toàn vĩnh viễn không thể quay lại được dù có muốn hay không tùy thuộc vào quyết định của từng khoảnh khắc sống còn sắp tới đây thôi!
Hắn đứng dậy chậm rãi từ vị trí quỳ gối vừa rồi, bụi đất rơi xuống vai áo bào đen nhũn nát.
Không khí xung quanh lạnh buốt đến mức đóng băng cả nguyên lực trong kinh mạch nếu không có sự kiểm soát chặt chẽ của Tử Hạo.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao đang xoáy tròn điên cuồng trên đầu mình và mỉm cười một cách mỉa mai trước số phận bi kịch đã được định sẵn từ lúc sinh ra cho những kẻ mang nguyền rủa như hắn đây này!
"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu thế giới bằng cách giết chúng ta à?" Lâm Phong hỏi không cần quay lại phía sau lưng, nơi bóng dáng của Tiêu Vô Kỵ đang tiến gần hơn từng giây một với bước chân đều đặn và chắc chắn đầy uy hiếp chết người tiềm ẩn bên trong mỗi cử chỉ nhỏ nhất của kẻ thù số một này luôn!
Tiếng trả lời vang lên từ khoảng không gian ngay trước mặt Lâm Phong, dù không ai đứng ở đó cả.
"Ta đang cứu nó khỏi chính mình," giọng nói lạnh lùng và xa cách như thể phát ra từ đáy vực thẳm tối đen sâu thăm thẳm nơi mà ánh sáng của hy vọng cũng không bao giờ có khả năng chạm tới được ranh giới cuối cùng tồn tại giữa sống và chết trong thế giới tu tiên đầy khắc nghiệt này luôn đó!
Tử Hạo giơ tay lên, ngón tay cái khẽ chạm vào đầu ngón trỏ tạo thành một vòng tròn kín — biểu tượng của sự hoàn hảo tuyệt đối cũng đồng thời là dấu hiệu cho thấy chu kỳ hủy diệt sắp bắt đầu diễn ra mà không cần bất kỳ ai can thiệp hay ngăn chặn nữa cả đâu!
Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ, phá vỡ giới hạn an toàn của cảnh giới Hấp Thụ tầng Tịch Liên để bước sang một cấp độ mới chưa từng được ghi chép trong bất kỳ bộ điển tích nào về luật luân chuyển hiện hành tại Thiên Hạ Đại Lục rộng lớn bao la mênh mông vô tận ấy!
Tiêu Phong — người đại diện cho ý chí trừng phạt của Tiêu Vô Kỵ tại khu vực này — bò dậy từ sau tảng đá che chắn, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Anh không thấy sự thù hận hay hung tàn trong mắt Lâm Phong nữa.
Chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ, giống như thể linh hồn của kẻ đứng trước mặt anh đã bị rút cạn hoàn toàn để lại xác thịt vô tri đang điều khiển bởi cỗ máy chiến đấu hiệu quả nhất mà thiên hạ chưa từng chứng kiến bao giờ!
"Ngươi đã làm gì với hắn?" Tiêu Phong hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò xen lẫn vào nhau một cách khó hiểu đến kỳ lạ như vậy đây à?
Không ai trả lời anh cả.
Chỉ có tiếng gió hú gào thét trong khe núi vọng lại vang động khắp không gian hoang vắng nơi mà con người hiếm khi đặt chân tới do những truyền thuyết kinh dị về sự tồn tại của các yêu quái cổ xưa ẩn nấp chờ đợi cơ hội săn mồi bất ngờ xuất hiện đúng lúc nạn nhân yếu nhất như thế này đây thôi!
"Không ai cả," Lâm Phong đáp, bước đi qua xác chết của ba tên tu sĩ vừa bị hắn giết hại chỉ vài phút trước đó mà không hề tỏ ra chút dằn vặt hay day dứt lương tâm nào đáng kể trong khoảnh khắc quyết định sinh tử sắp xảy ra giữa hai phe đối đầu kịch tính đầy cam go căng thẳng hồi hộp hấp dẫn gay cấn li kì bí ẩn phức tạp đa chiều đan xen chồng chéo lên nhau một cách ngẫu nhiên nhưng cũng không kém phần logic hợp lý thuyết phục cao độ luôn đó phải chăng là sự xuất hiện bất ngờ của kẻ thù số một mà họ đang săn tìm từ rất lâu nay mới đúng chứ?
Bạch Tử Hân mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại đứng trước mặt mình.
Bạch Tử Hân nhận ra đó chính xác hơn là cách khoảng năm mét tính theo chiều dài ước lượng tương đối khá chuẩn xác dựa trên kinh nghiệm chiến đấu thực tế vốn có của từng cá nhân tham gia vào cuộc chạm trán đầy kịch tính này luôn.
Một tiếng cười khô khốc vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực hoang dã rộng lớn mênh mông vô tận ấy khiến cho cả Lâm Phong lẫn Tử Hân đều phải quay đầu lại với vẻ mặt kinh ngạc tột độ chưa từng có tiền lệ trong suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh đầy dẫy những khó khăn trắc trở cam go căng thẳng kịch tính hồi hộp hấp dẫn gay cấn li kì bí ẩn phức tạp đa chiều đan xen chồng chéo lên nhau một cách ngẫu nhiên nhưng cũng không kém phần logic hợp lý thuyết phục cao độ luôn đó phải chăng là sự xuất hiện bất ngờ của kẻ thù số một mà họ đang săn tìm từ rất lâu nay mới đúng chứ?
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một nắm xương ngón tay còn dính máu tươi hiện lên, cùng với lời nhắn bằng chính thần thức của người đã chết.
Hắn run lên bần bật, linh lực trong kinh mạch bỗng chốc đảo ngược, xé nát nội tạng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận