Chương 20
Không khí ở đây lạnh lẽo đến mức đóng băng cả nguyên lực trong kinh mạch.
Hắn không hề hoảng loạn.
Trái lại, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí hắn, giống như lưỡi dao vừa được mài sắc đến độ chết người.
Bạch Tử Hân lùi lại một bước chân duy nhất.
Bàn tay phải của hắn run rẩy đặt lên hilt kiếm cũ kỹ bên hông.
Ánh mắt kiêu ngạo vốn luôn rực cháy trong con ngươi xanh thẫm giờ đây đã tắt lịm, chỉ còn sót lại nỗi kinh hãi tột độ.
Hắn nhìn Lâm Phong — người bạn đồng hành, kẻ mà hắn từng coi là phế vật cần bảo vệ — với ánh mắt của một thú hoang đối mặt với thiên tai.
"Lâm Phong." Tử Hân gọi tên anh trai tinh thần của mình, giọng nói khàn khàn như bị cát mài nhám.
cậu đang làm gì?"
Lâm Phong không đáp lời.
Hắn chỉ chậm rãi đưa tay phải lên trước ngực.
Những ngón tay trắng bệch khẽ chuyển động, vẽ nên những đường cong phức tạp trong không trung.
Không cần khẩu quyết, không cần pháp bảo.
Chỉ đơn thuần là ý chí.
Linh lực đen kịt bắt đầu tuôn trào từ các huyệt đạo trên cơ thể hắn, không phải dạng hỗn loạn như trước đây, mà ngưng tụ thành một dòng chảy dày đặc, nặng nề.
Hắn cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trong cơ thể mình đang rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp này.
Nhưng nỗi đau ấy không làm hắn lùi bước.
Ngược lại, nó mang đến cho hắn một cảm giác tỉnh táo chưa từng có.
Hắn nhớ rõ mọi thứ.
Mọi ký ức về quá khứ, về sự ra đời của 'Chìa Khóa', và cả lý do tại sao Tiêu Vô Kỵ lại muốn giết chết tất cả những người mang nguyền rủa.
"Luật Luân Chuyển không phải là lời chúc phúc," Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lùng đến mức khiến Tử Hân sở gai da dựng lên.
"Nó là một bản án tử hình được che giấu bằng hoa văn đẹp đẽ."
Tử Hân nghiến răng, cố gắng điều hòa hô hấp để trấn an sự run rẩy trong lòng mình.
Hắn rút kiếm ra nửa đường tấc.
Thanh Kiếm Ý sáng rực rỡ giữa bóng tối, nhưng ánh sáng ấy dường như yếu ớt trước cái bóng đang vươn dài từ cơ thể Lâm Phong.
"Cô lập cậu," Tử Hân quát lên, cố gắng duy trì vẻ kiêu ngạo của một Kiếm Tu thiên tài.
"Cậu đã bị tâm ma xâm nhập!
Hãy tỉnh lại đi!"
Lâm Phong khẽ cười.
nụ cười đầy bi thương nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn.
Hắn bước tiến về phía trước.
Mỗi bước chân dấn xuống đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, tạo ra những vết nứt.
tỏa như mạng nhện đen tối.
"Tôi chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế này," Lâm Phong đáp lại.
cậu sẽ hiểu ngay thôi."
Tử Hân lao lên.
Tốc độ của hắn nhanh như chớp, thanh kiếm vẽ ra một đường ánh sáng trắng xoá thẳng vào ngực Lâm Phong.
Đây là tuyệt kỹ 'Nhất Kiếm Khử Ma' mà hắn đã khổ luyện suốt ba năm qua trong sự cô độc và thù hận.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn chỉ giơ bàn tay trái lên, nhẹ nhàng bắt lấy lưỡi kiếm đang chém tới.
Tiếng kim khí va chạm vang vọng khắp động phủ, nhưng không có tia lửa bắn ra.
Thay vào đó, một luồng sóng xung kích vô hình xé toạc lớp đất đá xung quanh họ.
Tử Hân cảm thấy tay mình tê buốt như bị đóng băng.
Hắn cố gắng rút kiếm lại, nhưng thanh kiếm của hắn dường như đã bị hút chặt lấy bàn tay Lâm Phong.
"Anh đã làm gì với tôi?" Tử Hân hỏi, giọng nói rung lên vì bất lực.
Đây không phải là câu hỏi của một người bạn, mà của một tù nhân đối mặt với tên đao phủ đang cầm dao trên cổ mình.
Lâm Phong mỉm cười, nụ cười mỉa mai đến xương tủy hiện lên trên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy sát khí.
"Ta cứu ngươi," hắn nói chậm rãi, từng từ ngữ như những tảng đá nặng nề rơi xuống tâm trí Tử Hân.
"Linh lực của ngươi đang bị phong tỏa bởi luật lệ của thế giới này.
Chúng ta phải phá vỡ nó."
Nói rồi, Lâm Phong bắt đầu vận chuyển nguyên lực.
Không phải linh lực thông thường mà là 'Khuyết' — phần tà khí ẩn sâu trong tiềm thức hắn.
Dòng chảy đen tối xâm nhập vào thanh kiếm, sau đó tràn ngược lại cơ thể Tử Hân.
Tử Hân gào lên đau đớn.
Hắn cảm thấy những huyệt đạo trên người mình bị xé toạc từ bên trong.Đó không phải là sự phá hủy thông thường, mà là một quá trình tái tạo tàn khốc.
Mỗi khi một đường kinh mạch vỡ ra, nó liền được nối lại bằng một loại năng lượng tối đen, lạnh lẽo và mạnh mẽ gấp bội phần so với trước kia.
"Cậu đang giết tôi!" Tử Hân thét lên, nước mắt chảy dài trên má vì đau đớn tột cùng.
"Không," Lâm Phong đáp, ánh mắt hắn trở nên đỏ ngầu như máu tươi.
"Ta đang giải phóng ngươi khỏi xiềng xích của Thiên Đạo."
Cảm giác này giống như việc bị lột da sống và sau đó được khâu lại bằng kim chỉ làm từ bóng tối.
Tử Hân cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, va đập vào những bức tường vô hình của thực tại trước khi bị ép trở lại.
Hắn nhớ đến lời nói của cha hắn, người đàn ông đã tạo ra Luật Luân Chuyển.
*'Sự tồn tại là một lỗi lầm cần được sửa chữa.'*
Nhưng giờ đây, trong cơn đau đớn tột cùng này, Tử Hân nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều.
Cha hắn không sai về việc thế giới đang mục ruỗng.
Nhưng cách giải quyết của Tiêu Vô Kỵ — và cả Lâm Phong nữa — đều là những con đường dẫn đến địa ngục khác biệt.
Lâm Phong dừng tay đột ngột.
Dòng chảy năng lượng đen xì ngừng lại ngay khi chạm vào tim Tử Hân.
Hắn lùi ra sau, thở hồng hộc.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm mái tóc hắn, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao cạo.
"Cậu đã phá vỡ phong tỏa," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.
"Bây giờ, cậu có thể cảm nhận được nó chứ?
Những linh hồn đang kêu cứu dưới đất?"
Tử Hân sững sờ.
Hắn nhắm mắt lại và mở rộng thần thức của mình.
Và rồi, hắn nghe thấy chúng.
Hàng ngàn tiếng khóc than, tiếng gào thét uất hận vang vọng từ sâu thẳm lòng đất.
Đó không phải là ma quỷ.
Đó là những tu sĩ đã chết trong quá khứ, linh hồn họ bị mắc kẹt dưới sự áp đặt của Luật Luân Chuyển mỗi khi mặt trời lặn.
Mặt trời bắt đầu chạm đường chân trời phía xa.
Bầu trời chuyển sang màu đỏ sẫm, giống như một vết thương hở đang chảy máu không ngừng.
Tiếng rít chói tai của vạn loại sinh linh vang lên khi "Luật Luân Chuyển" chính thức khởi động cho ngày mới.
Những bóng đen — linh hồn lang thang — bắt đầu hiện hình từ đất đá, từ không khí ẩm ướt xung quanh động phủ.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối u tối tăm đang writhing trong đau đớn và giận dữ.
Chúng hướng về phía hai người đàn ông trẻ tuổi này với sự thù hận tích tụ qua hàng ngàn năm.
*Tension Escalation:* Những bóng đen ấy không tấn công ngay lập tức.
Chúng bao vây họ như một vòng xoáy ngày càng thu hẹp lại, tạo thành một áp lực tâm lý ghê gớm khiến Tử Hân cảm thấy lồng ngực mình sắp nổ tung.
"Chúng muốn gì?" Tử Hân hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố gắng đứng vững trên hai chân đang yếu ớt của mình.
Thanh kiếm trong tay hắn giờ đây phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, dao động không ngừng trước sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn dữ dội này.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời đỏ máu kia với vẻ mặt trầm tư.
"Chúng muốn tự do," anh trả lời ngắn gọn.
"Và chúng sẽ lấy mạng sống của bất kỳ ai cản trở chúng thoát ra khỏi địa ngục trần gian này."
Tử Hân nghiến răng.
Hắn hiểu ý định của Lâm Phong rồi.
Không phải là chạy trốn, cũng không phải là chiến đấu để tồn tại.
Mà là một cuộc hy sinh có tính toán.
"Cậu muốn dùng họ làm vật tế?" Tử Hân hỏi, giọng đầy chất vấn.
"Không," Lâm Phong quay sang nhìn hắn, đôi mắt đen đẫm chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà không ai trong thế giới này từng được chứng kiến ngoại trừ chính 'Khuyết' bên trong đầu anh.
"Ta muốn mở cánh cổng.
Và để làm điều đó, ta cần một lượng linh lực khổng lồ — đủ lớn để xé toạc màn ngăn cách giữa sinh và tử."
Tử Hân sững sờ.
Hắn nhìn vào bàn tay của Lâm Phong.
Những ngón tay ấy đang phát sáng bằng một thứ ánh sáng trắng xóa, khác hoàn toàn với màu đen tối trước đó.
Đó là dấu hiệu của sự đột phá cảnh giới — nhưng không phải theo hướng tu luyện bình thường mà ai cũng biết đến.
"Lâm Phong," Tử Hân gọi tên anh với giọng điệu khẩn khoản chưa từng có.
"Nếu cậu làm vậy, luật luân chuyển sẽ phản kích lại.
Cậu sẽ mất đi ký ức, hoặc tuổi thọ của mình.
Thậm chí là mạng sống."
"Đó là cái giá phải trả cho sự tự do," Lâm Phong đáp lại bình thản như thể đang nói về thời tiết hôm nay.
"Và nếu thế giới này chỉ có thể tồn tại bằng cách nô dịch linh hồn những kẻ yếu đuối, thì tôi nó sụp đổ ngay bây giờ."
Tử Hân nhìn bạn mình.
Hắn nhận ra rằng người đàn ông đứng trước mặt hắn không còn là Lâm Phong mà anh từng biết nữa.
Đó là một chiến binh sinh ra để phá hủy trật tự cũ kỹ và thối rữa này.
Và đáng sợ hơn cả, Tử Hân phát hiện ra rằng trong sâu thẳm trái tim mình, hắn cảm thấy.
hào hứng với sự điên rồ ấy.
Lâm Phong lao vào đám đông linh hồn đen kịt kia.
Không phải để giết chúng, mà là để cưỡng ép hấp thụ toàn bộ năng lượng tiêu cực đang tích tụ tại đây.
Hắn hét lên một tiếng dài vang vọng khắp không gian hoang dã, giọng nói chứa đựng cả sự tuyệt vọng và quyết tâm tột cùng của một người đã chấp nhận số phận bi kịch nhất định.
Linh lực đen xì xé rách huyệt đạo phong tỏa còn sót lại trên cơ thể hắn, biến thành những cánh tay vô hình vươn ra hút lấy linh hồn xung quanh.
Những bóng đen gào thét khi bị kéo vào trong cơ thể Lâm Phong.
Hắn cảm thấy từng ký ức của họ tràn vào tâm trí mình — nỗi đau mất mát, sự căm thù, và mong muốn được giải thoát cuối cùng.
Tử Hân đứng nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó với ánh mắt đầy kính trọng lẫn sợ hãi.
Hắn hiểu rằng đây là khoảnh khắc định mệnh mà hắn đã chờ đợi suốt nhiều năm qua: lúc người bạn thân nhất của mình trở thành một vị thần hủy diệt hay một con quái vật đáng ghê tởm tùy thuộc vào cách thế giới nhìn nhận nó sau này.
Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn nữa khi áp lực từ bên trong cơ thể Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm cao trào nhất có thể tưởng tượng được đối với bất kỳ tu sĩ nào dưới cấp độ Hấp Thụ thứ chín — Cửu Chuyển.
Những vết nứt trên mặt đá lan rộng nhanh chóng như mạng nhện khổng lồ đang mở ra nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh nó bao gồm cả ánh sáng yếu ớt cuối cùng từ bầu trời đỏ rực kia nữa luôn đó mới chỉ là khởi đầu.
Tử Hân gào lên, không phải vì đau thể xác, mà vì anh cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể bởi sức hút mạnh mẽ tỏa ra từ bạn bè thân thiết nhất của chính mình lúc này đây vậy nên làm sao có thể giữ được bình tĩnh trước tình cảnh bi thảm như thế này chứ?
Hắn nhắm chặt hai con mắt lại rồi nghiến răng ken két cố gắng chống đỡ lại cơn sóng thần linh lực đang ập đến phủ đầu hắn một cách tàn nhẫn không thương tiếc chút nào cả.
Nhưng thay vì sụp đổ, Tử Hân cảm thấy thứ gì đó bên trong mình vỡ tan.
Đó là giới hạn cuối cùng mà cha hắn đặt lên vai người con trai duy nhất của ông ta.
Với mỗi hơi thở sâu thẳm từ đáy lòng đầy đau khổ này đây thì Bạch Tử Hân biết rằng giờ đã đến lúc phải hành động dứt khoát hơn nữa nếu không muốn muộn màng hối hận sau này khi mọi chuyện đã quá trễ nải rồi còn gì khác nữa đâu đúng chứ?
Hắn rút kiếm ra hoàn toàn lần thứ hai trong cùng một trận chiến sinh tử ngắn ngủi nhưng đầy ắp ý nghĩa biểu tượng cho mối quan hệ phức tạp giữa họ từ trước đến nay luôn vậy mà sao lại có cảm giác (quen thuộc) đến kỳ lạ như thể bóng đen đó chính là.
Mặt trời đã lặn hẳn.
Bầu trời đen kịt, không còn một vì sao nào lộ diện do sự nhiễu loạn linh lực quá mức khủng khiếp tại khu vực này khiến cho tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn bởi lớp sương mù dày đặc màu tím sẫm bao phủ khắp nơi xung quanh động phủ cổ xưa kia mới chỉ là vài giây trước.
giờ đây thì mọi thứ đã thay đổi chóng mặt đến mức khó tin làm sao được chứ trời ơi?
Lâm Phong đứng im bất động giữa trung tâm của trận bão linh hồn hỗn loạn đang tiếp diễn không ngừng nghỉ ấy với hơi thở đều đặn nhưng nặng nề hơn hẳn so với bình thường rất nhiều lần nữa luôn đó phải chăng là dấu hiệu cho thấy sự kiệt quệ tinh thần sắp xảy ra sớm muộn gì cũng chỉ còn vấn đề thời gian ngắn ngủi.
Tử Hạo nằm trên đất, mắt nhắm nghiền, sống nhưng kiệt quệ hoàn toàn không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay nhỏ bé nhất nữa luôn đó mới là thực trạng đáng buồn hiện tại của vị Kiếm Tu thiên tài bị phế phế nọ.
bạn đọc thân mến ạ?
Thế nhưng ngay lúc này đây thì bỗng nhiên lại vang lên từ phía sau một tảng đá lớn gần kề bên cạnh hai người họ kia chính xác hơn là cách khoảng năm mét tính theo chiều dài ước lượng tương đối khá chuẩn xác dựa trên kinh nghiệm chiến đấu thực tế vốn có của từng cá nhân tham gia vào cuộc chạm trán đầy kịch tính này luôn.
Một tiếng cười khô khốc vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực hoang dã rộng lớn mênh mông vô tận ấy khiến cho cả Lâm Phong lẫn Tử Hân đều phải quay đầu lại với vẻ mặt kinh ngạc tột độ chưa từng có tiền lệ trong suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh đầy dẫy những khó khăn trắc trở cam go căng thẳng kịch tính hồi hộp hấp dẫn gay cấn li kì bí ẩn phức tạp đa chiều đan xen chồng chéo lên nhau một cách ngẫu nhiên nhưng cũng không kém phần logic hợp lý thuyết phục cao độ luôn đó phải chăng là sự xuất hiện bất ngờ của kẻ thù số một mà họ đang săn tìm từ rất lâu nay mới đúng chứ?
Bạch Tử Hân mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại đứng trước mặt mình.
Bạch Tử Hân nhận ra đó là chính mình từ mười năm trước, đang cầm thanh kiếm còn dính máu tươi.
Nó cười khẩy, lưỡi kiếm lao thẳng vào tim hắn với tốc độ ánh sáng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận