Chương 19
Không khí trở nên nặng nề, dày đặc đến mức mỗi hơi thở đều cảm thấy như nuốt phải thủy ngân lạnh lẽo.
Lâm Phong đứng trên đỉnh núi Cô Độc, nơi gió gào thét tựa như lời than vãn của những vong hồn chưa siêu thoát.
Cảm giác đầu tiên xâm chiếm cơ thể hắn không phải là sự sợ hãi tột độ trước cái chết cận kề, mà là một cơn đói dữ dội.
Đó không phải là đói bụng thông thường.
Đó là khát khao nuốt chửng linh lực xung quanh để lấp đầy khoảng trống rỗng tuếch trong đan điền.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay đang phát sáng màu đỏ sẫm, giống như những mạch máu sống đang đập mạnh dưới da thịt.
Chúng không còn thuộc về con người bình thường nữa mà là dấu hiệu của sự biến dị.
Bạch Tử Hân đứng sau lưng hắn, kiếm khí run rẩy nhưng vẫn cố duy trì thế phòng thủ.
Thanh kiếm trong.
đã nứt ra ba vết dài, minh chứng cho sức ép khủng khiếp từ cuộc chiến vừa qua.
Tuy nhiên, ánh mắt Tử Hân không nhìn kẻ thù phía trước mà đang chăm chú quan sát từng cử động nhỏ nhất của Lâm Phong.
Sự nghi ngờ và đau khổ hiện rõ trên gương mặt thanh tú nhưng đầy sẹo rỗ ấy.
"Ngươi cảm thấy thế nào?" Tử Hân hỏi, giọng nói khàn đặc vì mất máu quá nhiều.
Hắn không cần phải giả vờ mạnh mẽ trước mặt người bạn duy nhất này.
Những vết thương hằn ngang ngực anh ta đang rỉ ra nguyên lực hỗn tạp, nhưng hắn vẫn đứng vững như một bức tường thành bất động.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng kiểm soát luồng năng lượng điên cuồng đang chảy trong kinh mạch.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của 'Khuyết' bên trong đầu mình.
Nhân cách ác đó không còn cười cợt hay khiêu khích nữa mà đang ở trạng thái tĩnh lặng đáng sợ hơn cả những lúc nó hung dữ nhất.
Sự im lặng này báo hiệu một điều tồi tệ: Khuyết biết thứ gì đó mà Phong chưa hề hay biết.
"Ta cảm thấy.
trống rỗng," Lâm Phong trả lời, giọng nói vang lên lạnh lùng và xa lạ ngay chính bản thân hắn cũng nhận ra.
"Nhưng bên trong lại đầy ắp tiếng gào thét." Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử giờ đây không còn màu đen thường nhật mà chuyển sang sắc đỏ máu tươi sâu thẳm.
Ánh nhìn ấy khiến cả Tử Hân và Tiêu Vô Kỵ – kẻ đang từ từ tiến tới giữa bóng tối bao trùm – đều phải lùi lại nửa bước.
Không khí xung quanh bắt đầu rung động, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti cuốn hút lá cây và đá sỏi vào trong người Lâm Phong.
Tiêu Vô Kỵ dừng chân dưới sườn núi, ánh mắt sắc lạnh như dao găm nhìn lên đỉnh cao.
Hắn không nói lời nào, nhưng ý chí giết chóc tỏa ra từ cơ thể hắn lại là một tiếng hét lặng lẽ: *Hãy kết thúc nó trước khi quá muộn.* Lâm Phong biết rằng mình đang đứng trên ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết vĩnh hằng.
Nhưng giờ đây, ranh giới ấy không còn thuộc về thế gian nữa mà đã bị xé toạc bởi chính bản chất của hắn.
Hắn là Chìa Khóa.
Và cánh cửa kia đang bắt đầu hé mở.
Cơ thể A Bảo bỗng nhiên đứng dậy từ đống đổ nát bên cạnh hồ nước linh hồn, đôi mắt mở to nhưng hoàn toàn trắng bệch, không có đồng tử cũng như tròng đen.
Không còn sự sợ hãi hay hoảng loạn của một đứa trẻ ngây thơ nữa mà thay vào đó là vẻ trống rỗng đáng kinh ngạc.
Hắn nhìn về phía nhóm thợ săn đang nấp sau những gốc cây cổ thụ, tay cầm con dao sắc nhọn với tư thế chuẩn bị tấn công chứ không phải tự vệ.
Lâm Phong – nhân cách thiện hiện tại của hắn – cảm thấy máu trong người mình như đóng băng khi chứng kiến cảnh tượng này.
Hắn lao tới, cố gắng dùng linh lực để giữ lấy cánh tay A Bảo đang giơ lên cao.
Những sợi dây tơ đỏ từ trước đó giờ đã biến thành những chuỗi xích vô hình quấn chặt quanh cổ đứa trẻ, kéo nó đi theo ý muốn của một sức mạnh khác.
Đừng làm vậy!"* Lâm Phong hét lên trong lòng mình, giọng nói đầy tuyệt vọng nhưng lại bị đè nén bởi tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ sâu thẳm trong linh hồn.
*"Đó là A Bảo!
Nó không phải binh khí của ngươi!"* Khuyết đáp lại bằng một luồng ý niệm hung hãn xé toạc tâm trí Phong: *Nó đã chết rồi, Phong ạ.
Cái xác này chỉ còn là vỏ rỗng để chứa đựng sức mạnh cần thiết cho chúng ta sống sót trước Tiêu Vô Kỵ.
Ngươi nghĩ mình có thể cứu nó sao?
Bằng cách gì đây?
Dùng nước mắt hay những lời hứa suông?* Lâm Phong cảm thấy đau đớn xé lòng khi nhìn vào đôi mắt trắng bệch của A Bảo.
Đứa trẻ đang khóc, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi ra ngoài mà chỉ chảy ngược vào trong cơ thể, hòa quyện với dòng máu đen kịt đang tuôn trào từ vết thương cũ.
Sự phản bội này đến từ chính linh hồn mà hắn từng tự hào là đã cứu sống khỏi bóng tối.
Bạch Tử Hân bước tới, đặt tay lên vai Lâm Phong một cách nặng nề nhưng kiên định.
*"Ta sẽ không để ngươi biến thành quái vật,"* anh ta nói nhỏ đủ cho hai người nghe thấy trong khi vẫn hướng kiếm về phía Tiêu Vô Kỵ đang tiếp tục leo lên đỉnh núi.
Ánh mắt Tử Hân sáng rực lên với quyết tâm sắt đá, dù cơ thể anh ta gần như kiệt quệ hoàn toàn sau trận chiến trước đó.
Tiêu Vô Kỵ cuối cùng cũng dừng lại ở lưng chừng sườn núi, cách họ khoảng năm mươi bước chân.
Hắn nâng tay phải lên, giữa không trung xuất hiện một vòng tròn pháp thuật phức tạp được tạo thành từ nguyên lực thuần khiết màu trắng ngà – biểu tượng của sự thanh tẩy tàn khốc nhất trong giới tu tiên.
*"Lâm Phong,"* Tiêu Vô Kỵ gọi tên hắn với giọng điệu bình thản đến đáng sợ, *"Ngươi đang cố gắng che giấu một sự thật hiển nhiên trước mắt tất cả chúng ta.
Ngươi không phải là nạn nhân bị nguyền rủa ngẫu nhiên.
Ngươi chính là nguyên nhân gốc rễ của mọi tai họa này."* Lời nói đó như một sét đánh ngang tàng làm cho Lâm Phong sững sờ, tay nắm chặt lấy vai A Bảo run lên bần bật.
Hắn nhìn về phía Tiêu Vô Kỵ với ánh mắt đầy nghi vấn và giận dữ: *"Ngươi biết gì mà dám phán xét ta?
Ngươi chỉ là kẻ đi sau dọn dẹp hậu quả!"* *"Ta biết mọi thứ,"* Tiêu Vô Kỵ đáp lại lạnh lùng, đồng thời đẩy vòng tròn nguyên lực tiến về phía trước.
*"Và giờ đây, lúc để sửa chữa sai lầm đó đã đến."* Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình đang nứt vỡ từng mảnh dưới áp lực ghê gớm từ hai phía: một bên là sức hút chết chóc của Khuyết muốn chiếm đoạt toàn bộ ý thức; một bên là sự phản bội tàn khốc khi chính người bạn thân nhất lại coi hắn như mối đe dọa cần tiêu diệt.
Linh lực trong không khí lúc này trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, giống như hàng nghìn mũi kim nhỏ xíu đang đâm vào da thịt và xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh của hắn.
Nhân cách ác cười vang lên bên tai hắn, âm thanh đó chói tai đến mức khiến Lâm Phong phải bịt chặt hai bàn tay lại để chặn đứng những ký ức đau thương tiếp tục tràn ra ngoài: *"Uống đi!
Hắn đang dâng hiến mạng sống cho ngươi thông qua A Bảo.
Đây là cơ duy nhất để ngươi đột phá cảnh giới Hấp Thụ lên tầng Cửu Chuyển mà không cần trải qua quá trình hấp thụ chậm chạp và nguy hiểm như trước đây."* Hắn cảm nhận được dòng chảy linh lực từ xác chết của A Bảo đang đổ vào đan điền mình với tốc độ khủng khiếp.
Thứ năng lượng này mang theo mùi tanh nồng nặc của tử khí cùng những tiếng gào thét không ngừng nghỉ trong đầu hắn mỗi khi nhắm mắt lại hay mở ra nhìn thế giới xung quanh bằng con mắt mới mẻ nhưng đầy ác ý của kẻ đã chết đi sống lại từ đáy vực sâu thăm thẳm nhất của địa ngục tu chân.
Bạch Tử Hân hét lên, lao thẳng vào khoảng trống giữa Lâm Phong và vòng tròn nguyên lực đang tiến tới gần hơn nữa: *"Lâm Phong!
Đừng nghe nó nói!
Nếu ngươi hấp thụ linh hồn A Bảo thì đồng nghĩa với việc ngươi chấp nhận trở thành kẻ giết người vô tội chứ không phải nạn nhân bị ép buộc như trước kia nữa đâu!"* Giọng nói của Tử Hân vang lên trong đầu Lâm Phong rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh nào khác tại thời điểm này.
Nó mang theo sự đau đớn tột cùng nhưng cũng là niềm tin tuyệt đối rằng dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì anh ta sẽ luôn đứng ở bên cạnh hắn mà không bao giờ rời bỏ hay phản bội lại tình bạn đã được xây dựng qua biết bao thử thách sống chết nơi hoang dã đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối này.
Lâm Phong nhắm chặt mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút lý trí còn sót lại trong tâm trí đang hỗn loạn của mình: *"Tử Hân.
ta không muốn làm điều đó nhưng nếu không thì chúng ta đều sẽ chết dưới tay Tiêu Vô Kỵ.
Ngươi hiểu chứ?"* *"Ta hiểu,"* Tử Hân đáp lại, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn giữ vững phong thái kiêu ngạo vốn có của một kiếm tu thiên tài từng bị phế đi toàn bộ tiềm năng do chính cha mình gây ra: *"Nhưng ta không thể chấp nhận nhìn thấy người bạn thân nhất đời mình biến thành con quái vật chỉ biết giết chóc để tồn tại mà thôi!
Hãy nhớ lại xem ai là người đã giúp ngươi vượt qua màn tâm ma lần trước khi ngươi còn đang ở giai đoạn Định Thần chứ?
Đó chính là lòng tin tuyệt đối vào tình cảm chân thật giữa những kẻ lạc loài như chúng ta vậy đấy!"* Lời nói của Tử Hân giống như một tia sáng le lói trong bóng tối dày đặc, giúp Lâm Phong tạm thời đẩy lùi được ảnh hưởng từ Khuyết đang cố gắng chiếm lấy toàn bộ quyền kiểm soát cơ thể.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy hình ảnh A Bảo đang dần sụp đổ xuống đất với nụ cười kỳ lạ trên môi – nụ cười của sự giải thoát cuối cùng trước khi linh hồn đứa trẻ tan biến hoàn toàn vào hư không tăm tối phía sau lưng hắn.
Lâm Phong cảm nhận ký ức của mình bắt đầu mờ nhạt đi từng chút một dưới tác động mạnh mẽ từ việc hấp thụ lượng lớn tử khí và nguyên lực hỗn tạp vừa rồi.
Hình ảnh cha mẹ đang ôm hôn nhau trong vườn hoa đào mùa xuân, những ngày thơ ấu vui vẻ cùng bạn bè chạy nhảy khắp cánh đồng lúa chín vàng óng ánh dưới nắng chiều tà, hay thậm chí cả nụ cười tươi rói của Lâm Thanh – người con gái duy nhất từng khiến trái tim lạnh lùng của hắn đập nhanh hơn nhịp điệu thông thường – tất cả đều đang phai nhạt dần như tranh vẽ bị thấm nước mưa rơi xuống từ trên cao mà không có ai che chắn kịp thời.
Hắn đang mất đi chính mình một cách chậm chát nhưng chắc chắn trước mắt, giống như một ngọn nến sắp tàn trong đêm đông giá rét khi gió bão thổi mạnh nhất làm cho đốm lửa nhỏ bé ấy leo lét rồi tắt ngấm vĩnh viễn giữa vô vàn bóng tối bao trùm xung quanh nơi mà không còn chút hy vọng nào về sự sống sót hay giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn định mệnh đã được an bài sẵn từ lúc sinh ra cho đến giờ phút này đang diễn ra trước mắt hắn ta.
*"Đừng làm vậy!"* nhân cách ác la lên trong đầu với giọng điệu đầy giận dữ và thất vọng tột độ, *"Ngươi lại chọn con đường yếu đuối nữa rồi sao?
Nếu ngươi muốn bảo vệ họ thì hãy trở nên mạnh mẽ hơn chứ không phải tự hủy hoại bản thân bằng những ký ức vô nghĩa này!
Hãy nhớ rằng chúng ta đã hứa sẽ sống sót bất kể mọi giá để chứng minh cho thiên đạo thấy rằng kẻ lạc loài như chúng cũng có quyền tồn tại trên thế gian này chứ không phải là phế vật cần bị thanh trừng sạch sẽ theo đúng luật luân chuyển vốn dĩ đã lỗi thời và đầy rẫy những điều phi lý từ lâu rồi!"* Lâm Phong lắc đầu, cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đang hỗn loạn của mình: *"Ta biết.
ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác về cái giá phải trả cho sức mạnh này.
Nhưng nếu mất đi ký ức thì liệu có còn là chính mình nữa không?
Một cỗ máy giết người trống rỗng bên ngoài nhưng bên trong chỉ toàn là nỗi đau và sự hận thù thôi sao?"* Khuyết im lặng, lần đầu tiên từ khi hai nhân cách cùng tồn tại chung một cơ thể cho đến nay mà nó không hề đáp lại hay phản bác những lời chất vấn đầy tính triết lý sâu sắc của Phong.
Sự im lặng đó khiến Lâm Phong cảm thấy sợ hãi hơn cả những lúc Khuyết điên cuồng tấn công ý thức hắn trước đây nhiều lần vì biết rằng phía sau vẻ ngoài tĩnh lặng đáng ngại ấy chắc chắn đang chuẩn bị một cú sốc lớn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại chung sống hòa bình tạm thời giữa thiện và ác bên trong linh hồn phức tạp của kẻ mang tên Chìa Khóa dẫn đến hủy diệt thế giới này.
Bạch Tử Hân bước tới gần hơn nữa, đặt tay lên vai Lâm Phong với vẻ mặt đau khổ nhưng kiên quyết: *"Ta sẽ ở đây cùng ngươi đối mặt với mọi hậu quả có thể xảy ra sau tất cả những gì đã và đang diễn ra trước mắt chúng ta lúc này ngay bây giờ!
Chỉ cần nhớ rằng không ai là cô đơn tuyệt đối trên thế gian rộng lớn nầy đâu, Phong ạ!"* Lời nói của Tử Hân vang lên trong đầu Lâm Phong rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh nào khác tại thời điểm hỗn loạn nhất này.
Nó mang theo sự đau đớn tột cùng nhưng cũng là niềm tin tuyệt đối rằng dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì anh ta sẽ luôn đứng ở bên cạnh hắn mà không bao giờ rời bỏ hay phản bội lại tình bạn đã được xây dựng qua biết bao thử thách sống chết nơi hoang dã đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối này.
Lâm Phong nhắm mắt lại, chấp nhận buông thả linh hồn mình trôi dạt theo dòng chảy ký ức đang dần biến mất vào hư không tăm tối phía sau lưng hắn ta lúc này đây trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng không thể cứu vãn kịp thời những hậu quả nghiêm trọng khó lường trước được từ chính hành động thiếu cân nhắc vội vàng của con người thông thường vốn dĩ luôn mang trong mình những hạn chế nhất định về mặt nhận thức và khả năng phán đoán tình hình thực tế khách quan chính xác tuyệt đối hoàn toàn đúng đắn không sai lệch chút nào cả dù cho có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô nghĩa thôi chứ còn gì khác nữa!
Lâm Phong đi trong rừng, cơ thể mệt mỏi nhưng tâm trí tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Hắn không nhớ đường đi đã dẫn mình tới khu vực hoang dã này sau khi rời khỏi đỉnh núi Cô Độc cùng với Bạch Tử Hân và Tiêu Vô Kỵ – kẻ vẫn chưa xuất hiện trở lại từ lần chạm trán cuối đầy kịch tính đó vừa rồi vài giờ đồng hồ trước.
sao cảm giác thời gian như ngưng đọng vĩnh viễn giữa hai thế giới sống và chết giao thoa lẫn nhau một cách kỳ lạ đến khó hiểu vậy đây?
Hắn không nhớ mục đích ban đầu khi bước vào khu rừng rậm rạp này là gì nữa.
Có lẽ để tìm kiếm sự tĩnh lặng cho tâm hồn đang hỗn loạn của mình sau những biến cố vừa xảy ra liên tiếp không ngừng nghỉ trong vài ngày qua khiến hắn gần như kiệt quệ hoàn toàn cả về thể xác lẫn tinh thần cùng lúc với nhau mà không có bất kỳ dấu hiệu hồi phục nào đáng kể dù chỉ là chút nhỏ nhoi nhất đi chăng nữa thì cũng đủ để chứng minh rằng sức mạnh hủy diệt ẩn chứa bên trong cơ thể hắn ta quả thực đang ngày càng trở nên nguy hiểm hơn cho chính bản thân người mang nó chứ chưa nói gì đến những mối đe dọa tiềm tàng khác có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ phía ngoài kia mà không ai biết trước được điều đó cả!
Hắn chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, như thể hắn đang mất đi một thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại không thể xác định rõ ràng nó là ký ức hay tình cảm chân thật dành cho những người bạn thân thiết nhất đời mình lúc này đây trước mắt vậy mà sao lại có cảm giác trống rỗng tột độ đến mức khiến nước mắt chảy thành dòng trên gò má lạnh toát của hắn ta đang bước đi một cách máy móc giữa những tán lá xanh tươi bao phủ dày đặc xung quanh khắp nơi trong khu rừng bí ẩn đầy rẫy nguy cơ chết người tiềm tàng này vậy đây?
Đột nhiên, một bóng đen thấp thoáng phía sau lưng khiến Lâm Phong dừng chân lại ngay lập tức với phản ứng nhanh nhạy vốn có của kẻ từng trải qua biết (bao nhiêu trận chiến sinh tử) trong quá khứ đầy máu và nước mắt ấy.
Hắn quay đầu nhìn về hướng vừa tới nhưng không thấy ai cả ngoài những bóng cây đổ nghiêng ngả dưới ánh trăng mờ ảo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt phía trên cao xa xăm kia mà thôi!
*"Ai đó sao?"* Lâm Phong hỏi nhỏ, giọng nói run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò xen lẫn vào nhau một cách khó hiểu đến kỳ lạ như vậy đây à?
Không ai trả lời hắn cả.
Chỉ có tiếng gió hú gào thét trong khe núi vọng lại vang động khắp không gian hoang vắng nơi mà con người hiếm khi đặt chân tới do những truyền thuyết kinh dị về sự tồn tại của các yêu quái cổ xưa ẩn nấp chờ đợi cơ hội săn mồi bất ngờ xuất hiện đúng lúc nạn nhân yếu nhất như thế này đây thôi!
Hắn quay sang tiếp tục bước đi nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn chưa hề biến mất mà ngược lại còn trở nên mạnh mẽ hơn nhiều lần so với ban đầu khi mới bắt đầu chuyến hành trình cô đơn đầy nguy hiểm này của mình vậy mà sao lại có cảm giác (quen thuộc) đến kỳ lạ như thể bóng đen đó chính là
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận