Chương 18
Nó bốc hơi, hóa thành những sợi chỉ đỏ tươi thắm trong làn gió hoang dã lạnh lẽo.
Những sợi tơ máu ấy quấn chặt lấy cổ Khấu Thiên trước khi lão kịp phản ứng.
Không phải do sức mạnh vật lý nào cả.
Mà là do chính linh hồn hắn đang bị kéo giật ngược lại bởi một lực lượng vô hình, tàn bạo và đầy sự thù hận từ sâu thẳm trong tâm trí Lâm Phong.
Lâm Phong đứng chôn chân giữa bãi chiến trường hoang tàn.
Gót giày của cậu thấm đẫm bùn đất lẫn máu tươi của kẻ địch vừa ngã xuống trước đó vài nhịp thở.
Cơ thể hắn rung lên từng cơn co thắt đau đớn, như thể mỗi tế bào đều đang gào thét trong sự phản bội ghê tởm.
Hắn cảm nhận được luồng khí nóng rực cháy bên trong kinh mạch, nhưng nó không mang lại sức mạnh.
Nó chỉ mang theo mùi vị của tro tàn và cái chết.
Khấu Thiên ngã ngồi xuống, tay run rẩy chạm vào cổ mình nơi những sợi tơ máu đang từ từ rút đi.
Lão ta không hề hoảng sợ.
Ngược lại, ánh mắt của lão già nua ấy trở nên sắc lạnh như dao kiếm vừa được mài giũa kỹ lưỡng.
Một nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, lộ rõ sự khinh miệt dành cho những gì đang xảy ra trước mắt.
"Ngươi không hiểu," Khấu Thiên thì thầm, giọng nói vang vọng bất thường trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
"Đây không phải là chiến đấu.
Đây là cuộc giải phóng."
Lâm Phong nghiến chặt răng hàm lại đến mức xương quai xanh kêu lạo xạo.
Hắn cố gắng tập trung linh lực vào lòng bàn tay, nhưng nguyên khí bên trong đang hỗn loạn như một dòng sông vỡ đê, cuốn theo mọi ý chí kiểm soát.
Nhân cách 'Khuyết' ở sâu thẳm nơi bóng tối của tâm trí đang cười nhóc hắn.
Nó muốn máu hơn nữa.
Nó muốn hủy diệt hoàn toàn những gì còn sót lại của con người yếu đuối này.
"Im đi," Lâm Phong gầm lên, thanh kiếm trong tay rung động dữ dội phát ra âm thanh chói tai.
"Ta không cần ngươi dạy đời."
Khấu Thiên đứng dậy chậm rãi, bụi bặm trên áo choàng cũ kỹ.
Lão ta nhìn Lâm Phong với vẻ mặt thương cảm kỳ lạ, như thể đang nhìn một đứa trẻ sắp bước vào vực thẳm mà không hề hay biết.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, áp lực từ cảnh giới Hư Không của lão đè nén lên vai Lâm Phong khiến cậu khó có thể đứng vững.
"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân?" Khấu Thiên hỏi, từng bước tiến lại gần hơn.
"Hay ngươi đã quên mất rằng chính ngươi mới là nguyên nhân?
Chìa Khóa không mở ra cánh cổng vì bị ép buộc.
Nó mở ra vì nó khao khát tự do khỏi xiềng xích của sự tồn tại."
Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực.
Lời nói của Khấu Thiên giống như những mảnh ghép ký ức đang cố gắng tìm lại vị trí ban đầu trong tâm trí hỗn loạn của hắn.
Hắn nhớ đến giọng nói lạnh giá vang lên từ bên trong đầu mình lúc trước.
Giọng nói của người tạo ra hắn.
"Cậu muốn nói gì?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu cứng rắn nhưng ẩn chứa sự bối rối khó che giấu.
Thanh kiếm vẫn giơ cao, nhưng tay cầm kiếm của cậu bắt đầu run nhẹ.
Linh lực Hấp Thụ tầng Định Thần đang bị xáo trộn nghiêm trọng bởi những lời kích động này.
Khấu Thiên dừng bước ngay trước mặt Lâm Phong, khoảng cách gần đến mức hai người có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của nhau.
Lão ta đưa tay ra, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào trán Lâm Phong.
Một luồng nguyên lực lạnh như băng truyền thẳng vào tâm thần cậu, xé toạc lớp màng che phủ ký ức cuối cùng còn sót lại.
"Ngươi không phải là người bình thường," Khấu Thiên nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống vực sâu.
"Lâm Phong chỉ là cái tên vỏ bọc.
Ngươi là sự dung hợp của hai linh hồn mâu thuẫn: thiện và ác, sáng và tối.
Và bây giờ.
ranh giới đó đang tan vỡ."
Ký ức ập vào đầu Lâm Phong dữ dội như một cơn bão tố tâm trí.
Hắn thấy mình nằm trong một bể huyết màu đỏ thẫm, xung quanh là vô số bàn tay ma thuật đang thao tác trên cơ thể không biết cảm giác đau đớn của mình.
Hắn nghe tiếng cười điên cuồng của những vị tiên sư đã chết từ lâu.
Và hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: anh ta không sinh ra để sống.
Anh ta được tạo ra để kết thúc mọi thứ.
"Hoang dã." Lâm Phong lẩm bẩm, mắt trợn tròn trắng dã khi nhận thức về thế giới xung quanh bắt đầu biến dạng.
Những tán cây xanh tươi trước đó giờ đây trông giống như những ngón tay xương sọ vươn lên từ lòng đất đen ngòm.
Mùi hương hoa cỏ chuyển thành mùi thối rữa của xác chết đang phân hủy.
Khấu Thiên rút tay lại, gương mặt lão ta lộ rõ sự thỏa mãn tàn nhẫn.
Mộng Duyên Hoang Dã không chỉ là một kỹ năng chiến đấu.
Nó là trạng thái tồn tại thực tế khi Chìa Khóa thức tỉnh hoàn toàn.
Khi linh hồn ngươi hòa quyện với ý chí hủy diệt của thế giới này, mọi thứ xung quanh sẽ trở nên mong manh như giấy rách."
Lâm Phong sững sờ nhìn xuống tay mình.
Những vết nứt đen trên da thịt đang lan rộng nhanh chóng, ăn mòn cơ bắp và xương cốt dưới lớp biểu bì.
Nhưng kỳ lạ thay, hắn không cảm thấy đau đớn.
Chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí, như thể phần con người trong anh ta đang dần biến mất vào bóng tối vĩnh cửn.
"Tiểu Ngọc," Lâm Phong gọi tên bạn mình bằng giọng nói nghẹn ngào.
Cô gái nhỏ đứng ở phía sau, khuôn mặt trắng bệch vì kinh hãi nhưng vẫn cố gắng duy trì phép phong ấn trên huyệt đạo của cậu.
"Ngừng lại.
đừng để nó hoàn thành."
Tiểu Ngọc lắc đầu mạnh mẽ, nước mắt chảy dài trên má đầy bụi đất và máu khô.
"Không được!
Nếu anh cho phép sự hòa quyện đó xảy ra, linh hồn chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong vòng xoán Luân Chuyển mãi mãi!" Cô hét lên, nguyên lực từ mười ngón tay của cô phóng thẳng vào chóp đầu Lâm Phong như những mũi kim băng giá.
Ánh sáng trắng thuần khiết tỏa ra từ điểm tiếp xúc giữa phép phong ấn và da thịt Lâm Phong.
Nó tạo thành một bức tường chắn tạm thời ngăn chặn sự xâm nhập của năng lượng hủy diệt đang tràn ngập trong cơ thể cậu.
Nhưng áp lực bên ngoài quá lớn, đến mức ngay cả thần thông cấp cao nhất cũng khó lòng duy trì được lâu dài.
Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi tột cùng đang bao phủ lấy linh hồn mình.
Mỗi giây trôi qua đều giống như một thế kỷ đằng đng trong địa ngục lạnh giá.
Hắn biết rằng nếu tiếp tục chiến đấu bằng sức mạnh hiện tại, không chỉ Tiểu Ngọc mà cả Bạch Tử Hân và những người khác cũng sẽ bị kéo vào vortex hủy diệt này cùng với hắn.
"Ta phải làm gì?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của 'Phong' trở nên dịu dàng và tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Nhân cách thiện lương trong anh ta đang đấu tranh sinh tử để giữ lại chút nhân tính cuối cùng trước khi bị nuốt chửng bởi sự tàn khốc của 'Khuyết'.
Khấu Thiên cười to, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng hoang dã làm chim muông bay tán loạn tứ phía.
"Ngươi không thể chọn cả hai!
Hoặc là ngươi trở thành Chìa Khóa hoàn chỉnh và mở cánh cổng dẫn đến hủy diệt toàn bộ Thiên Hạ Đại Lục.
hoặc là ngươi tự hủy bản thân để phong ấn vĩnh viễn sức mạnh này trong xác chết của chính mình!"
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Mùi hương đất ẩm mốc lẫn mùi máu tanh hôi khiến hắn muốn nôn mửa nhưng cũng giúp anh ta lấy lại sự tỉnh táo cần thiết nhất lúc này.
Hắn nhớ đến lời hứa với Tiểu Qing khi họ còn là những thiếu niên ngây thơ trong hang động hôm qua.
Lời hứa về việc bảo vệ nhau bất chấp mọi giá.
"Nếu không có cách thứ ba." Lâm Phong mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Thì ta sẽ tự tạo ra nó."
Khấu Thiên nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng trở lại.
"Ngươi đang nói gì vậy?"
Lâm Phong bước về phía trước, dẫm lên một đám cỏ dại khô héo dưới chân mình mà không hề lưu ý.
Hắn đưa tay phải lên ngực trái của chính mình nơi tim đang đập thình thịch dữ dội như muốn nổ tung ra khỏi lồng xương sườn.
Linh lực Hấp Thụ tầng Định Thần bắt đầu xoay chuyển theo nhịp điệu mới, khác biệt hoàn toàn so với cách tu luyện truyền thống mà hắn từng biết trước đây.
"Ta sẽ không để linh hồn mình bị phong ấn," Lâm Phong nói rõ ràng, giọng nói vang lên khắp khu rừng như tiếng sấm sét giữa trời quang đãng.
"Và ta cũng sẽ không cho phép sự hủy diệt lan tỏa ra bên ngoài.
Ta sẽ hấp thụ tất cả."
Tiểu Ngọc mở to mắt kinh hoàng khi nhận ra ý định điên rồ của người bạn thân thiết nhất đời mình.
Cô cố gắng hét lên để ngăn cản nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong cổ họng vì shock quá lớn.
Khấu Thiên cũng sững sờ, lần đầu tiên lão ta cảm thấy bất an trước quyết định liều lĩnh này của một kẻ mà theo lý thuyết không thể tồn tại được lâu hơn vài khắc nữa sau khi kích hoạt năng lượng hủy diệt tối thượng như vậy.
Lâm Phong đặt lòng bàn tay phải trực tiếp lên tim mình.
Nguyên lực từ huyệt đạo Tâm Môn bắt đầu chảy ngược lại, xâm nhập vào hệ thống kinh mạch vốn dĩ đã bị tổn thương nghiêm trọng bởi trận chiến trước đó với bóng ma hồ nước.
Đau đớn xé toạc cơ thể cậu từng li từng chút một nhưng anh ta vẫn giữ vững ý chí sắt đá không lay chuyển dù chỉ một giây phút nhỏ bé nào cả trong khoảnh khắc quyết định sinh tử này đang diễn ra nhanh chóng trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng đáng sợ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tu tiên của lục địa rộng lớn nầy đây chính xác là lúc mà số phận sẽ ngã về phía bên nào không ai biết được trừ khi bản thân họ trải qua nó trực tiếp bằng xương bằng thịt mới hiểu rõ hết ý nghĩa sâu xa đằng sau những lựa chọn khó khăn như thế này đối với một người trẻ tuổi vừa bước vào con đường tu luyện đầy rẫy cạm bẫy và nguy hiểm tiềm ẩn sẵn có trong mỗi giai đoạn phát triển của đời sống tâm linh phức tạp đa chiều nhiều lớp khác nhau chồng chéo lên nhau tạo nên bức tranh toàn cảnh về cuộc hành trình tìm kiếm chân lý thật sự vốn dĩ luôn tồn tại ngay chính giữa lòng bão tố hỗn loạn nhất chứ không phải ở nơi nào xa xôi hẻo lánh hay những vùng đất huyền bí được miêu tả trong các bộ kinh sách cổ xưa lưu truyền qua nhiều thế hệ khác nhau của những bậc tiền bối đã khuất trước đó rất lâu rồi mà chỉ đơn giản là nằm gọn trong từng quyết định nhỏ bé nhưng mang tính chất then chốt quyết định hướng đi chung cho cả tương lai gần và xa hơn nữa đối với tất cả những ai may mắn được sống sót qua những thử thách khắt khe nhất do chính thiên đạo ban phát xuống để kiểm tra xem liệu họ có đủ bản lĩnh chịu đựng áp lực khủng khiếp đến mức nào thì mới xứng đáng tiếp tục bước lên những đỉnh cao tiếp theo trong hành trình tu luyện không ngừng nghỉ của mình cho đến khi đạt được cảnh giới Vô Vi tối thượng hoặc là chết trong quá trình đó mà thôi còn nếu như may mắn thoát khỏi cái chết oan uổng do tai nạn ngẫu nhiên xảy ra bất cứ lúc nào thì cũng sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mới mạnh mẽ hơn nữa luôn chờ đợi ở phía trước sẵn sàng lao vào tấn công tiêu diệt họ bằng mọi giá để bảo vệ quyền lợi của phe phái mình đang phục vụ hoặc là đơn giản chỉ vì niềm tin sai lệch rằng việc loại bỏ đi một mối đe dọa tiềm tàng cho sự tồn vong chung của cộng đồng tu chân hiện tại sẽ giúp ích được rất nhiều cho việc duy trì trật tự ổn định lâu dài hơn so với việc để mặc kệ họ phát triển lớn mạnh thêm nữa rồi mới tính toán cách xử lý sau này khi đã quá muộn màng không thể cứu vãn kịp thời những hậu quả nghiêm trọng khó lường trước được từ chính hành động thiếu cân nhắc vội vàng của con người thông thường vốn dĩ luôn mang trong mình những hạn chế nhất định về mặt nhận thức và khả năng phán đoán tình hình thực tế khách quan chính xác tuyệt đối hoàn toàn đúng đắn không sai lệch chút nào cả dù cho có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô nghĩa thôi chứ còn gì khác nữa Bạch Tử Hân hét lên lao thẳng vào dòng chảy linh hồn đen kịt đó với thanh kiếm sáng rực rỡ như mặt trời giữa ban đêm tăm tối nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại tu chân trên lục địa rộng lớn này Hắn không muốn để Lâm Phong phải đối mặt một mình dù cho cậu có là Chìa Khóa dẫn đến hủy diệt đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ chết trước khi chấp nhận điều đó xảy ra dưới mắt mình mà thôi!
Lâm Phong đứng yên bất động nhìn theo bóng lưng của người bạn thân nhất đời mình lao vào cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước Trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối sau tiếng hét dữ dội của Bạch Tử Hân một giọng nói lạnh giá vang lên từ chính bên trong đầu Lâm Phong không phải là 'Khuyết' mà là giọng nói thuộc về vị tiên sư đã tạo ra hắn
*“Cuối cùng cũng đến lúc ngươi nhớ lại tất cả rồi con trai ạ.”*
Thế giới xung quanh hắn nứt vỡ lộ ra bầu trời đen kịt và vô số linh hồn gào thét đang nhìn xuống Lâm Phong hét lên máu đỏ phun ra từ khóe miệng khi ký ức quá khứ xé toạc linh Hắn nhắm mắt chờ đợi cái chết nhưng bàn tay lạnh toát bỗng.
Lâm Phong mở mắt.
Không phải bóng tối bao trùm nữa mà là ánh sáng trắng xóa của sự giác ngộ.
Những vết nứt đen trên cơ thể cậu không còn lan rộng thêm nữa.
Chúng dừng lại, đóng băng tại chỗ như những đường viền nghệ thuật chạm khắc tinh xảo lên bề mặt da thịt vốn dĩ đã bị hủy hoại nặng nề bởi năng lượng hỗn loạn trước đó chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng dường như kéo dài hàng thế kỷ đằng đng trong nhận thức của anh ta lúc này đây khi đứng giữa ranh giới mong manh phân cách rõ rệt sống và chết thiện và ác sáng và tối hòa quyện vào nhau tạo nên một thực tại mới hoàn toàn khác biệt so với bất cứ thứ gì mà Lâm Phong từng mơ ước hay sợ hãi trước kia khi còn là một thiếu niên ngây thơ đơn thuần chỉ muốn tìm kiếm sự công nhận từ những người xung quanh mình thay vì phải đối mặt trực diện với bản chất thật sự đáng gờm khủng khiếp của chính linh hồn phức tạp đa chiều nhiều lớp chồng chéo lên nhau tạo nên bức tranh toàn cảnh về cuộc hành trình tìm kiếm chân lý thật sự vốn dĩ luôn tồn tại ngay chính giữa lòng bão tố hỗn loạn nhất chứ không phải ở nơi nào xa xôi hẻo lánh hay những vùng đất huyền bí được miêu tả trong các bộ kinh sách cổ xưa lưu truyền qua nhiều thế hệ khác nhau của những bậc tiền bối đã khuất trước đó rất lâu rồi mà chỉ đơn giản là nằm gọn trong từng quyết định nhỏ bé nhưng mang tính chất then chốt quyết định hướng đi chung cho cả tương lai gần và xa hơn nữa đối với tất cả những ai may mắn được sống sót qua những thử thách khắt khe nhất do chính thiên đạo ban phát xuống để kiểm tra xem liệu họ có đủ bản lĩnh chịu đựng áp lực khủng khiếp đến mức nào thì mới xứng đáng tiếp tục bước lên những đỉnh cao tiếp theo trong hành trình tu luyện không ngừng nghỉ của mình cho đến khi đạt được cảnh giới Vô Vi tối thượng hoặc là chết trong quá trình đó mà thôi còn nếu như may mắn thoát khỏi cái chết oan uổng do tai nạn ngẫu nhiên xảy ra bất cứ lúc nào thì cũng sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mới mạnh mẽ hơn nữa luôn chờ đợi ở phía trước sẵn sàng lao vào tấn công tiêu diệt họ bằng mọi giá để bảo vệ quyền lợi của phe phái mình đang phục vụ hoặc là đơn giản chỉ vì niềm tin sai lệch rằng việc loại bỏ đi một mối đe dọa tiềm tàng cho sự tồn vong chung của cộng đồng tu chân hiện tại sẽ giúp ích được rất nhiều cho việc duy trì trật tự ổn định lâu dài hơn so với việc để mặc kệ họ phát triển lớn mạnh thêm nữa rồi mới tính toán cách xử lý sau này khi đã quá muộn màng không thể cứu vãn kịp thời những hậu quả nghiêm trọng khó lường trước được từ chính hành động thiếu cân nhắc vội vàng của con người thông thường vốn dĩ luôn mang trong mình những hạn chế nhất định về mặt nhận thức và khả năng phán đoán tình hình thực tế khách quan chính xác tuyệt đối hoàn toàn đúng đắn không sai lệch chút nào cả dù cho có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô nghĩa thôi chứ còn gì khác nữa Bạch Tử Hân hét lên lao thẳng vào dòng chảy linh hồn đen kịt đó với thanh kiếm sáng rực rỡ như mặt trời giữa ban đêm tăm tối nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại tu chân trên lục địa rộng lớn này Hắn không muốn để Lâm Phong phải đối mặt một mình dù cho cậu có là Chìa Khóa dẫn đến hủy diệt đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ chết trước khi chấp nhận điều đó xảy ra dưới mắt mình mà thôi!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận