Chương 17

Lâm Phong co người lại, cơ bắp căng cứng như dây thừng thép dưới lớp da thịt lạnh lẽo.

Bàn tay xanh lét của bóng ma vẫn còn bám lấy cổ Tiểu Qing, nhưng hắn không thể di chuyển.

Những gốc cây cổ thụ quanh hồ nước đã biến thành những xiềng xích sống, quấn chặt lấy tứ chi cậu.

Linh lực trong kinh mạch bị tê liệt hoàn toàn, chỉ còn lại sự sợ hãi nguyên thủy đang leo lên cột sống.

Tiếng lá cây xào xạc trở nên dữ dội hơn, như ngàn lưỡi dao nhỏ li ti cạo vào da thịt.

Không khí đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi lần hít thở đều là một cuộc chiến sinh tử.

Mùi tanh tưởi của linh lực nhiễm độc từ Huyết Lang trước đó vẫn còn vương vấn, giờ lại hòa quyện với mùi thối rữa của cái chết đang ập đến.

"Lâm Phong!" Tiểu Qing nghẹn ngào kêu lên, giọng nói bị bóp méo bởi sức ép trên khí quản.

Ánh mắt cô tràn đầy hoảng loạn, nhưng sâu trong đáy mắt là sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông không thể di chuyển bên cạnh.

Đừng để cho linh hồn kia xâm nhập!"

Lâm Phong cố gắng triệu hồi kiếm ý, nhưng chỉ có những tia lửa yếu ớt lóe lên rồi tắt ngấm.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn đang quan sát từ phía sau bóng tối.

Đó không phải là một linh hồn đơn lẻ.

Đó là một đám đông.

Hàng ngàn tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau, xé toạc màng não hắn.

*“Mở ra…”* Một giọng nói vang lên trong đầu Lâm Phong, lạnh giá và vô cảm.

*“Mở cánh cổng.”*

Hắn nghiến răng, máu từ khóe miệng rỉ ra do áp lực nội tại.

Nhân cách 'Khuyết' bên trong đang cựa quậy, khao khát được giải phóng để tàn sát những linh hồn này.

Nhưng nhân cách 'Phong', phần ý thức tỉnh táo và dịu dàng hơn, lại đè nén sức mạnh đó xuống bằng một khối băng lạnh lẽo của lý trí.

“Không,” Lâm Phong nghiến răng nói, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

“Ta sẽ không để cho các ngươi vào.”

Bàn tay ma quái siết chặt hơn nữa.

Tiểu Qing tím mặt mày, móng tay cào xé lấy vỏ cây đang quấn quanh cổ cô, tạo ra những vết trầy xước sâu tẩm máu tươi.

Cô không bỏ cuộc.

Dù là phế vật trong mắt thế giới tu chân này, dù chỉ còn chút tàn lực cuối cùng, cô vẫn chiến đấu vì người mà mình đã chọn bảo vệ.

Lâm Phong nhắm chặt đôi mắt.

Trong bóng tối của tâm trí, hắn thấy một cánh cửa khổng lồ đang từ từ nứt ra.

Đó không phải là ảo ảnh.

Đó là thực tại đang bị xé toạc bởi Luật Luân Chuyển khi mặt trời lặn.

Hắn nhận ra sự thật đáng sợ: chính linh lực trong cơ thể cậu mới là chìa khóa mở đường cho những thứ này.

Bạch Tử Hân xuất hiện từ phía sau gốc cây lớn nhất, kiếm quang trên tay hắn rực sáng như một vì sao chết đang rơi xuống trần gian.

Kiếm ý của Bạch Tử Hân sắc lạnh hơn băng giá, cắt ngang qua không khí và chặt đứt những rễ cây đang quấn lấy Lâm Phong.

“Cút!” Bạch Tử Hân gầm lên, thanh kiếm cổ xưa trong tay phát ra âm thanh rít gào như xương cốt bị nghiền nát.

Hắn lao vào đám bóng tối, mỗi bước chân đều đạp vỡ mặt đất hoang dã.

“Ai dám động đến người của ta thì chết!”

Những linh hồn lang thang hoảng sợ lùi lại trước uy áp của một Kiếm Tu thiên tài, dù là phế vật.

Nhưng chúng không biến mất.

Chúng chỉ tan ra thành sương mù đen kịt rồi tụ tập lại ở những góc khuất khác.

Số lượng của chúng quá lớn.

Chúng như bầy kiến ăn thịt, kiên nhẫn và vô tận.

Bạch Tử Hân quay đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy sát khí nhưng cũng chứa đựng sự lo lắng sâu thẳm.

Đừng để bản thân trở thành vật hiến tế cho những thứ rác rưởi này!”

Lâm Phong thở hổn hển, linh lực trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển chậm chạp sau khi bị giải phóng khỏi xiềng xích gốc cây.

Cậu nhìn Tiểu Qing đang ho khạc ra máu đen, rồi nhìn Bạch Tử Hân với vẻ mặt trắng bệch vì kiệt sức.

Họ đều đã làm tất cả những gì có thể.

Nhưng lần này khác biệt.

Lần này không chỉ là chiến đấu để sống sót.

Đây là một cuộc kiểm tra của số phận.

“Tử Hân,” Lâm Phong gọi tên người anh cả tinh thần, giọng nói trầm xuống mức thấp nhất mà hắn chưa từng dùng trước đây.

“Ngươi nhớ lời thề hôm nào chúng ta uống rượu dưới trăng không?”

Bạch Tử Hân dừng chân, lưỡi kiếm vẫn chĩa về phía bóng tối nhưng ánh mắt chuyển sang Lâm Phong với vẻ khó hiểu.

“Lúc này ngươi nói chuyện gì vô lý?

Chúng ta cần chiến đấu!”

“Không,” Lâm Phong lắc đầu chậm rãi, bước ra khỏi vòng vây của những gốc cây.

Cậu cảm thấy lạnh buốt từ xương tủy.

“Chúng ta không thể thắng bằng kiếm khí lúc này.

Luật Luân Chuyển đang hoạt động tối đa.

Ranh giới giữa sinh và tử đã mờ nhạt.”

Tiểu Qing ngã quỵ xuống đất, thở gấp gáp.

Cô nhìn Lâm Phong với ánh mắt cầu cứu.

“Lâm Phong… cậu nói có nghĩa là gì?”

Lâm Phong quay sang cô, nụ cười trên môi đắng chát như tro tàn.

“Ý ta muốn nói là… chúng ta đang chiến đấu sai mục tiêu.”

Bạch Tử Hân nghiến răng, đưa kiếm về vị trí phòng thủ.

Hắn không tin vào những gì mình nghe thấy.

Sự yếu đuối và từ bỏ không nằm trong tính cách của Lâm Phong, nhưng cái ánh mắt trống rỗng kia lại khiến hắn nhớ đến cảnh tượng ngày xưa – khi cha hắn đứng trước mộ phần của mẹ Bạch Tử Hân, im lặng như một pho tượng đá lạnh giá.

“Ngươi đang nói gì?” Bạch Tử Hân hỏi, giọng điệu sắc bén hơn kiếm khí.

“Nếu ngươi muốn bỏ chạy, thì cứ việc đi.

Ta sẽ ở lại chặn đường cho các người.”

Lâm Phong bước tới gần hai đồng minh của mình, không quan tâm đến những linh hồn lang thang đang rình rập trong bóng tối.

Hắn cúi xuống, nâng đầu Tiểu Qing lên đặt vào lòng bàn tay ấm áp của mình.

Linh lực nhẹ nhàng tuôn ra từ huyệt đạo cổ tay, chữa lành vết thương trên khí quản cô ấy một cách chậm chát nhưng chắc chắn.

“Ta không định bỏ chạy,” Lâm Phong nói rõ từng chữ.

“Ta đang cố gắng nhớ lại những gì mà Tiêu Vô Kỵ đã giấu chúng ta.”

Tên của kẻ thù chung vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng, tạo ra một sự im lắng đáng sợ.

Cả Bạch Tử Hân và Tiểu Qing đều nín bặt.

Họ biết tên đó.

Họ biết hắn là ai.

Nhưng họ chưa bao giờ hiểu rõ động cơ thực sự đằng sau những hành động tàn khốc của Tiêu Vô Kỵ – người đàn ông đang truy sát mọi kẻ mang nguyền rủa, kể cả chính Lâm Phong.

“Tiêu Vô Kỵ…” Tiểu Qing thì thầm, ngón.

nắm chặt lấy vạt áo Lâm Phong.

“Hắn ta nói rằng… hắn ta muốn cứu thế giới.”

Bạch Tử Hân scoff một tiếng đầy khinh miệt.

“Cứu thế giới bằng cách giết sạch những người như chúng ta?

Đó là điên rồ!

Là bệnh hoạn!”

“Đó không phải là sự điên rồ,” Lâm Phong ngắt lời, giọng nói lạnh tanh khiến cả hai đồng minh giật mình.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Tử Hân, ánh sáng trong đôi đen thẳm của cậu bỗng chốc trở nên sắc bén như lưỡi dao mổ.

“Đó là một phép tính.”

“Có,” Lâm Phong gật đầu nhẹ nhàng, nhưng cử chỉ ấy lại mang theo sự tàn nhẫn mà Bạch Tử Hân chưa từng thấy ở người bạn thân của mình trong nhiều năm qua.

“Tiêu Vô Kỵ tin rằng Luật Luân Chuyển là một lỗi lầm của Thiên Đạo.

Và những kẻ như chúng ta – những người đổi xác, những người sống sót nhờ vào linh hồn khác – chính là biểu hiện của cái lỗi ấy.”

Tiểu Qing mở to mắt, nỗi kinh hoàng lan tỏa trên gương mặt nhỏ bé.

“Vậy… vậy ý cậu nói là gì?

Chúng ta là bệnh nhân cần được chữa trị?”

Lâm Phong không trả lời ngay lập tức.

Hắn nhìn lên bầu trời tối đen như mực nơi những vì sao đang nhấp nháy xa vời vợi.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh cánh cổng khổng lồ kia lại xuất hiện rõ rệt hơn bao giờ hết.

Cánh cổng đó không dẫn đến thiên đường hay địa ngục.

Nó dẫn đến sự hư vô – nơi tất cả mọi thứ sẽ trở về với nguồn gốc ban đầu: hỗn loạn và trống rỗng.

“Không phải bệnh nhân,” Lâm Phong nói, giọng điệu trầm thấp như tiếng sấm xa xăm.

“Mà là Chìa Khóa.”

Bạch Tử Hân cảm thấy một cơn lạnh sống lưng chạy dọc xương cột sống của hắn.

Hắn đã từng nghi ngờ điều gì đó không ổn về nguồn gốc của Lâm Phong từ ngày đầu tiên gặp mặt.

Sự tồn tại của hai nhân cách, khả năng hấp thụ linh lực dị thường và sự miễn dịch với độc dược đều là những dấu hiệu bất thường.

Nhưng giờ đây, khi chính miệng cậu thừa nhận nó, mọi mảnh ghép trong trí nhớ của Bạch Tử Hân bắt đầu kết nối lại thành một bức tranh kinh hoàng.

“Chìa Khóa cho cái gì?” Bạch Tử Hân hỏi, giọng run lên vì giận dữ hoặc có lẽ là sợ hãi.

“Cho sự hủy diệt sao?”

Lâm Phong gật đầu, nước mắt không rơi nhưng ánh nhìn của cậu chứa đựng nỗi đau tột cùng.

“Ta không phải là nạn nhân ngẫu nhiên bị nguyền rủa bởi số phận đen bạc.

Ta được tạo ra cho mục đích này.”

Hắn giơ tay lên, mở lòng bàn tay.

Một vết sẹo hình xoắn ốc xuất hiện giữa hai lòng bàn tay – thứ mà trước đây Lâm Phong luôn che giấu dưới lớp băng vải dày đặc.

Vết sẹo đó bắt đầu phát sáng màu tím nhạt, pulsating theo nhịp đập của trái tim cậu.

“Ta là Chìa Khóa sống,” Lâm Phong nói với sự chấp nhận bi quan nhưng kiên cường.

“Được tạo ra để mở cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt của thế giới hiện tại khi Luật Luân Chuyển đạt đến đỉnh điểm.”

Tiểu Qing hét lên, nhảy dậy khỏi lòng bàn tay cậu dù cơ thể vẫn còn yếu ớt.

Không phải thật đâu!” Cô lao vào ôm chầm lấy Lâm Phong như muốn xua tan đi những lời nói quái đản đó bằng sức mạnh của tình cảm thuần khiết nhất.

“Cậu đang nói dối!

Cậu không bao giờ có thể làm điều đó với chúng ta, với thế giới này!”

Lâm Phong để cho cô ấy ôm mình trong giây lát ngắn ngủi trước khi nhẹ nhàng đẩy cô ra xa một chút.

Ánh mắt cậu nhìn Tiểu Qing đầy ân cần nhưng cũng đầy bi kịch.

“Tiểu Qing, hãy nhớ kỹ những gì ta nói tiếp theo.”

Bạch Tử Hân bước tới, kiếm khí trong tay hắn rung lên dữ dội như muốn tự động cắt đứt mối liên kết giữa ba người họ.

Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp – sự căm thù dành cho số phận, sự tức giận trước bi kịch và sâu thẳm nhất là nỗi đau vì phải chứng kiến người bạn thân yêu trở thành kẻ phản bội tiềm tàng của chính nhân tính mình.

“Nếu ngươi thực sự là Chìa Khóa,” Bạch Tử Hân nói chậm rãi, giọng điệu lạnh lẽo hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào hắn từng mài giũa trong suốt mười năm qua tại núi tuyết băng giá nơi gia tộc Bạch cư trú.

“Thì có nghĩa là cách duy nhất để ngăn chặn điều đó xảy ra…”

Lâm Phong gật đầu.

Hắn đã biết câu trả lời này từ lâu, kể từ khi ký ức của nhân cách 'Khuyết' bắt đầu hồi sinh trong một cơn ác mộng dài đằng đẵng dưới đáy vực thẳm linh hồn.

Ký ức về quá trình tạo lập cơ thể nhân tạo này, những thí nghiệm tàn khốc và tiếng cười điên cuồng của vị tiên sư đã từng là cha nuôi tạm thời cho cậu trước khi bỏ rơi hắn như một món đồ chơi hỏng hóc không còn giá trị sử dụng nữa trong rừng già Hoang Dã nầy.

“…là tiêu diệt Chìa Khóa,” Bạch Tử Hân kết thúc câu nói với sự dứt khoát tuyệt đối, nhưng bàn tay cầm kiếm của hắn lại run lên bần bật.

Hắn không muốn giết Lâm Phong.

Không bao giờ.

Nhưng nếu đó là cách duy nhất để bảo vệ thế giới khỏi sự hủy diệt toàn diện thì sao?

Liệu có tồn tại một lựa chọn thứ ba nào giữa hai con đường chết chóc ấy không?

Tiểu Qing khóc nức nở, nước mắt chảy thành dòng trên má nhợt nhạt của cô.

Cô nhìn Lâm Phong như thể đang nhìn thấy bóng ma của người yêu cũ đã qua đời từ lâu trong ký ức đau thương nhất cuộc đời mình.

“Vậy thì… vậy thì chúng ta sẽ tìm cách phá hủy nó!

Chúng ta sẽ đập vỡ cánh cổng đó chứ không phải là giết cậu!”

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười buồn bã và cô độc hơn bất kỳ lúc nào trước đây khi hắn đứng một mình giữa sa mạc linh lực khô cằn.

“Dễ nói hơn làm, Tiểu Qing ạ.” Hắn nhìn về phía bóng tối nơi những linh hồn lang thang đang tụ tập lại thành một khối khổng lồ giống như một con quái vật sinh ra từ ác mộng chung của loài người tu chân tại Thiên Hạ Đại Lục này – chúng ta không có thời gian để tìm giải pháp thay thế đâu.

Chúng đã đến rồi.”

Một tiếng nổ lớn vang lên khi những linh hồn hợp thể lao về phía họ với tốc độ ánh sáng, mang theo mùi thối rữa của sự phân hủy và chết chóc vĩnh viễn chờ đợi ở cuối cùng hành trình tồn tại ngắn ngủi này cho tất cả sinh vật hữu hình trong vũ trụ bao la vô tận ấy mà không ai biết được đích thực nó bắt đầu từ đâu hay sẽ kết thúc như thế nào ngoài trừ những kẻ nắm giữ bí mật tối thượng về nguồn gốc sự sống và cái chết đang đối mặt với nhau trong khoảnh khắc quyết định cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành trở thành hư không vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ hồi phục lại được nữa dù có dùng đến thần dược cấp cao nhất hay phép thuật cấm kỵ nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô nghĩa.

thôi chứ còn gì khác nữa.

Bạch Tử Hân hét lên, lao thẳng vào dòng chảy linh hồn đen kịt đó với thanh kiếm sáng rực rỡ như mặt trời giữa ban đêm tăm tối nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại tu chân trên lục địa rộng lớn này.

Hắn không muốn để Lâm Phong phải đối mặt một mình dù cho cậu có là Chìa Khóa dẫn đến hủy diệt đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ chết trước khi chấp nhận điều đó xảy ra dưới mắt mình mà thôi!

Lâm Phong đứng yên bất động, nhìn theo bóng lưng của người bạn thân nhất đời mình lao vào cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước.

Trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối sau tiếng hét dữ dội của Bạch Tử Hân, một giọng nói lạnh giá vang lên từ chính bên trong đầu Lâm Phong – không phải là 'Khuyết', mà là giọng nói thuộc về vị tiên sư đã tạo ra hắn.

*“Cuối cùng cũng đến lúc ngươi nhớ lại tất cả rồi, con trai ạ.”*

Thế giới xung quanh hắn nứt vỡ, lộ ra bầu trời đen kịt và vô số linh hồn gào thét đang nhìn xuống.

Lâm Phong hét lên, máu đỏ phun ra từ khóe miệng khi ký ức quá khứ xé toạc linh.

Hắn nhắm mắt, chờ đợi cái chết, nhưng bàn tay lạnh toát bỗng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập