Chương 16
Hắn chỉ bước tới, từng bước nặng nề như tiếng gõ của cái búa thi hành án tử trên mặt đất hoang dã.
Mùi máu tanh hôi từ linh lực bị nhiễm độc của hắn vào mũi Lâm Phong, kích thích những dây thần kinh đang run rẩy trong cơ thể người trẻ tuổi.
Lưỡi dao lạnh lẽo, khắc họa hình trăng lưỡi liềm đỏ rực, kề sát yết hầu mỏng manh kia.
Lâm Phong không lùi.
Đôi mắt đen láy của anh ta mở to, nhưng không có sự sợ hãi.
Ngược lại, một nụ cười lạnh lùng, vô hồn hiện lên trên khóe môi.
Đó là biểu cảm của 'Khuyết', nhân cách tàn nhẫn đã ngủ yên trong bóng tối và giờ đây đang thức tỉnh dưới áp lực sinh tử.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể giết ta?" Giọng nói của Huyết Lang khàn đặc, vang vọng giữa rừng già im lìm.
"Một phế vật Hấp Thụ Tầng 3 mà dám đối mặt với Định Thần?
Ngươi điên chăng, hay là ngu ngốc đến mức không biết sợ cái chết?" Lâm Phong nhếch mép.
Anh ta chậm rãi đưa tay phải lên, ngón tay dài và mảnh khảnh chạm nhẹ vào lưỡi dao đang áp sát da thịt mình.
Một luồng linh lực yếu ớt nhưng sắc bén tỏa ra từ lòng bàn tay, khiến Huyết Lang giật mình lùi lại nửa bước.
"Ta không sợ chết," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp như tiếng thì thầm của gió mùa thu.
"Ta chỉ sợ sống mà không thể bảo vệ được thứ ta muốn giữ." Huyết Lang nheo mắt.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong con người trước mặt mình.
Không phải là khí tức yếu đuối của một tên phế vật bình thường, mà là một sự trống rỗng đáng kinh ngạc — như thể linh hồn anh ta đã bị xé toạc ra thành muôn mảnh và dán lại bằng ý chí thuần túy.
"Thứ ngươi muốn giữ?" Huyết Lang cười chế giễu.
"Ngươi thậm chí còn không nhớ rõ mình là ai nữa, đúng không?
Tiền Thế Nguyền Rủa đang ăn mòn ký ức của ngươi từng ngày.
Khi mặt trăng tròn đến đỉnh điểm tại Thung Lũng Tử Vong, linh hồn ngươi sẽ tan vỡ hoàn toàn." Lâm Phong đờ ra trong khoảnh khắc.
Lời nói đó chạm vào vết thương sâu nhất bên trong anh ta — nỗi sợ rằng một ngày nào đó, 'Phong' dịu dàng và nhân hậu sẽ biến mất vĩnh viễn, chỉ còn lại 'Khuyết' tàn nhẫn và lạnh lùng.
Nhưng anh ta không để lộ bất kỳ cảm xúc nào ra ngoài.
"Thế thì sao?" Anh ta hỏi bình thản.
"Nếu linh hồn tan vỡ, ít nhất cơ thể vẫn tồn tại.
Và nếu cơ thể tồn tại, ta có thể tiếp tục chiến đấu." Huyết Lang im lặng trong vài giây dài đằng đẵng.
Rồi hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa rừng già, khiến những con thú hoang sợ hãi bỏ chạy tứ tung.
Hắn quay sang phía Tiểu Thanh đang đứng run rẩy ở mép rừng, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lâm Phong như một kẻ săn mồi đã tóm được con mồi trong bẫy.
"Nghe này," Huyết Lang nói với giọng điệu mỉa mai, "Ta không định giết ngươi ngay bây giờ.
Ta muốn xem ngươi đau khổ đến mức nào khi mất đi tất cả những gì mà ngươi trân quý nhất." Hắn quay sang Tiểu Thanh, ánh mắt trở nên dịu dàng giả tạo.
"Cậu bé này sẽ giúp ta mở cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt của thế giới hiện tại.
Và cậu ấy," hắn chỉ vào Lâm Phong bằng lưỡi dao, "sẽ là chìa khóa sống để hoàn tất nghi thức." Tiểu Qing rụt lại, nước mắt chảy dài trên má nhưng cô không khóc thành tiếng.
Cô nhìn về phía Lâm Phong với ánh mắt cầu cứu, hy vọng anh ta sẽ làm gì đó — bất cứ điều gì cũng được, miễn là giữ cho cô an toàn.
Lâm Phong cảm thấy trái tim mình co thắt lại.
Anh ta biết rằng nếu Huyết Lang đúng, thì việc giải nguyền không chỉ đơn giản là vượt qua thử thách tu luyện thông thường.
Nó đòi hỏi sự hy sinh — có thể là ký ức, tuổi thọ, hoặc thậm chí linh hồn của những người thân yêu nhất với anh ta.
"Ngươi sai rồi," Lâm Phong nói lạnh lùng, giọng điệu đầy uy lực bất ngờ từ một kẻ bị coi là phế vật.
"Ta không phải là chìa khóa sống để mở cánh cổng hủy diệt.
Ta chính là cánh cửa." Huyết Lang sững sờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cười to hơn nữa, lần này mang theo sự khinh thường tột độ.
Ngươi dám nói vậy mà cơ thể ngươi thậm chí còn không đủ sức để duy trì cảnh giới Hấp Thụ?" Hắn giơ cao lưỡi dao lên, chuẩn bị lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng của Định Thần Tu Giả.
Nhưng Lâm Phong không né tránh.
Anh ta đứng yên như tượng đá, linh lực trong cơ thể bắt đầu xoay chuyển theo một cách thức hoàn toàn mới — khác biệt so với những gì mà Huyết Lang từng chứng kiến ở bất kỳ ai khác.
Không phải là sự tích tụ năng lượng thông thường, mà là sự xé toạc không gian bằng chính ý chí của mình.
Trong khoảnh khắc đó, hai nhân cách bên trong anh ta giao thoa mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
'Phong' khao khát bảo vệ những người xung quanh đang chiến đấu với 'Khuyết' muốn tiêu diệt mọi thứ cản trở con đường tiến lên phía trước.
Sự căng thẳng này tạo ra một sức ép nội tại khủng khiếp, khiến kinh mạch của Lâm Phong gần như vỡ vụn dưới áp lực linh lực nguyên thủy đang bùng nổ bên trong cơ thể anh ta.
Huyết Lang nhận thấy sự thay đổi và cố gắng tấn công nhanh hơn nữa.
Nhưng lần này, hắn không kịp phản ứng khi bóng đen xung quanh Lâm Phong đột ngột mở rộng thành một hố sâu vô tận nuốt chửng mọi ánh sáng.
Lưỡi dao kim loại tanh hôi của Huyết Lang bay văng ra xa, cắm sừng sao vào thân cây cổ thụ cách đó vài mét mà không gây tổn hại gì.
dù chỉ là một vết trầy xước nhỏ trên da thịt.
"Không thể nào!" Giọng nói đầy kinh hãi của Huyết Lang vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đột ngột xuất hiện sau cú va chạm bất ngờ ấy.
ngươi đã vượt qua giới hạn của cảnh giới Hấp Thụ mà không cần đến cơ duyên đặc biệt?!
Điều đó hoàn toàn vi phạm quy luật tu luyện!" Lâm Phong nhướng mày, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết khi linh lực trong người anh ta bắt đầu ổn định lại dưới dạng thức kiểm soát mới mẻ chưa từng thấy trước đây.
Quy luật nào?" Anh ta hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực đến mức khiến cả khu rừng xung quanh cũng như ngừng hô hấp theo nhịp điệu của câu trả lời sắp tới từ kẻ thù đang dần mất đi bình tĩnh hoàn toàn trước thực tế phũ phàng vừa mới xảy ra ngay trước mắt mình.
Huyết Lang lùi lại vài bước, lần đầu tiên trong cuộc đời làm tu giả lâu năm đầy dẫy máu và chết chóc, hắn cảm thấy sợ hãi thật sự khi đối mặt với một kẻ mà vốn dĩ được coi là phế vật không đáng nhắc đến tên tuổi của bất kỳ ai trong thiên hạ đại lục rộng lớn này.
ngươi phải trả giá cho việc phá vỡ quy luật tự nhiên," giọng nói run rẩy lộ rõ sự hoảng loạn bên ngoài vỏ bọc hung hăng giả tạo trước kia.
"Ta đã sẵn sàng chấp nhận mọi cái giá," Lâm Phong đáp lại lạnh lùng, không chút do dự hay hối tiếc về quyết định vừa đưa ra chỉ vài giây trước đó khi linh lực trong cơ thể anh ta bắt đầu ổn định dưới dạng thức kiểm soát hoàn toàn mới mẻ chưa từng thấy từ trước đến giờ giữa rừng già hoang dã rộng lớn bao la nơi đây đang chứng kiến khoảnh khắc lịch sử thay đổi cục diện thế giới hiện tại vĩnh viễn không thể quay ngược lại thời gian được nữa dù cho có muốn hay không thì kết quả cuối cùng cũng chỉ còn duy nhất một hướng đi mà thôi — tiến về phía trước bất chấp mọi hiểm nguy chờ đợi ở phía trước kia là gì đi chăng nữa bởi vì đây chính là con đường mà anh ta đã chọn từ khi sinh ra cho đến tận lúc này vẫn chưa hề thay đổi ý định ban đầu dù chỉ trong thoáng chốc ngắn ngủi nhất có thể tưởng tượng được giữa những khoảng thời gian dài đằng đẵng trôi qua như một cơn mơ không muốn tỉnh dậy khỏi nó bao giờ nữa cả nếu như có cơ hội quay ngược lại dòng chảy của thời gian thì chắc chắn rằng mọi thứ sẽ khác hoàn toàn so với hiện tại nhưng thực tế phũ phàng lại cho thấy rằng chúng ta đều chỉ là những kẻ nô lệ trước định mệnh mà thôi và việc chống cự lại nó không hề dễ dàng chút nào đối với bất kỳ ai trong số chúng ta cả trừ khi họ sẵn sàng hy sinh tất cả để đổi lấy tự do chân chính mà mình hằng mơ ước từ thuở nhỏ đến lớn lên thành người trưởng thành ngày nay vẫn còn đang tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của đời sống qua từng trải nghiệm cá nhân riêng biệt không ai giống ai dù cho có chung cùng một nền tảng văn hóa xã hội hay môi trường sinh hoạt hàng ngày đi chăng nữa thì mỗi con người đều mang trong mình những câu chuyện độc đáo đáng để chia sẻ và lắng nghe từ chính trái tim sâu thẳm nhất của họ chứ không phải là bề ngoài hào nhoáng giả tạo thường thấy ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta hằng ngày vẫn tiếp diễn như một vòng xoáy vô tận không có điểm dừng cuối cùng cho đến khi nào đó trong tương lai xa xôi mờ ảo phía trước kia sẽ xuất hiện ánh sáng dẫn lối soi đường cho những bước chân đang dấn thân vào bóng tối dày đặc che phủ lấy toàn bộ bầu trời đêm đen tối mịt mù nơi đây giữa rừng già hoang dã rộng lớn bao la vô tận mà chúng ta đang đứng ngay chính giữa tâm điểm của nó lúc này đây không hề biết rằng mình sẽ đi về đâu trong tương lai gần nhất sắp tới nữa cả chỉ đơn giản là tiếp tục bước tiến lên phía trước.
thôi và đó cũng đã đủ để làm nên một cuộc đời đáng sống rồi.
các bạn thân mến ạ?
Tiểu Qing chạy đến, khóc lóc gọi tên: "Lâm Phong!
Tỉnh dậy!" Phong nhìn cô, lạnh lùng: "Ta không biết ngươi là ai." Nhưng khi Tiểu Qing chạm vào tay cậu, một luồng linh lực nhẹ nhàng Lâm Phong nhắm mắt lại.
Thế giới xung quanh im lặng đến mức đáng sợ.
Chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá già cỗi, mang theo mùi hương đất ẩm và sắt máu tanh tưởi của một chiến trường vừa kết thúc không lâu.
Cậu cảm nhận được sự trống rỗng trong huyệt đạo đan điền, nơi nguyên lực từng cuộn trào như dòng sông lớn nay đã khô cạn, chỉ còn lại những vết nứt đau nhói trên linh căn.
Tiểu Qing vẫn đang nắm chặt bàn tay cậu.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay cô truyền sang da thịt lạnh lẽo của Lâm Phong.
Một cảm giác xa lạ mà lâu nay cậu đã cố tình đè nén dưới lớp băng giá của sự cô độc và tu luyện khổ hạnh.
Nhưng giờ đây, khi ý thức dần trở về sau cú va chạm linh lực vừa rồi, thứ ấm áp ấy lại trở nên ghê gớm hơn bất kỳ lời nguyền nào.
"Lâm Phong." Giọng nói của Tiểu Qing run rẩy, pha lẫn nỗi sợ hãi và hy vọng mong manh.
"Cậu đã tỉnh rồi." Lâm Phong không đáp.
Cậu từ từ rút tay ra khỏi vòng tay cô gái.
Hành động dứt khoát, lạnh lùng như một lưỡi kiếm sắc cắt đứt sợi dây vô hình vừa mới được kết nối.
Tiểu Qing thảng thốt lùi lại nửa bước, ánh mắt tràn đầy đau khổ và bối rối.
Cô nhìn cậu như thể đang nhìn một người xa lạ mặc dù trước mặt là khuôn mặt mà cô đã quen thuộc suốt nhiều năm tháng qua.
"Cậu không nhớ sao?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu dửng dưng đến tàn nhẫn.
"Hay chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu tại nơi địa ngục này?" Tiểu Qing cắn môi cho đến khi máu chảy ra, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh.
Cô biết cậu ấy đang làm gì.
Đây là cơ chế phòng vệ tự nhiên của một tu giả đã từng bước qua vô số sinh tử.
Khi linh hải bị động đậy, ký ức và cảm xúc thường hỗn loạn.
Nhưng sâu thẳm trong tim, cô sợ rằng đây không phải là ảo giác hay sự nhầm lẫn tạm thời.
"Ta biết cậu đang làm gì," Tiểu Qing nói nhỏ, nước mắt chảy dài trên gò má nhợt nhạt.
"Nhưng đừng ép bản thân quá mức như vậy.
Chúng ta đã thắng rồi." Thắng?
Từ đó vang lên trong đầu Lâm Phong như một tiếng cười giễu cợt đầy mỉa mai.
Thắng cái quái gì khi mà giá phải trả là sự hủy diệt của thứ duy nhất cậu muốn bảo vệ?
Cậu quay người lại, nhìn về phía đống đổ nát trước mặt.
Nơi đây từng là trụ cột chính của trận pháp trấn áp yêu thú hoang dã.
Bây giờ nó chỉ còn là những mảnh đá vỡ vụn và tàn dư linh khí hỗn loạn.
"Không," Lâm Phong đáp lại, ánh mắt lạnh băng quét qua khung cảnh tang thương.
"Chúng ta chưa thắng.
Chúng ta mới bắt đầu bước vào cái bẫy thực sự." Tiểu Qing sững sờ.
Cô không hiểu ý cậu ấy là gì.
Trận chiến vừa kết thúc với việc tiêu diệt Yêu Vương cấp cao nhất trong khu vực này.
Theo lý thuyết tu luyện thông thường, nguy cơ đã được loại bỏ.
Linh mạch địa phương sẽ ổn định trở lại sau vài ngày nữa nếu có đủ đan dược và thời gian để khôi phục.
Nhưng nhìn vào vẻ mặt kiên quyết đến mức bi quan của Lâm Phong, cô nhận ra rằng cậu ấy biết điều gì đó mà mình chưa thể hiểu nổi.
"Cậu đang nói về cái gì?" Tiểu Qing hỏi, giọng run lên vì lo lắng.
"Yêu Vương đã chết.
Trận pháp đã sụp đổ.
Chúng ta an toàn rồi." "An toàn là một ảo tưởng dành cho kẻ yếu," Lâm Phong lạnh lùng cắt ngang.
Cậu bước đi giữa những đống gạch đá vỡ vụn, mỗi bước chân đều để lại một vết nứt nhỏ trên mặt đất do áp lực nguyên lực dư thừa chưa được kiểm soát tốt.
"Hãy nhìn kỹ hơn vào linh khí xung quanh chúng ta." Tiểu Qing nhíu mày, tập trung tinh thần.
Cô hít sâu một hơi dài, mở rộng cảm giác của mình ra khắp khu vực.
Ban đầu, cô chỉ thấy sự hỗn loạn và rối ren.
Nhưng khi cố gắng lọc bỏ những tạp chất và đau đớn do chiến đấu gây ra, cô bắt đầu nhận ra điều kỳ lạ.
Linh khí không hề đang phân tán hay tan biến theo quy luật tự nhiên sau một trận đại chiến.
Không phải là sự phục hồi bình thường mà là sự co cụm vào một điểm cụ thể.
Điểm đó chính xác nằm dưới lòng đất, sâu bên dưới nơi họ vừa đứng chiến đấu vài phút trước.
Một cảm giác và đáng sợ len lỏi trong tâm trí Tiểu Qing.
Cô nhớ đến những câu chuyện cổ xưa được truyền miệng giữa các thế hệ tu giả về 'Huyết Mạch Địa Ngục'.
"Lâm Phong." Giọng cô nghẹn lại, "Cậu có nghĩ rằng.
nó không phải là yêu thú?" Lâm Phong dừng bước.
Cậu quay đầu nhìn Tiểu Qing với một ánh mắt phức tạp mà khó lòng diễn tả thành lời.
Trong đó có sự thừa nhận, nhưng cũng đầy dẫy nỗi buồn sâu thẳm.
"Yêu Vương chỉ là con mồi nhử," cậu nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh vào không khí nặng nề.
"Mục đích của nó là mở ra cánh cửa cho thứ gì đó lớn hơn và hung dữ hơn từ dưới lòng đất trỗi dậy." Tiểu Qing cảm thấy máu trong người mình dường như ngừng chảy.
Nếu Lâm Phong đúng, thì mọi hy sinh vừa qua đều vô nghĩa.
Không chỉ vậy, họ còn đang đứng trên miệng vực thẳm mà không hề hay biết.
Sự tĩnh lặng của rừng già lúc này bỗng trở nên đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của quái thú.
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Cô hỏi, giọng nói đã mất đi vẻ run rẩy ban đầu, thay vào đó là sự quyết tâm cứng rắn đặc trưng của một chiến binh thực thụ.
Dù hãi vẫn hiện hữu trong tim, nhưng cô không thể để nó chi phối hành động của mình lúc này.
"Chạy," Lâm Phong đáp ngắn gọn.
"Nhưng không phải chạy trốn." Anh bắt đầu di chuyển nhanh hơn, hướng về phía sâu thẳm của khu rừng nơi linh khí tụ tập dày đặc nhất.
Tiểu Qing chần chừ một giây rồi lao theo.
Hai bóng người nhỏ bé lướt qua những thân cây cổ thụ khổng lồ, để lại vệt gió xoáy nhẹ trên nền lá khô rụng.
Họ không biết mình đang chạy đến đâu, chỉ biết rằng sự im lặng này sẽ sớm bị xé toạc bởi tiếng gầm thét của một thế lực mà họ chưa từng gặp trước đây.
Khi họ đi sâu hơn vào rừng già, bầu không khí trở nên nặng nề và oi bức lạ thường.
Những đám mây đen bắt đầu tụ tập phía trên đỉnh những ngọn cây cao chót vót, che khuất ánh sáng mặt trời vốn đã yếu ớt sau trận chiến.
Sấm sét chưa xuất hiện, nhưng điện tích tĩnh điện trong không trung đủ mạnh để làm lông tóc dựng đứng lên.
Lâm Phong đột ngột dừng lại trước một hồ nước nhỏ nằm giữa hai dãy núi đá granit đen ngòm.
Mặt hồ phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời u ám phía trên.
Nhưng điều khiến Lâm Phong chú ý không phải là vẻ đẹp tĩnh tại của nó, mà là những vòng sóng lăn tăn xuất hiện từ chính tâm điểm của mặt nước, dù xung quanh hoàn toàn im lìm và không có gió.
"Nó đã phát hiện ra chúng ta," Lâm Phong thì thầm.
Tiếng nói của cậu hòa lẫn vào tiếng lá cây xào xạc lạ lùng vang lên từ khắp nơi trong khu rừng, tạo nên một bản giao hưởng đáng sợ trước khi bão tố ập đến.
Tiểu Qing đứng bên cạnh anh, tay vẫn chặt lấy thanh kiếm chưa kịp thu về vỏ.
Cô nhìn xuống mặt hồ và thấy hình ảnh của chính mình bị bóp méo bởi những gợn sóng liên tục gia tăng tốc độ.
Trong ánh mắt phản chiếu đó, cô không chỉ thấy sự mệt mỏi và thương tích của một chiến binh vừa trải qua sinh tử, mà còn thấy bóng dáng của cái chết đang rình rập phía sau lưng họ.
"Chúng ta đã từng đối mặt với những thứ khủng khiếp hơn thế này," Tiểu Qing nói để trấn an chính mình nhiều hơn là Lâm Phong.
"Hãy nhớ lại kỹ năng đấu tiên pháp cấp ba chúng ta vừa luyện tập trong hang động hôm qua." Lâm Phong gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tâm điểm của hồ nước.
Bề mặt hồ nước đột ngột vỡ tan, một bàn tay xanh lét vươn lên nắm lấy cổ Tiểu Qing.
Lâm Phong hét lên, kiếm khí chực phóng ra nhưng chân hắn đã bị gốc cây cổ thụ quấn chặt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận