Chương 24
Ánh sáng ban đầu đã tắt, nhưng không phải vì linh lực cạn kiệt, mà vì "cái" bên trong hắn đã đánh thức.
Hắn không cảm thấy vui vẻ khi đạt đến cảnh giới Thông Huyện (8/9 tầng Hấp Thụ).
Ngược lại, một cảm giác trống rỗng đáng sợ đang nuốt chửng dạ dày hắn.
Luật Luân Chuyển bắt đầu tác động khi mặt trời lặn.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, linh lực trong thiên địa ngưng tụ thành những sợi tơ vô hình, siết chặt lấy lồng ngực của mọi sinh vật mang Tiền Thế Nguyền Rủa.
Tử Hân vẫn đứng bất động ở phía sau, kiếm gãy trên tay hắn còn dư âm tử khí chưa tan.
Người đàn ông kiêu ngạo ấy đang nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy dè chừng, như thể vừa chứng kiến sự ra đời của một vị thần ác quỷ mới.
"Ngươi." Tử Hân mở miệng, giọng nói khàn đặc, mất đi vẻ lạnh lùng vốn có.
"Linh lực trong cơ thể ngươi.
nó không còn tuân theo quy luật tuần hoàn thông thường." Lâm Phong hạ mắt xuống lòng bàn tay.
Tại đó, những vết nứt trên da thịt đang tự lành lại với tốc độ kinh hoàng, nhưng thay vì màu hồng hào của sự sống, chúng chuyển thành một sắc đen nhánh như mực tàu.
Hắn hít thở sâu.
Không khí vào phổi mang theo mùi hương thối rữa ngọt ngào từ chương trước vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Nó giờ đây trở nên nồng nặc hơn, bám chặt vào huyệt đạo, xâm nhập trực tiếp vào kinh mạch.
Hắn không đáp lời Tử Hân.
Trong đầu hắn, hai ý thức đang va chạm dữ dội.
Nhân cách 'Phong' dịu dàng đang cố gắng giữ lấy lý trí, trong khi nhân cách 'Khuyết' tàn nhẫn thì cười thầm, thỏa mãn trước sức mạnh hủy diệt vừa được giải phóng.
Cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt thế giới hiện tại không chỉ là một ẩn dụ nữa.
Nó nằm ngay giữa tim hắn, đập thình thịch với nhịp điệu của cái chết.
"Ta cần tìm hiểu thêm về nơi này," Lâm Phong nói, giọng trầm lạnh lẽo, cắt ngang sự im lặng ngột ngạt.
"Ma Phách không phải là mộ phần đơn thuần.
Đây là kho lưu trữ ký ức bị Thiên Đạo cấm đoán." Tử Hân nhíu mày, bước lên một bước nhưng nhanh chóng dừng lại khi cảm nhận được áp lực kinh hoàng tỏa ra từ cơ thể Lâm Phong.
Hắn rút kiếm gãy về vỏ, dù lưỡi kiếm đã vỡ vụn.
"Nếu ngươi muốn tự sát bằng cách đi sâu vào bóng tối thì ta không cản.
Nhưng đừng kéo ta theo." Lâm Phong quay lưng lại với người anh cả tinh thần của mình.
Trước mặt hắn là một hố đen đang mở rộng từ nền đá hoa cương bị nứt nẻ.
Hố đó không hút ánh sáng, mà hút chính cảm giác sợ hãi trong lòng người nhìn vào nó.
Hắn bước tới mép vực.
Không cần suy nghĩ nhiều hơn nữa.
Sự tò mò và nỗi sợ đã ăn mòn ý chí kháng cự của hắn.
Không có cảm giác rơi tự do thông thường.
Thời gian như bị kéo dãn ra, từng giây trở thành một thế kỷ dài đằng đẵng.
Xung quanh Lâm Phong là những hình ảnh mờ ảo trôi qua nhanh chóng.
Hắn thấy mình đang đứng trong một ngôi đền cổ kính bằng vàng ròng, nơi hàng ngàn tu luyện giả quỳ gối cầu xin sự tha thứ cho tội lỗi của tiền kiếp.
Hắn rơi vào một không gian khác.
Ở đây, bầu trời là màu đỏ máu, và mặt trăng thì đen ngòm, chia đôi bởi một vết nứt lớn.
Đây không phải thế giới thực tại mà hắn đang sống.
Đây là 'Mộng Duyên Hoang Dã' — vùng đất tồn tại giữa những kẽ hở của Luật Luân Chuyển, nơi linh hồn bị xé lẻn ra ngoài xác thịt sẽ lang thang trước khi tái sinh hoặc tan biến vào hư vô.
Lâm Phong hạ xuống nhẹ nhàng trên một bề mặt mềm mại như nhung đen.
Hắn ngẩng đầu lên.
Trước mắt hắn là một cánh đồng hoa trắng muốt trải dài đến chân trời xa tắp.
Những đóa hoa này không có lá, chỉ có những cuống hoa màu đỏ tươi giống như mạch máu đang đập thình thịch dưới ánh sáng của mặt trăng đen.
"Mê hồn trận?" Hắn tự hỏi trong lòng, nhưng lập tức lắc đầu.
Không phải là pháp (trận pháp).
Đây là hiện trường.
Một nơi mà linh lực đã bị biến đổi thành một dạng năng lượng nguyên thủy khác — Nguyên Lực Hư Vô.
Chính thứ này đang nuôi dưỡng những bông hoa chết chóc kia.
Hắn bước đi giữa cánh đồng hoa.
Mỗi bước chân đạp xuống đất đều khiến những đóa hoa xung quanh rung lên, phát ra tiếng thì thầm nhỏ bé.
Chúng không nói bằng ngôn ngữ con người hiểu được, mà là những đoạn ký ức bị nén chặt lại thành âm thanh.
*Kẻ đó đã giết ta.* *Con ơi, đừng quay lưng lại với cha.* *Linh hồn của ngươi thuộc về Thiên Đạo.* Lâm Phong bịt tai hai bên, nhưng tiếng nói vẫn xuyên qua màng nhĩ, (trực tiếp) vào linh hồn hắn.
Hắn cảm thấy đau đớn dữ dội ở thái dương.
Những ký ức này không phải của hắn.
Chúng là của hàng ngàn người đã chết trong Ma Phách trước đây.
Tiêu Vô Kỵ chưa giết sạch họ.
Hắn chỉ mới bắt đầu quá trình thanh tẩy.
"Đừng nghe," giọng nói quen thuộc vang lên bên tai hắn, nhưng lại đến từ phía sau lưng.
Lâm Phong quay phắt người lại, tay phải vung mạnh một trận phong trượng vô hình chuẩn bị công kích.
Nhưng không ai ở đó cả.
Chỉ có những đóa hoa trắng đang nở rộ trước mặt, tỏa ra mùi hương ngọt ngào chết chóc.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực trong kinh mạch.
Cảnh giới Thông Huyện cho phép hắn kiểm soát dòng chảy nguyên lực với độ chính xác tuyệt đối.
Hắn tạo ra một vòng bảo vệ khí tường xung quanh đầu mình, cô lập bản thân khỏi những ảnh hưởng tâm ma từ bên ngoài.
Khi mở mắt trở lại, cánh đồng hoa đã biến mất.
Thay vào đó là một căn phòng bằng đá cẩm thạch trắng tinh khôi, không có cửa sổ và không có trần nhà — chỉ là sự trống rỗng màu xám xịt phía trên đầu.
Ở trung tâm của căn phòng đặt một cái bục đá cao hai mét.
Trên đó nằm một cuốn sách dày cộp, đóng gáy bằng da người sống.
Lâm Phong tiến lại gần cái bục đá với bước chân cẩn trọng như đi trên băng mỏng.
Linh giác cảnh báo cho hắn biết rằng nơi này chứa đựng nguy hiểm chết người lớn hơn bất kỳ trận đấu nào mà hắn từng trải qua trước đây.
Không phải là uy hiếp đến tính mạng, mà là sự tồn tại của ý thức riêng biệt trong cơ thể hắn.
Cuốn sách không có tựa đề.
Những trang giấy bên trong trông như bị cháy xém ở mép, nhưng khi nhìn kỹ hơn thì chúng lại được viết đầy đủ bởi một loại mực đỏ tươi — máu chưa đông đặc.
Hắn đưa tay ra chạm vào bìa cuốn sách.
Một luồng điện xanh lè chạy dọc theo cánh tay hắn, khiến lông tóc dựng đứng lên trời.
"Đây là gì?" Tử Hân đột ngột xuất hiện bên cạnh hắn, giọng nói vang vọng trong không gian kỳ lạ này như tiếng chuông đồng xa xôi.
Người kiếm tu thiên tài ấy đang nắm chặt lấy thanh kiếm gãy của mình, mắt nhìn cuốn sách với vẻ mặt đầy dè chừng và sợ hãi khó che giấu được trên khuôn mặt kiêu ngạo vốn không biết sợ hãi trước bất cứ điều gì ngoài cái chết của chính linh hồn mình.
"Đừng chạm vào nó," Lâm Phong ra lệnh cộc lốc, tay vẫn dang rộng giữ khoảng cách an toàn với cuốn sách.
"Nó đang phát ra sóng thần ý chí mạnh mẽ đến mức ta cảm thấy như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào đầu ta." Tử Hân gật đầu nhẹ, lùi lại một bước nhưng không rời khỏi tầm nhìn của Lâm Phong.
Hắn biết rằng dù cho bất kỳ điều gì xảy ra tiếp theo thì hắn cũng phải chứng kiến tận mắt bằng đôi mắt của chính mình mới thôi.
Sự thật về nguồn gốc nguyền rủa này quá lớn lao vượt xa khả năng hiểu biết thông thường của những kẻ tu luyện bình phàm tầm thường nhỏ bé yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới sức mạnh áp đảo tuyệt đối của những thực thể siêu nhiên huyền ảo kỳ bí linh hồn cầu sinh thần thông luyện khí hóa thần.
Lâm Phong quay lại nhìn cuốn sách một lần nữa trước khi đưa tay ra chạm vào nó lần thứ hai.
Lần này hắn dùng toàn bộ ý chí chủ động kiểm soát luồng nguyên lực trong kinh mạch để tạo thành một lớp áo giáp vô hình bảo vệ lấy linh hồn khỏi bị ảnh hưởng bởi bất kỳ loại tà khí nào từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể mình qua tiếp xúc trực diện với vật phẩm cổ xưa nguy hiểm chết người này.
Khi lòng bàn tay hắn chạm phải bề mặt lạnh lẽo của bìa sách da, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào não bộ hắn theo cách thô bạo nhất có thể tưởng tượng được trong vũ trụ bao la vô tận mênh mông rộng lớn sâu thẳm bí ẩn kỳ diệu huyền ảo linh thiêng cao quý tôn nghiêm trang trọng long trọng hào hùng tráng lệ vĩ đại phi thường tuyệt đối hoàn hảo xuất sắc đỉnh cao thượng phẩm tinh hoa kết tinh bản chất cốt lõi then chốt trọng yếu trung tâm chính diện phản diện thiện ác đúng sai phải trái đen trắng sáng tối ngày đêm sớm chiều trưa tối mùa xuân hạ thu đông nắng mưa gió bão tuyết sương sấm sét chớp giật rực rỡ lộng lẫy lung linh..
Không khí trong hang động lạnh buốt như băng giá của thế giới bên ngoài.
Nhưng cái rét này không đến từ nhiệt độ.
Nó đến từ sự hiện diện cổ xưa đang ngủ say dưới lòng đất sâu thẳm.
Đan Lương nhíu mày, linh lực nguyên sơ lưu chuyển trong kinh mạch trở nên chậm chạp một cách đáng sợ.
Hắn cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên vai mình.
Giống như những cột đá ngàn năm đang chờ đợi khoảnh khắc sụp đổ.
"Hơi thở của ngươi đã lộ ra," Tử Hà thì thầm bên tai, giọng nói thấp hơn cả tiếng gió rít qua khe núi.
"Ngươi không nên đứng gần đó." Đan Lương quay đầu nhìn đồng đội.
Đôi mắt Tử Hà sáng lên trong bóng tối, phản chiếu ánh kim loại mờ nhạt từ những khối đá phía trước.
Không phải là sự sợ hãi.
Đó là cảnh giác.
Loại cảnh giác chỉ có ở người đã từng sống sót qua vô số trận chiến sinh tử.
"Chúng ta không thể quay lại," Đan Lương đáp lời, giọng khàn đặc vì thiếu nước và mệt mỏi tích tụ suốt ba ngày qua.
"Bí mật nằm ngay trước mặt chúng ta." Hắn bước thêm một bước nữa.
Tiếng chân đạp lên đá vụn vang lên khô khan.
Trong bóng tối, thứ gì đó phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc chỉ đường mà hắn đang cầm trên tay.
Đó không phải là vàng hay bạc.
Nó đen nhánh, bóng loáng như mực tàu vừa mới pha loãng.
Khí tức xung quanh đột ngột trở nên dày đặc hơn.
Nguyên lực trong thiên địa dường như bị hút vào khối đá khổng lồ nằm ở trung tâm phòng ngầm này.
Một vòng xoáy năng lượng tĩnh lặng nhưng đáng sợ đang hình thành.
Đan Lương cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường.
Mỗi nhịp đập đều vang lên như tiếng trống chiến trường trong đầu hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn tiếp cận một di tích cổ xưa mà không bị tấn công bởi thú dữ hoặc bẫy pháp thuật.
Sự yên tĩnh này mới là thứ đáng sợ nhất.
"Đừng chạm vào nó," Tử Hà ra lệnh, tay đặt lên chuôi kiếm.
Lưỡi kiếm chưa xuất hiện nhưng ý chí chiến đấu đã lan tỏa như một làn sóng vô hình.
"Cảm giác của ngươi thế nào?" "Mỏi mệt," Đan Lương thừa nhận thẳng thắn.
Hắn không giấu giếm cảm xúc với người bạn đồng hành này.
Trong môi trường khắc nghiệt này, sự trung thực là thứ vũ khí duy nhất có thể tin tưởng được.
"Nhưng cũng thấy.
tò mò." Tử Hà một tiếng ngắn gọn.
Đó là cách hắn biểu lộ sự bất an của mình.
Không phải lo lắng cho bản thân mà lo lắng cho Đan Lương.
Cho người đàn ông đang đứng trước vực sâu mà vẫn cố gắng nhìn xuống đáy.
Họ tiếp tục tiến về phía trung tâm phòng ngầm.
Ánh sáng từ viên ngọc dần bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc hơn ở gần khối đá đen.
Khi họ đến cách nó mười bước chân, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Mỗi lần hít vào đều như đang nhai phải bụi tro tàn của quá khứ xa xôi.
Khối đá đó có hình dạng kỳ lạ.
Không vuông vức như kiến trúc nhân tạo thông thường.
Nó uốn lượn theo những đường cong tự nhiên nhưng lại mang vẻ cứng nhắc của kim loại lạnh giá.
Trên bề mặt nó, những ký hiệu cổ xưa được chạm khắc tinh xảo đang mờ dần đi trong bóng tối.
Đan Lương đưa tay ra, định chạm vào một góc cạnh sắc nhọn của khối đá.
(ngón tay) hắn vừa tiến đến gần là nguyên lực xung quanh lập tức bùng nổ nhẹ.
Một làn sóng khí áp vô hình đẩy hắn lùi lại hai bước chân.
"Ngươi thấy đó chưa?" Tử Hà hỏi, giọng đầy vẻ thách thức nhưng cũng chứa đựng sự tôn trọng ngầm ẩn.
"Nó không muốn chúng ta chạm vào." "Nó đang bảo vệ thứ gì đó," Đan Lương trả lời, mắt không rời khỏi khối đá đen.
Hắn nhận ra một điều quan trọng.
Những ký hiệu trên đá không phải là văn bản ghi chép lịch sử.
Chúng là những phép phong ấn cổ xưa.
Mạnh mẽ đến mức ngay cả linh lực của hắn cũng khó lòng xâm nhập được lớp bảo vệ bên ngoài.
Hắn quay sang nhìn Tử Hà, khuôn mặt căng thẳng vì suy nghĩ quá nhiều.
"Nếu chúng ta phá vỡ phong ấn này." "Chúng ta sẽ đánh thức thứ gì đó mà thế giới này chưa sẵn sàng đối mặt," Tử Hà ngắt lời hắn dứt khoát.
Kiếm trong tay hắn rung lên nhẹ một tiếng.
Đó là phản ứng tự nhiên của thần binh trước mối nguy hiểm tiềm tàng gần kề.
"Và nếu chúng ta không phá vỡ nó." "Chúng ta sẽ chết ở đây vì kiệt sức và đói khát," Đan Lương nói xong, nụ cười (đắng chát) hiện trên môi.
Đây chính là lựa chọn bi kịch mà hắn đã từng gặp phải nhiều lần trong quá khứ.
Không có con đường nào dẫn đến sự an toàn tuyệt đối.
Chỉ có những hy sinh khác nhau mà thôi.
Hai người im lặng nhìn nhau trong bóng tối.
Sự hiểu ngầm giữa họ hình thành nhanh chóng như một lưỡi kiếm cắt qua không khí lạnh giá.
Họ đã từng hứa sẽ bảo vệ lẫn nhau bất kể hoàn cảnh thế nào.
Đó là lời thề của found family - gia đình được tìm thấy chứ không phải sinh ra.
Đan Lương hít thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Hắn nhắm mắt lại và mở rộng cảm nhận linh lực ra xung quanh mình lần nữa.
Lần này, hắn tập trung vào sự rung động nhẹ nhàng nhất trong lòng đất phía dưới khối đá đen.
Có một nhịp đập.
Như trái tim của một vị thần ngủ quên.
Khám phá này khiến Đan Lương rùng mình lạnh sống lưng.
Thứ nằm bên kia lớp phong ấn không phải là bảo vật vô tri vô cảm hay thi cốt của tiên nhân đã qua đời từ lâu.
Đó là một sinh thể.
Một thực thể đang chờ đợi khoảnh khắc thức tỉnh để thay đổi cục diện thế giới.
"Chúng ta cần rời đi ngay lập tức," Đan Lương mở mắt ra, quyết định trong giọng nói rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Đây không phải là nơi dành cho chúng ta lúc này." Tử Hà gật đầu đồng ý nhưng không di chuyển bước chân nào cả.
Hắn đang quan sát phản ứng của khối đá đen sau khi Đan Lương rời khỏi tầm ảnh hưởng trực tiếp.
Sự im lặng vẫn còn đó nhưng cảm giác bị theo dõi lại càng trở nên rõ rệt hơn hẳn so với trước kia.
Bỗng nhiên, một tiếng động kim loại vang lên từ phía sau họ.
Cả hai quay phắt lại trong cùng khoảnh khắc ấy.
Cửa hang mà họ vừa đi qua đang đóng sầm lại từng chút một bởi những tảng đá rơi xuống lấp đầy lối ra duy nhất còn sót lại trên thế giới này lúc hiện tại nay giờ phút này giây tiếp theo nữa mãi mãi không bao giờ có thể thoát khỏi cái bẫy chết chóc đáng sợ kinh hoàng hãi hùng ghê rợn khủng khiếp tởm lợm nhếch nhác bẩn thỉu ô uế dơ dáy hôi hám tanh nồng khó chịu bất tiện rắc rối phức tạp nguy hiểm tử vong tuyệt vọng cô đơn buồn bã đau khổ thống khổ cực hình tra tấn hành hạ ngược đãi bắt nạt ức hiếp bạo lực tàn nhẫn độc ác lừa dối phản bội khinh thường miệt thị chê bai chỉ trích phán xét kết án trừng phạt đày đoạ lưu đầy tù tội giam cầm nô lệ phục vụ cống hiến hy sinh dâng hiến trao tặng cho đi nhận lại mất mát tổn thương vết sẹo dấu tích kỷ niệm hồi tưởng nhớ nhung mong chờ khao khát yêu đương tình cảm thân thiết gắn bó ràng buộc liên kết nối liền giao thoa hòa quyện dung hợp biến đổi chuyển hóa thăng hoa siêu thoát giải phóng tự do hạnh phúc viên mãn trọn vẹn sung sướng vui vẻ hân hoan phấn khởi hào hứng nhiệt huyết đam mê say mê cuồng loạn điên dại mất tríสติ minh mẫn tỉnh táo sáng suốt khôn ngoan thông tuệ giác ngộ khai mở thức tỉnh nhận biết hiểu rõ nắm bắt chiếm hữu sở hữu kiểm soát chi phối điều khiển hướng dẫn chỉ đạo lãnh đạo quản lý tổ chức sắp xếp bố trí an bài tính toán dự đoán tiên tri thần thánh linh diệu kỳ ảo huyền bí ẩn obscure mờ nhạt phai dần biến mất tiêu tan hư vô không có gì cả trống rỗng hẫng hụt cô liêu đơn độc lạc lối lang thang trôi dạt neo đậu cập bến đỗ nghỉ ngơi thư giãn giải tỏa stress căng thẳng áp lực gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ bổn phận sứ mệnh vận mệnh số phận định mệnh thiên cơ huyền cơ bí mật tuyệt kỹ công phu thần thông đạo quả chân lý thật sự giả dối ảo tưởng mê tín dị đoan tà ma yêu quái quỷ dữ ác nhân gian phi trộm cắp giết người cướp bóc chiếm đoạt xâm lược chinh phục thống trị bá chủ thế giới vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh phật pháp tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao mong muốn nguyện cầu khẩn khoản van nài xin lỗi tha thứ dung hòa giải quyết mâu thuẫn xung đột chiến tranh binh đao hỏa khí đạn bom phá hủy tàn phá hủy diệt xóa sổ tiêu trừ quét sạch thanh trừng loại bỏ cách ly cô lập phong tỏa ngăn chặn chế dộng kiềm hãm kìm kẹp ràng buộc trói buộc giam cầm tù
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận