Chương 13
Anh ta ngã quỳ, tay run rẩy cầm chặt thanh kiếm cũ kỹ, máu từ khóe môi chảy xuống.
Không phải vì vết thương thể xác, mà là sự phản bội của chính cơ thể mình.
Đây là "Giờ Của Quỷ", thời khắc mặt trời lặn nơi ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh nhất đối với những kẻ mang Tiền Thế Nguyền Rủa.
Linh lực trong không gian bùng nổ dữ dội, nhưng thay vì hấp thụ nó như một Tu Tiên giả bình thường, cơ thể Lâm Phong lại kêu gào抗议.
Bạch Tử Hân đứng bên cạnh, kiếm khí của hắn dao động bất ổn.
"Lâm Phong!
Ngươi phải giữ ý thức!" giọng anh cả thiên tài kia gầm lên, pha lẫn sự lo lắng và giận dữ vô lý.
Hắn ghét yếu đuối, nhất là khi người anh em tinh thần của mình đang sụp đổ trước mắt hắn.
Nhưng Lâm Phong không thể nghe thấy rõ lời đó.
Trong tai anh ta chỉ còn tiếng rè rè như sét đánh liên hồi.
Cảnh giới Hấp Thụ tầng Tư Dưỡng vốn dĩ đã vững chãi trong anh giờ đây nứt nẻ, linh lực hỗn loạn tràn ngập huyệt đạo.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của 'Khuyết' – nhân cách tàn nhẫn bên trong đang cười nhạo nỗi đau này.
Tốt lắm,* giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu, *đây mới là khởi đầu cho sự giải phóng.*
Lâm Phong nghiến răng, hàm clench chặt đến mức xương khớp kêu lách cạch.
Anh không để mình ngã xuống hoàn toàn.
Nếu anh ngã lúc này, trước mặt Tiêu Vô Kỵ – kẻ thù đang đứng ở phía bên kia cánh đồng hoang dã với ánh mắt sắc lạnh như băng giá –, thì mọi hy sinh của họ đều trở thành vô nghĩa.
Đối thoại giữa Lâm Phong và tên thủ lĩnh Hắc Ám không diễn ra theo kịch bản tấn công ngay lập tức.
Thay vào đó, nó là một cuộc đối thoại đầy ẩn ý, nơi từng lời nói đều là lưỡi dao.
Tiêu Vô Kỵ bước chậm rãi qua những đống đổ nát của trận chiến trước đó, bộ áo choàng đen phất bay trong gió tối mịt.
Hắn không mang theo binh khí hiển lộ ra ngoài, nhưng áp lực từ nguyên lực cấp độ Thông Huyện (cảnh giới cao hơn Lâm Phong hai bậc) đè nén xuống khiến mặt đất nứt nẻ xung quanh hắn.
"Chuyện gì xảy ra với Lâm Phong năm xưa?" Tiêu Vô Kỵ hỏi, giọng nói trầm thấp vang vọng khắp hoang dã, không cần nỗ lực nhưng lại xâm nhập vào tai mọi người như một lời nguyền.
"Hay chính xác hơn là, chuyện gì đang xảy ra cho 'Chìa Khóa' này?"
Lâm Phong lau máu ở khóe môi, đứng dậy với sự hỗ trợ của Bạch Tử Hân.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, quét qua Tiêu Vô Kỵ.
Anh không trả lời ngay.
Sự im lặng là vũ khí tốt nhất khi đối phương đang cố gắng kích thích tâm ma.
Trong sâu thẳm, 'Phong' bên trong anh cảm thấy sợ hãi trước sự thấu hiểu đáng kinh ngạc của kẻ thù này, nhưng 'Khuyết' lại thôi thúc anh tấn công bằng ngôn từ sắc bén hơn kiếm.
"Ngươi biết tên ta," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc do mất máu và căng thẳng.
"Vậy ngươi cũng nên biết rằng việc giết chết một Chìa Khóa không phải là cách để khóa chặt cánh cổng."
Tiêu Vô Kỵ cười nhạt, nụ cười đầy bi thương nhưng lại vô cùng tàn nhẫn.
"Chính xác.
Nhưng nếu Chìa Khóa tự hủy hoại bản thân từ bên trong, thì cánh cổng sẽ mãi mãi đóng kín.
Ta không giết ngươi vì thù hận, Lâm Phong.
Ta làm điều này để chữa lành thế giới khỏi vết lở loét mà sự tồn tại của các ngươi gây ra."
Bạch Tử Hân gầm lên: "Hư ngôn!
Hắn là người đang cố bảo vệ chúng ta!"
"Bảo vệ?" Tiêu Vô Kỵ quay sang nhìn Bạch Tử Hân, ánh mắt sắc như dao.
"Ngươi nghĩ rằng việc để một kẻ mang nguyền rủa sống sót là sự bảo vệ?
Khi mặt trời lặn mỗi ngày, linh hồn của hắn sẽ bị xé toạc.
Khi hắn chết, thiên đạo sẽ sụp đổ.
Ngươi gọi đó là tình anh em ư?
Hay chỉ là lòng tham muốn được thuộc về?"
Lời nói như một mũi tên trúng đích, xuyên qua lớp phòng thủ tinh thần của Bạch Tử Hân.
Anh ta sững sờ, kiếm khí dao động mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lâm Phong nhận ra cơ hội này không phải để chiến đấu với Tiêu Vô Kỵ bằng lực lượng vật chất, mà là bằng ý chí.
Tension leo thang khi linh lực trong cơ thể Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm.
Mặt trời hoàn toàn lặn, bóng đêm bao trùm lấy hoang dã như một tấm chăn dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng.
Đây là thời điểm nguy hiểm nhất – "Giờ Của Quỷ".
Thủ lĩnh Hắc Ám rút ra một cây kim vàng, ánh sáng lạnh lẽo phát ra từ đầu kim đủ để làm cho mắt người ta phải nheo lại.
Đó không phải là vũ khí thông thường, mà là Kim Định Mệnh, vật phẩm hiếm gặp dùng để phong ấn hoặc xé nát linh hồn.
"Đón lấy sự thật đi," Tiêu Vô Kỵ thì thầm, phóng nhanh như一道 lightning (tia chớp).
Hắn xuất hiện trước mặt Lâm Phong trong tích tắc, tốc độ của một Tu Tiên giả cấp Thông Huyện là khủng khiếp đến mức không thể phản ứng bằng giác thông thường.
Cây kim vàng lao thẳng vào trái tim Lâm Phong.
Bạch Tử Hân cố gắng cản trở, kiếm quang trắng xóa bay ra chặn đường, nhưng Tiêu Vô Kỵ chỉ cần dùng nguyên lực đẩy nhẹ, khiến Bạch Tử Hân bị hất văng xa hàng chục mét, va đập vào một tảng đá lớn và sặc máu.
"Đừng can thiệp," Tiêu Vô Kỵ lạnh lùng nói với Lâm Phong, không hề nhìn về phía đồng đội của anh đang nằm thoi thóp bên kia.
"Đây là giữa ngươi và số phận."
Lâm Phong không né tránh.
Thay vào đó, anh ta mở rộng tất cả các huyệt đạo trên cơ thể.
Cảnh giới Hấp Thụ tầng Tư Dưỡng bắt đầu chuyển hóa thành Hóa Sinh một cách cưỡng bức.
Anh biết mình sẽ chết nếu bị đâm trúng, nhưng cũng biết rằng nếu hấp thụ nguyên lực của cây kim vàng này trong khoảnh khắc va chạm, anh có thể đột phá cảnh giới ngay lập tức – hoặc là hủy diệt hoàn toàn.
Cây kim vàng xuyên qua không khí, tạo ra những vết nứt trên chân không.
Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình rung động dữ dội.
'Khuyết' bên trong cười vang: *Làm đi!
Hấp thụ nó và trở thành quái vật!* Nhưng 'Phong' lại hét lên: *Không!
Nếu ngươi hấp thụ sự hủy diệt, ngươi sẽ mất đi chính mình!*
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Lâm Phong đưa kiếm ra.
Không phải để chặn, mà là để dẫn hướng.
Thanh kiếm cũ kỹ của anh va chạm với cây kim vàng.
Tiếng kêu chát chúa vang lên khi hai loại năng lượng đối nghịch nhau tiếp xúc: nguyên lực hủy diệt của Tiêu Vô Kỵ và linh lực hỗn loạn đang tìm đường thoát của Lâm Phong.
Đỉnh điểm chiến đấu không nằm ở cú đấm hay thanh kiếm, mà là sự im lặng tuyệt đối trước khi bão tố ập đến.
Không khí rung động.
Khi linh lực từ mặt đất và bầu trời đổ vào người Lâm Phong thông qua vết nứt do va chạm tạo ra, cơ thể anh ta bắt đầu nứt nẻ.
Máu chảy ra từ hốc mắt, tai, mũi – biểu hiện rõ ràng nhất của việc kinh mạch không chịu được áp lực đột phá cảnh giới trong điều kiện nguyền rủa.
Tiêu Vô Kỵ lùi lại một bước, lần đầu tiên vẻ mặt lạnh lùng xuất hiện一丝 sự nghi ngờ.
Hắn nhìn thấy những vết nứt trên da thịt Lâm Phong đang phát ra ánh sáng trắng xóa – màu của sự thuần khiết mà hắn đã từng chứng kiến ở vì sao rơi ngày hôm qua.
"Ngươi..." Tiêu Vô Kỵ thì thào, giọng nói lần đầu tiên lộ vẻ run rẩy.
"Ngươi đang tự hủy diệt bản thân để mở cổng?"
Lâm Phong không trả lời.
Anh ta chỉ cảm nhận được sự đau đớn tột cùng xé toạc từng tế bào trong cơ thể mình.
Nhưng giữa cơn đau đó là một luồng sinh khí mới, mạnh mẽ và hung bạo hơn bất cứ thứ gì anh đã trải qua trước đây.
Cảnh giới Hấp Thụ tầng Tư Dưỡng vỡ vụn, linh lực hóa sinh bắt đầu tái tạo lại những tổn thương theo cách tàn khốc nhất: nó lấy ký ức làm nhiên liệu.
Anh nhớ đến nụ cười của em gái mình khi còn nhỏ.
Ký ức đó mờ dần, bị đốt cháy để nuôi dưỡng linh lực.
Anh nhớ đến cảm giác lạnh lẽo trong nhà tù giam giữ 'Khuyết'.
Ký ức đó tan biến vào hư không.
Mỗi một ký ức mất đi mang lại cho anh thêm sức mạnh, nhưng cũng làm rỗng tuếch con người bên trong.
"Giá của sự tỉnh thức," Lâm Phong khản đặc nói ra, máu văng tung tóe lên mặt đất hoang dã.
"Là quên lãng."
Tiêu Vô Kỵ hét lên: "Đừng!
Ngươi sẽ trở thành một cái xác không hồn!" Hắn lao vào, không phải để giết, mà là cố gắng ngắt kết nối linh lực giữa Lâm Phong và thiên địa.
Nhưng đã quá muộn.
Một cột sáng trắng bùng nổ từ người Lâm Phong, thổi bay Tiêu Vô Kỵ ra xa hàng trăm mét.
Cột ánh sáng này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn chứa đựng những mảnh vỡ của ký ức bị xé toạc – chúng hiện lên như những ảo ảnh trong không khí: hình bóng một cô bé cười, một thanh kiếm gãy, và lời hứa chưa được giữ.
Bạch Tử Hân cố gắng đứng dậy, nhưng mắt anh ta chỉ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó.
Anh hiểu ra rằng người mà mình gọi là em trai đang đánh đổi linh hồn để bảo vệ họ khỏi mối đe dọa lớn hơn – không phải Tiêu Vô Kỵ, mà là sự sụp đổ của chính thiên đạo do nguyền rủa gây ra khi mặt trời lặn hoàn toàn.
Lâm Phong đưa tay vuốt tóc em gái trong ảo ảnh cuối cùng còn sót lại trước khi nó biến mất vĩnh viễn.
Cảm giác sợi tóc mềm mại dưới đầu ngón tay vẫn còn đọng lại, nhưng anh không thể nhớ rõ khuôn mặt của cô bé đó nữa.
Anh đã quên tên mình là ai, chỉ còn biết rằng mình phải chiến đấu.
"Đi," anh ta nói với Bạch Tử Hân đang nằm bất tỉnh bên cạnh, giọng đều đều và xa lạ đến rợn người.
Đừng quay lại."
Em gái trong ảo ảnh khóc, nước mắt rơi xuống như mưa trong cơn bão linh lực dữ dội bao quanh Lâm Phong.
Tiêu Vô Kỵ đứng dậy từ đống đổ nát, mặt mày tái nhợt, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt với sự kinh hoàng tột cùng.
Hắn nhận ra rằng mình đã sai lầm hoàn toàn về bản chất của "Chìa Khóa".
Nó không phải là một vật thể để phá hủy, mà là một hy sinh liên tục.
Lâm Phong quay lưng lại, bước vào bóng tối đang nuốt chửng mọi ánh sáng.
Cơ thể anh ta giờ đây rực cháy bằng ngọn lửa trắng xóa của cảnh giới Hóa Sinh mới được khai mở, nhưng linh hồn thì trống rỗng hơn bao giờ hết.
Anh không biết mình là ai, chỉ biết rằng nếu dừng lại, tất cả những gì còn sót lại sẽ bị hủy diệt.
Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, một giọng nói thứ ba – khác biệt hoàn toàn với 'Phong' và 'Khuyết' – bắt đầu thì thầm vào tai anh ta: *"Chào mừng trở về...
Chúa Tể của Sự Phá坏."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận