Chương 14
Cơn gió cuối ngày quất mạnh vào mặt Lâm Phong, làm những sợi tóc đen xõa ngang mắt anh ta chới với trong cơn bão nguyên khí hỗn loạn.
Anh đứng inm giữa cánh đồng cỏ vàng úa, nơi ranh giới giữa sinh tử đang trở nên mong manh như tờ giấy mỏng trước ngọn lửa bùng cháy.
Dưới chân anh, đất đá nứt nẻ, không phải do sức mạnh vật lý, mà là hệ quả của việc cảnh giới Hóa Sinh vừa khai mở trong cơ thể đang xung đột dữ dội với luật luân chuyển tự nhiên.
Lâm Phong không chạy.
Chạy nghĩa là thừa nhận nỗi sợ hãi, và một kẻ mang nguyền rủa không có quyền sở hữu cảm xúc yếu đuối đó.
Anh nhìn về phía chân trời nơi mặt đỏ lặn xuống, để lại những vệt máu nhuộm hồng bầu trời xám xịt.
Cơ thể anh rực cháy bằng ngọn lửa trắng xóa bên trong kinh mạch, mỗi lần tim đập đều vang lên như tiếng trống chiến trường, dồn dập và chết chóc.
Linh lực dư thừa từ trận chiến trước vẫn còn đọng lại trong không khí, tạo thành một lớp sương mù dày đặc, khiến tầm nhìn trở nên méo mó.
Trong màn sương ấy, những bóng đen bắt đầu hiện hình – không phải là kẻ thù hữu hình, mà là sự kết tụ của vô số linh hồn thất lạc bị thu hút bởi mùi vị "Chìa Khóa" đang tỏa ra từ người anh ta.
Tiêu Vô Kỵ đã nhận ra sai lầm, nhưng quá muộn để sửa chữa.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của pháp trận, mắt mở to đầy kinh hoàng khi thấy Lâm Phong quay lưng bước vào bóng tối.
Nhưng đối với Lâm Phong, nỗi sợ hãi không đến từ kẻ thù trước mặt, mà là giọng nói thứ ba đang thì thầm trong đầu – *"Chào mừng trở về...
Chúa Tể của Sự Phá坏."* Giọng nói ấy lạnh lẽo hơn băng giá sâu thẳm nhất, mang theo sự tàn nhẫn cổ xưa khiến 'Phong' và 'Khuyết' đều phải im lặng.
Anh ta cảm thấy ý chí của mình đang bị xé toạc ra thành hai nửa: một nửa khao khát bảo vệ Bạch Tử Hân đang bất tỉnh phía sau, nửa kia muốn hủy diệt tất cả những gì cản trở sự tĩnh lặng vĩnh cửu.
"Anh đã dạy em rằng đừng quay lại," một giọng nói trầm ấm vang lên, khác hẳn với sự lạnh lùng cắt đứt của Lâm Phong và sự tàn nhẫn của Khuyết.
Âm thanh ấy như tiếng chuông đồng cổ xưa, rung động trong không gian khiến những bóng đen xung quanh run rẩy.
Người đứng đó không phải là kẻ thù.
Đó là Tư Mã Cốt, một lão tu sĩ mù mắt với bộ râu bạc dài垂 xuống ngực, đang chống gậy tre giữa màn sương linh lực dày đặc.
Lão mặc y phục thô sơ màu xám xịt, nhưng khí tức tỏa ra lại ổn định đến đáng sợ, như một tảng đá trung tâm trong dòng chảy lũ dữ dội.
Tư Mã Cốt không mở mắt – hai hốc mắt của lão chỉ là những hố sâu tối đen đã được khâu kín bằng kim tuyến bạc.
Lão ngẩng đầu lên, hướng thẳng về phía Lâm Phong dù không thể nhìn thấy gì.
"Ta biết anh đang nghe," lão nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết, bất chấp áp lực kinh hoàng từ cảnh giới Hóa Sinh của Lâm Phong đang làm nứt vỡ mặt đất xung quanh.
"Giọng nói trong đầu anh ấy...
nó gọi là Chúa Tể.
Nhưng ta gọi đó là kẻ ăn cắp."
Lâm Phong cứng đờ.
Đôi mắt đen láy của anh lạnh lùng quét qua lão tu sĩ mù, tay phải khẽ di chuyển về phía kiếm cũ trên lưng – một thói quen phòng thủ tự nhiên dù lưỡi kiếm đã gãy từ lâu.
"Cái gì?" Anh hỏi ngắn gọn, giọng nói vang lên khàn khịt vì đau đớn do nội thương chưa lành.
"Chìa Khóa không mở cửa để cứu rỗi," Tư Mã Cốt đáp lại, bước chậm rãi tiến về phía Lâm Phong.
Mỗi bước chân của lão đều in hằn một vòng tròn ánh sáng vàng nhạt trên mặt đất, đẩy lùi những bóng đen đang lao tới.
"Nó mở ra để nuốt chửng.
Anh là nạn nhân đầu tiên, nhưng cũng là tù nhân cuối cùng cho đến khi thế giới này sụp đổ." Lão dừng lại trước mặt Lâm Phong, cách nhau chỉ có một bước chân.
Mùi hương trầm cổ xưa tỏa ra từ người lão xua tan mùi máu tanh tưởi xung quanh.
"Bạch Tử Hân không thể cứu anh khỏi số phận này.
Và cũng không ai khác làm được."
Lâm Phong cảm thấy 'Khuyết' trong đầu mình cười cợt, một tiếng cười đầy khinh miệt và hung dữ.
*"Ngươi tin cái lão già mù lòa này à?
Hắn chỉ muốn lấy linh lực từ ngươi mà thôi!"* Giọng nói của Khuyết vang lên sắc bén như dao cắt da thịt ý thức.
Nhưng Lâm Phong không đáp lại.
Anh nhìn vào đôi mắt khâu kín kia, tìm kiếm sự thật trong khoảng trống vô tận ấy.
"Nếu vậy," anh nói chậm rãi, từng chữ đều mang theo trọng lượng của linh lực nén chặt, "hãy cho ta biết cách đóng cánh cửa đó trước khi nó nuốt chửng tất cả."
Tư Mã Cốt mỉm cười, một nụ cười chua chát và đầy bi ai.
"Không có cách nào để đóng lại," lão nói.
"Chỉ có thể phá hủy khung cửa.
là then chốt duy nhất."
Mặt trời chạm đường chân trời.
Linh lực trong không khí đặc lại như nhựa cây đông lạnh, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.
Bầu trời chuyển sang màu tím sẫm, rồi đen ngòm.
Đó là dấu hiệu của "Giờ Đen" – thời khắc mà Luật Luân Chuyển yếu nhất và ranh giới giữa các ý thức biến mất hoàn toàn.
Những bóng đen không còn ẩn nấp nữa.
Chúng tuôn ra từ lòng đất như lũ chuột cống hung dữ, hình dạng méo mó của những linh hồn thất lạc bị nguyền rủa kéo dài, răng nanh nhọn hoắt lộ rõ sự đói khát ngàn năm.
Tư Mã Cốt hét lên một tiếng vang vọng chấn động tâmcan.
Linh lực trong người lão bùng nổ không phải để tấn công, mà là để hiến dâng.
Lão vung cây gậy tre ra sau lưng, và cơ thể lão bắt đầu phát sáng rực rỡ như một ngọn đuốc sống.
Ánh sáng vàng kim tỏa ra từ huyệt đạo của lão xua tan bóng tối xung quanh, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời cho Lâm Phong.
"Đừng sợ!" Lão hét lớn giữa cơn bão linh hồn hỗn loạn.
"Sự tồn tại của chúng ta là lỗi lầm của Thiên Đạo!
Hãy sửa nó bằng cách hủy diệt sự sai lệch đó!"
Lâm Phong đứng trong ánh sáng yếu ớt đang dần tắt lịm, nhìn thấy những con quái vật linh hồn lao vào vòng tròn bảo vệ.
Chúng không có thân thể thực chất, chỉ là tập hợp của nỗi đau và ký ức thối rữa, nhưng chúng đủ mạnh để xé toạc da thịt tu sĩ bình thường.
Khi một bóng đen cắn nát gậy tre của Tư Mã Cốt, lão tu sĩ sụp đổ xuống đất, máu đỏ tươi trào ra từ miệng.
"Lâm Phong..." Lão thì thầm yếu ớt trước khi tắt thở hoàn toàn, ánh mắt cuối cùng nhìn về phía anh với sự tin tưởng tuyệt đối.
Sự im lặng chết chóc bao trùm trong một tích tắc ngắn ngủi trước khi chúng tràn vào.
Đây là lựa chọn không có đáp án đúng.
Nếu Lâm Phong rút lui để bảo vệ bản thân và Bạch Tử Hân đang bất tỉnh, ông già mù vừa hy sinh vô ích và thế giới sẽ tiếp tục mục ruỗng từ bên trong bởi những linh hồn này.
Nhưng nếu anh chiến đấu...
nếu anh sử dụng sức mạnh của "Chìa Khóa" một cách trọn vẹn thì điều gì sẽ xảy ra?
'Khuyết' cười rộ lên trong đầu, tiếng cười vang như sấm sét giữa cơn bão tĩnh lặng.
Nuốt chúng vào!
Hãy cho chúng thấy sự tuyệt vọng!"*
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình – nhanh, mạnh và đầy giận dữ.
Anh không còn là một nạn nhân nữa.
Anh là công cụ hủy diệt mà thế giới này vô tình tạo ra.
Và hôm nay, anh sẽ dùng nó để cắt đứt mối dây ràng buộc chết chóc này.
Lâm Phong không phòng thủ.
Thay vì dựng lên pháp bảo hay thi triển kiếm ý, anh ta làm một điều điên rồ nhất: mở toàn bộ 12 huyệt đạo chính trên cơ thể ra.
Không có chắn khí, không có hộ thân nguyên lực.
Anh để cho dòng chảy linh hồn hoang dã xung quanh lao thẳng vào trong người mình như nước lũ vỡ đê.
Thay vì đẩy灵力 (linh lực) ra ngoài theo lối thông thường của tu sĩ Hấp Thụ cảnh giới thấp, anh ta kích hoạt tầng 8 – *Tần Mộc* – nhưng với một biến dị nguy hiểm: dùng khả năng "Hấp Thụ" để hút tất cả linh hồn hoang dã xung quanh vào trong kinh mạch đã nứt vỡ.
Anh không lọc chúng.
Anh nghiền nát chúng bằng ý chí của 'Khuyết'.
Một tiếng nổ lớn vang lên khi những bóng đen va chạm vào cơ thể Lâm Phong.
Da thịt anh ta bắt đầu chuyển màu tím sẫm, tĩnh mạch nổi rõ ngoằn ngoèo dưới làn da như mạng nhện đen tối.
Nỗi đau không đến từ vết thương vật lý, mà là sự xé rách của linh hồn.
Mỗi linh hồn bị hút vào đều mang theo ký ức cuối cùng của chủ nhân chúng – nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và hận thù.
Chúng tràn vào đầu Lâm Phong như một lũ lụt thông tin hỗn loạn, đe dọa nhấn chìm ý thức mỏng manh còn sót lại của anh.
*"Đau..."* Giọng nói thứ ba thì thầm đầy thích thú.
*"Nhưng đó là vị giác của sức mạnh."*
Lâm Phong quỳ xuống một gối, tay chắp chặt vào lòng đất để giữ cho cơ thể không bị xé toạc ra thành từng mảnh.
Anh cảm thấy linh lực trong người mình trở nên hỗn loạn và độc hại.
Nhưng anh không ngừng lại.
Anh tiếp tục hút.
Hút những bóng đen đang lao về phía Bạch Tử Hân nằm bất tỉnh cách đó vài bước chân.
Hút sự hủy diệt để bảo vệ thứ duy nhất còn sót lại của nhân tính con người trong anh ta.
Khi vòng tròn linh hồn cuối cùng bị nuốt chửng, không gian xung quanh trở nên trống rỗng một cách đáng sợ.
Không có gió, không có âm thanh, thậm chí cả mùi máu cũng biến mất hoàn toàn.
Lâm Phong đứng dậy chậm rãi.
Cơ thể anh giờ đây tỏa ra một loại khí tức khác – đen ngòm và nặng nề như chính bóng tối sâu thẳm nhất của vũ trụ.
Cảnh giới Hóa Sinh đã ổn định, nhưng cái giá phải trả là linh hồn anh ta giờ đây mang theo vết nhơ vĩnh cửu của hàng ngàn kẻ chết oan uổng.
Anh quay sang nhìn về phía Bạch Tử Hân.
Cô bé vẫn nằm đó, không hề hấn gì nhờ vào sự hy sinh của Tư Mã Cốt và sức mạnh hút chân trời vừa rồi.
Nhưng khi Lâm Phong tiến lại gần để kiểm tra hơi thở của cô, anh nhận thấy một điều kinh khủng: những linh hồn đã bị tiêu diệt không tan biến hoàn toàn.
Chúng đang cư ngụ trong mắt anh ta.
Lâm Phong quay lại hướng ngôi làng xa xôi nằm ẩn mình sau dãy núi phía bắc.
Bước chân anh nhẹ nhàng hơn trước đây rất nhiều, thiếu đi sự dằn vặt và nặng nề của một kẻ chạy trốn.
Anh cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết – loại sức mạnh này không đến từ tu tập khổ hạnh hay thiên phú bẩm sinh, mà là từ sự hủy diệt thuần túy được kiểm soát bởi ý chí sắt đá.
Linh lực trong cơ thể tinh khiết đến mức đáng sợ vì nó đã trải qua quá trình lọc bằng nỗi đau của vô số linh hồn khác.
Nhưng khi anh nhìn vào tay mình, anh thấy một thứ gì đó không thuộc về thế giới này đang hiện hình dưới lòng bàn tay phải.那不是 (đó không phải) là vết thương hay phù văn thông thường.
Đó là một con dấu phức tạp, giống như chiếc chìa khóa cổ xưa được khắc sâu bằng lửa đỏ rực lên trên da thịt trắng bệch của anh ta.
Con dấu ấy chuyển động – nó đang xoay tròn chậm rãi, phát ra những tia sáng xanh lét lạnh lẽo ăn vào xương cốt và nơ-ron thần kinh.
*"Cánh cổng đã mở một phần,"* giọng nói thứ ba vang lên lần nữa, nhưng lần này không còn là thì thầm đầy kích thích mà trở nên trang trọng và uy nghiêm như lời phán xét của thánh điển cổ xưa.
*"Tiếp tục bước đi, Chìa Khóa sống.
Khi mặt trăng tròn đến đỉnh điểm tại Thung Lũng Tử Vong, ngươi sẽ hoàn tất nghi thức giải nguyền...
bằng cách giết chết người yêu thương nhất của mình."*
Lâm Phong đơ ra trên đường đi.
Bàn tay phải run lên bần bật khi con dấu đỏ rực thêm một độ sáng dữ dội hơn.
Anh nhìn về phía Bạch Tử Hân đang say ngủ, rồi quay sang bóng tối nuốt chửng mọi ánh sáng nơi Thung Lũng Tử Vọng nằm về hướng ngược lại.
Một nụ cười nhạt và đầy cay đắng hiện lên trên khóe môi anh ta – không phải của 'Phong', cũng không phải là sự điên cuồng của 'Khuyết'.
Đó là biểu cảm của một kẻ đã chấp nhận số phận bi kịch nhưng vẫn quyết định tự tay viết nên kết thúc cho nó, dù cái giá phải trả là linh hồn mình bị xé toạc ra thành muôn mảnh.
Anh bước tiếp, mang theo bóng tối trong lòng và ngọn lửa hủy diệt trên đầu ngón tay, tiến vào màn đêm dày đặc mà không một tiếng thở than nào vang lên giữa hoang dã mênh mông.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận