Chương 12
Ở đây, sự im lặng là một dạng hung khí, nén chặt lồng ngực những kẻ yếu đuối và mời gọi sự điên cuồng cho những kẻ mạnh.
Lâm Phong quỳ gối trên những tảng đá đen bóng, lạnh lẽo như xác chết.
Máu từ hốc mắt hắn chảy xuống, không phải do vết thương thể xác, mà do áp lực của linh lực quá tải đang ăn mòn màng não.
Mỗi nhịp đập của trái tim trong cơ thể mới này — cơ thể của một tu giả cấp thấp vừa chết đi — đều vang lên như tiếng trống chiến, dội vào hai bên thái dương.
Bầu trời phía tây chuyển sang màu tím thẫm, một sắc thái bệnh hoạn báo hiệu "Luật Luân Chuyển" sắp kích hoạt.
Mặt trời sắp lặn.
Ranh giới giữa các ý thức đang trở nên mong manh.
Không khí nặng trĩu mùi sắt gỉ và hương hoa mai khô — mùi của cái chết và sự tàn lụi.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang rung động, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tại.
Hai phần linh hồn — Phong và Khuyết — đang đấu tranh khốc liệt bên trong lồng ngực hẹp hòi của chủ nhân xác chết này.
Nguyên lực hỗn tạp mà hắn hấp thụ từ Hung Khử đang cuồn cuộn trong các kinh mạch, đen ngòm và đầy sát khí, đe dọa xé toạc thân thể mỏng manh.
"Đau..." Lâm Phong nghiến răng, hàm răng trắng bệch hiện lên trong bóng tối.
Đau đớn không đến từ thịt da, mà từ ký ức.
Những mảnh vỡ ký ức của Hung Khử — những vụ giết chóc, những tiếng khóc của trẻ con — đang xâm nhập vào tâm trí hắn như những con sâu đục khoét.
Hắn cố gắng đẩy chúng ra, nhưng chúng đã bám rễ vào linh hồn hắn.
Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi.
Luật Luân Chuyển sắp đến.
Nếu hắn không kiểm soát được linh lực trong vài khắc nữa, linh hồn hắn sẽ bị xé toạc khi chuyển sang cơ thể khác.
Hoặc tệ hơn, hắn sẽ mất đi nhân tính, trở thành một đầu thú không kiểm soát được.
Hắn nhắm mắt, tập trung vào điểm giữa hai lông mày.
Hình ảnh cánh cổng xương máu từ mảnh vỡ cổ xưa hiện ra trong tâm trí, cùng với lời nói của Bạch Tử Hân: *"Ngươi đã mở cánh cổng."*
Cánh cổng đó không chỉ là một địa điểm vật lý.
Nó là sự thật về bản chất của hắn.
Hắn là Chìa Khóa.
Và cánh cửa đang mở ra trước mặt hắn, mời gọi hắn bước vào vực thẳm.
Một bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Phong mở mắt, sát khí bùng phát trong tích tắc, tay hắn sẵn sàng vung lên để xé nát bất kỳ kẻ nào dám tiến gần.
Nhưng khi hắn nhìn lên, hắn thấy một lão giả còm nhom ngồi xuống trước mặt hắn.
Lão mặc bộ đồ đạo sĩ rách rưới, phủ đầy bụi đất hoang dã, nhưng đôi mắt lão lại sáng tỏ như sao trời giữa ban đêm.
Lão không tấn công.
Lão chỉ từ tốn lấy ra một cái chén rượu bằng đất nung, rót đầy rượu lạnh từ một chiếc bình nhỏ, rồi đặt xuống trước mặt Lâm Phong.
Mùi rượu nồng nàn, cay xé mũi, xua tan bớt mùi máu tanh.
"Con người chúng ta sợ hãi sự mất kiểm soát," Lục Hàn nói, giọng nói khàn khàn như tiếng gió thổi qua khe đá.
"Nhưng sợ hãi không ngăn được cái chết.
Nó chỉ làm cho cái chết trở nên đáng sợ hơn."
Lâm Phong không chạm vào chén rượu.
Hắn nghi ngờ.
Trong thế giới này, không có ân tình không giá.
"Ngươi là ai?
Và tại sao ngươi không giết ta khi ta đang yếu?"
Lục Hàn cười, một nụ cười đầy bi kịch.
"Giết ngươi?
Ta đã chờ ngươi đủ lâu để thấy điều này.
Ta không muốn giết ngươi, Phong.
Ta muốn hỏi ngươi: Ngươi còn bao nhiêu ký ức về con người mình trước khi trở thành 'Chìa Khóa'?"
Lời nói của Lục Hàn như một nhát dao cứa vào tim Lâm Phong.
Hắn cứng đờ.
Hắn nhớ gì?
Hắn nhớ Tiểu Ất.
Hắn nhớ nỗi đau.
Nhưng liệu đó có phải là ký ức thật sự, hay chỉ là những mảnh vỡ do Khuyết tạo ra để thao túng hắn?
"Luật Luân Chuyển không phải là một lời nguyền ngẫu nhiên," Lục Hàn tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh.
"Nó là một cơ chế bảo vệ.
Thiên Đạo không muốn linh hồn mạnh mẽ tồn tại lâu dài trong một thể xác.
Vì vậy, nó buộc chúng ta phải di chuyển.
Nhưng ngươi...
Ngươi là ngoại lệ.
Ngươi mang cả hai tính cách trong một linh hồn.
Khi Luân Chuyển xảy ra, ngươi sẽ không chỉ đổi xác.
Ngươi sẽ đổi cả bản chất."
Lâm Phong nhíu mày.
"Ý ngươi là gì?"
"Ý ta là," Lục Hàn chỉ vào bầu trời tím thẫm, "Khi mặt trăng chạmขอบ chân trời, linh lực trong không khí sẽ dày đặc như sương mù lạnh.
Nó sẽ len lỏi vào lỗ chân lông, vào các huyệt đạo.
Và lúc đó, Khuyết sẽ cố gắng chiếm hoàn toàn cơ thể mới.
Phong sẽ bị đẩy xuống đáy vực.
Và nếu ngươi không giết chết Khuyết, hoặc để Khuyết giết chết Phong, ngươi sẽ trở thành một quái vật.
Một quái vật không có gia đình, không có tình yêu, chỉ có sự hủy diệt."
Lâm Phong nhìn chén rượu.
Rượu trong đó phản chiếu khuôn mặt hắn — nửa sáng, nửa tối.
"Ta không muốn giết chết bất kỳ ai," Lâm Phong nói, giọng nói run rẩy.
"Ta muốn bảo vệ họ.
Tiểu Ất, Tử Hân...
Họ là gia đình của ta."
"Vậy thì chọn đi," Lục Hàn nói, ánh mắt sắc như kiếm.
"Giữ lấy nhân tính và chết trong sự yếu đuối, hay buông thả bản thân vào bóng tối để sống sót?
Nhưng nhớ kỹ: Mỗi lần ngươi để Khuyết lên tiếng, ngươi sẽ mất đi một phần ký ức về những người ngươi yêu thương.
Cuối cùng, ngươi sẽ không còn nhớ vì sao mình chiến đấu."
Mặt trăng đã chạmขอบ chân trời.
Linh lực trong không khí bắt đầu dày đặc, trở thành một loại sương mù lạnh giá, len lỏi vào lỗ chân lông của Lâm Phong.
Hắn cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề, như thể bị đóng băng từ bên trong, trong khi ý thức lại trở nên nhẹ bẫng, nguy hiểm đến kỳ lạ.
Hắn nhìn về phía trại tị nạn xa xa, nơi ánh đèn leo lét trong bóng tối.
Nếu để "Khuyết" ra, sức mạnh hủy diệt sẽ bảo vệ họ khỏi mọi kẻ thù.
Không ai có thể chạm vào họ.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Lâm Phong cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ trong tâm trí.
Khuyết đang cười.
Nó muốn hắn bước ra, muốn hắn tàn phá.
Nó hứa sẽ mang lại sức mạnh để bảo vệ họ, nhưng bằng cách biến họ thành nô lệ của sự sợ hãi.
"Không," Lâm Phong thì thầm.
Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cào vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
"Ta sẽ không trở thành quái vật."
Nhưng cơ thể hắn không nghe lời.
Linh lực của Luật Luân Chuyển bắt đầu kéo dãn linh hồn hắn.
Hắn cảm thấy mình đang bị xé ra.
Một nửa muốn chạy đến trại tị nạn, một nửa muốn lao vào bóng tối để tìm kiếm sức mạnh.
Lục Hàn đứng dậy, lùi lại vài bước.
"Đến lúc rồi, Phong.
Hãy xem ai sẽ thắng."
Lâm Phong gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác ký ức đang bị xé ra làm đôi.
Hình ảnh một cậu bé cười dưới mưa và một vị chiến thần lạnh lùng bước ra từ bóng tối đan xen nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy trong tâm trí hắn.
Hắn nhắm mắt, tập trung vào một ký ức duy nhất.
Không phải là sức mạnh, không phải là chiến tranh.
Mà là cảm giác ấm áp của bàn tay Tiểu Ất nắm lấy bàn tay hắn.
Cảm giác thuộc về.
"Ta là Lâm Phong," hắn nói với chính mình, giọng nói vang lên trong không gian linh hồn.
"Ta không phải là Chìa Khóa.
Ta không phải là Khuyết.
Ta là con người."
Linh lực bùng nổ.
Không phải là luồng sáng rực rỡ, mà là một hố đen âm thầm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Sương mù lạnh giá bị xé toạc, thay vào đó là một luồng nguyên lực thuần khiết, trắng xóa, phát ra từ tim hắn.
Hắn đã thắng.
Sự xung đột nội tại dừng lại.
Khuyết bị đẩy lùi vào bóng tối, nhưng không bị tiêu diệt.
Nó vẫn ở đó, chờ đợi.
Lâm Phong đứng dậy.
Cốt cách anh vững chãi hơn, linh lực sâu sắc hơn.
Anh đã vượt qua thử thách của Luật Luân Chuyển.
Cơ thể mới này, dù yếu đuối, giờ đây là nhà của anh.
Nhưng khi anh quay đầu nhìn về phía trại tị nạn, nơi Tô Nhu đang ngủ, anh cảm thấy...
không gì cả.
Không lo lắng.
Không yêu thương.
Chỉ là một vị trí chiến lược trên bản đồ.
Anh nhớ ra mình vừa hy sinh ký ức của mẹ để duy trì sự cân bằng.
Và giờ, anh không còn nhớ mẹ mình trông như thế nào.
Anh không còn nhớ cảm giác được ôm ấp.
Lục Hàn nhìn anh, ánh mắt đầy thương cảm.
"Ngươi đã sống sót, Phong.
Nhưng ngươi đã mất đi một phần linh hồn.
Và lần sau...
ngươi sẽ phải trả nhiều hơn thế nữa."
Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch năng lượng đen ngòm đã biến mất, thay vào đó là một màu trắng nhợt nhạt, lạnh lẽo.
Hắn cảm thấy trống rỗng.
Một sự trống rỗng đáng sợ, lớn hơn cả nỗi đau.
Hắn bước đi, hướng về phía trại tị nạn.
Nhưng trong tim, một giọng nói thầm thì vang lên, không phải của Khuyết, mà của chính hắn:
*"Nếu ngươi không còn nhớ họ, thì họ còn là gia đình của ngươi nữa không?"*
Hắn dừng bước.
Gió hoang dã thổi mạnh, mang theo mùi của sự hủy diệt và mùi của sự mất mát.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu.
Hắn không biết mình sẽ trở thành ai.
Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: trận chiến thực sự chưa bắt đầu.
Nó chỉ mới là lời chào.
Và lần này, không ai sẽ sống sót.
Trên bầu trời, một vì sao rơi xuống, cháy sáng như một ngọn lửa báo hiệu chiến tranh sắp nổ ra.
Và trong bóng tối sâu thẳm của Hoang Dã, Tiêu Vô Kỵ đang mỉm cười, nhìn thấy sự sụp đổ của hy vọng.
Cơn gió đó không chỉ mang theo mùi của đất đai bị xé toạc mà còn mang theo sự lạnh lẽo của cái chết.
Nó cắt qua da thịt Tiêu Vô Kỵ, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Sự tê tái của linh lực cạn kiệt đã bao trùm lấy toàn bộ thân thể, khiến từng tế bào trong cơ thể hắn trở nên nặng nề như chì.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ của nguyên khí.
Màu sắc của da thịt nơi những vết thương sâu hoắm đang chuyển sang màu tím sẫm, dấu hiệu của độc tố từ linh khí hỗn loạn đang xâm nhập vào kinh mạch.
“Đừng cử động,” một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Tiêu Vô Kỵ quay đầu lại.
Trong ánh sáng mờ ảo của vì sao đang rơi, bóng dáng của Lão Tăng hiện ra.
Vị tu giả tóc bạc này đang đứng giữa đống đổ nát của một tòa tháp cổ, tay cầm một cây chày sắt đen nhánh, trên đó vẫn còn dính những mảnh xương trắng bệch.
“Lão tăng nghĩ ta có thể chạy sao?” Tiêu Vô Kỵ hỏi, giọng khàn đặc.
“Ta không nói ngươi chạy,” Lão Tăng đáp, ánh mắt sắc như dao cạo.
“Ta nói ngươi đừng cử động.
Linh khí ở đây đã bị ô nhiễm.
Mỗi bước ngươi đi, độc tố sẽ ăn sâu thêm một tấc.”
Tiêu Vô Kỵ mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
Nếu chết cũng là định mệnh, thì thà chết trong chiến đấu còn hơn chết trong sự chờ đợi.”
“Ngươi vẫn chưa hiểu,” Lão Tăng bước tiến lên, từng bước chân nặng nịch in xuống mặt đất nứt nẻ.
“Chuyện này không đơn giản là sống hay chết.
Nó là về việc ngươi chọn lấy cái gì để trao đổi.”
Cụm từ đó như một mũi tên độc bắn thẳng vào tim Tiêu Vô Kỵ.
Hắn nhớ lại lời của Tiêu Vô Kỵ — kẻ thù, hay có lẽ là một phần của chính hắn — trong khoảnh khắc trước khi trận chiến bắt đầu.
*Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ ngươi muốn bảo vệ.*
Hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối của mí mắt, hình ảnh của những người bạn mà hắn đã tìm thấy trong những đêm dài mất ngủ, những người mà linh hồn hắn đã gắn kết dù thể xác có thể thay đổi mỗi đêm, hiện ra rõ ràng.
Linh Lan, với nụ cười ấm áp và thanh kiếm ánh trăng.
Thạch Tâm, với sự im lặng kiên định và sức mạnh của đất đá.
Và cả những người khác, những mảnh ghép của gia đình mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có.
Nếu hắn chiến thắng, nếu hắn tiêu diệt hết tất cả những kẻ thù, nếu hắn quét sạch sự ô nhiễm này khỏi Hoang Dã...
liệu họ có còn tồn tại không?
“Ngươi biết chuyện gì sẽ xảy ra đúng không?” Tiêu Vô Kỵ hỏi, mở mắt ra.
Ánh mắt hắn giờ đây không còn hoang mang, mà lạnh băng như băng giá.
Lão Tăng gật đầu.
Và đó là lý do tại sao ta không thể để ngươi làm điều đó.”
“Ngươi không thể ngăn ta,” Tiêu Vô Kỵ nói, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển, dù đau đớn đến mức muốn gào thét.
“Đó là con đường duy nhất.”
“Không,” Lão Tăng nói, giọng điệu bất ngờ dịu dàng.
“Luôn có một con đường khác.
Nhưng nó đòi hỏi cái giá mà ngươi không dám trả.”
“Cái gì?”
“Sự hy sinh,” Lão Tăng nói.
“Không phải hy sinh mạng sống.
Mà là hy sinh ký ức.
Hy sinh những gì ngươi đã gắn bó.
Hy sinh gia đình mà ngươi vừa tìm thấy.”
Tiêu Vô Kỵ sững lại.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực.
Ý tưởng đó khủng khiếp hơn cả cái chết.
Mất đi mạng sống là điều dễ chịu.
Nhưng mất đi những ký ức về Linh Lan, về Thạch Tâm, về những đêm dài trò chuyện dưới ánh trăng...
đó là sự hủy diệt hoàn toàn.
“Ngươi muốn ta quên họ?” Tiêu Vô Kỵ hỏi, giọng run run.
“Ta muốn ngươi sống,” Lão Tăng nói.
“Và để họ sống.
Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải từ bỏ mối liên kết giữa linh hồn và thể xác.
Ngươi sẽ trở thành một người cô độc.
Một kẻ lang thang trong thế giới này, không có quá khứ, không có tương lai.”
Tiêu Vô Kỵ nhìn lên bầu trời.
Vì sao kia vẫn đang cháy sáng, ánh sáng đỏ rực như máu.
Hắn nghĩ về đêm qua.
Đêm mà linh hồn hắn đã chuyển sang thể xác của một thiếu nữ tên là Nguyệt Ảnh.
Hắn đã cảm thấy sự sợ hãi trong tim cô ấy.
Hắn đã cảm thấy nỗi đau mất mát của cô ấy.
Và hắn đã hứa với chính mình rằng hắn sẽ bảo vệ cô ấy.
Nhưng nếu hắn quên đi tất cả, thì lời hứa đó còn nghĩa lý gì?
“Ta không thể,” Tiêu Vô Kỵ nói, giọng chắc nịch.
“Ta sẽ không quên họ.”
“Vậy thì ngươi sẽ chết,” Lão Tăng nói, không chút do dự.
“Và họ sẽ chết cùng ngươi.”
Tiêu Vô Kỵ bước ra khỏi vòng vây của Lão Tăng.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bùng nổ, không phải vì sự sống, mà vì sự hủy diệt.
Hắn quyết định.
Hắn sẽ không chạy trốn.
Hắn sẽ không hy sinh ký ức.
Hắn sẽ chiến đấu.
Và nếu chiến thắng có nghĩa là hủy diệt thứ hắn yêu quý, thì hắn sẽ chấp nhận.
“Lão tăng,” Tiêu Vô Kỵ nói, tay đặt lên chuôi kiếm.
“Xin lỗi.”
Lão Tăng không nói gì.
Hắn chỉ nâng chày sắt lên.
Va chạm đầu tiên nổ ra như một quả bom.
Linh lực của Tiêu Vô Kỵ, mang màu xanh lá cây của sự sống, va chạm với linh lực đen tối của Lão Tăng.
Sóng xung kích lan tỏa, thổi bay những tảng đá xung quanh.
Tiêu Vô Kỵ cảm thấy xương cốt mình kêu răng rắc.
Mỗi cú đánh của Lão Tăng đều mang theo sức mạnh của núi sông, nặng nề và vô tình.
Nhưng hắn không lùi bước.
Hắn tiếp tục tiến lên, kiếm khí của hắn cắt qua không khí, tạo ra những vết rách nhỏ trong không gian.
“Ngươi đang tự sát,” Lão Tăng nói, mỗi câu nói đều kèm theo một cú đánh.
“Đó là lựa chọn của ta,” Tiêu Vô Kỵ đáp, gạt đi một luồng gió mạnh.
Họ đánh nhau trong vòng tròn nhỏ hẹp.
Những tảng đá xung quanh bị nghiền nát thành bụi.
Không khí trở nên dày đặc, khó thở.
Linh lực hỗn loạn từ trận chiến này bắt đầu hút lấy nguyên khí từ đất đai, tạo ra một vortex nhỏ.
Tiêu Vô Kỵ cảm thấy ý thức của mình đang mờ đi.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn nhớ về mặt cười của Linh Lan.
Hắn nhớ về sự im lặng của Thạch Tâm.
Và hắn nhớ về lời hứa của mình.
Hắn sẽ không để họ chết.
Hắn sẽ không để họ quên.
Hắn sẽ chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.
Và khi hắn挥 kiếm lần nữa, hắn cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể.
Linh lực của hắn không còn xanh lá cây nữa.
Nó chuyển sang màu trắng, màu của sự thuần khiết, màu của sự hy sinh.
Lão Tăng dừng lại.
Ánh mắt hắn mở to.
“Ngươi...” Lão Tăng thì thào.
“Ngươi đang làm gì?”
Tiêu Vô Kỵ không trả lời.
Hắn chỉ nhìn về phía trước.
Về phía vì sao đang rơi.
Về phía chiến tranh sắp nổ ra.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu.
Chiến thắng không phải là hủy diệt.
Chiến thắng là sự chấp nhận.
Chấp nhận rằng gia đình không phải là máu mủ.
Chấp nhận rằng nó là những ký ức.
Và nếu hắn phải đánh đổi ký ức để họ sống...
Thì hắn sẽ làm.
Nhưng không phải hôm nay.
Hôm nay, hắn sẽ sống.
Hôm nay, hắn sẽ chiến đấu.
Và khi kiếm khí trắng xóa bao trùm lấy Lão Tăng, Tiêu Vô Kỵ biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu.
Và lần này, không ai sẽ sống sót.
Trừ những người mà hắn yêu.
Và hắn sẽ bảo vệ họ.
Dù bằng bất cứ giá nào.
Bầu trời tối sầm lại.
Mưa bắt đầu rơi.
Những giọt mưa rơi xuống như những giọt nước mắt của trời đất.
Tiêu Vô Kỵ đứng giữa cơn mưa, kiếm trong tay vẫn còn ánh sáng trắng xóa.
Hắn nhìn về phía chân trời.
Và hắn thấy bóng dáng của Tiêu Vô Kỵ đang mỉm cười.
“Chào mừng đến với thực tại,” bóng dáng đó nói.
Tiêu Vô Kỵ không sợ hãi.
Hắn chỉ gật đầu.
Và hắn bước vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận