Chương 11
Đối với tu giả bình thường, đây là lúc tĩnh tâm, hấp thụ tinh hoa thiên địa để củng cố căn cơ.
Đối với Lâm Phong, đây là giờ "giết người" — không phải bằng kiếm, mà bằng sự tồn tại của chính hắn.
Lâm Phong co người trong hốc đá lạnh giá, mồ hôi lạnh đầm đìa ướt đẫm lưng áo.
Không phải vì lạnh, mà vì sự *sợ hãi* tột độ đang gnaw vào linh hồn hắn.
Cơn đau xé nát cơ thể mỗi khi linh hồn chuyển dịch là điều hắn đã quen, nhưng nỗi sợ lớn hơn nằm ở chỗ: lần này, hắn không biết mình sẽ thức tỉnh trong xác ai.
Và liệu "ai đó" có còn là một con người, hay đã trở thành một con thú hoang dã bị nguyền rủa?
Hắn ép hai lòng bàn tay vào nhau, cảm nhận dòng khí nguyên lực chảy qua mười hai正经 kinh mạch.
Cảnh giới Hấp Thụ tầng 9 của hắn đang ở bờ vực, nhưng đó là một bờ vực giả tạo.
Linh lực trong người hắn hỗn loạn như một cơn bão tố, nửa đen nửa trắng, đấu tranh không ngừng.
Nhân cách 'Khuyết' đang ngủ yên, nhưng những mảnh vỡ ý thức của nó vẫn lởm chởm trong tiềm thức, chờ đợi cơ hội để bùng phát.
"Thở," Lâm Phong thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy.
"Hít vào...
Đừng để nó kéo ngươi xuống."
Hắn nhắm mắt, tập trung vào hình ảnh của Bạch Tử Hân.
Hình ảnh của người đàn ông kiêu ngạo nhưng trung thành, người đã đứng trước hắn khi cả thế giới quay lưng.
Đó là neo giữ cho linh hồn hắn không bị cuốn trôi vào biển cả vô thức.
Nhưng ngay khi hắn vừa bắt đầu niệm chú trấn an bản thân, một luồng sát khí lạnh lẽo, nồng nặc mùi máu tanh, đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng.
Hốc đá rung lên.
Không phải vì động đất, mà vì bước chân của kẻ thù.
Hung Khử bối rối trước sự im lặng đáng sợ của đối thủ.
Hắn chưa từng thấy ai có sát khí dày đặc đến mức làm ngưng tụ sương mù trong không khí.
Hắn cố gắng rút kiếm, nhưng lưỡi kiếm như bị đóng băng trong lòng bàn tay Lâm Phong.
"Pháp bảo giữ hồn của ngươi đang hoạt động," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên từ sâu trong đầu Hung Khử, như một lời thì thầm ma quái.
"Nhưng nó không thể bảo vệ ngươi khỏi sự thật."
Lâm Phong (Nhân cách Ác) né tránh bằng cách di chuyển theo quỹ đạo vô lý, như một con bọ cạp nhảy múa trong bóng tối.
Hắn không dùng sức mạnh cơ bắp, mà dùng sự hiểu biết sâu sắc về điểm yếu của cơ thể người.
Hắn biết chính xác nơi nào để đánh để gây ra đau đớn lớn nhất, nơi nào để cắt để máu chảy nhanh nhất.
Hắn bước sang một bên, tránh một cú đấm của Hung Khử, rồi dùng khuỷu tay đập vào huyệt đạo cổ tay đối phương.
*Bốp!* Xương cổ tay Hung Khử gãy nát.
Thanh kiếm rơi xuống đất, phát ra âm thanh kim loại lạnh lẽo.
"Không thể nào!" Hung Khử gào thét, lùi lại, sợ hãi nhìn kẻ trước mặt.
"Ngươi chỉ là một phế vật!
Ngươi không thể..."
"Ta không phải phế vật," Lâm Phong ngắt lời, bước chậm rãi về phía Hung Khử.
Mỗi bước chân của hắn đều như đóng đinh vào lòng Hung Khử.
"Ta là kết quả của sự lựa chọn.
Và ngươi...
là lựa chọn sai lầm."
Hung Khử cắn răng, lấy từ trong người ra một viên丹药 (thuốc đan) màu đỏ tươi, nuốt chửng vào.
Thân thể hắn phình to, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên mặt.
Đây là 'Huyết Kiếp Đan', một loại thuốc cấm, tăng cường sức mạnh tạm thời bằng cách đốt cháy tuổi thọ.
"Ta sẽ giết ngươi!" Hung Khử gầm lên, lao vào với tốc độ nhanh hơn gấp ba lần trước đó.
Lâm Phong nhếch mép.
Hắn không sợ.
Hắn cảm thấy...
Không phải đói thức ăn, mà đói sự hủy diệt.
Hắn cảm thấy linh lực trong người mình đang gọi gọi tên sự tàn phá.
Hắn giơ tay, và lần này, hắn không chặn.
Hắn nắm lấy cổ Hung Khử.
"Ngươi tin rằng mình đang chữa lành thế giới," Lâm Phong nói, giọng nói trầm thấp.
"Nhưng ngươi chỉ đang làm cho nó đau đớn hơn."
Hắn siết chặt cổ Hung Khử.
Xương cổ phát ra tiếng nứt liên hồi.
Hung Khử cố gắng đạp chân, cào cấu, nhưng sức mạnh của Lâm Phong là tuyệt đối.
Đó không phải là sức mạnh của cơ bắp, mà là sức mạnh của ý chí — ý chí hủy diệt tất cả những gì cản trở hắn.
Lâm Phong ngồi dậy, lạnh lùng lau máu trên tay.
Anh không còn nhớ Tiểu Ất.
Anh không còn nhớ nỗi sợ hãi.
Anh chỉ cảm thấy...
Cơn đau do vụ nổ đã biến mất.
Thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn, một cảm giác đầy đủ chưa từng có.
Cơ thể này — cơ thể của một tu giả cấp thấp — giờ đây đang rung động với một nguồn năng lượng mới.
Không phải linh lực thuần khiết, mà là nguyên lực hỗn tạp, đen ngòm và đầy sát khí.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch năng lượng đen ngòm đang lan rộng dưới da thịt, giống như những con rắn nhỏ đang bò dưới lớp da.
Hắn cảm thấy sức mạnh.
Hắn cảm thấy quyền lực.
"Ta đã làm được," hắn thì thầm, giọng nói giờ đây là sự kết hợp của hai giọng nói trước kia — một nửa dịu dàng, một nửa tàn nhẫn.
"Ta đã vượt qua."
Nhưng twist không dừng lại ở đó.
Từ xác của Hung Khử, một vật thể đen nhánh rơi xuống.
Đó không phải là linh thạch, mà là một mảnh vỡ của "Thế Giới Cổ" — mộtartifact (pháp bảo) bị cấm, được cho là đã bị hủy diệt từ ngàn năm trước.
Mảnh vỡ đó phát ra một ánh sáng tím nhạt, chiếu thẳng vào mắt Lâm Phong.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy một cảnh tượng.
Một cánh cổng khổng lồ, bằng xương và máu, đang mở ra ở cuối thế giới.
Và đứng trước cánh cổng đó, là Bạch Tử Hân.
Nhưng Bạch Tử Hân không cầm kiếm.
Hắn đang quỳ xuống, đầu cúi gằm, và từ lưng hắn, những chuỗi xích đen kịt đang xuyên thủng cơ thể, kéo hắn về phía vực thẳm.
"Phong..." Giọng nói của Bạch Tử Hân vang lên, không phải trong không gian, mà trực tiếp trong linh hồn Lâm Phong.
"Ngươi đã mở cánh cổng.
Và bây giờ...
ta không thể đóng nó lại."
Lâm Phong mở to mắt.
Tim hắn đập thình thịch.
Hắn nhìn vào mảnh vỡ đen nhánh, rồi nhìn lên bầu trời đỏ thẫm.
Luật Luân Chuyển không chỉ là một quy tắc.
Nó là một lời nguyền.
Và hắn vừa trở thành người mang lời nguyền đó.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hốc đá.
Gió hoang dã thổi mạnh, mang theo mùi máu và mùi của sự hủy diệt.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu.
Hắn không biết mình sẽ trở thành ai.
Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: trận chiến thực sự chưa bắt đầu.
Nó chỉ mới là lời chào.
Và lần này, không ai sẽ sống sót.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận