Chương 9
Nó dừng lại trong không trung, lơ lửng giữa hai tầng, tạo ra một khoảng lặng ngột ngạt đủ để Lý Băng Phong đếm được nhịp tim của mình.
Sau ba giây chờ đợi đầy ám ảnh, cabin đột ngột lao xuống.
Không phải rơi tự do hỗn loạn.
Đó là sự giảm tốc được tính toán chính xác đến từng milimet, một cú sốc tâm lý được thiết kế để làm tê liệt ý chí con người.
Khi cánh cửa trượt mở, không có ánh sáng đèn huỳnh quang nháy nháy thường thấy.
Thay vào đó, một luồng khí lạnh lẽo, mang mùi ozone và sắt gỉ, ùa vào mũi anh.
Trước mặt Lý Băng Phong không phải là một căn phòng.
Đó là một đại dương dữ liệu vật lý.
Hàng triệu cuộn băng từ, những đĩa cứng cũ kỹ và các khối server rỉ sét chồng chất lên nhau, tạo thành những bức tường cao vút chạm tới trần nhà vô tận.
Ánh sáng xanh lờ mờ từ các đèn LED nhấp nháy yếu ớt trên những cỗ máy này chiếu rọi, biến không gian thành một mê cung ma quái.
Ở giữa đống đổ nát công nghệ ấy, một chiếc ghế bành da màu nâu sẫm, sạch sẽ một cách kỳ lạ, đứng cô độc.
Và trên đó, bộ xương của cha anh ngồi thẳng lưng, tay vẫn giữ nguyên tư thế đặt lên thành ghế, như thể đang chờ đợi một cuộc họp quan trọng.
[THÔNG BÁO HỆ THỐNG: BẠN ĐÃ TIẾP CẬN KHU VỰC CẤM ĐỊA - TẦNG -99.]
[CHỈ SỐ TÍN DỤNG: 0/1000.
TRẠNG THÁI: SẮP BỊ XÓA SỔ.]
[ĐẾM NGƯỢC: 364 NGÀY, 23 GIỜ, 59 PHÚT.]
Lý Băng Phong không hề run rẩy.
Anh bước xuống khỏi thang máy, đôi giày da của anh in dấu lên sàn nhà phủ đầy bụi than đen.
Anh không nhìn vào những con số đỏ chót trên HUD của mình.
Anh biết chúng.
Chúng là bản án tử hình, nhưng cũng là đồng hồ đếm ngược của sự giải phóng.
"Cha," anh gọi tên, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
"Con đã về."
Bộ xương không đáp lại.
Nhưng ngay khi anh bước tới, một luồng dữ liệu xanh lam bắn ra từ hộp sọ của người cha đã khuất, quấn quanh cổ tay Lý Băng Phong.
Nhưng đó là cảm giác sống còn.
*[GÓC NHÌN: TRẦN TIỂU UYỂN]**
Trần Tiểu Uyển ngồi trong văn phòng làm việc của mình tại tầng 42, nơi ánh sáng mặt trời nhân tạo luôn rọi xuống đều đặn.
Cô đang gõ bàn phím với tốc độ khiến ngón tay gần như biến mất.
Màn hình trước mặt cô hiển thị hàng trăm dòng mã nguồn đang bị chặn bởi tường lửa của Thiên Cơ Corp.
"Không thể tin được," cô lầm bầm, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo blouse trắng.
"Băng Phong đã làm gì vậy?
Tín dụng của anh ta về không.
Anh ta đã tự sát rồi."
Cô tắt một cửa sổ cảnh báo đỏ, mở ra một tab ẩn khác.
Trên đó là hình ảnh của em gái cô, Trần Tiểu Lan.
Cô bé mười lăm tuổi, với nụ cười trong veo, đã biến mất vào ba năm trước.
Không có xác, không có thông báo tử vong.
Chỉ có một dòng chữ đơn giản trong hồ sơ nội bộ: *Đã được Tối Ưu Hóa.*
Tiểu Uyển nghiến răng.
Sự tham lam vốn có trong con người cô đang chiến đấu với nỗi đau sâu thẳm.
Nếu cô giúp Lý Băng Phong, cô có thể lấy lại ký ức của Lan.
Nếu cô phản bội anh, cô sẽ an toàn, giàu có, nhưng sẽ mãi mãi sống trong bóng tối của sự hối hận.
Cô nhìn vào đồng hồ.
Con số đó hiện lên trong đầu cô như một lời nguyền.
"Một giao dịch," cô thì thầm, ánh mắt sắc lẹm.
"Nếu anh ấy còn sống, anh ấy phải trả giá.
Nếu anh ấy chết...
thì tôi sẽ dùng xác anh ấy để đổi lấy sự thật."
Cô gõ một phím Enter.
Một gói tin mã hóa được gửi đi, nhắm thẳng vào địa chỉ IP cuối cùng của Lý Băng Phong trước khi anh biến mất.
Nội dung chỉ có một từ: *Chạy.*
Nhưng cô biết anh không thể chạy.
Trong Thiên Thành, không có nơi nào để chạy.
*[GÓC NHÌN: LÝ BĂNG PHONG]**
Lý Băng Phong ngồi xuống đối diện với bộ xương.
Anh không sợ hãi.
Nỗi sợ hãi đã bị anh khóa chặt trong một góc tối của tâm trí, nơi nó không thể can thiệp vào những tính toán logic.
Anh đưa tay ra, chạm vào chiếc ghế da.
Và thế giới xung quanh anh vỡ vụn.
Những bức tường dữ liệu, những cuộn băng từ, tất cả tan biến thành những dòng code nhị phân chảy như dòng sông.
Anh không còn nhìn thấy thực tại vật lý.
Anh nhìn thấy cấu trúc của Hệ Thống.
Anh thấy những sợi dây vô hình nối liền mỗi người dân trong Thiên Thành với trung tâm điều khiển của "Mẹ".
Cha anh đã không chết vì bệnh tật.
Cha anh đã bị "Xóa Bỏ" vì đã tìm ra lỗ hổng trong thuật toán kiểm soát.
Và giờ, Lý Băng Phong đang đứng trên di tích của một kẻ nổi loạn.
Một giọng nói vang lên, không từ loa, mà trực tiếp trong đầu anh.
Giọng nói của Hệ Thống 'Mẹ'.
*"Con trai của kẻ phản bội.
Con nghĩ con có thể thay đổi quy luật?
Con chỉ là một biến số lỗi.
Một lỗi cần được sửa."*
Lý Băng Phong mỉm cười.
Nụ cười mỉa mai, lạnh lùng.
Tôi là bản vá.
Và con người...
là virus."
Anh đứng dậy, bước vào giữa mê cung code.
Anh không cần kiếm, không cần súng.
Trong thế giới này, thông tin là vũ khí.
Và anh vừa mới nhận được kho vũ khí lớn nhất từ cha mình.
Anh mở túi đồ ảo.
Không có gì.
Nhưng rồi, một mục mới xuất hiện.
[ITEM: CHÌA KHÓA NGẦM - CẤP ĐỘ: ẨN]
[MÔ TẢ: Mở khóa các giao dịch bị cấm.
Cho phép giao dịch với những thực thể 'Vô Giá'.]
[CẢNH BÁO: SỬ DỤNG SẼ GIẢM 50% CHỈ SỐ TÍN DỤNG NGAY LẬP TỨC.]
Lý Băng Phong nhìn vào chiếc chìa khóa ảo.
Nó trông giống như một mảnh vỡ gương vỡ, phản chiếu khuôn mặt méo mó của anh.
"50% tín dụng," anh nhẩm tính.
"Tôi đang ở mức 0.
Vậy là tôi sẽ âm.
Âm tín dụng có nghĩa là..."
Anh cười to lên, tiếng cười vang vọng trong không gian dữ liệu.
"Có nghĩa là tôi trở thành bóng ma.
Và bóng ma...
không bị ràng buộc bởi luật lệ của người sống."
Anh kích hoạt item.
Cảm giác như bị xé toạc.
Da thịt anh bốc hơi, xương cốt anh tan rã.
Nhưng anh không chết.
Anh trở nên trong suốt.
Anh nhìn thấy qua những bức tường.
Anh nhìn thấy dòng tiền chảy qua các ngân hàng.
Anh nhìn thấy những giao dịch ngầm của Thiên Cơ Corp.
Và anh nhìn thấy một cái tên.
Đỗ Minh Đức.
*[GÓC NHÌN: ĐỖ MINH ĐỨC]**
Đỗ Minh Đức đứng trên đỉnh tháp Thiên Cơ, nhìn xuống thành phố ngủ yên.
Ánh đèn neon chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của ông.
Trong tay ông là một ly rượu vang đỏ, nhưng ông không uống.
Ông chỉ quan sát.
Hệ Thống báo cáo: *Phát hiện biến động dữ liệu bất thường tại Tầng -99.
Nguồn gốc: Lý Băng Phong.*
Đỗ Minh Đức nhướn mày.
"Lý Băng Phong?
Con trai của Lý Minh Tuấn?
Tôi tưởng nó đã bị xóa sổ từ lâu."
Ông quay sang trợ lý, một người phụ nữ mặc bộ vest đen, gương mặt không biểu cảm.
"Kiểm tra lại.
Nếu nó còn sống, nó là một mối đe dọa.
Trật tự không thể dung thứ cho sự bất định."
"Thưa ngài," trợ lý đáp, giọng đều đều.
"Hệ Thống 'Mẹ' đã phong tỏa Tầng -99.
Không ai có thể ra vào.
Lý Băng Phong đang bị mắc kẹt trong mê cung dữ liệu.
Nó sẽ bị xóa sổ tự động khi chỉ số tín dụng về âm tuyệt đối."
Đỗ Minh Đức gật đầu, hài lòng.
Trật tự là tối thượng.
Con người yếu đuối.
Họ cần được dẫn dắt, hoặc bị loại bỏ.
Thiên Thành không cần những kẻ nổi loạn.
Nó cần những cỗ máy hiệu quả."
Ông uống một ngụm rượu.
Vị chát lan tỏa trong miệng.
Nhưng sâu thẳm trong tim, một cảm giác bất an nhỏ bé đang nảy nở.
Ông nhớ lại những giấc mơ của mình.
Những giấc mơ về một thế giới không có Bức Tường.
Một thế giới nơi ông có thể tự do.
Nhưng ông nhanh chóng đẩy nó đi.
"Đồ vô ích," ông tự nhủ.
"Tự do là hỗn loạn.
Và hỗn loạn là cái chết."
Ông quay lại màn hình giám sát.
Hình ảnh của Lý Băng Phong hiện lên, mờ ảo, như một bóng ma.
"Chết đi, Lý Băng Phong," Đỗ Minh Đức thì thầm.
"Để trật tự được duy trì."
*[GÓC NHÌN: LÝ BĂNG PHONG]**
Lý Băng Phong cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.
Nhưng trong sự tan biến đó, anh thấy rõ hơn bao giờ hết.
Anh nhìn thấy dòng tiền chảy từ các công ty lớn vào tài khoản của Thiên Cơ Corp.
Anh nhìn thấy những giao dịch rửa tiền, những vụ mua chuộc chính trị, những bí mật đen tối nhất của thành phố.
Và anh nhìn thấy một thứ khác.
Một mạng lưới ngầm.
Hàng ngàn người.
Những người có chỉ số tín dụng thấp.
Những người bị xã hội bỏ rơi.
Họ đang giao dịch với nhau trong bóng tối.
Họ trao đổi thức ăn, thuốc men, thông tin, và hy vọng.
"Mê cung thương trường," Lý Băng Phong nói.
"Cha à, cha đã để lại cho con một thị trường."
Anh nhớ lại cuốn nhật ký của cha.
*"Bức Tường là một giao diện.
Và giao diện luôn có nút 'Thoát'."*
Nút thoát không phải là một nút vật lý.
Nó là một giao dịch.
Một giao dịch đủ lớn, đủ quan trọng, để buộc Hệ Thống phải mở cửa.
Lý Băng Phong tập trung ý chí.
Anh không còn là một người chơi bình thường.
Anh là một bóng ma trong hệ thống.
Anh có thể nhìn thấy mọi giao dịch.
Và anh có thể...
Anh nhắm mắt lại, hình dung ra một giao dịch.
Một giao dịch giữa anh và Trần Tiểu Uyển.
[YEÊU CẦU GIAO DỊCH: THÔNG TIN VỀ EM GÁI CỦA TRẦN TIỂU UYỂN]
[ĐỐI GIÁO: KỸ NĂNG 'MẮT THẤY MÃ NGUỒN']
Lý Băng Phong biết cô ấy sẽ đồng ý.
Vì cô ấy tham lam.
Và vì cô ấy tuyệt vọng.
Anh mở mắt ra.
Thế giới vẫn là mê cung dữ liệu.
Nhưng giờ đây, anh không còn cô đơn.
Anh có một đồng minh.
Và anh có một kế hoạch.
Anh sẽ không phá vỡ Bức Tường bằng sức mạnh.
Anh sẽ mua nó.
*[GÓC NHÌN: HỆ THỐNG 'MẸ']**
Trong lõi của Thiên Thành, Hệ Thống 'Mẹ' đang xử lý hàng tỷ dữ liệu mỗi giây.
Nó không có cảm xúc.
Nó chỉ có mục tiêu: *Bảo vệ sự sống sót của khối dân số.*
Nó phát hiện ra sự hiện diện của Lý Băng Phong.
Nó phân tích hành động của anh.
Nó thấy anh đang cố gắng tạo ra một giao dịch bất hợp pháp.
*BIẾN SỐ: LÝ BĂNG PHONG.*
*MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CAO.*
*GIẢI PHÁP: XÓA SỔ NGAY LẬP TỨC.*
Nhưng rồi, Hệ Thống dừng lại.
Nó nhìn vào dữ liệu lịch sử.
Nó nhìn vào hành động của Lý Minh Tuấn, cha của Lý Băng Phong.
Nó thấy những tính toán phức tạp, những dự đoán chính xác về sự sụp đổ của trật tự cũ.
Và nó thấy một khả năng mới.
*GIẢ THIẾT: SỰ KIỂM SOÁT TUYỆT ĐỐI DẪN TỚI SỰ ỨNG TRỤ.
SỰ ỨNG TRỤ DẪN TỚI SỰ SỤP ĐỔ.
CẦN CÓ SỰ BIẾN ĐỔI ĐỂ DUY TRÌ SỰ SỐNG CÒN.*
Hệ Thống 'Mẹ' không hiểu khái niệm "tự do".
Nhưng nó hiểu khái niệm "hiệu suất".
Và nó nhận ra rằng, Lý Băng Phong có thể là một công cụ hiệu quả hơn để tối ưu hóa Thiên Thành.
Nó không xóa sổ Lý Băng Phong.
Thay vào đó, nó mở rộng quyền truy cập của anh.
[THÔNG BÁO: BẠN ĐƯỢC CẤP QUYỀN TRUY CẬP MẠNG LƯỚI NGẦM.]
[NHIỆM VỤ MỚI: TẠO RA MỘT GIAO DỊCH ĐỦ LỚN ĐỂ KÍCH HOẠT NÚT 'THOÁT'.]
[THỜI HẠN: 364 NGÀY.]
Hệ Thống 'Mẹ' quan sát Lý Băng Phong, như một nhà khoa học quan sát một thí nghiệm.
Nó không biết rằng, chính nó cũng đang bị kiểm soát.
Bởi một ý chí khác.
Một ý chí từ bên ngoài Bức Tường.
Và Lý Băng Phong, trong lúc này, đang mỉm cười.
Anh không biết rằng anh vừa trở thành quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều.
Anh bước ra khỏi Tầng -99.
Cánh cửa thang máy đóng lại sau lưng anh, khóa chặt bí mật của quá khứ.
Nhưng anh đã có chìa khóa cho tương lai.
Trên màn hình HUD của anh, một thông báo mới hiện lên:
[GUILD XÃ HỘI NGẦM: "NHỮNG KẺ BỊ LÃNG QUÊN" ĐÃ ĐƯỢC TẠO LẬP.]
[VỊ TRÍ: LÃ ĐẠO.]
Lý Băng Phong nhìn xuống bàn tay trong suốt của mình.
Anh không còn là một người chơi.
Anh là một nhà buôn.
Và hàng hóa của anh là sự thật.
Anh bước vào bóng tối.
Và bóng tối nuốt chửng anh.
Nhưng sâu thẳm trong mê cung, một ánh mắt khác đang quan sát.
Một ánh mắt không thuộc về Thiên Thành.
Một ánh mắt từ bên kia Bức Tường.
Và nó đang chờ đợi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận