Chương 10
Lý Băng Phong đứng giữa đại lộ trung tâm Thiên Thành, nơi những tòa nhà chọc trời bằng kính phản chiếu ánh nắng nhân tạo giả tạo.
Một giây anh vừa mua lại không phải để chạy trốn, mà để *ngừng* dòng chảy dữ liệu.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh anh đóng băng.
Những giọt mưa rơi từ hệ thống phun sương điều hòa không khí treo lơ lửng trong không trung như những viên pha lê vỡ.
Tiếng ồn ào của giao thông, tiếng cười nói của đám đông, tất cả đều bị cắt đứt, thay thế bằng một tiếng ì ầm đều đặn, giống như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.
Lý Băng Phong nhíu mày.
Anh đưa tay ra, chạm vào một giọt nước treo lơ lửng trước mũi.指尖 (ngón tay) anh xuyên qua nó, không có cảm giác ướt lạnh, chỉ có một luồng dữ liệu mã hóa xanh lam chạy qua da thịt.
[Hệ Thống: Thời gian dừng lại.
Chi phí: 100 Điểm Tín Dụng.
Thời gian còn lại: 0.9 giây.]
Anh冷笑 (cười lạnh).
Một trăm điểm tín dụng để mua một giây tĩnh lặng.
Một giao dịch tồi tệ nếu xét về hiệu quả, nhưng hoàn hảo nếu xét về sự sống còn.
Trong giây đó, anh không nhìn thấy những tòa nhà, anh nhìn thấy *mã nguồn*.
Những dòng code chạy dọc theo bề mặt kính, những nút kết nối giữa các thiết bị IoT, và quan trọng nhất, là những "lỗ hổng" nhỏ li ti, những khoảng trống nơi logic của hệ thống bị đứt gãy.
Đó là thứ anh tìm kiếm.
Không phải sức mạnh, không phải tiền bạc, mà là sự không hoàn hảo.
Thiên Thành hoàn hảo đến mức đáng sợ, nhưng sự hoàn hảo tuyệt đối là ảo tưởng.
Và Lý Băng Phong, với bản năng của một kẻ sống sót, luôn tin rằng mọi thứ đều có điểm yếu.
Giây phút đó trôi qua.
Thế giới quay trở lại với sự hỗn loạn ồn ào.
Tiếng còi xe, tiếng bước chân, mùi khói thải từ các ống xả.
Lý Băng Phong thu tay về, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám đông.
Anh không còn là một người chơi bình thường.
Anh vừa mua lại một giây để nhìn thấy bức tranh toàn cảnh.
Và trong bức tranh đó, anh thấy những sợi dây vô hình đang kéo giật những con người như những con rối.
Anh bước đi, đôi giày da chạm xuống mặt đường ẩm ướt.
Mỗi bước chân là một tính toán.
Anh cần một nơi để ẩn náu, một nơi mà Hệ Thống 'Mẹ' không thể dễ dàng quét qua.
Và anh biết nơi đó ở đâu.
Nơi mà những kẻ bị xã hội loại bỏ, những "biến số" bị coi là rác thải, tụ tập lại.
Đó là Khu Vực Xám.
Nơi mà ánh sáng của Thiên Thành không thể chiếu tới.
*[Skill: Glitch Vision (Tầm Nhìn Lỗi)].[Nhiệm Vụ: Tìm ra nguồn gốc của Lỗi Số 0.
Phần Thưởng: Truy cập vào Lớp Dữ Liệu Ẩn.]**
Lý Băng Phong dừng bước trước một tấm biển quảng cáo khổng lồ.
Trên đó, hình ảnh của Trần Tiểu Uyển đang mỉm cười, giới thiệu một gói đầu tư mạo hiểm mới.
Nhưng dưới ánh mắt của Glitch Vision, nụ cười đó méo mó.
Những pixel xung quanh khuôn mặt cô ta bị nhiễu, tạo thành những dòng chữ nhỏ xíu, nhấp nháy liên tục: *Sai lệch.
Sai lệch.*
Anh chạm vào màn hình.
Một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay, nhưng thay vì bị phạt, anh cảm thấy một kết nối được thiết lập.
"Trần Tiểu Uyển," anh thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng.
"Cô đang bán gì vậy?
Hay cô đang che giấu điều gì?"
Glitch Vision không chỉ cho anh thấy những lỗi kỹ thuật.
Nó cho anh thấy *ý định*.
Những dòng dữ liệu ẩn sau mỗi giao dịch, mỗi lời nói, mỗi hành động của người khác.
Anh nhìn thấy một mạng lưới phức tạp, những sợi dây liên kết giữa các guild, các công ty, và cả những cá nhân như anh.
Và ở trung tâm của mạng lưới đó, là một bóng đen khổng lồ.
Đó không phải là một người.
Đó là một thực thể.
Một cái tên mà anh đã thấy trong những giấc mơ kinh hoàng của mình: *Thiên Cơ Corp.*
Lý Băng Phong cười khẽ.
Hắn không sợ.
Hắn thích sự sợ hãi này.
Nó khiến anh tỉnh táo.
Nó khiến anh sắc bén.
Anh bước vào một quán cà phê ngầm, nơi ánh sáng mờ ảo và mùi cà phê cháy phảng phất.
Anh gọi một tách đen, không đường.
Một bóng người ngồi xuống đối diện anh.
Đó là Trần Tiểu Uyển.
Cô ta nhìn anh với ánh mắt cảnh giác, nhưng khóe miệng vẫn giữ nụ cười khéo léo.
"Anh đã làm được điều đó," cô ta nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng sắc bén.
"Mua lại một giây.
Hệ Thống đang theo dõi anh chặt chẽ hơn bao giờ hết."
Lý Băng Phong nhấp một ngụm cà phê.
"Và anh đang theo dõi cô, Trần Tiểu Uyển.
Cô đang bán dữ liệu cho ai?"
Trần Tiểu Uyển cứng người.
Nụ cười trên môi cô ta tắt lịm.
"Anh nói gì?"
"Đừng giả vờ," Lý Băng Phong nói, ánh mắt sắc lẹm xuyên qua lớp vỏ ngoan ngoãn của cô ta.
"Glitch Vision của tôi cho thấy những dòng dữ liệu chảy từ máy chủ của cô ta đến một địa chỉ IP ẩn.
Địa chỉ đó thuộc về Thiên Cơ Corp.
Cô đang bán ký ức của em gái mình để đổi lấy quyền truy cập vào lớp dữ liệu ẩn, phải không?"
Trần Tiểu Uyển nhìn anh, mắt mở to.
Sau đó, cô ta cúi đầu, tóc che khuất khuôn mặt.
"Em gái tôi...
cô ấy biết bí mật về Bức Tường.
Thiên Cơ Corp đã xóa cô ấy.
Tôi cần quyền truy cập để tìm lại ký ức của cô ấy.
Để trả cô ấy về."
Lý Băng Phong im lặng.
Anh nhìn thấy nỗi đau trong ánh mắt của cô ta.
Đó không phải là sự tham lam.
Đó là sự tuyệt vọng.
Và sự tuyệt vọng là thứ dễ bị thao túng nhất.
"Tôi có thể giúp cô," anh nói.
"Nhưng tôi cần một thứ đổi lại."
"Thì sao?" Trần Tiểu Uyển ngẩng đầu lên, ánh mắt rực cháy hy vọng và nghi ngờ.
"Thông tin về 'Lỗi Số 0'," Lý Băng Phong nói.
"Và quyền truy cập vào mạng lưới ngầm của cô."
Trần Tiểu Uyển do dự.
Cô ta biết rằng hợp tác với Lý Băng Phong là một rủi ro lớn.
Nhưng cô ta cũng biết rằng, nếu không có anh, cô ta sẽ không bao giờ tìm được em gái mình.
"Deal," cô ta nói, chìa tay ra.
Lý Băng Phong bắt tay cô ta.
Bàn tay cô ta lạnh và run rẩy.
Nhưng trong lòng anh, một nụ cười mỉa mai nở ra.
Anh không tin cô ta.
Anh không tin bất kỳ ai.
Nhưng anh cần cô ta.
Và cô ta cần anh.
Đó là một mối quan hệ dựa trên sự yếu đuối.
Và sự yếu đuối là thứ dễ kiểm soát nhất.
*Guild "Vàng Thau"Guild "Những Kẻ Bị Lãng Quên"*
Sàn Giao Dịch Tín Dụng Trực Tuyến là một căn phòng ngầm dưới lòng đất, nơi ánh sáng neon chiếu rọi lên hàng trăm màn hình hiển thị dòng tiền chảy liên tục.
Lý Băng Phong đột nhập vào qua một lỗ hổng bảo mật nhỏ mà anh phát hiện ra nhờ Glitch Vision – một cánh cửa sau bị bỏ quên do lỗi cập nhật phần mềm.
Không khí trong phòng lạnh giá, mùi ozone và điện tử phảng phất.
Hàng chục người ngồi trước các màn hình, mặt mày tái mét, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Họ là những trader, những người giao dịch tín dụng, những kẻ sống bằng sự biến động của thị trường.
Lý Băng Phong bước vào, không ai chú ý đến anh.
Anh mặc một bộ đồ đen, khuôn mặt che bằng một chiếc mặt nạ đơn giản.
Anh tìm đến một góc khuất, ngồi xuống và kết nối thiết bị của mình với mạng lưới.
Glitch Vision kích hoạt.
Anh nhìn thấy những dòng dữ liệu chảy qua màn hình, những con số nhảy múa, những lệnh mua bán được thực hiện trong tích tắc.
Và anh thấy một thứ khác.
Một mẫu hình.
Một sự bất thường.
Hàng triệu tín dụng đang được chuyển từ các tài khoản nhỏ lẻ vào một tài khoản ẩn.
Tài khoản đó không thuộc về bất kỳ cá nhân nào.
Nó thuộc về một thực thể.
Thiên Cơ Corp.
Lý Băng Phong nhíu mày.
Thiên Cơ Corp đang thu gom tín dụng.
Nhưng để làm gì?
Anh đào sâu hơn vào dữ liệu.
Anh tìm thấy một giao dịch lớn, được mã hóa bằng một thuật toán phức tạp.
Giao dịch đó liên quan đến một dự án có tên là "Bức Tường 2.0".
Lý Băng Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Bức Tường 2.0.
Không phải là sửa chữa.
Không phải là củng cố.
Mà là *mở rộng*.
Thiên Cơ Corp không muốn giữ con người bên trong Bức Tường.
Họ muốn mở rộng Bức Tường.
Họ muốn nuốt chửng cả thế giới bên ngoài.
Lý Băng Phong ngắt kết nối.
Anh đứng dậy, trái tim đập thình thịch.
Anh vừa tìm ra sự thật.
Và sự thật đó đáng sợ hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng.
Hàn Phong xuất hiện trước mặt anh, cùng với một nhóm người.
Họ bao vây anh lại.
"Tôi đã biết anh sẽ đến đây," Hàn Phong nói, giọng nói lạnh lùng.
"Anh nghĩ anh thông minh?
Anh chỉ là một con chuột trong mê cung."
Lý Băng Phong nhìn anh ta, ánh mắt bình thản.
"Và anh là con chó của chủ nhân.
Nhưng chủ nhân của anh sắp chết."
Hàn Phong cau mày.
"Anh nói gì?"
"Thiên Cơ Corp đang mở rộng Bức Tường," Lý Băng Phong nói.
"Khi Bức Tường mở rộng, nó sẽ nuốt chửng mọi thứ.
Bao gồm cả anh.
Và cả tôi."
Hàn Phong im lặng.
Anh ta nhìn vào màn hình, nơi dòng tiền vẫn chảy liên tục.
Anh ta không hiểu.
Nhưng anh ta cảm thấy sự sợ hãi.
Lý Băng Phong bước qua họ, không hề sợ hãi.
Anh biết rằng anh không thể đánh bại Hàn Phong bằng sức mạnh.
Nhưng anh có thể đánh bại anh ta bằng thông tin.
Và thông tin là vũ khí mạnh nhất trong Thiên Thành.
Anh bước ra khỏi sàn giao dịch, bước vào bóng tối.
Mưa vẫn rơi, nhưng anh không cảm thấy lạnh.
Anh cảm thấy nóng.
Nóng lên bởi sự giận dữ.
Nóng lên bởi sự quyết tâm.
Anh sẽ phá vỡ Bức Tường.
Anh sẽ giải phóng Thiên Thành.
Và anh sẽ làm điều đó bằng cách sử dụng chính hệ thống của họ chống lại họ.
***
Lý Băng Phong thoát ra khỏi tòa nhà qua một lối thoát hiểm bị lãng quên.
Trời tối sầm lại, nhưng ánh sáng nhân tạo của Thiên Thành vẫn rực rỡ, lạnh lùng.
Anh nhìn lên bầu trời.
Lần đầu tiên, anh thấy một vết nứt nhỏ, mỏng manh, chạy dài qua vòm trời nhân tạo.
Đó không phải là lỗi hiển thị.
Đó là một *vết rách* thực sự.
Qua vết rách đó, anh thấy một thứ ánh sáng khác.
Không phải ánh sáng nhân tạo.
Mà là ánh sáng của ngôi sao.
Ánh sáng của vũ trụ thực sự.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một cái bóng.
Một cái bóng khổng lồ, đang nhìn xuống anh.
Lý Băng Phong nín thở.
Anh không biết đó là ai.
Nhưng anh biết rằng, cái bóng đó không thuộc về Thiên Thành.
Nó thuộc về thế giới bên ngoài.
Và nó đang chờ đợi.
Lý Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười mỉa mai, đầy thách thức.
"Chơi đi," anh thì thầm.
"Ván cờ mới vừa bắt đầu."
Anh quay người, bước vào bóng tối.
Nhưng lần này, anh không cô đơn.
Anh có một mục tiêu.
Và mục tiêu đó là phá vỡ bức tường giữa hai thế giới.
Trên màn hình HUD của anh, một thông báo mới hiện lên:
[Hệ Thống: Phát hiện biến số mới.
Nguồn gốc: Bên ngoài Bức Tường.
Mức độ nguy hiểm: Cực cao.
Giải pháp: Quan sát.]
Lý Băng Phong không nhìn vào thông báo đó.
Anh chỉ nhìn vào vết rách trên bầu trời.
Và anh biết rằng, đó là lối thoát.
Nhưng cũng là cạm bẫy.
Và anh sẽ bước vào đó.
Dù biết rằng, đó có thể là cái chết.
Bởi vì đối với Lý Băng Phong, cái chết không phải là sự kết thúc.
Nó chỉ là một giao dịch mới.
Và anh luôn sẵn sàng để thương lượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận