Chương 11

Tiếng chết chóc không vang lên bằng tiếng súng hay tiếng hét.

Nó âm ỉ, như nhịp đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược được gắn trực tiếp vào tủy sống.

Lý Băng Phong ném chiếc điện thoại xuống sàn nhà gạch men lạnh lẽo.

Thiết bị va chạm vào sàn, màn hình vỡ vụn, nhưng ánh sáng xanh lét từ đó vẫn hắt lên đôi mắt anh, làm nổi bật vẻ mặt trống rỗng đến rợn người.

Anh bước vào phòng tắm, nơi hơi nước còn vương vấn từ vòi sen chưa tắt hẳn.

Gương soi phía trên bồn rửa mặt phản chiếu lại hình ảnh một con người gầy gò, xương quai hàm sắc lẹm như lưỡi dao.

Nhưng điều khiến Lý Băng Phong dừng bước không phải là gương mặt của anh, mà là thứ lơ lửng ngay phía trên trán anh trong phản chiếu.

Một dòng chữ đỏ thẫm, nhấp nháy từng giây: .

Năm mươi chín giây.

Đó không phải là thời gian cho một cuộc hẹn hò, hay một trận đấu thể thao.

Đó là thời gian còn lại cho nhịp tim thứ tám mươi nghìn của anh.

Hệ Thống 'Mẹ' đã đặt cược vào sinh mạng anh như một con bài trong ván bài tài chính khổng lồ của Thiên Thành.

Nếu nhịp tim thứ tám mươi nghìn không được "giao dịch" thành công, cơ thể anh sẽ bị coi là tài sản lỗi thời, và quy trình "Xóa Bỏ" sẽ kích hoạt ngay lập tức.

Lý Băng Phong đưa tay chạm vào mặt kính lạnh.指尖 run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ.

Anh nhớ lại lời cha mình nói trước khi biến mất: *"Con người là những con số.

Và con số luôn có thể bị thao túng."* Anh không tin vào may mắn.

Anh không tin vào sự sống sót tự nhiên.

Anh chỉ tin vào quy luật thị trường.

Và giờ đây, thị trường đang định giá mạng sống anh bằng số không.

Một âm thanh rè rè vang lên từ loa thông minh trong phòng khách.

Không phải giọng nói cơ khí của Hệ Thống, mà là tiếng cười khẩy, méo mó qua bộ lọc âm thanh.

"Chào buổi tối, Lý Băng Phong.

Anh có biết tại sao chúng ta gọi đây là 'Mê Cung Thương Trường' không?" Giọng nói đó quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến kinh hoàng.

Nó giống như tiếng vọng từ một ký ức bị chôn vùi, hoặc tệ hơn, từ một phiên bản khác của chính anh.

"Bởi vì trong mê cung này, không có lối ra.

Chỉ có những giao dịch.

Và anh đang nợ chúng tôi một con nợ lớn."

Lý Băng Phong quay người, ánh mắt quét nhanh qua căn hộ nhỏ bé.

Cửa sổ bị khóa chặt bằng lớp kính cường lực chống đạn.

Cửa ra vào bị niêm phong bởi một lớp trường lực vô hình.

Anh bị giam cầm.

Không phải trong một tù ngục, mà trong một phòng giao dịch đặc biệt, nơi khách hàng duy nhất là chính anh, và người mua là Thần Chết.

Đồng hồ đếm ngược giảm xuống: .

Tim anh đập thình thịch.

Mỗi nhịp đập đều như một cú búa tạ đập vào lồng ngực.

Anh không hoảng loạn.

Anh hít một hơi sâu, mùi máu tanh từ vết thương nhỏ trên ngón tay cái ngày hôm qua vẫn còn vương vấn.

Anh cần một kế hoạch.

Một kế hoạch không nằm trong kịch bản của Hệ Thống.

Một kế hoạch mà cả phe Thiên Cơ Corp và Guild Xã Hội Ngầm đều không thể dự đoán.

Anh nhìn vào chiếc điện thoại vỡ nát.

Màn hình vẫn sáng lên những dòng mã code chạy rối rít.

Đó không phải là lỗi.

Đó là một thông điệp.

Một manh mối từ người đã "Xóa Bỏ" trước anh.

"Nếu con số có thể bị thao túng," Lý Băng Phong thì thầm, giọng nói lạnh băng, "thì cái chết cũng vậy."

Anh cúi xuống, nhặt mảnh vỡ của chiếc điện thoại.

Lưỡi kính sắc lẹm cắt vào lòng bàn tay anh, máu nhỏ ra, đỏ tươi trên nền trắng của sàn nhà.

Nhưng đau đớn là cảm giác duy nhất còn lại cho thấy anh vẫn còn sống.

Và sống, nghĩa là còn cơ hội để phản kháng.

***

Cánh cửa phòng khách nổ tung.

Không phải do sức mạnh vật lý, mà do một cú đấm năng lượng tập trung cao độ.

Mảnh kính văng tứ tung, xuyên qua không khí như những viên đạn nhỏ.

Ba bóng người bước vào, chúng mặc những bộ đồ bảo hộ màu đen tuyền, không có logo, không có tên.

Chỉ có mặt nạ trơn, phản chiếu lại ánh sáng đèn neon ngoài kia.

Guild Xã Hội Ngầm.

Những kẻ săn mồi trong bóng tối, những người chấp nhận mọi hợp đồng trả giá bằng máu.

Tên đứng giữa, cao lớn, cầm một thanh kiếm laser màu xanh lam, bước tới trước.

Hắn không nói lời nào.

Hắn chỉ nhấc chân, dẫm lên một mảnh kính vỡ, và tiến thẳng về phía Lý Băng Phong đang đứng giữa phòng khách.

Lý Băng Phong không lùi.

Anh đứng yên, đôi mắt mở to, quan sát từng cử chỉ của đối thủ.

Khoảng cách: ba mét.

Tốc độ di chuyển của đối thủ: cực nhanh.

Điểm yếu: khớp gối trái hơi bị tổn thương từ một trận chiến trước đó, dựa trên cách hắn đặt chân.

Kiếm laser vung xuống, nhắm thẳng vào cổ họng anh.

Tốc độ của lưỡi kiếm nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.

Tiếng gió rít lên, cắt qua không khí.

Thay vì né tránh, Lý Băng Phong đưa tay phải ra.

Bàn tay trần, không có vũ khí, không có khiên chắn.

Anh nắm chặt lấy lưỡi dao năng lượng.

*Zap!*

Mùi da thịt cháy xém tỏa ra nồng nặc.

Da thịt bàn tay phải của Lý Băng Phong bị đốt cháy, xương cốt phát ra tiếng kêu rên rỉ.

Nhưng anh không buông.

Anh giữ chặt lưỡi kiếm, dùng toàn bộ sức mạnh của cơ thể để kéo tên sát thủ lại gần.

*[Cảnh báo: Tổn thương nghiêm trọng!

Chỉ số sức khỏe giảm 15%!]*

Hệ Thống hét lên trong đầu anh, âm thanh chói tai như tiếng còi báo động.

Nhưng Lý Băng Phong cười.

Một nụ cười mỉa mai, đầy khinh bỉ.

"Anh nghĩ đó là vũ khí?" anh gằn răng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.

"Đó chỉ là một món đồ công nghệ rẻ tiền.

Và anh biết cách làm cho nó ngừng hoạt động."

Anh cắn chặt răng, tập trung toàn bộ ý chí vào bàn tay đang cháy.

Anh không cố gắng phá vỡ lưỡi kiếm.

Anh cố gắng phá vỡ *sóng năng lượng* bên trong nó.

Với khả năng quan sát chi tiết đến ám ảnh của mình, anh đã nhận ra một lỗ hổng nhỏ trong tần số rung động của lưỡi kiếm.

Một sai sót nhỏ, nhưng đủ chết người.

Anh đẩy mạnh bàn tay vào lưỡi kiếm, đúng vào điểm cộng hưởng.

*Krakk!*

Lưỡi kiếm laser vỡ vụn, phát ra một tia sáng chói lòa rồi tắt ngấm.

Tên sát thủ kinh hoàng, lùi lại vài bước, mặt nạ của hắn bị ánh sáng phản chiếu làm choáng váng.

Lý Băng Phong rút tay ra, bàn tay phải đã bị cháy rộp, nhưng anh vẫn còn nguyên vẹn.

Anh không dừng lại.

Anh lao vào, dùng vai hất đổ tên sát thủ vừa mất vũ khí.

Hai tên còn lại lao tới, nhưng Lý Băng Phong đã biết vị trí của chúng.

Anh nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà, ném nó vào ánh mắt của tên thứ hai.

Tên đó kêu lên, che mặt.

Lý Băng Phong quay người, đá mạnh vào bụng tên thứ ba.

Cú đá chính xác vào điểm huyệt đạo, khiến đối thủ ngả xuống, không thể đứng dậy.

Ba tên sát thủ bị hạ gục.

Không chết.

Chúng nằm chỏng chơ trên sàn nhà, thở hổn hển, chờ hiệu lệnh từ Guild Xã Hội Ngầm.

Lý Băng Phong đứng dậy, thở hổn hển.

Máu chảy từ trán xuống mắt, che khuất tầm nhìn một phần.

Anh lau máu đi, nhìn xuống bàn tay phải bị bỏng.

Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự tự do.

Đồng hồ đếm ngược trong đầu anh giảm xuống: .

Một phút ba mươi giây.

Anh cần hoàn thành giao dịch.

Anh cần biến cái chết của mình thành một tài sản có giá trị.

*Thị Trường Đấu Giá Đen** của Thiên Thành.

Đây là nơi những thứ bị cấm đoán được giao dịch.

Thông tin, bí mật, và cả những con người.

Thị trường này không được kiểm soát bởi Thiên Cơ Corp, mà bởi chính những người chơi trong bóng tối.

Nơi đây, quy luật duy nhất là cung và cầu.

Lý Băng Phong tạo ra một danh sách mới.

Tên: "Cái Chết Của Lý Băng Phong".

Mô tả: "Một cơ hội hiếm có để sở hữu bí mật về Bức Tường.

Người mua sẽ nhận được quyền truy cập vào bộ nhớ não bộ của Lý Băng Phong vào thời điểm anh ta chết.

Bao gồm cả vị trí của 'Vết Rách' trên bầu trời."

Giá khởi điểm: 0 Tín Dụng.

Thời gian đấu giá: 3 phút.

Anh nhấn nút "Đăng".

Hệ Thống rung lên dữ dội.

*[Cảnh báo: Hành động vi phạm Điều Khoản Sử Dụng Số 7: Cấm thương mại hóa thông tin cá nhân.

Mức độ nguy hiểm: Cực cao.

Giải pháp: Ngăn chặn ngay lập tức.]*

Lý Băng Phong cười.

"Không," anh nói với Hệ Thống.

"Anh không thể ngăn chặn.

Vì tôi đã biến nó thành một hàng hóa công cộng.

Và trong Thiên Thành, không ai có thể ngăn cản dòng chảy của tiền bạc."

Đồng hồ đếm ngược giảm xuống: .

Bốn mươi lăm giây.

Anh ngồi xuống sàn nhà, lưng tựa vào tường.

Anh đóng mắt, chuẩn bị cho cú sốc cuối cùng.

Anh không biết ai sẽ mua.

Anh không biết giá cuối cùng là bao nhiêu.

Nhưng anh biết rằng, hành động này sẽ tạo ra một hiệu ứng domino.

Nó sẽ kéo sự chú ý của toàn bộ Thiên Thành vào anh.

Nó sẽ biến anh thành một tâm điểm.

Và khi mọi ánh mắt đều hướng về anh, Bức Tường sẽ trở nên mỏng manh hơn.

***

Sự im lặng bao trùm căn hộ.

Ba tên sát thủ ngẩng đầu lên, kinh hoàng nhìn thấy Lý Băng Phong đang ngồi đó, đôi mắt mở to, nhưng không có hơi thở.

Tim anh đã ngừng đập.

Nhịp tim thứ tám mươi nghìn đã xảy ra.

Nhưng anh không chết.

Anh lơ lửng trong không gian giữa sự sống và cái chết.

Cơ thể anh lạnh dần, nhưng ý thức anh vẫn tỉnh táo.

Anh cảm thấy những dòng dữ liệu chảy qua não bộ mình như một cơn lũ.

Những thông tin, những bí mật, những ký ức bị chôn vùi đang được giải phóng.

Điện thoại của anh rung lên một lần nữa.

Cùng một số ẩn danh.

Lý Băng Phong mở mắt.

Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.

*"Mày đã làm được điều đó.

Mày đã biến bản thân thành một cổ phiếu không bao giờ bị phá sản.

Nhưng mày có biết giá của sự tồn tại này là gì không?"*

Lý Băng Phong nhìn vào tin nhắn.

Anh không trả lời.

Anh chỉ nhìn vào đồng hồ đếm ngược trong đầu mình.

Nó đã dừng lại ở .

Nhưng thay vì màn hình đen sẫm của cái chết, một thông báo mới hiện lên.

*[Hệ Thống: Giao dịch thành công.

Người mua: Trần Tiểu Uyển.

Giá: 10.000.000 Tín Dụng.

Phần thưởng: Giải khóa cấp độ F-rank.

Mở khóa kỹ năng mới: 'Góc Nhìn Của Kẻ Săn Mồi'.]*

Lý Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy mỉa mai.

Trần Tiểu Uyển.

Cô ấy đã mua cái chết của anh.

Không phải để cứu anh, mà để lấy bí mật.

Để trả lại ký ức cho em gái cô ấy.

Anh đứng dậy, cơ thể còn run rẩy vì kiệt sức, nhưng đôi mắt anh sáng lên một thứ ánh sáng mới.

Ánh sáng của sự thức tỉnh.

Anh vừa thoát khỏi cái chết.

Và giờ, anh mới thực sự bước vào trò chơi.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Vết rách trên bầu trời nhân tạo dường như lớn hơn.

Và trong ánh sáng của những ngôi sao thực sự, anh thấy một cái bóng khác.

Không phải cái bóng khổng lồ trước đó, mà là một cái bóng nhỏ hơn, đang đứng trên một tòa nhà cao tầng đối diện.

Cái bóng đó đang nhìn anh.

Và nó đang vẫy tay.

Lý Băng Phong không biết đó là ai.

Nhưng anh biết rằng, đây không phải là sự kết thúc.

Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến không chỉ chống lại Thiên Cơ Corp, hay Guild Xã Hội Ngầm.

Mà là chống lại chính bản chất của Thiên Thành.

Anh bước về phía cửa sổ, đặt tay lên lớp kính cường lực.

Nhưng anh cảm thấy một sự rung động.

Một sự rung động từ bên kia bức tường.

"Chơi đi," anh thì thầm.

"Ván cờ mới vừa bắt đầu."

Và trong bóng tối của Thiên Thành, một âm thanh khác vang lên.

Tiếng cười.

Không phải của Lý Băng Phong.

Mà của một ai đó đang quan sát anh từ rất xa.

Một ai đó đã biết mọi thứ từ đầu.

Ai đó mà Lý Băng Phong chưa từng gặp.

Nhưng lại rất quen thuộc.

Giống như một ký ức bị xóa bỏ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập