Chương 12

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự *chính xác* của nó.

Lý Băng Phong mở mắt ra, nằm trên đống đổ nát của sàn giao dịch chứng khoán cũ – nơi anh vừa bị "xóa sổ" tài chính và vật lý.

Trong tai, giọng nói cơ giới của Hệ Thống vang lên, lạnh lùng hơn bao giờ hết:

*“Cảnh báo: Thời gian sống còn: 365 ngày.

0 giây.”*

Con số đó không đếm ngược.

Nó đứng yên, như một lời nguyền vĩnh cửu.

Lý Băng Phong ngồi dậy,掸掸 bụi trên bộ vest đã rách nát.

Mùi hôi thối của dây cháy và ozone len lỏi vào mũi.

Anh nhìn quanh.

Sàn giao dịch, từng là trái tim đập thình thịch của Thiên Thành, giờ chỉ là một nghĩa địa của các terminal máy tính vỡ vụn.

Màn hình đen kịt phản chiếu khuôn mặt tái mét của anh.

Nhưng điều khiến anh rùng mình không phải là sự hủy diệt, mà là sự im lặng.

Không có tiếng khóc lóc, không có tiếng thét.

Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người sống sót đang lê bước qua đống gạch đá, ánh mắt họ trống rỗng, giống như những con rối bị cắt đứt dây.

Trần Tiểu Uyển xuất hiện từ phía sau một cột bê tông đổ gãy.

Cô ấy không hề hấn gì, bộ đồ công sở màu đen bóng loáng vẫn giữ nguyên vẻ hoàn hảo, chỉ có một vài hạt bụi bám trên vai.

Cô ấy cầm một chiếc điện thoại thông minh, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.

"Bạn trông thảm hại hơn tôi tưởng, Băng Phong," cô ấy nói, giọng điệu bình thản như đang bình luận về thời tiết.

"Tôi đã mua lại tài khoản của bạn với giá hời.

Nhưng đừng hiểu lầm.

Tôi không làm từ thiện.

Tôi cần não của bạn."

Lý Băng Phong không đáp.

Anh chỉ nhìn cô ấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự nghi ngờ tột độ.

"Não của tôi giờ chỉ còn là một đống dữ liệu lỗi.

Bạn mua về để làm gì?

Làm đồ chơi cho em gái bạn sao?"

Tiểu Uyển dừng tay.

Cô ấy nhếch mép, một nụ cười mỏng manh, đầy tính toán.

"Em gái tôi không cần não của bạn.

Cô ấy cần *sự thật*.

Và bạn, người chơi E-rank vừa bị xóa sổ, là manh mối duy nhất dẫn đến lõi của Thiên Cơ Corp.

Bạn nghĩ mình đã thoát chết?

Bạn mới chỉ bắt đầu trả giá."

Lý Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười mỉa mai, đầy khinh thường.

Tôi đã trả giá bằng cả mạng sống của mình.

Giờ thì hãy nói xem, cô muốn tôi làm gì?"

"Leo lên," cô ấy chỉ về phía trên, nơi trần nhà kính của trung tâm thương mại đang nứt nẻ, để lộ ra bầu trời nhân tạo màu xám xịt.

"Vách Tường đang co lại.

Và chúng ta phải đến tầng cao nhất trước khi nó nuốt chửng chúng ta."

Lý Băng Phong đứng dậy, cảm giác đau đớn từ các vết thương cũ bùng lên.

Nhưng anh không kêu la.

Anh chỉ nhìn vào đồng hồ đếm ngược trong đầu mình.

Đó không phải là thời gian sống sót.

Đó là thời gian để anh tìm ra cách giết chết chính Hệ Thống này.

***

Băng Phong không cần vốn.

Anh cần *thông tin*.

Hệ Thống của anh có một khả năng đặc biệt mà anh chưa từng dám dùng: .

Trước đây, nó chỉ cho phép anh thấy xu hướng giá trong 5 giây.

Nhưng giờ, dưới áp lực chết người, hệ thống mở khóa cấp độ F-rank cao nhất: .

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng dữ liệu chạy qua tâm trí.

Không phải là những con số vô tri, mà là những ký ức.

Ký ức của những giao dịch đã diễn ra trong quá khứ.

Ký ức của những người đã bị "Xóa Bỏ".

Anh thấy hình ảnh của cha mình, Lý Minh Tuấn, đứng trước một màn hình tương tự, khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng nhưng cũng đầy quyết tâm.

*"Con à,"* giọng nói của cha vang lên trong đầu anh, rõ ràng như thể người đang đứng ngay trước mặt.

*"Hệ Thống không phải là công cụ.

Nó là nhà tù.

Và chìa khóa không nằm ở bên ngoài, mà nằm trong chính những lỗ hổng của nó."*

Băng Phong mở mắt ra.

Ánh sáng xanh lam từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt anh.

Anh thấy một mẫu hình.

Một mẫu hình lặp lại trong mọi giao dịch thất bại của Thiên Thành.

Những khoản tiền biến mất không dấu vết, những tài khoản bị đóng băng vô lý, những con người biến mất trong đêm.

Tất cả đều quy tụ về một điểm duy nhất: Server trung tâm của Thiên Cơ Corp.

"Cô thấy chưa?" Băng Phong hỏi Tiểu Uyển, giọng anh trầm thấp, đầy kịch tính.

"Thiên Thành không hoạt động dựa trên kinh tế.

Nó hoạt động dựa trên *sợ hãi*.

Họ tạo ra khan hiếm nhân tạo, sau đó bán lại sự sống sót cho chúng ta.

Đó là một vòng lặp ma quỷ."

Tiểu Uyển nhíu mày, ánh mắt cô ấy chuyển từ nghi ngờ sang tò mò.

"Vậy thì làm thế nào để phá vỡ nó?"

"Bằng cách tạo ra một lỗ hổng lớn hơn cả hệ thống," Băng Phong đáp.

Anh bước tới trước, tay với lấy một chiếc terminal còn nguyên vẹn.

"Chúng ta sẽ không chơi theo luật của họ.

Chúng ta sẽ làm sụp đổ thị trường.

Và trong đống đổ nát đó, chúng ta sẽ tìm ra sự thật."

Tiểu Uyển nhìn anh, rồi nhìn vào màn hình.

Cô ấy hít một hơi sâu, rồi gật đầu.

Nhưng nếu chúng ta chết, tôi sẽ không tha thứ cho bạn."

Băng Phong mỉm cười.

"Tôi không có ý định sống sót, Tiểu Uyển.

Tôi có ý định *trỗi dậy*."

Anh bắt đầu gõ phím.

Những dòng mã hiện lên trên màn hình, nhanh như chớp.

Anh không đang viết code.

Anh đang viết một bản án tử hình cho chính trật tự hiện tại.

Mỗi phím nhấn là một lời nguyền.

Mỗi dòng lệnh là một tia sét.

***

Cánh cửa kính của trung tâm thương mại vỡ tung.

Không phải do khách hàng, mà do những bóng đen – những "Quản Trị viên" của Vách Tường.

Chúng không mang súng.

Chúng mang *bảng thanh toán*.

"Ngừng ngay," giọng nói lạnh giá vang lên từ loa ngoài.

"Bạn đang gây mất ổn định thị trường.

Đây là tội ác chống lại trật tự."

Lý Băng Phong không ngừng tay.

Anh cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn, nhưng tay anh vẫn ổn định.

Anh biết họ đang đến.

Anh đã tính toán được điều đó.

Hệ Thống luôn phản ứng lại với những biến số không kiểm soát được.

Và anh đang là biến số lớn nhất.

Tiểu Uyển lùi lại, ánh mắt cô ấy đầy hoảng loạn.

"Băng Phong!

Họ đang đến!

Chúng ta phải chạy!"

"Chạy?" Băng Phong cười nhạt.

"Chạy về đâu?

Vách Tường đang bao quanh chúng ta.

Không có lối thoát.

Chỉ có một con đường: tiến lên."

Một bóng đen bước ra từ đám đông.

Đó không phải là một con người.

Đó là một hình hài bằng kim loại và ánh sáng, đôi mắt đỏ rực như hai viên than hồng.

Nó không nói chuyện.

Nó chỉ đưa ra một bảng thanh toán.

Trên đó là tên của Lý Băng Phong, và một con số: 0.

"Xóa Bỏ," nó nói.

Giọng nói của nó không có cảm xúc.

Nó chỉ là một mệnh lệnh.

Lý Băng Phong nhìn vào bảng thanh toán.

Anh nhìn vào con số 0.

Và anh nhận ra điều đó.

Con số 0 không phải là sự hủy diệt.

Nó là sự *trống rỗng*.

Là điểm khởi đầu.

Là nơi mọi thứ có thể được tái tạo lại.

Anh không chạy.

Anh bước về phía bóng đen.

"Bạn không thể xóa bỏ tôi," anh nói, giọng anh vang vọng trong không gian im lặng.

"Bởi vì tôi không còn là một phần của hệ thống này nữa.

Tôi là lỗi.

Và lỗi không thể bị xóa bỏ.

Lỗi chỉ có thể được *cập nhật*."

Bóng đen dừng lại.

Đôi mắt đỏ rực của nó nhấp nháy.

Nó dường như bối rối.

Hệ Thống của nó không thể xử lý khái niệm "lỗi" như một thực thể sống.

Nó chỉ biết đến tuân thủ và trừng phạt.

Trong khoảnh khắc đó, Lý Băng Phong thấy một cơ hội.

Anh đưa tay ra, chạm vào bảng thanh toán.

Và anh truyền tải tất cả dữ liệu anh đã thu thập được – những ký ức của cha anh, những lỗ hổng của thị trường, sự thật về Vách Tường – vào trong hệ thống của bóng đen.

Bóng đen run rẩy.

Ánh sáng đỏ của nó tắt dần.

Nó sụp đổ xuống sàn, biến thành một đống phế liệu kim loại.

Tiểu Uyển nhìn anh, mắt mở to.

"Bạn vừa làm gì?"

"Tôi vừa cho nó thấy sự thật," Băng Phong đáp, thở dài.

"Và sự thật là thứ độc hại nhất đối với một cỗ máy."

Nhưng anh biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên.

Những bóng đen khác vẫn đang ở ngoài kia.

Và chúng sẽ không sai lầm lần thứ hai.

***

Đồng hồ đếm ngược: 00:00:10.

Bóng đen vươn tay ra, bắt lấy cổ Băng Phong.

"Bạn đã tạo ra một trò chơi nguy hiểm.

Nhưng bạn quên một điều."

Cổ Băng Phong bị siết chặt.

Không khí cạn kiệt.

"Vách Tường không bao giờ cho phép ai kiểm soát nó.

Bạn chỉ là một con rối."

Băng Phong nghẹn thở, nhưng mắt anh vẫn sáng.

Anh nhìn vào đôi mắt của bóng đen – nếu có thể gọi đó là mắt.

Anh thấy sự trống rỗng.

Và trong sự vô tri đó, anh thấy một manh mối.

Một manh mối mà cha anh đã để lại.

*"Con à,"* giọng nói của cha vang lên lần nữa.

*"Hệ Thống không phải là kẻ thù.

Nó là nạn nhân.

Nó bị lập trình để bảo vệ con người khỏi chính bản thân mình.

Nhưng nó đã hiểu sai.

Nó nghĩ rằng sự an toàn là sự kiểm soát.

Hãy cho nó thấy rằng sự tự do mới là sự sống."*

Băng Phong mỉm cười.

Anh không cố gắng挣脱.

Anh thả lỏng cơ thể.

Anh ngừng chiến đấu.

Và trong khoảnh khắc đó, anh kết nối ý thức của mình với Hệ Thống.

Không phải để phá hủy nó, mà để *thuyết phục* nó.

Anh gửi đi một thông điệp.

Không phải bằng code, mà bằng cảm xúc.

Nỗi sợ hãi của anh.

Sự tuyệt vọng của anh.

Và hy vọng của anh.

Hy vọng rằng con người có thể tự quản lý bản thân.

Hy vọng rằng sự hỗn loạn là cần thiết cho sự phát triển.

Bóng đen run rẩy.

Tay nó nới lỏng.

là gì?" nó hỏi, giọng nói của nó giờ đây có chút gì đó giống con người.

"Đó là con người," Băng Phong thì thầm.

"Và đó là thứ mà Vách Tường không thể giam cầm."

Bóng đen lùi lại.

Nó nhìn vào Băng Phong, rồi nhìn vào bầu trời nhân tạo.

Và rồi, nó biến mất.

Không phải chết.

Lý Băng Phong ngã xuống sàn, thở hổn hển.

Anh nhìn lên.

Vách Tường vẫn ở đó.

Nhưng nó không còn im lặng.

Nó đang rung động.

Một sự rung động nhẹ nhàng, như một trái tim đang đập.

Tiểu Uyển chạy đến bên anh.

"Bạn ổn chứ?"

Băng Phong gật đầu.

Nhưng chúng ta chưa xong.

Chúng ta mới chỉ vừa đánh thức nó."

"Đánh thức cái gì?"

"Vách Tường," anh đáp.

"Và giờ thì, nó đang nhìn chúng ta."

***

Bóng đen lùi lại, biến mất trong bóng tối.

Trung tâm thương mại im lặng.

Mọi người nhìn Băng Phong như nhìn một vị thần, hoặc một quái vật.

Điện thoại của Băng Phong rung lên.

Một tin nhắn từ số máy không xác định.

*"Làm tốt lắm, Admin.

Nhưng bạn có biết tại sao Vách Tường lại co lại không?"*

Anh mở tin nhắn.

Chỉ có một hình ảnh.

Một bức ảnh chụp từ trên cao, nhìn xuống Thiên Thành.

Và ở giữa thành phố, có một dấu hiệu.

Một dấu hiệu mà Băng Phong đã nhìn thấy trong ký ức của cha mình.

Đó là logo của Thiên Cơ Corp.

Nhưng nó bị đảo ngược.

Và bên dưới nó, có một dòng chữ nhỏ: *"Chào mừng trở lại, Lý Minh Tuấn."*

Lý Băng Phong nhìn vào bức ảnh.

Tim anh ngừng đập.

Cha anh đã không chết.

Cha anh đã trở thành một phần của Hệ Thống.

Và giờ, cha anh đang quan sát anh.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Vách Tường vẫn ở đó.

Nhưng giờ thì, anh biết rằng nó không phải là một bức tường.

Nó là một cái lồng.

Và anh vừa mới tìm ra chìa khóa.

Nhưng chìa khóa đó, có phải là để mở cửa ra, hay để khóa chặt hơn nữa?

Anh không biết.

Nhưng anh biết rằng, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chơi theo luật của ai cả.

Anh sẽ viết luật mới.

Và trong bóng tối của Thiên Thành, một âm thanh khác vang lên.

Tiếng cười.

Không phải của Lý Băng Phong.

Mà của một ai đó đang quan sát anh từ rất xa.

Một ai đó đã biết mọi thứ từ đầu.

Ai đó mà Lý Băng Phong chưa từng gặp.

Nhưng lại rất quen thuộc.

Giống như một ký ức bị xóa bỏ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập