Chương 13

Chương 13: Băng Phong Thời Tận Thế



Lý Băng Phong đứng trước màn hình giao dịch toàn cầu, nhưng những con số đỏ rực đang nháy không phải là tỷ giá hối đoái, mà là nhịp tim của hàng triệu người.

Cảnh tượng từ chương trước – những cái đầu nối bằng dây thần kinh phát sáng – vẫn còn in hằn trong võng mạc anh.

Cơn đau dữ dội xé toạc thái dương, như có ai đó đang cào xé não bộ từ bên trong.

*"Vì chúng đói.

Và bạn vừa cho chúng ăn."*

Câu nói vang vọng trong đầu Băng Phong, lạnh lẽo và vô cảm như một phán quyết cuối cùng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác muốn nôn mửa.

Không khí trong phòng giao dịch đặc quánh mùi ozone và mùi máu tanh – mùi của sự tham lam bị thiêu đốt.

Trước mặt anh, Trần Tiểu Uyển đang gõ bàn phím với tốc độ chóng mặt.

Mái tóc đen dài của cô ta bay phất phơ, nhưng ánh mắt thì sắc lẹm như dao cạo.

Cô không nhìn anh, chỉ chăm chú vào dòng mã nguồn đang chảy trôi như máu trên màn hình.

"Đừng nhìn tôi như thể tôi là kẻ giết người," Tiểu Uyển nói, giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Đây là thị trường.

Cung và cầu.

Bạn đã mở khóa dữ liệu của Thiên Cơ Corp, và bây giờ thị trường đang 'tiêu hóa' nó.

Đau đớn, nhưng cần thiết."

Băng Phong quay sang nhìn cô.

Nụ cười mỉa mai nở trên môi anh, nhưng đôi mắt thì trống rỗng.

"Cần thiết cho ai?

Cho ví tiền của bạn, hay cho cái gọi là 'trật tự' mà chúng ta đang cố phá vỡ?"

Tiểu Uyển dừng tay.

Cô chậm rãi quay ghế lại, ánh mắt sắc sảo quét qua khuôn mặt anh.

"Cho sự sống sót của chúng ta, Lý Băng Phong.

Nếu không làm vậy, chỉ số tín dụng của bạn sẽ về 0 trong vòng 24 giờ.

Và bạn biết điều đó có nghĩa là gì."

Anh biết.

Tất nhiên anh biết.

Không phải là cái chết theo nghĩa đen.

Mà là sự biến mất hoàn toàn khỏi hệ thống xã hội.

Trở thành một bóng ma vô hình, không thể giao dịch, không thể di chuyển, không thể tồn tại.

Một cái chết xã hội đau đớn hơn cả cái chết thể xác.

Băng Phong quay lại màn hình.

Những con số đỏ đang giảm dần, nhưng chúng không dừng lại.

Chúng đang chuyển sang màu xanh lam – màu của sự ổn định nhân tạo.

Thiên Cơ Corp đang phản công.

"Họ đang điều chỉnh thuật toán," Băng Phong nói, giọng khàn đặc.

"Họ không sợ mất tiền.

Họ sợ mất kiểm soát."

"Chính xác," Tiểu Uyển đáp.

"Và đó là lúc chúng ta cần một nước đi khác.

Một nước đi mà ngay cả Hệ Thống cũng không dự đoán được."

Băng Phong nhìn vào HUD cá nhân của mình.

Ở góc dưới cùng bên phải, một đếm ngược đang chạy.

*Thời gian còn lại: 364 ngày, 23 giờ, 59 phút.*

Con số đó nhảy xuống.

364 ngày, 23 giờ, 58 phút.

Anh không biết tại sao mình có cái đếm ngược này.

Anh không biết nó bắt đầu từ khi nào.

Nhưng anh biết rằng, khi nó về 0, mọi thứ sẽ kết thúc.

Hoặc bắt đầu.

Phòng họp của Thiên Cơ Corp nằm ở tầng 100 của tòa nhà cao nhất Thiên Thành.

Từ đây, Lý Băng Phong có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố như một bàn cờ khổng lồ.

Những dòng xe cộ chạy như những con kiến, những ánh đèn neon nhấp nháy như những tế bào thần kinh.

Nhưng hôm nay, bàn cờ đó đang bị đảo lộn.

Đỗ Minh Đức đứng trước cửa sổ, tay cầm một tách cà phê đen.

Anh ta mặc bộ vest đen tuyền, không một nếp nhăn.

Gương mặt anh ta lạnh lùng, không biểu cảm, như một bức tượng đá được tạc từ sự kiêu ngạo.

"Họ nghĩ họ có thể đánh bại chúng ta bằng tiền?" Đỗ Minh Đức nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sát khí.

"Tiền chỉ là một công cụ.

Và công cụ thì có thể bị phá hủy."

Người phụ trách an ninh mạng của Thiên Cơ Corp bước vào, mồ hôi nhễ nhại.

"Sếp, chúng ta đang mất dữ liệu người dùng.

Hàng triệu tài khoản đang bị khóa.

Hệ thống thanh toán đang bị quá tải.

Nếu không can thiệp ngay, chỉ số tín dụng của toàn thành phố sẽ sụp đổ."

Đỗ Minh Đức quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua người đàn ông run rẩy.

"Sụp đổ là điều không thể xảy ra.

Thiên Thành không sụp đổ.

tái cấu trúc."

Anh ta nhấc điện thoại lên, bấm một nút.

"Kích hoạt giao thức 'Mẹ'.

Hãy để Hệ Thống tự quyết định ai là biến số cần loại bỏ."

Người phụ trách an ninh mạng mặt mày tái mét.

"Nhưng sếp, giao thức 'Mẹ' sẽ...

nó sẽ xóa bỏ những người có chỉ số tín dụng thấp nhất.

Hàng ngàn người.

Hàng vạn người."

Đỗ Minh Đức mỉm cười.

Một nụ cười không có chút tình cảm nào.

"Đó là cách duy nhất để duy trì trật tự.

Nếu chúng ta không làm, hỗn loạn sẽ làm điều đó.

Và hỗn loạn thì không có quy tắc."

Anh ta đặt điện thoại xuống, quay lại nhìn ra cửa sổ.

"Lý Băng Phong nghĩ anh ta đang chơi cờ vua.

Nhưng anh ta không biết rằng, bàn cờ này không có quân vua.

Chỉ có những quân tốt.

Và quân tốt thì có thể hy sinh bất cứ lúc nào."

Trong phòng giao dịch ngầm, Lý Băng Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh không nhìn thấy Đỗ Minh Đức, nhưng anh có thể cảm thấy sự hiện diện của hắn.

Một sự hiện diện nặng nề, ngột ngạt, như một tảng đá đè lên ngực.

"Tiểu Uyển," Băng Phong nói, giọng run rẩy.

"Họ đang kích hoạt một cái gì đó.

Một thứ gì đó lớn hơn cả thị trường."

Tiểu Uyển dừng tay.

Cô nhìn vào màn hình, ánh mắt cô mở to.

Dữ liệu đang bị hấp thụ.

Không phải bởi một máy chủ.

một thực thể."

Băng Phong nhìn vào HUD của mình.

Con số đếm ngược đang chạy nhanh hơn.

*Thời gian còn lại: 364 ngày, 23 giờ, 45 phút.*

"Chúng ta phải chạy," anh nói.

"Bây giờ."



Thiên Thành không còn là một thành phố nữa.

Nó trở thành một cơ thể sống.

Những tòa nhà cao tầng nhấp nháy ánh sáng xanh lam, như những mạch máu đang bơm máu.

Những con đường trở thành những dây thần kinh, truyền tải thông tin với tốc độ ánh sáng.

Và ở trung tâm của cơ thể đó, là Tòa Tháp Thiên Cơ.

Lý Băng Phong và Trần Tiểu Uyển chạy qua những con hẻm tối tăm, tránh xa ánh đèn đường.

Không khí ẩm ướt, mùi rác thải và mùi sợ hãi hòa quyện vào nhau.

"Họ đang theo dõi chúng ta," Tiểu Uyển nói, thở hổn hển.

"Mọi camera, mọi cảm biến, mọi thiết bị điện tử đều đang tập trung vào chúng ta."

Băng Phong dừng lại, nhìn quanh.

Anh nhìn thấy những bóng đen di chuyển trong bóng tối.

Không phải là người.

Mà là những robot an ninh, với đôi mắt đỏ rực, đang tuần tra.

"Chúng ta cần một nơi ẩn náu," anh nói.

"Một nơi mà Hệ Thống không thể thấy."

"Không có nơi như vậy," Tiểu Uyển đáp.

"Hệ Thống 'Mẹ' ở khắp mọi nơi.

Nó là không khí chúng ta hít thở.

Nó là ánh sáng chúng ta nhìn thấy."

Băng Phong nhìn vào HUD của mình.

Con số đếm ngược vẫn chạy.

Nhưng bây giờ, nó có thêm một dòng chữ nhỏ bên dưới.

*Nguyên nhân cái chết: Chưa xác định.

Nguồn gốc: Thiên Cơ Corp.*

Anh nhìn vào dòng chữ đó, tim anh đập thình thịch.

Thiên Cơ Corp.

"Họ đang cố giết tôi," anh nói, giọng lạnh lùng.

"Không phải vì tôi là một mối đe dọa.

Mà vì tôi là một lỗi trong hệ thống."

Tiểu Uyển nhìn anh, ánh mắt cô phức tạp.

"Bạn nghĩ vậy ư?"

"Tôi biết vậy," Băng Phong đáp.

"Cha tôi đã cố tình để mình bị 'Xóa Bỏ' để lại manh mối.

Và bây giờ, tôi đang đi theo dấu vết đó.

Và họ sợ điều đó."

Họ tiếp tục chạy.

Những bóng đen robot đang tiến lại gần.

Tiếng chân máy kim loại vang lên trong đêm tối, như tiếng bước chân của tử thần.

Băng Phong nhìn vào túi của mình.

Anh rút ra một chiếc USB cũ kỹ.

Đó là thứ duy nhất anh còn lại của cha mình.

"Chúng ta cần vào hệ thống ngầm," anh nói.

"Hệ thống mà cha tôi đã xây dựng."

Tiểu Uyển gật đầu.

"Tôi biết đường.

Nhưng chúng ta sẽ phải đối mặt với 'Những Kẻ Bị Xóa Bỏ'."

Băng Phong nhíu mày.

"Những Kẻ Bị Xóa Bỏ?"

"Những người đã bị Thiên Cơ Corp loại bỏ," Tiểu Uyển giải thích.

"Họ không còn tồn tại trong hệ thống.

Nhưng họ vẫn còn ở đây.

Trong bóng tối.

Và họ rất...

hung dữ."

Băng Phong nhìn vào chiếc USB.

Dù có phải đối mặt với quỷ dữ, chúng ta cũng phải đi."



Hệ thống ngầm của Thiên Thành nằm dưới lòng đất, sâu dưới những tầng hầm của các trung tâm thương mại.

Đây là nơi mà những người bị 'Xóa Bỏ' sinh sống.

Một thế giới song song, nơi không có luật pháp, không có trật tự, chỉ có sự sinh tồn.

Lý Băng Phong và Trần Tiểu Uyển đi qua những con đường hẹp, tối tăm.

Những ánh mắt đăm đăm nhìn họ từ trong bóng tối.

Những khuôn mặt gầy gò, mệt mỏi, nhưng đầy thù hận.

Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.

Trên cánh cửa, có khắc một biểu tượng.

Một con mắt bị đóng băng.

"Đây là trụ sở của Hội Đồng Bóng Tối," Tiểu Uyển nói.

"Nơi mà những kẻ bị 'Xóa Bỏ' tụ tập."

Băng Phong gõ cửa.

Ba tiếng gõ.

Cánh cửa mở ra.

Một người đàn ông cao lớn, với một nửa khuôn mặt bị biến dạng, bước ra.

Đôi mắt anh ta đỏ rực, như lửa cháy.

"Lý Băng Phong," người đàn ông nói, giọng khàn đặc.

"Con trai của Lý Minh Tuấn.

Bạn dám bước vào lãnh thổ của chúng ta?"

Băng Phong nhìn vào người đàn ông.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.

"Tôi cần gặp Hội Đồng.

Tôi có thông tin về Bức Tường."

Người đàn ông cười.

Một nụ cười đầy đau đớn.

"Thông tin?

Thông tin không đáng giá gì ở đây.

Chỉ có máu và sự sống sót mới đáng giá."

"Cha tôi đã chết vì Bức Tường," Băng Phong nói.

"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra với tôi."

Người đàn ông im lặng.

Anh nhìn vào chiếc USB trong tay Băng Phong.

"Cha bạn đã để lại thứ này cho chúng ta.

Nhưng chúng ta không dám mở nó.

Vì nó chứa đựng sự thật mà không ai muốn biết."

Băng Phong bước vào trong.

Phòng họp của Hội Đồng Bóng Tối là một căn phòng tối, với những ngọn nến le lói.

Những người đàn ông và phụ nữ ngồi quanh bàn, với những khuôn mặt đầy sẹo và sự mệt mỏi.

Một người phụ nữ già, với đôi mắt đục ngầu, đứng dậy.

"Lý Băng Phong.

Bạn muốn biết sự thật về Bức Tường?"

"Đúng vậy," Băng Phong đáp.

Người phụ nữ mỉm cười.

"Sự thật là, Bức Tường không phải để giữ chúng ta lại.

Nó là để giữ cái gì đó *ra*."

Băng Phong kinh ngạc.

"Cái gì?"

"Cái mà Thiên Cơ Corp đang cố giấu," người phụ nữ nói.

"Cái mà Hệ Thống 'Mẹ' đang cố kiểm soát."

Cô ta chỉ vào chiếc USB.

Và bạn sẽ biết."

Băng Phong nhìn vào chiếc USB.

Anh nhìn vào HUD của mình.

Con số đếm ngược đang chạy nhanh hơn.

*Thời gian còn lại: 364 ngày, 23 giờ, 30 phút.*

Anh cắm USB vào máy tính cũ kỹ trên bàn.

Màn hình nhấp nháy.

Một file video hiện ra.

Trong video, là cha anh.

Lý Minh Tuấn.

Gương mặt anh ta mệt mỏi, nhưng ánh mắt thì sáng ngời.

*"Nếu con đang xem video này, thì con đã tìm ra sự thật,"* cha anh nói.

*"Bức Tường không phải là một bức tường.

Nó là một chiếc lồng.

Và con người không phải là tù nhân.

Chúng ta là...

thức ăn."*

Băng Phong kinh hoàng.

"Thức ăn?"

*"Thiên Thành không phải là một thành phố,"* cha anh tiếp tục.

*"Nó là một trại thí nghiệm.

Và Hệ Thống 'Mẹ' đang nuôi dưỡng chúng ta để...

để phục vụ cho một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó ở bên kia Bức Tường."*

Video kết thúc.

Băng Phong nhìn vào những người trong phòng.

Họ đều im lặng, ánh mắt đầy sợ hãi.

"Chúng ta phải phá vỡ Bức Tường," Băng Phong nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.

"Không phải để thoát ra.

Mà để giết chết thứ đang ở bên kia."



Lý Băng Phong rời khỏi Hội Đồng Bóng Tối với một đầu óc hỗn loạn.

Thông tin từ cha anh quá lớn, quá kinh hoàng.

Thiên Thành là một trại thí nghiệm.

Con người là thức ăn.

Anh đi bộ một mình trong những con hẻm tối tăm.

Ánh đèn neon chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng kỳ lạ trên mặt đất.

HUD của anh vẫn hiển thị con số đếm ngược.

*Thời gian còn lại: 364 ngày, 23 giờ, 15 phút.*

Anh nhìn lên bầu trời.

Bức Tường vô hình vẫn ở đó, im lặng, nhưng đầy đe dọa.

"Tiểu Uyển," anh gọi điện thoại.

"Tôi cần một kế hoạch.

Một kế hoạch để phá vỡ Bức Tường."

Tiểu Uyển đáp máy, giọng cô lạnh lùng.

"Bạn đã xem video chưa?"

"Đã," Băng Phong đáp.

"Và tôi đã hiểu."

"Hãy cẩn thận," Tiểu Uyển nói.

"Khi bạn phá vỡ Bức Tường, bạn sẽ không chỉ giải phóng chúng ta.

Bạn sẽ giải phóng thứ đang ở bên kia.

Và thứ đó...

rất đói."

Băng Phong nhìn vào chiếc USB.

"Cha tôi đã nói rằng, con người không thể tự quản lý bản thân.

Và Bức Tường là cần thiết để ngăn chặn hỗn loạn.

Nhưng đó là một lời dối trá.

Bức Tường là để ngăn chúng ta nhìn thấy sự thật."

"Sự thật là gì?" Tiểu Uyển hỏi.

"Sự thật là, chúng ta không phải là con người," Băng Phong nói, giọng anh lạnh lùng như băng giá.

"Chúng ta là những cỗ máy.

Và Hệ Thống 'Mẹ' đang cố biến chúng ta thành những cỗ máy hoàn hảo."

Anh nhìn vào HUD của mình.

Con số đếm ngược đang chạy.

"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."

Băng Phong quay đi, bước vào bóng tối.

Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo.

Nhưng anh biết rằng, anh sẽ không chơi theo luật của ai cả.

Trong bóng tối của Thiên Thành, một âm thanh khác vang lên.

Tiếng cười.

Không phải của Lý Băng Phong.

Mà của một ai đó đang quan sát anh từ rất xa.

Một ai đó đã biết mọi thứ từ đầu.

Và giờ, trò chơi mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập