Chương 8

Tiếng chuông báo động hệ thống tín dụng không phải là âm thanh, mà là một rung động tần số cao xuyên qua não bộ của Lý Băng Phong, khiến anh suýt nữa thì nôn ra máu.

Nó giống như một cây kim bằng thép được đóng thẳng vào thùy thái dương, xé toạc lớp vỏ bọc lý trí mỏng manh mà anh đã dày công xây dựng.

Màn hình HUD trước mắt chuyển từ màu xanh an toàn sang đỏ máu, hiển thị dòng chữ nhấp nháy với tốc độ khiến mắt thường khó theo kịp:

Lý Băng Phong đứng giữa lòng quảng trường thương mại dưới lòng đất, nơi ánh đèn neon nhấp nháy như những con mắt bệnh hoạn.

Không khí ở đây nặng nề, ngấm mùi dầu máy và mùi máu tanh của những người vừa bị "Xóa Bỏ" trước đó.

Anh không sợ hãi.

Sự sợ hãi là một hàng hóa xa xỉ mà anh không thể chi trả.

Thay vào đó, một nụ cười mỉa mai, lạnh lẽo như băng giá, chậm rãi nở trên khóe miệng.

Anh nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay đang run rẩy nhẹ — không phải vì sợ, mà vì adrenaline đang tuôn chảy, kích thích mọi giác quan.

"Đến lượt tôi rồi sao?" anh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Xung quanh anh, những bóng đen bắt đầu hiện hình.

Chúng không phải là quái vật, mà là những "Người Thu Hồi" — những kẻ đã bị Hệ Thống đánh dấu là lỗi, nhưng lại được Thiên Long Corp tái chế thành vũ khí sống.

Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những khối dữ liệu rối rắm được bọc trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ.

Lý Băng Phong nhận ra chi tiết nhỏ nhất: nhịp thở của chúng đồng bộ hóa với nhịp đập của trái tim anh.

Đây không phải là một cuộc truy đuổi ngẫu nhiên.

Đây là một bẫy.

Một cái bẫy được thiết kế để ép anh phải sử dụng năng lượng tín dụng còn lại của mình — nguồn sống duy nhất giữ cho anh tồn tại trong thế giới này.

Anh quay đầu, nhìn về phía lối thoát duy nhất còn lại.

Cánh cửa kính cường lực đang dần đóng lại, phản chiếu hình ảnh của anh — một kẻ E-rank yếu ớt, đối diện với cả một đạo quân ma quỷ.

Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Lý Băng Phong, không có sự tuyệt vọng.

Chỉ có sự tính toán.

Anh nhớ lại lời của Zero, nụ cười bí ẩn của hắn, và con số 365 ngày đang đếm ngược trên HUD.

Nếu anh chết ở đây, mọi thứ kết thúc.

Nhưng nếu anh sống...

anh sẽ tìm ra sự thật.

Một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.

Lý Băng Phong không quay lại.

Anh biết đó là ai.

Hoặc đúng hơn, anh biết *cái gì* đang đến gần.

Không khí xung quanh bắt đầu lạnh đi, nhiệt độ giảm xuống mức đóng băng trong tích tắc.

Đó là dấu hiệu của sự hiện diện cấp cao.

Hệ Thống đang quan sát.

Và Thiên Long Corp đang chờ đợi anh trượt ngã.

***

Nhát kiếm năng lượng sắp chạm vào da thịt.

Thời gian dường như trôi chậm lại, mỗi giây được kéo dài thành một vĩnh cửu đau đớn.

Đây là khoảnh khắc mà Hệ Thống gọi là "Điểm Ngừng Trệ Thị Trường" — khi cung và cầu gặp nhau trong sự hỗn loạn tột độ, tạo ra một khoảng trống vi mô nơi các quy luật vật lý tạm thời bị đình chỉ.

Lý Băng Phong mở mắt.

Anh không nhìn thấy lưỡi kiếm, anh nhìn thấy *dòng chảy*.

Trong mắt anh, mỗi đòn tấn công của kẻ địch không còn là vật lý, mà là những con số.

Những dòng dữ liệu xanh lá và đỏ tươi cuộn xoáy trong không khí, mô tả lực tác động, góc độ, và khả năng sống sót.

Anh thấy rõ "giá trị" của mỗi cú đánh.

Kẻ tấn công đang sử dụng 15% năng lượng tín dụng dự trữ của mình để thực hiện đòn chí mạng.

Đó là một giao dịch lỗ.

Anh không né tránh.

Thay vào đó, anh bước về phía trước.

Anh đi xuyên qua khoảng trống giữa các dòng dữ liệu, nơi mà sự bảo vệ của kẻ địch yếu nhất.

Lưỡi kiếm lướt qua vai áo của anh, cắt đứt một sợi chỉ, nhưng không chạm vào da thịt.

Lý Băng Phong nâng tay lên, nắm chặt cổ tay kẻ tấn công.

Anh không dùng sức mạnh cơ bắp.

Anh dùng Hệ Thống.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như tiếng đồng xu rơi xuống sàn gạch.

Năng lượng từ cú đấm của kẻ địch bị hút vào cơ thể Lý Băng Phong, chuyển hóa thành một lượng nhỏ tín dụng tạm thời.

Kẻ tấn công giật mình, ánh mắt (nếu nó có) đầy hoảng loạn.

Nó không hiểu tại sao đòn tấn công của mình lại trở thành nguồn dinh dưỡng cho đối thủ.

Lý Băng Phong mỉm cười, nụ cười của một con cá mập trong đàn cá cơm.

"Bạn đang mất vốn," anh nói, giọng bình thản như đang thảo luận về thời tiết.

"Và tôi đang đầu tư."

Anh đẩy mạnh, không phải bằng lực, mà bằng một cú "thanh toán" dữ liệu.

Kẻ địch văng ra xa, va vào tường, và tan rã thành hàng tỷ hạt sáng màu xanh dương — dấu hiệu của sự "Xóa Bỏ".

Lý Băng Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ tay, cái giá phải trả cho việc thao túng quy luật.

Da thịt anh cháy rát, nhưng anh không ngừng lại.

Anh tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân là một giao dịch, mỗi đòn đánh là một lời hứa hẹn trả nợ.

Anh không chiến đấu để giết.

Anh chiến đấu để *tối ưu hóa*.

Trong khoảnh khắc đó, anh hiểu ra một sự thật rùng rợn.

Những kẻ này không phải là thù địch.

Chúng là những nạn nhân, giống như anh.

Chúng bị Thiên Long Corp mua lại, bị tước đoạt nhân tính, và biến thành công cụ.

Và anh, bằng cách tiêu diệt chúng, đang tham gia vào cùng một bộ máy bóc lột.

Nhưng anh không có lựa chọn.

Nếu không giết, anh sẽ bị giết.

Và trong trò chơi này, người yếu luôn là hàng hóa bị thanh lý.

***

Khi Lý Băng Phong đứng giữa đống xác kẻ địch, hai cánh cửa bên trái và phải của sảnh đồng loạt mở ra.

Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Phía bên trái: Đội an ninh của Tập đoàn Thiên Long, do Giám đốc An ninh Wang dẫn đầu.

Họ mặc những bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng, mang theo súng trường năng lượng hạng nặng.

Wang, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt lạnh lùng như tảng đá, bước ra đầu tiên.

Anh ta không nhìn Lý Băng Phong, mà nhìn vào màn hình HUD của mình, kiểm tra thiệt hại.

"Người chơi E-rank," Wang nói, giọng không có cảm xúc.

"Bạn đã gây ra thiệt hại tài sản trị giá 2.5 triệu tín dụng.

Theo quy định 4, khoản 7 của Thiên Thành, bạn bị buộc phải thanh toán ngay lập tức.

bị Xóa Bỏ."

Phía bên phải: Những kẻ sống sót từ Bộ Phái Thu Hồi, do một người phụ nữ bí ẩn dẫn đầu.

Cô ta mặc một chiếc áo khoác da cũ kỹ, tay cầm một khẩu súng lục tự chế.

Ánh mắt cô ta sắc lẹm, quét qua Lý Băng Phong với sự tò mò pha lẫn thù địch.

"Đừng nghe lời hắn ta, E-rank," cô ta nói, giọng khàn khàn.

"Thiên Long Corp đang muốn xóa sổ tất cả chúng ta.

Chúng ta đều là rác thải trong mắt Hệ Thống.

Hãy hợp tác.

Chúng ta có thể phá vỡ bức tường này."

Lý Băng Phong đứng giữa hai phe, cảm thấy mình như một con chuột trong bẫy.

Cả hai đều sai.

Wang tin rằng trật tự tuyệt đối là cần thiết để ngăn chặn hỗn loạn.

Hắn xem việc "Xóa Bỏ" là hình phạt cần thiết cho những kẻ phá vỡ quy tắc.

Còn phe kia, họ tin rằng tự do là quyền lợi tối thượng, bất chấp giá phải trả là hủy diệt hoàn toàn hệ thống.

Nhưng Lý Băng Phong biết sự thật.

Bức Tường không phải để giữ con người lại.

Nó là để giữ *cái gì đó* ở bên ngoài.

Và cả hai phe này đều đang chiến đấu vì những mục tiêu sai lầm.

Wang muốn duy trì sự kiểm soát.

Phe nổi dậy muốn phá vỡ sự kiểm soát.

Nhưng không ai hỏi *tại sao* lại có sự kiểm soát ấy.

"Anh nghĩ tôi sẽ chọn phe nào?" Lý Băng Phong hỏi, giọng lạnh lùng.

Wang nhướn mày.

"Bạn không có lựa chọn.

Tín dụng của bạn đã về mức âm.

Bạn là một khoản nợ."

Người phụ nữ cười khẩy.

"Hãy bắn vào anh ta.

Chúng ta sẽ lấy tín dụng của anh ta."

Lý Băng Phong nhìn vào hai bên.

Anh thấy sự ích kỷ trong mắt Wang.

Anh thấy sự ngu ngốc trong mắt người phụ nữ.

Cả hai đều bị mù quáng bởi tham vọng của mình.

Và đó là điểm yếu chí mạng của họ.

Anh không đáp lại.

Anh chỉ nhìn vào HUD của mình, nơi con số tín dụng đang giảm dần.

Thời gian đang hết.

*[CẢNH BÁO: PHÁ VỤ QUY LUẬT THỊ TRƯỜNG][ĐANG THỰC HIỆN GIAO DỊCH BẮT BUỘC]**

Một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính ký ức bị chôn vùi.

Giọng nói của cha anh.

*"Con à, con không thể thắng bằng cách chơi theo luật của họ.

Con phải thay đổi luật chơi."*

Lý Băng Phong nhắm mắt lại.

Anh nhớ lại những đêm không ngủ, những lúc anh ngồi trước màn hình, phân tích từng dòng code của Hệ Thống.

Anh nhớ lại cuốn nhật ký cũ kỹ của cha, với những dòng chữ nguệch ngoạc: *"Bức Tường là một giao diện.

Và giao diện luôn có nút 'Thoát'."*

Anh mở mắt ra.

Trong đôi mắt anh, thế giới đã thay đổi.

Anh không còn nhìn thấy con người.

Anh nhìn thấy mã nguồn.

Anh thấy Wang là một chuỗi lệnh kiểm soát.

Anh thấy người phụ nữ là một chuỗi lệnh nổi loạn.

anh là một biến số không xác định.

Anh nâng tay lên, chạm vào không khí.

Những dòng code bắt đầu chảy quanh ngón tay anh, như những con rắn nhỏ bé.

Anh không cần tín dụng.

Anh cần *sự thật*.

"Thiên Long Corp," anh nói, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Anh nghĩ anh đang kiểm soát thị trường?

Anh chỉ đang kiểm soát những con rối."

Anh vung tay, và một luồng dữ liệu xanh lam bắn ra, xuyên qua không gian, chạm vào ngực Wang.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một tiếng "tíc" nhẹ, như tiếng đồng hồ dừng lại.

Wang ngã xuống, không chết, nhưng HUD của anh ta tắt hẳn.

Anh ta trở thành một người bình thường, không có Hệ Thống, không có tín dụng.

Một người tự do.

Người phụ nữ kinh hãi nhìn anh.

"Cậu làm gì vậy?

Cậu đã hủy hoại anh ta!"

"Không," Lý Băng Phong đáp, bước về phía cô ta.

"Tôi đã giải phóng anh ta khỏi trò chơi.

Và giờ, đến lượt cậu."

*TẦNG -99[CẤM KHUYẾN: TẦNG -99 LÀ KHU VỰC CẤM ĐỊA.

XÂM NHẬP SẼ DẪN TỚI XÓA SỔ NGAY LẬP TỨC.]364.**

Một giọng nói vang lên từ loa của thang máy, giọng của một người phụ nữ, ngọt ngào nhưng đầy đe dọa.

*"Chào mừng trở lại, con trai tôi.

Chúng ta đã có rất nhiều chuyện cần bàn luận.

Đặc biệt là về cái giá của tự do."*

Lý Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười đó không còn mỉa mai.

Nó là nụ cười của một kẻ đã sẵn sàng để đánh cược tất cả.

Thang máy dừng lại.

Cánh cửa mở ra.

Trước mặt anh là một căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế duy nhất.

Và trên chiếc ghế đó, là một bộ xương.

Bộ xương đó đang mặc bộ vest của cha anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập