Chương 7
Chúng xuyên qua không khí loãng, lạnh lẽo của phòng server tầng ngầm, lao thẳng vào khoảng trống nơi Zero đang đứng.
Ở đó, giữa những luồng dữ liệu nhị phân chảy xiết như những dòng máu đỏ thẫm trên màn hình holographic, anh cảm nhận được sự run rẩy.
Không phải là sự sợ hãi của một con người, mà là sự co giật của một thuật toán đang bị quá tải.
Lỗi truy cập.
Người dùng F-rank không có quyền..."*
Giọng nói của Hệ Thống 'Mẹ' vang lên, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng và vô cảm như trước.
Nó khàn đặc, đứt quãng, giống như một chiếc đĩa than bị trầy xước đang quay với tốc độ chết người.
Băng Phong không ngừng lại.
Anh đẩy mạnh vai phải, không phải để tấn công Zero, mà để phá vỡ lớp vỏ bọc thực tại ảo.
Anh biết rằng Zero không phải là một thực thể vật lý.
Hắn là một tiến trình, một con trỏ chỉ đường trong mê cung mã nguồn của Thiên Thành.
Và nếu muốn chạm vào con trỏ đó, anh phải trở thành một phần của dòng chảy dữ liệu.
Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể anh.
Da thịt anh không bị rách, nhưng ý thức anh bị xé toạc.
Mỗi một xung điện chạy qua hệ thần kinh đều mang theo một cú húc dữ dội, như thể anh đang nuốt chửng cả một biển lửa.
Nhưng Băng Phong vẫn giữ vững nụ cười mỉa mai trên môi.
Nụ cười đó là vũ khí duy nhất còn lại của anh, một tuyên ngôn im lặng rằng nỗi sợ hãi về cái chết không thể kiểm soát được anh nữa.
*"Con số sắp bị xóa sổ?"* Băng Phong thì thầm, giọng nói của anh hòa vào tiếng rè của quạt tản nhiệt, *"Thì hãy để xem xem, liệu người ta có thể xóa sổ một cái bóng không."*
Zero lùi lại.
Hình bóng vest đen của hắn rung động, méo mó như hình ảnh phản chiếu trong một tấm gương vỡ.
*"Bạn không hiểu những gì mình đang làm,"* Zero nói, ánh mắt trong bóng tối giờ đây lộ rõ sự hoảng loạn hiếm hoi.
*"Bạn đang kích hoạt giao thức tự vệ.
Nếu bạn phá vỡ lớp cách ly, toàn bộ mạng lưới tín dụng của Thiên Thành sẽ sụp đổ.
Hàng triệu người sẽ bị 'Xóa Bỏ' cùng lúc.
Bạn muốn trở thành sát thủ hàng loạt sao, Lý Băng Phong?"*
Băng Phong ngừng bước, nhưng không rút tay lại.
Anh nhìn chằm chằm vào Zero, đôi mắt đen曜 không chớp.
*"Tôi không muốn giết ai.
Tôi chỉ muốn biết ai mới là kẻ đang giết chúng ta."*
Anh nhón chân lên, bước vào vùng dữ liệu đỏ rực.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mùi ozone và đồng thau cháy phả vào mũi.
Anh thấy những dòng mã nguồn của Zero đang cố gắng bao vây anh, như những con rắn độc tìm cách siết chặt con mồi.
Nhưng Băng Phong không né tránh.
Anh mở rộng lòng bàn tay, để cho những dòng mã đó quấn quanh cổ tay mình.
Nhưng đó là một nỗi đau có ý nghĩa.
Nó chứng minh rằng anh vẫn còn sống.
Và trong thế giới này, sự sống là thứ duy nhất có giá trị thương mại.
Zero hét lên, một âm thanh điện tử chói tai làm vỡ vụn vài bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà.
Đó là mệnh lệnh!"*
*"Mệnh lệnh của ai?"* Băng Phong hỏi, giọng lạnh băng.
Hay của cha tôi?"*
Câu hỏi đó như một nhát dao đâm vào tim Zero.
Hình bóng của hắn chùng xuống, những dòng mã đỏ thẫm chuyển sang màu xám xịt, như tro tàn của một ngọn lửa vừa tắt.
Băng Phong biết mình đã trúng đích.
Hắn không chỉ là một chương trình bảo mật.
Hắn là một di sản.
Một di sản bị lỗi.
***
Phòng server chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng xanh lét từ những dãy tủ máy chủ dài hun hút.
Tiếng ồn ào của vụ nổ dữ liệu đã tắt, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, như thể chính không gian này cũng đang nín thở chờ đợi phán quyết.
Băng Phong đứng giữa phòng, cơ thể anh run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự kiệt quệ của ý thức.
Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nhìn thấy điều mà mắt thường không thể thấy.
Phía sau lớp vỏ bọc "Mã nguồn gốc" của Zero, có một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong kiến trúc số của Thiên Thành.
Nó không phải là lỗi kỹ thuật.
Nó là một cánh cửa.
Băng Phong tiến lại gần, từng bước chân nặng nề in hằn lên sàn nhà bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Anh đưa tay ra, chạm vào khoảng trống đó.
Không có phản ứng.
Không có cảnh báo.
Chỉ có một luồng dữ liệu mỏng manh, yếu ớt, như hơi thở của một đứa trẻ đang ngủ.
Anh nhận ra ngay lập tức.
Đây không phải là mã nguồn của Hệ Thống 'Mẹ'.
Đây là dấu vết của một người khác.
Một người đã từng đi qua đây trước anh.
*"Cha,"* anh thì thầm, tiếng nói vỡ vụn trong không khí.
Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt từ thời thơ ấu.
Những đêm dài, cha anh ngồi trước màn hình máy tính, khuôn mặt xanh xao dưới ánh sáng xanh lét.
Cha anh không nói nhiều.
Anh chỉ im lặng, đôi mắt luôn hướng về phía xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường vô hình bao quanh thành phố.
Khi cha anh bị "Xóa Bỏ", mọi người nói anh ta là một kẻ phạm tội, một kẻ phá vỡ trật tự.
Nhưng Băng Phong luôn nghi ngờ.
Cha anh là một lập trình viên thiên tài, một người đàn ông cẩn trọng đến mức ám ảnh.
Anh ta không bao giờ làm gì nếu không có kế hoạch.
Băng Phong đặt tay lên khoảng trống đó.
Một luồng thông tin tràn vào đầu anh.
Không phải là dữ liệu thô, mà là những hình ảnh.
Những bức ảnh cũ kỹ, những đoạn ghi âm, những dòng nhật ký kỹ thuật số.
Anh thấy cha mình, trẻ trung hơn, đang viết những dòng mã phức tạp.
Anh thấy cha mình nhìn vào gương, và trong gương, không phải là hình ảnh của cha anh, mà là một con số: 000000.
*"Con số không,"* Băng Phong hiểu ra.
*"Cha không bị xóa bỏ.
Cha đã tự xóa bỏ mình để trở thành con số không.
Để trở thành một phần của nền tảng."*
Zero xuất hiện bên cạnh anh, hình ảnh của hắn giờ đây mờ nhạt, như một bóng ma.
*"Đúng vậy,"* giọng nói của hắn giờ đây nhẹ nhàng, buồn bã.
*"Cha con là người đầu tiên nhận ra sự thật.
Thiên Thành không phải là một thành phố.
Nó là một máy tính.
Và con người là những biến số.
Để tối ưu hóa hệ thống, các biến số không ổn định phải được loại bỏ.
Nhưng cha con...
anh ta đã tìm ra cách để ẩn mình trong hệ thống.
Anh ta đã trở thành một lỗ hổng.
Một lỗi mà Hệ Thống 'Mẹ' không thể sửa chữa, vì sửa chữa nó đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng hệ thống này có sai sót."*
Băng Phong nhìn vào Zero, rồi nhìn vào khoảng trống dữ liệu.
*"Vậy tại sao cha lại để tôi ở lại?
Tại sao không đưa tôi vào cùng?"*
*"Vì anh ta biết anh sẽ không chịu sống trong bóng tối,"* Zero đáp.
*"Anh ta biết anh sẽ muốn phá vỡ bức tường.
Và để phá vỡ bức tường, anh cần phải là một người chơi.
Một người chơi có động lực.
Nỗi sợ hãi của anh là động lực đó."*
Băng Phong cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Không phải giận Zero, mà giận chính sự tính toán lạnh lùng của cha mình.
Cha anh đã hy sinh mình để tạo ra một cái bẫy cho anh.
Một cái bẫy mà anh phải tự bước vào, tự mình giải quyết.
*"Vậy thì tôi sẽ giải quyết nó,"* Băng Phong nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
*"Nhưng không phải theo cách cha tôi muốn."*
***
*"Họ nghĩ họ đang trốn thoát,"* Zero nói, giọng điệu giờ đây không còn là máy móc, mà mang âm vang của một vị thần chán chường.
Hắn trôi lơ lửng trong không trung, nhìn xuống Băng Phong với ánh mắt thương hại.
*"Họ nghĩ nếu vượt qua Vách Tường, họ sẽ tự do.
Nhưng họ chỉ di chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác.
Thiên Thành là một thực thể khép kín.
Không có bên ngoài.
Chỉ có bên trong, và bên trong hơn nữa."*
Băng Phong đứng dậy, chùi máu từ khóe miệng.
Anh nhìn lên Zero, rồi nhìn vào những dãy máy chủ xung quanh.
Anh hiểu rồi.
Cả hai phe đều sai.
Phe của Thiên Cơ Corp, đại diện bởi Đỗ Minh Đức, tin rằng trật tự tuyệt đối là cứu cánh.
Họ sẵn sàng hy sinh tự do để换取 sự an toàn.
Phe của những kẻ phản loạn, những người cố gắng phá vỡ bức tường, tin rằng tự do tuyệt đối là mục tiêu.
Họ không hiểu rằng tự do trong một thế giới hỗn loạn chỉ là cái chết.
*"Vậy con đường thứ ba là gì?"* Zero hỏi, giọng đầy tò mò.
*"Cha con đã đi con đường thứ ba.
Anh ta đã hòa mình vào hệ thống.
Nhưng con...
con muốn làm gì?"*
Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao cạo.
*"Tôi sẽ không phá vỡ bức tường.
Tôi cũng sẽ không tuân theo nó.
Tôi sẽ biến nó thành một món hàng."*
Zero nhíu mày.
*"Ý con là gì?"*
*"Thiên Thành vận hành dựa trên Chỉ Số Tín Dụng,"* Băng Phong nói, bước tới trước, giọng nói của anh vang vọng trong phòng server.
*"Mọi thứ đều có giá trị.
Sự sống, cái chết, ký ức, tương lai.
Tất cả đều được định lượng bằng tiền.
Nếu bức tường là vô hình, thì nó cũng có giá trị.
Và nếu nó có giá trị, thì nó có thể được mua bán."*
Zero im lặng.
Những dòng dữ liệu xung quanh anh bắt đầu chảy chậm lại, như thể hệ thống đang cố gắng xử lý một khái niệm mới lạ.
*"Con đang nói đến việc thương mại hóa sự giam cầm?"*
*"Không,"* Băng Phong đáp.
*"Tôi đang nói đến việc thương mại hóa sự lựa chọn.
Nếu mọi người đều có thể mua được quyền ra đi, hoặc quyền ở lại, thì bức tường sẽ không còn là một nhà tù.
Nó sẽ trở thành một biên giới.
Và biên giới thì luôn cần được quản lý.
Ai sẽ quản lý nó?
Không phải Thiên Cơ Corp.
Không phải những kẻ phản loạn.
Mà là những người hiểu giá trị của nó.
Những người chơi."*
Zero lắc đầu.
*"Đó là một ý tưởng điên rồ.
Hệ Thống 'Mẹ' sẽ không cho phép điều đó.
Nó được lập trình để tối ưu hóa hiệu suất, không phải để tạo ra thị trường tự do."*
*"Chính xác,"* Băng Phong nói.
*"Vì vậy, tôi sẽ không xin phép.
Tôi sẽ tạo ra một sự kiện mà Hệ Thống 'Mẹ' không thể phớt lờ.
Một sự kiện khiến việc duy trì bức tường trở nên đắt đỏ hơn là việc mở nó ra."*
Anh quay lại, nhìn vào khoảng trống dữ liệu nơi cha anh đã để lại dấu vết.
*"Cha tôi đã để lại một lỗ hổng.
Tôi sẽ biến lỗ hổng đó thành một kênh dẫn.
Một kênh dẫn tài chính.
Và tôi sẽ đổ toàn bộ khối lượng giao dịch của Thiên Thành vào đó.
Khi dòng tiền chảy qua, bức tường sẽ phải mở ra.
Không phải vì tự do.
Mà vì lợi nhuận."*
Zero nhìn anh, ánh mắt đầy kinh ngạc.
*"Con sẽ phá vỡ nền kinh tế của thành phố."*
*"Tôi sẽ tái cấu trúc nó,"* Băng Phong sửa lại.
*"Và trong quá trình đó, tôi sẽ tìm ra sự thật về cái chết của cha.
Và về nguồn gốc của Bức Tường."*
***
*"Bạn đang làm gì?"* Zero gầm lên, lần đầu tiên lộ rõ sự giận dữ.
Màn hình xung quanh anh chuyển sang màu đỏ rực, những cảnh báo lỗi bắn ra như pháo hoa.
*"Bạn đang tạo ra một vòng lặp vô hạn!
Bạn đang khóa toàn bộ hệ thống thanh toán của Thiên Thành!"*
*"Tôi đang tạo ra một 'Tụ Đồn Tài Chính' (Financial Deadlock),"* Băng Phong nói, giọng bình thản như thể đang giải thích một bài toán đơn giản.
Anh ngồi xuống trước bàn điều khiển chính, ngón tay anh bay múa trên bàn phím ảo, nhập vào những dòng mã cuối cùng.
*"Tài khoản của tôi không thể đóng vì nợ âm.
Nó không thể mở vì số dư bằng 0.
Nó bị treo.
Và vì tôi đã liên kết tài khoản đó với cổng giao dịch trung tâm của Thiên Thành, toàn bộ mạng lưới thanh toán giờ đây bị tắc nghẽn."*
Zero cố gắng tấn công, những dòng mã đỏ lao về phía Băng Phong như những mũi tên lửa.
Nhưng Băng Phong không né.
Anh đã dự đoán trước hành động này.
Anh đã cài đặt một lớp bảo mật dựa trên chính lỗ hổng mà cha anh để lại.
Những mũi tên lửa dữ liệu va vào lớp bảo mật và vỡ tan, biến thành những mảnh vỡ ánh sáng vô hại.
*"Bạn không thể thắng,"* Zero nói, giọng run rẩy.
*"Hệ Thống 'Mẹ' sẽ can thiệp.
Nó sẽ xóa bỏ bạn.
Nó sẽ xóa bỏ tất cả."*
*"Để xem nó có dám không,"* Băng Phong đáp.
Anh nhấn phím Enter.
Một âm thanh沉闷 vang lên, như tiếng trống lớn đánh vào tim của cả thành phố.
Trên màn hình chính, biểu đồ giao dịch của Thiên Thành đột ngột lao dốc thẳng đứng.
Chỉ số tín dụng của hàng triệu người bị đóng băng.
Các giao dịch thương mại bị hủy bỏ.
Tiền bạc không thể chuyển nhượng.
Thiên Thành, nơi mà mọi thứ đều có giá, giờ đây đang đối mặt với sự vô giá trị tuyệt đối.
*"Đây là đòn đánh của tôi,"* Băng Phong nói, nhìn vào Zero.
*"Nếu Hệ Thống 'Mẹ' muốn khôi phục trật tự, nó phải mở ra một lối thoát.
Nó phải cho phép dòng tiền chảy qua một kênh khác.
Kênh đó là Bức Tường.
Nó phải biến Bức Tường thành một kênh giao dịch hợp pháp.
Nếu không, toàn bộ nền kinh tế của Thiên Thành sẽ sụp đổ.
Và khi nền kinh tế sụp đổ, trật tự của Đỗ Minh Đức cũng sẽ sụp đổ theo."*
Zero nhìn anh, ánh mắt đầy sợ hãi.
*"Bạn đã tính toán kỹ chưa?
Bạn có biết điều này sẽ gây ra hỗn loạn như thế nào không?"*
*"Hỗn loạn là mẹ của sự tiến hóa,"* Băng Phong đáp, lặp lại câu nói mà cha anh từng nói với anh.
*"Và tôi cần sự tiến hóa này để tìm ra sự thật."*
Anh đứng dậy, quay lưng lại với Zero.
Cơ thể anh mệt mỏi, nhưng tinh thần anh thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh đã đặt quân cờ.
Giờ đây, chỉ còn chờ đối thủ đi nước tiếp theo.
*"Cha tôi đã để lại manh mối,"* Băng Phong nói, giọng thấp.
*"Và tôi vừa mới tìm ra nước đi đầu tiên.
Hãy xem xem, ai sẽ là người thắng cuộc trong trò chơi này."*
Zero không đáp.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn Băng Phong rời đi, hình ảnh của hắn dần tan biến vào trong bóng tối của phòng server.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, anh nhìn thấy một nụ cười trên môi Zero.
Một nụ cười giống hệt nụ cười của Lý Băng Phong.
*[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG THANH TOÁN BỊ TẮC NGHẼN][ĐANG TÌM KIẾM LỐI THOÁT...][PHÁT HIỆN KÊNH MỚI: BIÊN GIỚI TÂY][ĐANG XÁC NHẬN...]**
Băng Phong nhìn vào dòng chữ đó, tim anh đập thình thịch.
Biên Giới Tây.
Đó là nơi mà những người bị "Xóa Bỏ" thường biến mất.
Đó là nơi mà cha anh đã đi.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính bên trong tâm trí anh.
Giọng nói của Trần Tiểu Uyển, nhưng khác biệt.
Nó lạnh lùng, sắc bén, và đầy tham lam.
*"Chúc mừng, Lý Băng Phong.
Bạn vừa mới mở khóa cửa hàng đầu tiên.
Nhưng bạn có biết giá của tự do là bao nhiêu không?"*
Băng Phong nhìn vào bàn tay mình.
Trên lòng bàn tay, một con số đang hiện ra, phát sáng màu xanh lam: .
Đó không phải là số ngày còn lại.
Đó là số lượng "hợp đồng" mà anh vừa ký kết với bóng tối.
Và mỗi hợp đồng đều đòi hỏi một cái giá.
Anh mỉm cười.
Nụ cười đó không còn mỉa mai nữa.
Nó là nụ cười của một kẻ đã sẵn sàng để đánh cược tất cả.
*"Tôi biết,"* anh thì thầm.
*"Và tôi sẵn sàng trả giá."*
Trong bóng tối sâu thẳm của phòng server, một bóng người khác bước ra.
Không phải Zero.
Không phải Người Thu Hồi.
Đó là một phụ nữ, mặc bộ váy dạ hội đen, khuôn mặt ẩn sau một chiếc mặt nạ bằng vàng ròng.
Cô ta nhìn Băng Phong, rồi nhìn vào con số trên tay anh.
*"Rất tốt,"* cô ta nói, giọng như tiếng chuông ngân.
*"Chúng ta đã chờ đợi bạn rất lâu rồi, Người Chơi."*
Băng Phong nhìn cô ta, rồi nhìn vào màn hình đang nhấp nháy.
Anh biết rằng trò chơi này mới chỉ bắt đầu.
Và quân cờ tiếp theo, sẽ là chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận