Chương 6
Lý Băng Phong tỉnh dậy với cảm giác như có một con dao nhỏ đang cưa từng thớ thịt trong hộp sọ.
Mùi ẩm mốc, hôi thối của cống rãnh và một mùi kim loại tanh tưởi — mùi máu cũ đã khô — quánh lại trong không khí, bám vào mũi họng anh.
Anh ngồi bật dậy, tay vô thức摸索 tìm kiếm thứ gì đó để tựa, nhưng chỉ chạm vào bức tường gạch nứt nẻ, lạnh lẽo và trơn trượt.
Đây không phải là giường mềm mại của khách sạn năm sao nơi anh vừa "chết" trong giấc mơ ảo giác.
Đây là căn hộ tồi tàn ở Khu D, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi lọt xuống, và những người cư trú ở đây đều mang trên mình nhãn mác "Tín Dụng Âm".
Trước mắt anh, dòng chữ đỏ chói lóa không phải từ giao diện Hệ Thống quen thuộc, mà là một đồng hồ đếm ngược thực tại, in hằn vào võng mạc như một vết thương hở.
Sáu mươi phút.
Chỉ còn sáu mươi phút trước khi cái chết đến.
Không phải cái chết ảo của trò chơi, mà là cái chết thực sự, vĩnh viễn.
Băng Phong hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xộc vào phổi, làm dịu bớt cơn đau đầu nhưng lại khiến nỗi sợ hãi trong tim bùng lên dữ dội hơn.
Anh nhớ lại cảnh Zero — phiên bản dữ liệu của chính mình — đang tan rã trong dòng chảy mã hóa.
Đó không phải là sự giải thoát.
Đó là sự xóa bỏ tồn tại.
Và giờ, anh đang ở trong thế giới thực, nhưng ranh giới giữa ảo và thực đang bị xói mòn.
Anh đứng dậy, chân run rẩy nhưng nhanh chóng lấy lại sự cân bằng.
Bàn tay anh摸索 vào túi áo khoác, chạm vào chiếc USB nhỏ bé, nóng hổi như một cục than hồng.
Đó là di sản của cha anh, cũng là lời nguyền cuối cùng.
"Không phải là số phận," anh thì thầm, giọng khàn đặc.
"Là một lựa chọn."
Anh nhìn quanh căn phòng.
Bụi bặm phủ dày lên mọi bề mặt.
Một chiếc gương vỡ nằm góc phòng, phản chiếu lại hình ảnh anh — gầy gò, hốc hác, đôi mắt sáng quắc nhưng ẩn chứa sự trống rỗng đáng sợ.
Anh không nhìn vào gương.
Anh không cần thấy mình để biết mình là ai.
Anh biết mình là một con nợ của số phận, và giờ đây, lãi suất đã lên đến mức không thể chịu đựng.
Đồng hồ đếm ngược giảm xuống .
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang bên ngoài.
Không phải tiếng bước chân của con người.
Đó là tiếng kim loại va vào bê tông, đều đặn, cơ học, và đầy đe dọa.
Người Thu Hồi.
Những cỗ máy dọn dẹp của Thiên Thành, những kẻ chuyên tiêu diệt những biến số không kiểm soát được.
Băng Phong mỉm cười.
Nụ cười mỉa mai, lạnh lùng.
Họ nghĩ anh sẽ hoảng loạn?
Họ nghĩ anh sẽ chạy trốn?
Anh bước về phía cửa sổ, nơi lớp kính mờ đục che khuất thế giới bên ngoài.
Anh đặt tay lên kính, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ những bước chân đang tiến lại gần.
"Hãy đến gần hơn," anh nói với bóng tối.
"Ta muốn thấy rõ bộ mặt của cái chết."
Băng Phong không mở cửa chính.
Anh biết quy tắc của Khu D: ai mở cửa, kẻ đó chết.
Thay vào đó, anh leo qua lỗ hổng trên tường sau nhà, nơi ống cống thoát nước rỉ nước đen kịt, mùi thối rữa bốc lên nồng nặc.
Đây là con đường của những kẻ vô gia cư, những "bóng ma" xã hội, những người có tín dụng âm, sống ngoài vòng ánh mắt của hệ thống giám sát.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi tuyệt vọng.
Anh lết qua một bãi rác điện tử khổng lồ, nơi hàng ngàn chiếc điện thoại cũ, máy tính bảng hỏng, và các thiết bị định vị bị vứt bỏ nằm chồng chất lên nhau như một đống xác chết công nghệ.
Mỗi chiếc điện thoại đều từng là cửa sổ ra thế giới, giờ đây chúng chỉ là mảnh vụn của ký ức bị xóa bỏ.
Băng Phong dừng lại, cúi xuống nhặt một chiếc điện thoại màn hình vỡ nát.
Màn hình vẫn còn sáng lờ mờ, hiển thị dòng chữ: *Tín Dụng: -500.
Trạng thái: Đang chờ Xóa Bỏ.*
Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.
Năm trăm điểm âm.
Con số nhỏ bé so với những con số khổng lồ mà Thiên Cơ Corp quản lý, nhưng nó đủ để kết án một con người.
"Giá trị của một con người," anh tự nhủ, ném chiếc điện thoại xuống đống rác.
"Chỉ bằng một con số."
Anh tiếp tục di chuyển, bước đi thận trọng trên những tấm kim loại gỉ sét.
Tiếng bước chân của Người Thu Hồi vang lên gần hơn, như tiếng sấm từ xa.
Chúng đang quét khu vực, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu sống nào không được đăng ký trong hệ thống.
Băng Phong nhớ lại những gì Trần Tiểu Uyển đã nói: *"Hệ thống không phải là kẻ thù.
Nó là một cỗ máy.
Và cỗ máy thì có thể bị hack."*
Nhưng hack hệ thống không phải là phá vỡ nó.
Đó là tìm ra lỗ hổng trong logic của nó.
Thiên Thành vận hành dựa trên trật tự tuyệt đối.
Bất kỳ sự hỗn loạn nào đều bị xem là lỗi cần sửa chữa.
Vậy thì, cách tốt nhất để sống sót không phải là tuân thủ, cũng không phải là phá hủy, mà là tạo ra một sự hỗn loạn có kiểm soát.
Một con đường thứ ba.
Anh dừng lại trước một hầm chứa cũ, nơi những đường dây điện cao thế chạy ngang qua, tạo ra một mạng lưới phức tạp như một mê cung.
Ánh sáng xanh lam từ các tia điện hồ quang chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó.
Đây là nơi anh sẽ đặt cái bẫy.
Băng Phong lấy chiếc USB ra, cắm vào cổng kết nối khẩn cấp trên một trong những cột điện.
Màn hình nhỏ trên USB nhấp nháy, hiển thị dòng chữ: *Đang tải mã nguồn...
20%...*
Anh nhìn về phía lối vào hầm chứa.
Người Thu Hồi đã xuất hiện.
Ba cỗ máy hình người, với đôi mắt đỏ rực như máu, đang tiến lại gần với tốc độ kinh hoàng.
Chúng không nói gì.
Chúng chỉ hành động.
Băng Phong thở dài.
"Hãy xem ai sẽ là người săn ai."
Băng Phong lao vào bóng tối của hầm chứa.
Người Thu Hồi bước đi chậm rãi, không hề vội vã, như thể chúng biết mồi không thể thoát.
Bước chân của chúng không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi bước đều làm rung chuyển sàn nhà gỉ sét, khiến những mảnh kim loại nhỏ rơi xuống vực thẳm bên dưới.
Băng Phong chạy vào sâu hơn, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh không sợ hãi.
Anh tập trung.
Anh quan sát từng chi tiết: vị trí của các cột điện, hướng gió, ánh sáng yếu ớt từ các khe hở trên trần nhà.
Anh quay lại, ném chip dữ liệu lên cao, ngay giữa hai cột điện cao thế đang phát ra tia lửa xanh.
Chip dữ liệu va vào dây điện, tạo ra một tia chớp sáng chói.
Người Thu Hồi dừng lại.
Đôi mắt đỏ của chúng nhấp nháy, xử lý thông tin.
Chúng bị phân tâm.
Băng Phong lợi dụng khoảnh khắc đó, chạy về phía một cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng thượng của hầm chứa.
Anh leo lên nhanh chóng, tay bám chặt vào các thanh sắt lạnh lẽo.
Khi anh bước ra ngoài, ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu xuống, làm anh chói mắt.
Anh đứng trên mái nhà, nhìn xuống khu phố bên dưới.
Dòng người hỗn loạn, xe cộ ùn tắc, và những biển quảng cáo khổng lồ của Thiên Cơ Corp vẫn sáng rực rỡ, như một sự chế giễu đối với sự tuyệt vọng của con người.
Đồng hồ đếm ngược trên mắt anh giảm xuống .
Ba mươi phút.
Băng Phong nhìn về phía Bức Tường Vô Hình ở xa xa.
Nó không hiện hữu, nhưng anh có thể cảm thấy sự hiện diện của nó, như một bức tường chắn vô hình, ngăn cách thế giới này với thế giới bên kia.
"Ba trăm sáu mươi lăm ngày," anh thì thầm.
"Hay chỉ là ba mươi phút?"
Anh không biết câu trả lời.
Nhưng anh biết một điều: anh sẽ không để mình bị xóa bỏ.
Anh sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả giá bằng mạng sống.
Đếm ngược trên mắt Băng Phong còn lại .
Bỗng nhiên, toàn bộ hệ thống ánh sáng của thành phố Thiên Thành tắt ngúm.
Chỉ còn lại ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống những tòa nhà câm lặng.
Bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, dày đặc và ngột ngạt.
Tiếng ồn của thành phố biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi điều gì đó xảy ra.
Trong bóng tối tuyệt đối, Hệ Thống của Băng Phong phát ra một âm thanh khác lạ.
Không phải tiếng báo động, mà là một giọng nói, trầm ấm và quen thuộc.
*"Con trai của tôi..."*
Băng Phong cứng đờ.
Giọng nói đó.
Nó giống hệt giọng nói của cha anh.
Nhưng cha anh đã chết.
Đã bị "Xóa Bỏ" mười năm trước.
*"Chúng ta cần nói chuyện,"* giọng nói tiếp tục, vang vọng trong đầu anh, như thể nó đang nói trực tiếp vào tâm trí.
*"Hệ thống này không phải là nhà tù.
Nó là một lá chắn.
Và con đang phá vỡ nó."*
Băng Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Hay đây chỉ là ảo giác?"
*"Sự thật không quan trọng,"* giọng nói đáp.
*"Điều quan trọng là con phải chọn.
Chọn bên nào?
Bên của trật tự, hay bên của hỗn loạn?
Hay con sẽ chọn con đường thứ ba, con đường mà cha đã đi trước con?"*
Băng Phong mở mắt ra.
Trong bóng tối, anh thấy một hình bóng đứng cách anh vài mét.
Đó không phải là Người Thu Hồi.
Đó là một người đàn ông, mặc bộ vest đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, nhưng anh có thể cảm thấy ánh mắt của người đó đang nhìn chằm chằm vào anh.
"Zero," Băng Phong nói, giọng lạnh lùng.
"Hay là cha?"
Hình bóng không đáp.
Nó chỉ mỉm cười.
Một nụ cười giống hệt nụ cười của Lý Băng Phong.
Băng Phong không lao về phía Vách Tường.
Anh lao về phía Zero.
Zero giật mình, lùi lại một bước.
*"Bạn điên à?
Bạn sẽ không thể chạm vào tôi.
Tôi là mã nguồn gốc."*
*"Mã nguồn cũng có thể bị lỗi,"* Băng Phong đáp, tay nắm chặt chiếc USB.
*"Và lỗi thì có thể được sửa chữa.
Hoặc bị xóa bỏ."*
Zero cười.
*"Bạn nghĩ bạn là ai?
Một anh hùng?
Một kẻ phản loạn?
Bạn chỉ là một con số, Lý Băng Phong.
Một con số sắp bị xóa sổ."*
Băng Phong dừng lại, cách Zero chỉ vài bước chân.
Đồng hồ đếm ngược còn lại .
*"Không,"* Băng Phong nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
*"Tôi là người chơi.
Và tôi vừa mới tìm ra quy tắc mới."*
Anh ném chiếc USB về phía Zero.
Zero cố gắng bắt lấy nó, nhưng chiếc USB không chạm vào tay anh ta.
Nó bay thẳng vào không trung, nổ tung thành một đám mây dữ liệu sáng chói.
Và trong khoảnh khắc đó, đồng hồ đếm ngược dừng lại.
Thế giới không kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận