Chương 5
Mồ hôi lạnh dính chặt áo sơ mi rách nát vào lưng, tạo nên một cảm giác ẩm ướt, khó chịu như da của một con giun đang bò.
Trước mắt anh, giao diện HUD màu đỏ máu vẫn trôi lơ lửng, nhưng dòng chữ *“CẢNH BÁO”* đã biến mất, thay vào đó là một màn hình đen kịt với con số đếm ngược… .
Không phải là sự kết thúc.
Không phải là cái chết.
Con số đó đứng yên.
Tựa như một lời thách thức im lặng.
Lý Băng Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không khí trong khu vực này mang mùi hôi thối của rác thải công nghiệp và sự sợ hãi tan chảy.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào con số.
Hệ Thống 'Mẹ' không xóa bỏ anh.
Nó đang… chờ đợi.
Hoặc có lẽ, nó đang quan sát.
Anh đưa tay lên chạm vào thái dương, nơi những mạch máu đập mạnh như tiếng trống chiến.
Nỗi sợ hãi tột độ về cái chết, thứ đã ám ảnh anh từ nhỏ, giờ đây lại trở thành nhiên liệu cho sự tỉnh táo lạnh lùng.
“Nếu đây là trò đùa,” anh thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong khoảng không tĩnh mịch, “thì trò đùa này đắt giá lắm.”
Anh quay người, bước ra khỏi góc khuất.
Ánh sáng neon từ những bảng quảng cáo phía xa chiếu xuống, cắt ngang qua vũng nước đọng.
Phản chiếu trong vũng nước là hình ảnh một Lý Băng Phong gầy gò, đôi mắt thâm quầng nhưng sắc lẹm như dao cạo.
Anh không nhìn thấy sự yếu đuối ở đó.
Anh chỉ thấy một cỗ máy đang khởi động lại sau khi bị ngắt nguồn đột ngột.
Hệ Thống phát ra một tiếng bíp nhẹ, không phải từ tai nghe, mà trực tiếp trong não.
*“Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Tìm hiểu nguồn gốc của sự im lặng.
Phần thưởng: Bí ẩn.”*
Lý Băng Phong cười nhạo.
Một nụ cười mỉa mai, méo xệch.
Các ông thích nói vòng vo quá.
Tôi chỉ cần biết ai đang nắm dây kéo.”
Anh bước nhanh vào bóng tối.
Mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những vùng ánh sáng chết, nơi những cảm biến hồng ngoại của Thiên Cơ Corp có thể quét qua.
Anh không tin vào may mắn.
May mắn là thứ hàng hóa rẻ tiền nhất trong Thiên Thành, và anh không mua nó.
***
Băng Phong di chuyển như một bóng ma qua các con hẻm tối om.
Anh biết địa điểm này: Bức Tường Vô Hình không phải là một rào cản vật lý, mà là một trường lực năng lượng.
Người ta nói rằng nếu bạn đứng đủ gần, bạn có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những linh hồn bị xóa ký ức.
Những kẻ đã cố gắng vượt qua và bị đẩy lùi, mang theo những mảnh vỡ ký ức tan nát.
Anh dừng lại trước một bức tường bê tông cũ kỹ, nơi sơn bong tróc lộ ra những lớp xi măng xám xịt bên dưới.
Không có cửa.
Không có khe hở.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Lý Băng Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một luồng điện yếu ớt chạy qua lòng bàn tay anh, khiến các ngón tay tê dại.
Nhưng không phải là đau đớn.
Đó là cảm giác… nhận biết.
Trong đầu anh, những hình ảnh lộn xộn hiện lên.
Một bàn tay lớn,粗糙 (thô ráp), đặt lên vai anh.
Tiếng cười trầm ấm của một người đàn ông.
*“Phong à, đừng bao giờ tin vào những gì mắt thấy.
Hãy tin vào những gì trái tim cảm nhận khi nó sợ hãi.”*
Cha anh.
Lý Băng Phong rụt tay lại, thở hổn hển.
Hình ảnh đó không thuộc về ký ức của anh.
Nó quá mơ hồ, quá xa xôi.
Nhưng cảm giác thì rõ ràng đến rợn người.
Hệ Thống ‘Mẹ’ không chỉ kiểm soát hiện tại.
Nó đang đào bới quá khứ, dùng chính ký ức bị chôn vùi của anh để thao túng.
“Clever,” anh lầm bầm, mắt liếc nhìn xung quanh.
“Nhưng tôi không phải là một cuốn sách mở.”
Anh lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ, chiếu vào những vết nứt trên tường.
Dưới ánh sáng xanh lạnh, anh nhận ra một mẫu hình.
Những vết nứt không ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một mã nhị phân thô sơ, được khắc vào bê tông bởi những ngón tay run rẩy của những kẻ thất bại trước đây.
*01001000 01000101 01001100 01010000*
HELP.
Lý Băng Phong nhíu mày.
Đây không phải là tiếng kêu cứu của một nạn nhân ngẫu nhiên.
Đây là một dấu hiệu.
Một dấu hiệu được để lại bởi ai đó có kiến thức về mã hóa, và đủ can đảm để chạm vào Bức Tường.
Anh lấy điện thoại ra, chụp lại hình ảnh những vết nứt.
Hệ Thống lập tức cảnh báo: *“Phát hiện dữ liệu bất thường.
Xóa bỏ ngay lập tức để tránh hình phạt tín dụng.”*
Lý Băng Phong mỉm cười.
Nụ cười của một kẻ đã chấp nhận rủi ro.
Anh không xóa ảnh.
Thay vào đó, anh mở ứng dụng tin nhắn mã hóa, gửi ảnh đó đến một địa chỉ email ngẫu nhiên mà anh đã tạo ra từ một máy tính công cộng cách đây hai ngày.
“Nếu các ông muốn chơi,” anh nói với không khí xung quanh, “thì hãy chơi theo luật của tôi.”
***
Đột nhiên, ánh sáng tím tắt ngấm.
Bản đồ trên HUD biến mất.
*“CẢNH BÁO: Truy cập trái phép.
Nguồn gốc: Người Dùng Đặc Biệt [Zero].”*
Băng Phong ngẩng đầu lên.
Từ bóng tối, một bóng người bước ra.
Không phải cảnh sát.
Không phải người dân thường.
Đó là một phụ nữ mặc áo khoác da màu đen, đeo kính râm dù đang ở giữa đêm tối.
Khuôn mặt cô ta bị che khuất bởi lớp tóc dài màu bạch kim, nhưng ánh mắt sau chiếc kính thì sắc bén như một con rắn.
Trần Tiểu Uyển.
Cô ta không chào hỏi.
Không có lời nói xã giao.
Cô ta chỉ đứng đó, hai tay túi áo, nhìn Lý Băng Phong với vẻ tò mò lẫn khinh thường.
“Anh làm ồn quá, Lý Băng Phong,” giọng nói của cô ta lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Hệ Thống đang quét toàn bộ khu vực này vì anh.
Anh nghĩ mình là đặc biệt sao?”
Lý Băng Phong không di chuyển.
Anh giữ khoảng cách an toàn, mắt không rời khỏi tay cô ta.
“Tôi không nghĩ mình đặc biệt.
Tôi chỉ nghĩ mình còn sống.
Còn cô thì sao?
Cô đang tìm gì ở đây, Trần Tiểu Uyển?
Một giao dịch mới?
Hay một kẻ hy sinh?”
Trần Tiểu Uyển cười nhạo.
Một tiếng cười ngắn, khô khan.
“Tôi đang tìm một cách để trả lại ký ức cho em gái tôi.
Và anh, với khả năng quan sát ám ảnh của mình, có thể là chìa khóa.
Hoặc là vật cản.”
Cô ta bước lại gần hơn.
Lý Băng Phong cảm thấy áp lực từ trường lực của Bức Tường tăng lên, như thể nó đang phản ứng trước sự hiện diện của hai người họ.
“Hệ Thống ‘Mẹ’ không chỉ là một công cụ kiểm soát,” Trần Tiểu Uyển nói, giọng nói thấp xuống, mang theo một sự nghiêm túc đáng sợ.
“Nó là một cỗ máy tiêu hóa.
Nó ăn ký ức, ăn cảm xúc, và thải ra sự tuân thủ.
Em gái tôi… cô ấy biết bí mật về cách nó hoạt động.
Và vì vậy, nó đã ‘Xóa Bỏ’ cô ấy.”
Lý Băng Phong nhíu mày.
“Và cô nghĩ tôi có thể giúp cô?”
“Tôi không hỏi ý kiến,” cô ta đáp, ném một chiếc USB nhỏ về phía anh.
“Tôi đưa ra một lựa chọn.
Cắm nó vào.
Hoặc tiếp tục chết trong sự vô tri.”
Lý Băng Phong bắt chiếc USB.
Nó lạnh và nặng, mang theo một mùi kim loại kỳ lạ.
Anh nhìn vào chiếc USB, rồi nhìn vào Trần Tiểu Uyển.
“Tại sao lại là tôi?
Có hàng triệu người khác.”
“Vì anh là người duy nhất nhìn thấy vết nứt,” cô ta nói.
“Và vì anh không tin vào bất cứ điều gì, kể cả chính mình.
Đó là đặc điểm của một kẻ có thể phá vỡ hệ thống.”
***
Người phụ nữ, tự xưng là “Zero” trong thế giới ngầm, không tấn công.
Cô ta chỉ rút ra một chiếc USB nhỏ, màu đen bóng, và ném về phía Băng Phong.
“Đây là một cổng kết nối trực tiếp đến mạng lưới giao dịch ngầm của Thiên Thành,” cô ta nói.
“Nếu bạn cắm nó vào điện thoại của mình, bạn sẽ có quyền truy cập cấp độ quản trị viên vào các giao dịch tài chính bị ẩn.
Nhưng có một điều kiện.”
Lý Băng Phong cầm chiếc USB, xoay nó trên ngón tay.
Ánh sáng neon phản chiếu trên bề mặt kim loại, tạo ra những vệt sáng chói lòa.
“Điều kiện gì?”
“Bạn phải từ bỏ sự kiểm soát của Hệ Thống ‘Mẹ’ đối với tín dụng cá nhân của mình,” Trần Tiểu Uyển nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong sự im lặng.
“Bạn sẽ trở thành một ‘Người Vô Hình’.
Không có bảo hiểm.
Không có hỗ trợ y tế.
Không có an ninh.
Bạn sẽ tồn tại chỉ dựa trên khả năng sinh tồn của mình.
Và nếu bạn chết, không ai sẽ tìm thấy thi thể bạn.”
Lý Băng Phong cười.
Một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ nhưng cũng chứa đựng một sự kích thích điên cuồng.
“Từ bỏ sự bảo vệ để đổi lấy tự do?
Đó là một giao dịch công bằng.”
“Không,” Trần Tiểu Uyển lắc đầu.
“Đó là một cái bẫy.
Hệ Thống ‘Mẹ’ sẽ săn đuổi bạn.
Đỗ Minh Đức sẽ xem bạn là mối đe dọa.
Và những kẻ khác… những kẻ như tôi… sẽ sử dụng bạn.”
“Tôi biết,” Lý Băng Phong đáp, đưa chiếc USB vào cổng sạc của điện thoại.
“Nhưng tôi không có lựa chọn khác.
Nếu tôi ở lại trong hệ thống, tôi sẽ chết sau 365 ngày.
Nếu tôi bước ra, tôi có thể chết ngay bây giờ.
Nhưng ít nhất, tôi sẽ chết như một con người, chứ không phải là một con số.”
Điện thoại của anh rung lên.
Một dòng chữ hiện lên: *“Kết nối thành công.
Chào mừng đến với Thế Giới Bóng Tối.”*
Lý Băng Phong nhìn vào màn hình.
Hàng ngàn giao dịch đang diễn ra.
Tiền tệ được chuyển đổi, tài sản được mua bán, và những con người… được định giá.
Anh thấy tên mình.
Nhưng không phải là Lý Băng Phong, công dân Thiên Thành.
Mà là “Người Chơi Zero”.
“Bây giờ,” Trần Tiểu Uyển nói, bước lùi lại vào bóng tối, “chúng ta mới bắt đầu.”
*“TÍN DỤNG CỦA BẠN = GIÁ TRỊ CUỘC ĐỜI BẠN?
SAI RỒI.”**
Hội đồng hoảng loạn.
Lực lượng “Dọn Dẹp” được huy động toàn bộ, nhưng họ không biết kẻ thù ở đâu.
Kẻ thù không phải là một tổ chức.
Kẻ thù là một ý tưởng.
Và ý tưởng đó đang lan truyền nhanh hơn bất kỳ virus nào.
Lý Băng Phong đứng trên mái nhà của một tòa nhà cũ, nhìn xuống dòng người hỗn loạn dưới phố.
Anh cảm thấy một sự giải tỏa kỳ lạ.
Không phải hạnh phúc.
Mà là sự thanh thản của một kẻ đã chấp nhận số phận.
Trong túi áo, chiếc USB vẫn nóng hổi.
Và trong đầu anh, một thông điệp mới hiện lên từ Hệ Thống ‘Mẹ’, nhưng lần này, giọng nói không còn lạnh lùng.
Nó mang theo một sự sợ hãi.
*“Con trai của tôi… chúng ta cần nói chuyện.”*
Lý Băng Phong mỉm cười.
Nụ cười của một kẻ đã tìm thấy con đường thứ ba.
Con đường của sự hủy diệt và tái sinh.
“Ba trăm sáu mươi lăm ngày,” anh thì thầm, nhìn về phía Bức Tường Vô Hình.
“Hãy xem ai sẽ là người sống sót.”
Và trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống, một tiếng cười vang lên.
Lần này, nó không phải là tiếng cười của ‘Mẹ’.
Mà là tiếng cười của chính Lý Băng Phong, vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền, hoặc một lời hứa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận