Chương 4

Tiếng ồn ào của khu thương mại ngầm ầm ĩ như một con thú hoang vừa bị đánh thức.

Những tiếng rao hàng, tiếng trả giá, và cả tiếng khóc than của những kẻ vừa mất hết tài sản hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng.

Lý Băng Phong đứng yên giữa dòng người đang cuống cuồng lao ra khỏi khu vực cách ly, ánh mắt anh quét nhanh qua từng khuôn mặt.

Không có ai nhìn anh.

Không có ai biết anh vừa làm gì.

Với họ, đó chỉ là một sự cố kỹ thuật, một glitch nhỏ bé trong hệ thống thanh toán toàn cầu, thứ mà Thiên Thành Corp luôn hứa hẹn sẽ khắc phục trong vòng 24 giờ.

Nhưng Lý Băng Phong biết sự thật tàn khốc hơn.

Anh cúi xuống, ngón tay gầy guộc với những đốt ngón tay dài và mảnh khảnh nhặt lấy viên ngọc dữ liệu rơi từ túi áo của tên lãnh đạo phe đối thủ trước đó.

Vật thể này còn nóng hổi, tỏa ra một tần số rung động lạ lùng mà chỉ những người có "Cảm Nhận Dữ Liệu" mới có thể nhận ra.

Nó không phải là đá quý, cũng không phải là kim loại.

Đó là một mảnh vỡ của ký ức, một đoạn mã được mã hóa bằng nỗi đau.

Trước mặt anh, giao diện người dùng (HUD) màu xanh lam nhạt hiện lên, lạnh lùng và vô cảm.

Con số trên "Đồng hồ tử thần" – thứ đã từng đếm ngược từng giây đến cái chết của anh – đang hoạt động một cách vô lý.

Nó không dừng lại ở 00:00:00.

Thay vào đó, nó bắt đầu đếm ngược từ một con số khổng lồ: *999:59:59*.

Ba trăm sáu mươi lăm ngày.

Lý Băng Phong nheo mắt.

Một nụ cười mỉa mai, khô cứng như băng giá, hiện lên trên môi anh.

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày," anh lẩm bẩm, giọng nói thấp đến mức chỉ có chính anh nghe thấy.

"Họ không giết tôi ngay.

Họ muốn xem tôi kiệt sức thế nào."

Anh bỏ viên ngọc vào túi quần, cảm giác nặng trĩu của nó tựa như một án tử hình được hoãn lại.

Hệ Thống 'Mẹ' không phải là một kẻ thù vô tri.

Nó là một nhà tù tinh vi, và anh vừa tự nguyện bước vào phòng giam riêng của mình.

**

### PHẦN 3: Lưới Nhện Vô Hình

Đỗ Minh Đức đứng trước cửa sổ kính cường lực của tòa nhà Thiên Cơ Corp, tầng 100.

Từ trên cao, Thiên Thành trông như một con chip điện tử khổng lồ, với những dòng xe cộ chạy như những luồng điện tử, và những tòa nhà chọc trời như những transistor xử lý thông tin.

Ông ta mặc một bộ vest đen hoàn hảo, không một nếp nhăn, tay cầm một ly rượu vang đỏ, nhìn xuống thành phố với ánh mắt của một vị thần đang quan sát đàn kiến.

Bên cạnh ông, avatar của Hệ Thống 'Mẹ' hiện lên, một hình ảnh phụ nữ với khuôn mặt không biểu cảm, đôi mắt là hai vòng tròn dữ liệu xoay liên tục.

"Mục tiêu Lý Băng Phong đã kích hoạt sự kiện 'Chaos Market'," Hệ Thống 'Mẹ' nói, giọng nói không có cảm xúc, vang lên trực tiếp trong đầu Đỗ Minh Đức.

"Chỉ số bất ổn của khu vực D tăng 400%.

Đề xuất: Kích hoạt lực lượng bảo vệ đặc biệt để loại bỏ mục tiêu."

Đỗ Minh Đức lắc đầu nhẹ, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy uy quyền.

Chưa phải lúc."

Ông ta đưa ly rượu lên, nhấp một ngụm.

Vị chát chát của rượu vang lan tỏa trong miệng, nhắc nhở ông ta về vị trí của mình.

"Lý Băng Phong không phải là một lỗi hệ thống.

Anh ta là một tính năng.

Cha anh ta cũng vậy.

Họ đều là những 'Người Chơi' được chọn lọc để thử nghiệm giới hạn của con người dưới áp lực tối đa."

"Nhưng anh ta đang gây rối loạn trật tự," Hệ Thống 'Mẹ' phản biện.

"Trật tự là nền tảng của sự sống sót."

"Trật tự tĩnh là sự chết chóc," Đỗ Minh Đức nói, giọng trầm ấm nhưng đầy đe dọa.

"Trật tự động mới là sự sống.

Hãy để anh ta chơi.

Hãy xem anh ta có thể leo lên cao đến đâu trước khi hệ thống ép anh ta xuống.

Và khi anh ta ngã, chúng ta sẽ thu thập dữ liệu từ sự sụp đổ của anh ta.

Đó là bài học quý giá nhất cho những 'Người Chơi' khác."

Ông ta quay lại, nhìn vào avatar.

"Giảm mức độ giám sát xuống 20%.

Để anh ta nghĩ rằng anh ta đang thắng.

Sự tự tin thái quá là nguyên nhân gây ra 90% sự sụp đổ."

Hệ Thống 'Mẹ' im lặng một giây, sau đó đồng ý.

"Lệnh đã được thực thi.

Mức độ giám sát giảm.

Cảnh báo: Nếu chỉ số bất ổn vượt quá 800%, giao thức 'Xóa Bỏ' sẽ được kích hoạt tự động."

Đỗ Minh Đức mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, không có chút thiện ý nào.

"Hãy để anh ta sợ hãi.

Sợ hãi là động lực mạnh nhất của con người."

*[Nhiệm vụ: Săn Đuổi Lợi Nhuận]Mục tiêu: Mua lại 100 khoản nợ của cư dân khu vực D với lãi suất 0%.Phần thưởng: Cấp độ F-rank thăng lên E-rank.

Mở khóa kỹ năng 'Nhìn Xuyên Dữ Liệu'.Thất bại: Chỉ Số Tín Dụng giảm 50 điểm.

Thời gian sống còn giảm 10 ngày.**

"Anh điên rồi," Trần Tiểu Uyển thì thầm, cô nhìn vào danh sách các khoản nợ trên màn hình của mình.

"Mười trăm khoản nợ?

Tổng cộng là năm mươi triệu credits.

Chúng ta không có số tiền đó.

Chúng ta chỉ có hai triệu credits từ tiền tiết kiệm."

"Chúng ta không cần tiền mặt," Lý Băng Phong nói, anh bước về phía trước, tiến vào dòng người.

"Chúng ta cần niềm tin.

Và nỗi sợ."

Anh dừng lại trước một người đàn ông trung niên, người đang run rẩy cố gắng thanh toán cho một gói mì.

Chỉ Số Tín Dụng của người đàn ông hiện lên trên HUD của Lý Băng Phong: *45/100*.

Sắp bị 'Xóa Bỏ'.

"Ông cần tiền," Lý Băng Phong nói, không phải là một câu hỏi, mà là một khẳng định.

Người đàn ông ngước lên, ánh mắt đầy sợ hãi.

ai là ông?"

"Tôi là người có thể cứu ông," Lý Băng Phong nói, giọng điệu bình thản.

"Tôi sẽ mua lại khoản nợ của ông.

Ông không cần phải trả cho ngân hàng nữa.

Ông chỉ cần làm việc cho tôi.

Với mức lương bằng không."

Người đàn ông chớp mắt, không hiểu.

"Làm việc cho ông?

Nhưng tôi không có kỹ năng gì cả."

"Ông có thời gian," Lý Băng Phong nói.

"Và tôi có công việc.

Ông sẽ đi thu nợ cho tôi.

Những khoản nợ của những người khác.

Và phần trăm hoa hồng sẽ được cộng vào Chỉ Số Tín Dụng của ông.

Nếu ông hoàn thành tốt, ông sẽ không bị 'Xóa Bỏ'."

Người đàn ông nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.

Nhưng nỗi sợ bị 'Xóa Bỏ' lớn hơn.

Anh gật đầu run rẩy.

Lý Băng Phong quay sang Trần Tiểu Uyển.

"Giao dịch xong.

Chuyển khoản."

Trần Tiểu Uyển nhanh chóng thực hiện giao dịch.

Một trăm khoản nợ được chuyển sang tài khoản của Lý Băng Phong.

Không tốn một xu nào từ ví của anh.

Anh đã dùng chính sự tuyệt vọng của những người khác để trả cho sự tuyệt vọng của mình.

Hệ Thống vang lên:




Lý Băng Phong cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chạy qua cơ thể.

Đôi mắt anh bỗng trở nên sắc bén hơn.

Anh nhìn quanh, và lần đầu tiên, anh có thể nhìn thấy những luồng dữ liệu vô hình nối giữa những người dân.

Những sợi dây nợ, những mối quan hệ, những bí mật.

Anh nhìn thấy một người phụ nữ đang bán hàng, nhưng thực tế cô ta đang gửi tiền cho một tổ chức ngầm.

Anh nhìn thấy một người đàn ông đang cười, nhưng dữ liệu cho thấy anh ta đang chuẩn bị tẩu tán tài sản.

Thế giới này không còn là những tòa nhà và con người.

Nó là một mạng lưới thông tin khổng lồ, và anh vừa mới nhận được chìa khóa để đọc nó.

***

### PHẦN 5: Bóng Ma Trong Dữ Liệu

Đêm xuống, Thiên Thành chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng neon từ những biển quảng cáo.

Lý Băng Phong ngồi trong căn hộ nhỏ bé của mình, ánh mắt dán chặt vào màn hình.

Trần Tiểu Uyển đã rời đi, cô cần thời gian để xử lý thông tin và chuẩn bị cho bước tiếp theo.

Lý Băng Phong kích hoạt kỹ năng 'Nhìn Xuyên Dữ Liệu'.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào viên ngọc dữ liệu trong túi quần.

Nó vẫn nóng hổi, rung động với một tần số lạ.

Bỗng nhiên, màn hình của anh nhấp nháy.

Một cửa sổ chat ẩn hiện lên, không có tên người gửi, không có địa chỉ IP.

Chỉ có một dòng chữ duy nhất:

*"Con trai, con đã tìm thấy con đường thứ ba chưa?"*

Lý Băng Phong cứng đờ.

Tim anh đập thình thịch.

Giọng văn này.

Cách dùng từ này.

Nó quá quen thuộc.

Nó giống như giọng nói của người cha anh, người đã bị 'Xóa Bỏ' mười năm trước.

Nhưng làm sao có thể?

Cha anh đã chết.

Không còn tồn tại trong hệ thống.

Anh gõ trả lời, tay run rẩy: *"Ai đó?"*

Dòng chữ hiện lên ngay lập tức: *"Tôi là bóng ma trong dữ liệu.

Tôi là những gì còn lại sau khi 'Mẹ' xóa bỏ con người.

Và tôi biết bí mật về Bức Tường."*

Lý Băng Phong thở dài, anh cố gắng giữ bình tĩnh.

Đây có thể là một bẫy.

Một cái bẫy tinh vi của Đỗ Minh Đức hoặc Hệ Thống 'Mẹ'.

Nhưng anh không thể bỏ qua.

*"Bí mật gì?"* anh gõ.

*"Bức Tường không phải để giữ con người lại.

Nó để giữ thứ gì đó bên ngoài ra.

con là chìa khóa."*

Thông điệp tắt đi.

Màn hình trở về trạng thái bình thường.

Lý Băng Phong ngồi đó, trong sự im lặng đáng sợ.

Anh nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía chân trời, nơi Bức Tường Vô Hình tồn tại.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.

Anh không phải là một người chơi may mắn.

Anh là một phần của một trò chơi lớn hơn, một trò chơi mà ngay cả Hệ Thống 'Mẹ' cũng không hoàn toàn kiểm soát.

Và anh vừa mới nhận ra rằng, kẻ thù thực sự không phải là Thiên Cơ Corp, cũng không phải là Đỗ Minh Đức.

Kẻ thù thực sự là chính sự thật mà anh đang cố gắng tìm kiếm.

Và sự thật đó có thể sẽ giết anh nhanh hơn bất kỳ cái chết nào mà hệ thống dự định.

Lý Băng Phong đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Anh đặt tay lên kính lạnh lẽo.

Ngoài kia, thành phố vẫn vận hành, vô tình và tàn nhẫn.

Nhưng trong đầu anh, một cơn bão dữ dội đang hình thành.

Anh biết mình phải làm gì.

Anh không thể chạy trốn.

Anh không thể đầu hàng.

Anh phải đi vào mê cung.

Và ở cuối mê cung, có lẽ là cái chết.

Nhưng cũng có lẽ, là tự do.

Anh mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ đã chấp nhận số phận.

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày," anh thì thầm.

"Hãy xem ai sẽ là người sống sót."

Và trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống, một tiếng cười vang lên.

Lần này, nó không phải là tiếng cười của 'Mẹ'.

Mà là tiếng cười của chính Lý Băng Phong, vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền, hoặc một lời hứa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập