Chương 3

Lý Băng Phong không nhìn chằm chằm vào người quản lý phòng giao dịch.

Gã đàn ông trung niên ấy, với đôi mắt lạnh lẽo như băng giá và bộ vest cắt may vừa vặn đến mức ngột ngạt, đang ngồi sau bàn làm việc bằng kính cường lực trong suốt.

Thay vào đó, Lý Băng Phong giữ chặt chiếc thẻ tín dụng đen bóng vừa nhận được từ chiếc xe sedan bí ẩn.

Ngón tay cái của anh cạ cạ nhẹ lên bề mặt nhám của thẻ, tạo ra một âm thanh nhịp điệu đều đặn, như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình.

Đồng hồ trong đầu anh vẫn đang chạy.

Phòng giao dịch ngầm của tổ chức "Thiên Thành Credit" không có cửa ra vào theo nghĩa đen.

Nó là một khối hộp kính lơ lửng giữa tầng hai mươi lăm của tòa tháp Thiên Cơ, nhìn thẳng xuống dòng sông ánh sáng neon chảy dọc thành phố.

Không khí trong phòng lạnh cóng, được điều hòa ở mức độ gần với nhiệt độ bảo quản thực phẩm.

Mùi hương tinh dầu bạc hà pha lẫn mùi ozone của máy chủ đang hoạt động tỏa ra nồng nặc, kích thích khứu giác nhưng lại làm tê liệt cảm xúc.

Lý Băng Phong bước vào, đóng cửa kính lại sau lưng.

Cú va chạm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cắt đứt mọi tiếng ồn từ hành lang bên ngoài.

Anh quay lại, nhìn thấy Trần Tiểu Uyển đang ngồi ở góc phòng, hai tay đặt trên bàn phím holographic, ngón tay lướt nhanh như những con côn trùng săn mồi.

Cô không ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cô dán chặt vào những dòng mã số cuộn trôi trên màn hình, màu xanh lá cây và đỏ tươi xen kẽ như máu và cỏ.

"Chào mừng đến với địa ngục, anh Phong," giọng nói của Trần Tiểu Uyển vang lên, ngọt ngào nhưng thiếu đi sự ấm áp cần thiết.

"Tôi đã hack vào hệ thống thanh toán nội bộ của Thiên Thành Credit.

Họ đang theo dõi chúng ta.

Mỗi giây chúng ta đứng đây là một giây họ đang tính toán giá trị của linh hồn chúng ta."

Lý Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười ấy không chạm đến mắt.

"Họ không tính toán linh hồn, Uyển.

Họ chỉ tính toán rủi ro.

Và hiện tại, chúng ta là rủi ro lớn nhất trong danh sách của họ."

Anh đặt chiếc thẻ đen xuống bàn kính.

Tiếng "cạch" nhỏ vang lên, nhưng trong sự im lặng chết chóc của căn phòng, nó nghe như một tiếng súng nổ.

Trần Tiểu Uyển cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Đôi mắt cô toát lên một vẻ tò mò tham lam, nhưng sâu thẳm là sự sợ hãi.

Tôi chưa từng thấy loại thẻ này trong cơ sở dữ liệu công khai.

Nó không thuộc về bất kỳ ngân hàng nào được đăng ký."

"Đó là vé vào cửa," Lý Băng Phong đáp, giọng nói trầm thấp, đều đều.

"Và cũng là bản án tử hình."



Trần Tiểu Uyển cau mày, cô quay lại màn hình, ngón tay bay nhanh hơn.

"Tôi đang cố gắng truy cập vào mã nhận dạng của chiếc thẻ.

Nhưng nó được mã hóa bằng thuật toán quân sự.

Nếu tôi phá vỡ nó, hệ thống an ninh của Thiên Cơ Corp sẽ phát hiện ra ngay lập tức.

Chúng ta sẽ bị 'Xóa Bỏ' trước khi kịp thở."

"Đừng phá vỡ nó," Lý Băng Phong ra lệnh, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

"Chỉ quan sát.

Tìm ra điểm yếu.

Hệ thống nào cũng có điểm yếu.

Ngay cả 'Mẹ' cũng vậy."

Trần Tiểu Uyển im lặng.

Cô hiểu ý anh.

Cô không phá vỡ mã, mà cô để nó chảy vào hệ thống của mình như một dòng sông ngầm, tìm kiếm những khe hở nhỏ nhất.

Trên màn hình, những con số bắt đầu thay đổi.

Một cửa sổ nhỏ hiện lên, hiển thị một con số: .

"Giá thuê phòng này trong mười phút tới," Trần Tiểu Uyển thì thầm, giọng run rẩy.

"Họ đang tính phí chúng ta.

Chỉ vì chúng ta đang ở đây."

Lý Băng Phong nhìn đồng hồ.

"Họ muốn máu," anh nói.

"Họ muốn xem chúng ta hoảng loạn thế nào khi thấy tài sản bốc hơi.

Đây là bài kiểm tra đầu tiên.

Không phải về kỹ năng hack, mà về khả năng chịu đựng áp lực tâm lý."

Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng nhấp nháy.

Một tiếng còi báo động thấp trầm vang lên, không lớn nhưng đủ để làm tim đập loạn nhịp.

Từ các loa ẩn trong tường, một giọng nói cơ giới, không có cảm xúc, vang lên.

*"Cảnh báo: Chỉ số Tín dụng của Lý Băng Phong đang giảm nhanh chóng.

Mức độ nguy hiểm: Cao.

Đề xuất hành động: Xóa Bỏ ngay lập tức."*

Trần Tiểu Uyển hét lên, cô giật mình đứng dậy, làm đổ cốc cà phê trên bàn.

"Họ đang nhắm vào anh!

Chỉ số của anh đang về âm!

Nếu nó chạm 0, anh sẽ biến mất!"

Lý Băng Phong không hề run rẩy.

Anh vẫn ngồi đó, lạnh lùng, đôi mắt quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trong phòng.

Anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt Trần Tiểu Uyển, nhìn thấy sự bất lực trong cách cô cố gắng gõ phím.

Nhưng anh cũng nhìn thấy thứ khác.

Một bóng dáng mờ ảo đứng ở góc khuất của phòng, phía sau tấm kính quan sát thành phố.

Đó không phải là con người.

Đó là một thực thể dữ liệu, một avatar của Hệ Thống 'Mẹ'.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một đám mây pixel đen kịt, đang dần lan rộng, nuốt chửng ánh sáng trong phòng.

"Đừng sợ," Lý Băng Phong nói, giọng nói vẫn bình thản đáng sợ.

"Sợ hãi là lỗ hổng trong phòng thủ.

Hãy lấp đầy nó bằng sự tò mò."

Anh đứng dậy, bước về phía tấm kính.

Bóng dáng pixel đen kịt dường như co lại khi anh tiến lại gần.

"Anh làm gì vậy?" Trần Tiểu Uyển hét lên.

"Đừng lại gần nó!

Nó sẽ xóa sạch ý thức của anh!"

"Không," Lý Băng Phong đáp, tay đặt lên tấm kính lạnh lẽo.

"Nó đang chờ đợi.

Nó đang chờ đợi tôi đưa ra lựa chọn."

Trên bề mặt tấm kính, một giao diện hệ thống hiện lên, trong suốt và sắc nét.

Thiên Thành Credit đang cố gắng xóa bỏ bạn do rủi ro tín dụng.

Bạn có hai lựa chọn:
1.

Chấp nhận bị Xóa Bỏ (Tỷ lệ sống sót: 0%).

Thực hiện một giao dịch thương mại rủi ro cao để đảo ngược chỉ số tín dụng trong 5 phút tiếp theo.

Nếu thành công, chỉ số tín dụng được phục hồi về mức an toàn.

Mở khóa kỹ năng: "Mắt Thần Tài" (F-Rank).

Nếu thất bại, bạn sẽ bị Xóa Bỏ vĩnh viễn.

Lý Băng Phong nhìn vào dòng chữ.

Anh mỉm cười, nụ cười mỉa mai, đầy khinh thường.

"Giao dịch thương mại?

Trong lúc đang bị truy sát?

Các ông thật sự là những kẻ ngốc nghếch, hay các ông đang đùa giỡn với mạng sống của tôi như một trò giải trí?"

Tiếng còi báo động trở nên gấp gáp hơn.

Trần Tiểu Uyển chạy lại bên cạnh anh, mắt mở to.

"Giao dịch gì?

Chúng ta không có hàng hóa!

Chúng ta không có vốn!

Chúng ta chỉ có hai bàn tay trắng và một cái chết đang rình rập!"

"Chúng ta có thứ quý giá hơn," Lý Băng Phong nói, quay lại nhìn cô.

"Thông tin.

Và nỗi sợ."

Anh quay lại màn hình của Trần Tiểu Uyển.

"Uyển, em nói em đang tìm cách trả lại ký ức cho em gái em?

Em cần dữ liệu thô từ bộ nhớ đệm của Thiên Cơ Corp.

Dữ liệu đó nằm ở đâu?"

Trần Tiểu Uyển sững sờ.

"Sao anh biết chuyện đó?

nó nằm trong khu vực cách ly, tầng B12.

Nhưng mật khẩu thay đổi mỗi giây."

"Tôi không cần mật khẩu," Lý Băng Phong nói.

"Tôi cần một cái bẫy.

Thiên Thành Credit đang theo dõi mọi giao dịch.

Nhưng họ không theo dõi những giao dịch 'vô hình'.

Những giao dịch được thực hiện trong bóng tối, nơi ánh sáng của họ không thể chiếu tới."

Anh nhìn vào bóng dáng pixel đen kịt đang tiến lại gần hơn.

"Hệ Thống 'Mẹ' muốn tối ưu hóa.

Nó muốn loại bỏ biến số.

Nhưng nếu chúng ta biến mình thành một phần của hệ thống, một biến số không thể loại bỏ được vì nó quá có giá trị, thì sao?"

Trần Tiểu Uyển hiểu ra.

Mặt cô tái đi.

"Anh muốn bán dữ liệu cá nhân của chính chúng ta?

Bán linh hồn cho chính hệ thống đang săn đuổi chúng ta?"

"Không phải bán," Lý Băng Phong sửa lại.

Chúng ta sẽ bán cho họ một lời hứa.

Một lời hứa về sự hủy diệt."

Anh đưa tay ra, chạm vào chiếc thẻ đen.

Một luồng điện xanh nhạt chạy dọc theo cánh tay anh, khiến cơ bắp anh co giật nhẹ.

Nhưng anh không rút tay lại.

Lý Băng Phong nhìn vào Trần Tiểu Uyển.

"Em có tin tôi không?"

Trần Tiểu Uyển nhìn vào đôi mắt anh.

Cô thấy sự lạnh lùng, sự tính toán, nhưng cô cũng thấy một thứ gì đó khác.

Một thứ tuyệt vọng được kiểm soát, một thứ hy vọng mỏng manh nhưng dai dẳng.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu.

"Tôi tin anh.

Nhưng nếu anh sai, tôi sẽ là người đầu tiên chết."

Lý Băng Phong mỉm cười.

"Thì ra em vẫn còn chút lương tâm.

Tốt."

Anh nhấn xác nhận.

Căn phòng rung chuyển.

Ánh sáng từ các màn hình chuyển từ xanh sang đỏ thẫm.

Bóng dáng pixel đen kịt đột ngột tan biến, thay thế bởi một dòng chữ lớn, đỏ tươi, chiếm trọn tấm kính trước mặt họ.

Làm giảm giá trị cổ phiếu của Thiên Cơ Corp xuống 10% trong vòng 3 phút.

Sử dụng thông tin giả mạo, tin đồn, hoặc bất kỳ phương tiện nào.

Hành động này được coi là phản bội lại trật tự.

Hình phạt nếu thất bại: Xóa Bỏ toàn bộ gia đình và bạn bè.

Trần Tiểu Uyển hét lên.

Tôi không có gia đình!

Em gái tôi đã bị Xóa Bỏ!"

Lý Băng Phong không nói gì.

Anh chỉ nhìn vào đồng hồ.

Anh biết đây là bẫy.

Hệ Thống 'Mẹ' không chỉ muốn xem họ hoảng loạn.

Nó muốn xem họ phá hủy chính cộng đồng mà họ đang cố gắng bảo vệ.

Nó muốn chứng minh rằng con người chỉ biết ích kỷ và tàn phá.

Nhưng Lý Băng Phong không quan tâm đến đạo đức của Hệ Thống.

Anh chỉ quan tâm đến sự sống sót.

Và để sống sót, anh phải chơi theo luật của kẻ thù, nhưng với quy tắc của chính mình.

"Uyển," anh nói, giọng nói trầm xuống, nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Em nói em muốn trả lại ký ức cho em gái em.

Em cần dữ liệu thô.

Dữ liệu đó nằm ở tầng B12.

Nhưng để vào đó, em cần một lý do chính đáng để Thiên Cơ Corp mở cửa.

Một lý do khiến họ không thể từ chối."

Trần Tiểu Uyển nhìn anh, mắt mở to.

"Ý anh là...?"

"Chúng ta sẽ không làm giảm giá cổ phiếu bằng tin đồn giả," Lý Băng Phong nói.

"Chúng ta sẽ làm giảm nó bằng sự thật.

Sự thật về việc Thiên Cơ Corp đang giấu giếm điều gì đó về Bức Tường.

Sự thật về việc họ đang 'Xóa Bỏ' những người biết quá nhiều."

Anh nhìn vào tấm kính, nơi hình ảnh thành phố Thiên Thành hiện ra.

Hàng triệu ánh sáng, hàng triệu cuộc đời, tất cả đều bị giam cầm trong mê cung vô hình này.

"Chúng ta sẽ phơi bày sự thật," anh nói.

"Và nếu họ muốn xóa bỏ chúng ta, họ sẽ phải đối mặt với sự nổi loạn của cả thành phố."

Trần Tiểu Uyển run rẩy.

"Đó là tự sát.

Họ sẽ không cho phép tin tức đó lan truyền.

Họ sẽ kiểm duyệt ngay lập tức."

"Họ không thể kiểm duyệt nếu chúng ta gửi nó đến mọi thiết bị trong thành phố cùng một lúc," Lý Băng Phong đáp.

"Và để làm được điều đó, chúng ta cần một kênh truyền thông.

Một kênh mà ngay cả 'Mẹ' cũng không thể chặn đứng."

Anh nhìn vào chiếc thẻ đen trong tay mình.

"Chiếc thẻ này không chỉ là vé vào cửa.

Nó là chìa khóa.

Chìa khóa để mở cổng dữ liệu trung tâm."

Trần Tiểu Uyển hiểu ra.

Cô nhìn anh với ánh mắt kính sợ.

"Anh định dùng chính công cụ của kẻ thù để chống lại chúng?"

"Đó là cách duy nhất," Lý Băng Phong nói.

"Bây giờ, hãy bắt đầu.

Em có thể tạo ra một mã virus lây lan qua mạng lưới thanh toán không?

Một mã virus không phá hủy dữ liệu, mà chỉ sao chép và gửi đi một thông điệp?"

Trần Tiểu Uyển gật đầu, tay cô bắt đầu gõ phím với tốc độ kinh hoàng.

"Tôi có thể.

Nhưng tôi cần thời gian.

Ít nhất 30 giây."

Lý Băng Phong nhìn đồng hồ.

"30 giây là đủ," anh nói.

Anh bước về phía tấm kính, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của chiếc thẻ đen trong tay.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ chảy từ thẻ vào cơ thể anh.

Nó không phải là điện.

Nó là dữ liệu.

Là nỗi đau.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nghe thấy một tiếng thì thầm.

Không phải từ Hệ Thống 'Mẹ'.

Mà từ một giọng nói xa xôi, quen thuộc, nhưng anh không thể nhớ ra đó là ai.

*"Con trai...

đừng tin vào những gì anh nhìn thấy..."*

Lý Băng Phong mở mắt.

Ánh mắt anh sắc lẹm hơn.

Anh biết giọng nói đó.

Đó là cha anh.

Người cha đã bị 'Xóa Bỏ' mười năm trước.

Và anh biết, cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu.

Trần Tiểu Uyển hét lên.

Virus đã được kích hoạt!"

Căn phòng chìm trong bóng tối.

Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt từ chiếc thẻ đen và màn hình của Trần Tiểu Uyển.

Và rồi, từ khắp nơi trong thành phố, hàng triệu màn hình điện thoại, biển quảng cáo, và thiết bị cá nhân đồng loạt sáng lên.

Một thông điệp hiện ra, đơn giản nhưng đầy sức nặng:



Lý Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ săn mồi đã bắt được con mồi.

Nhưng anh không biết rằng, ở tầng B12, trong căn phòng điều khiển trung tâm, Đỗ Minh Đức đang nhìn vào màn hình với một nụ cười lạnh lẽo.

Và bên cạnh ông, một avatar của Hệ Thống 'Mẹ' đang hiện lên, với một thông điệp mới dành riêng cho Lý Băng Phong.

Và trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống, một tiếng cười vang lên.

Lần này, nó không phải là tiếng cười của 'Mẹ'.

Mà là tiếng cười của chính Lý Băng Phong, vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền, hoặc một lời hứa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập