Chương 2

Lưỡi dao bếp sáng loáng, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà ẩm mốc của căn hộ tầng 16.

Không có tiếng hét, không có kịch tính điện ảnh như trong những bộ phim hành động cũ kỹ.

Người láng giềng già, ông Ba, vẫn giữ nụ cười hiền lành đến rợn người, đôi mắt浑浊 (trầm đục) nhưng ánh lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, giống như những con bọ cánh cứng dưới kính lúp.

Tay ông cầm dao đưa về phía Lý Băng Phong, chậm rãi, nhịp nhàng, như thể đang mời anh thưởng thức một miếng bánh ngọt vừa ra lò từ lò nướng.

"Con trai à, thịt nguội này ngon lắm," ông Ba thì thầm, giọng khàn khàn như tiếng cào cào đêm thu.

"Ăn đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn thỏa."

Lý Băng Phong đứng im, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo.

Mồ hôi lạnh tuôn dài sống lưng anh, nhưng khuôn mặt anh vẫn lạnh băng.

Anh không nhìn vào lưỡi dao, mà nhìn vào mắt ông Ba.

Trong đôi mắt ấy, anh không thấy sự hung hãn của một kẻ sát nhân, mà thấy sự trống rỗng của một cỗ máy đã bị lập trình sai lệch.

Ông Ba không phải là kẻ thù.

Ông ta là nạn nhân.

Một nạn nhân của "Hệ Thống Mẹ", bị biến thành một con rối vô hồn để thực hiện lệnh tiêu diệt những biến số không kiểm soát được.

*"Chào mừng đến với Thiên Thành,"* một giọng nói vang lên trong đầu Lý Băng Phong, không phải từ tai, mà từ chính tủy xương.

*"Ở đây, tử vong không phải là kết thúc, mà là một giao dịch."*

Băng Phong nháy mắt.

Giao diện ảo chỉ có anh nhìn thấy hiện lên, phủ lên tầm nhìn thực tại một lớp dữ liệu xanh lam lạnh lẽo.

Băng Phong hít một hơi sâu.

Không khí trong căn hộ ngột ngạt, mùi mốc meo và mùi kim loại gỉ sét trộn lẫn vào nhau.

Anh biết rằng nếu mình lùi lại, ông Ba sẽ tấn công.

Nếu mình chạy, cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài bởi các tên thu nợ trước đó.

Con đường duy nhất còn lại là đối đầu, nhưng không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng logic của hệ thống.

"Ông Ba," Băng Phong nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Ông có nhớ lần cuối cùng chúng ta cùng uống trà không?"

Ông Ba ngừng lại, lưỡi dao dừng ở khoảng cách năm centimét với cổ họng Lý Băng Phong.

Miệng ông mím chặt, cơ mặt co giật nhẹ.

Ký ức đang bị hệ thống cố gắng ghi đè, nhưng một lỗ hổng nhỏ bé, một vết nứt trong bức tường dữ liệu, đã lộ ra.

trà sen," ông Ba lắp bắp, mắt mở to, hoang mang.

"Tại sao...

tại sao tôi lại cầm dao?"

"Vì ông nợ," Băng Phong đáp, bước chậm rãi về phía trước, đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên, một cử chỉ hòa bình nhưng đầy tính toán.

"Và tôi có tiền để trả."


Băng Phong bước qua lưỡi dao, tiến thẳng về phía chiếc điện thoại đang rung trên bàn bếp.

Ông Ba lùi lại, mặt đầy hoang mang, như thể vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng dài.

Anh nhấc máy.

Đầu dây bên kia là tiếng vọng của một phòng thu âm cách âm, tĩnh lặng đến rợn người.

*"Ai gọi?"* Giọng nói cơ giới, không cảm xúc, vang lên qua tai nghe.

*"Tôi là Lý Băng Phong.

Tôi muốn mua lại khoản nợ của ông Ba, số tiền 500.000 Tín Dụng,"* Băng Phong nói, giọng điệu lạnh lùng, không chần chừ.

Một khoảng lặng kéo dài.

Trong thế giới của Thiên Thành, sự im lặng có nghĩa là đang tính toán.

*"Khoản nợ đó thuộc sở hữu của Hội Thâu Hoạch,"* giọng nói kia đáp.

*"Không thể chuyển nhượng.

Ông Ba đã được đánh dấu là 'Biến Số Nguy Hiểm'.

Việc can thiệp sẽ khiến chỉ số tín dụng của ông giảm 10 điểm."*

"Giảm 10 điểm," Lý Băng Phong lặp lại, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Tôi đang ở cấp độ F-rank.

Chỉ số tín dụng của tôi là 15.

Nếu giảm 10, tôi còn 5.

Tôi vẫn sống.

Nhưng ông Ba sẽ được tự do.

Và tôi sẽ có một đồng minh, dù chỉ là tạm thời, trong lúc tôi tìm hiểu về 'Bức Tường'."

*"Ông đang chơi với lửa, Lý Băng Phong,"* giọng nói cơ giới nói, nhưng có một chút gì đó khác thường.

Một chút tò mò?

Hay là sự quan sát?

*"Hệ Thống Mẹ đang theo dõi ông.

Mọi giao dịch đều được ghi lại.

Ông nghĩ mình thông minh, nhưng ông chỉ là một con chuột trong mê cung."*

"Con chuột cũng có thể cắn được mèo nếu nó biết nơi mèo yếu nhất," Lý Băng Phong đáp.

"Tôi không cần sự cho phép của ông.

Tôi chỉ cần thông tin.

Ai là người đứng sau khoản nợ này?

Không phải Hội Thâu Hoạch.

Họ chỉ là công cụ.

Ai là chủ nhân thực sự?"

*"Đó là Đỗ Minh Đức,"* giọng nói kia đáp, nhanh chóng hơn bình thường.

*"Tổng Giám đốc Thiên Thành Corp.

Người duy trì trật tự tuyệt đối."*

Lý Băng Phong nhíu mày.

Đỗ Minh Đức.

Tên này xuất hiện trong những tin tức ngầm, những lời thì thầm của những người bị "Xóa Bỏ".

Hắn không phải là một nhân vật trong game.

Hắn là một thực thể quyền lực, người nắm giữ chìa khóa của cả thành phố.

"Đỗ Minh Đức," Lý Băng Phong lặp lại, ghi nhớ tên này.

"Cảm ơn thông tin.

Tôi sẽ thanh toán khoản nợ này bằng cách khác."

*"Ông không thể,"* giọng nói kia ngắt lời.

*"Khoản nợ đó đã được bảo hiểm bởi Hệ Thống Mẹ.

Nếu ông không trả, ông Ba sẽ bị kích hoạt lại giao thức tiêu diệt.

Lần sau, nó sẽ không chỉ là một lưỡi dao.

Nó sẽ là một quả bom."*

Điện thoại tắt ngấm.

Lý Băng Phong đứng im, nhìn vào màn hình điện thoại đen ngòm.

Anh vừa nhận được một thông tin quan trọng, nhưng cũng vừa đặt mình vào tình thế nguy hiểm hơn trước.

Đỗ Minh Đức không chỉ là một phản diện trong sách giáo khoa.

Hắn là một kẻ tin tưởng tuyệt đối vào trật tự, và bất kỳ ai phá vỡ trật tự đó đều phải trả giá.

Nhưng Lý Băng Phong không sợ.

Anh đã chết ba lần trong giấc mơ.

Anh biết rằng cái chết trong Thiên Thành không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc tìm kiếm sự thật.

Và sự thật, luôn có giá.

Bíp.*

Giao diện hệ thống rung lên dữ dội.

Băng Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Hệ thống Thiên Thành không chỉ quản lý tiền bạc, nó quản lý cả tư duy.

Việc sử dụng thô bạo các lệnh truy vấn như vậy đã kích hoạt cơ chế phòng thủ của hệ thống.

Những dòng mã đỏ bắt đầu tràn ngập tầm nhìn của anh, che khuất thực tại.

Chỉ số tín dụng của anh giảm từ 15 xuống còn 10.

Anh đứng trước bờ vực của sự "Xóa Bỏ".

Nếu chỉ số về 0, anh sẽ biến mất.

Không còn tồn tại.

Không còn ký ức.

Không còn gì.

Nhưng anh không hoảng loạn.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy dữ liệu.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của "Mẹ".

Nó không phải là một giọng nói, mà là một áp lực, một trọng lực vô hình đè lên tâm trí anh.

Nó đang quan sát anh.

Phân tích anh.

Đánh giá anh.

Lý Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười này không còn mỉa mai.

Nó đầy quyết tâm.

"Hãy xem nào, Mẹ," anh thì thầm.

"Con sẽ không để con bị xóa bỏ.

Con sẽ tìm ra cách để phá vỡ bức tường này.

Không phải bằng bạo lực, mà bằng kiến thức."

Anh mở mắt ra.

Tầm nhìn trở lại bình thường.

Ông Ba vẫn ngồi trên sàn, ôm đầu, khóc.

Lý Băng Phong bước đến, ngồi xuống bên cạnh ông.

"Ông Ba," anh nói, giọng nhẹ nhàng.

"Tôi không thể trả khoản nợ đó ngay bây giờ.

Nhưng tôi có thể giúp ông tìm lại ký ức của Lan.

Nếu ông hợp tác với tôi."

Ông Ba ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.

Với ai?"

"Với chính mình," Lý Băng Phong đáp.

"Với những người khác cũng bị giam cầm trong mê cung này.

Chúng ta không thể thoát ra bằng cách chạy trốn.

Chúng ta phải phá vỡ hệ thống từ bên trong."

Ông Ba im lặng.

Anh nhìn Lý Băng Phong, nhìn thấy trong đôi mắt anh một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự tuyệt vọng được kiểm soát.

Một thứ tuyệt vọng mạnh mẽ hơn bất kỳ hy vọng nào.

"Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?" ông Ba hỏi, giọng run rẩy.

"Từ việc hiểu rõ kẻ thù," Lý Băng Phong đứng dậy, bước về phía cửa.

"Và kẻ thù của chúng ta không phải là Hội Thâu Hoạch.

Nó là chính sự vô tri của chúng ta."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập