Chương 1

Màn hình điện thoại của Lý Băng Phong tối đen, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hằn lên những quầng thâm sâu thẳm như những vết nứt trên mặt đất khô hạn.

Không có tín hiệu.

Không có thông báo nợ nần từ Ngân hàng Trung ương Thiên Thành.

Chỉ có sự im lặng chết chóc của một thiết bị đã bị ngắt kết nối khỏi mạng lưới tồn tại duy nhất này.

Anh ngồi trên mép giường, ngón tay cái run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc đến rợn người của khoảnh khắc này.

Đây là lần thứ ba.

Ba lần trong những giấc mơ lặp lại, anh đã thức dậy vào chính buổi sáng này, với cùng một mùi hương mốc meo của tường nhà, cùng một tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên lúc 6:00 sáng, và cùng một cảm giác nghẹt thở như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng.

Nhưng lần này, ký ức không bị xóa bỏ.

Nó nguyên vẹn, sắc bén như lưỡi dao cạo.

Lý Băng Phong biết chính xác khoảnh khắc mình sẽ chết.

Không, không phải chết theo nghĩa sinh học.

Mà là bị "Xóa Bỏ".

Biến thành một bóng ma vô hình, một con số âm trong bảng tính của Thiên Thành.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Thành phố Thiên Thành trải ra dưới chân anh, một mê cung bê tông và kính cường lực dưới ánh đèn neon nhấp nháy liên tục, không bao giờ tắt.

Những tòa nhà chọc trời vươn cao như những ngón tay xương xẩu chĩa lên bầu trời xám xịt.

Và bao quanh tất cả, dù mắt thường không thể thấy, là Vách Tường Vô Hình.

Nó không phải là gạch đá, mà là một ranh giới thực tại.

Bất kỳ ai cố gắng vượt qua nó đều bị đẩy lùi về vị trí xuất phát, mang theo ký ức bị xóa bỏ một phần, trở thành những kẻ điên rồ lầm lạc trong chính thành phố giam cầm họ.

Lý Băng Phong mỉm cười, một nụ cười mỉa mai, méo mó.

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Hoặc sớm hơn nếu họ đến đúng giờ."

Anh không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là đặc quyền của những kẻ không biết trước kết cục.

Với Lý Băng Phong, cái chết không phải là một mối đe dọa, mà là một định mệnh đã được viết sẵn trong mã nguồn của thế giới này.

Anh đứng dậy, chân bước đi nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ kỹ.

Mỗi bước chân đều được tính toán.

Anh kiểm tra lại các điểm mù trong căn hộ tầng 16 này.

Cửa sổ không khóa chặt.

Cửa chính có khóa điện tử, nhưng pin đã yếu.

Thang bộ thì luôn là cái bẫy chết người.

Anh nhớ lại cha mình.

Người đàn ông ấy cũng từng có nụ cười như vậy trước khi biến mất.

Không có thi thể.

Không có tang lễ.

Chỉ có một lá thư điện tử tự hủy sau 24 giờ, chứa đựng một chuỗi ký tự vô nghĩa mà Lý Băng Phong đã mất mười năm để giải mã.

Và giờ, chuỗi ký tự ấy đang nhảy múa trong đầu anh, hòa quyện với tiếng gõ cửa sắp tới.

Gõ.*

Ba tiếng gõ.

Nhưng mang theo sức nặng của một bản án tử hình.

Lý Băng Phong dừng lại giữa phòng khách.

Anh không quay lại.

Anh biết ai đang đứng ở kia.

Không phải cảnh sát.

Cảnh sát không cần gõ cửa trước khi tịch thu tài sản của một người có Chỉ Số Tín Dụng bằng không.

Đây là những người thu nợ của Thiên Cơ Corp.

Những cỗ máy thu hồi nợ sống.


Lý Băng Phong mở mắt.

Thời gian vẫn đóng băng, nhưng anh có thể di chuyển trong khoảng trống giữa các tick.

Đây là bí mật mà cha anh để lại.

Hệ Thống 'Mẹ' không hoàn hảo.

Nó có độ trễ.

Một khoảng thời gian cực ngắn, chỉ bằng một phần triệu giây, giữa các chu kỳ cập nhật thực tại.

Anh bước ra khỏi tầm kiểm soát của gã thu nợ.

Mỗi bước đều là một cuộc thử thách với giới hạn của cơ thể và tâm trí.

Nếu anh di chuyển quá nhanh, hệ thống sẽ phát hiện ra sự bất thường và thực hiện một cú "reset" cục bộ, xóa sạch ký ức của anh ngay lập tức.

Anh tiến về phía cửa sổ.

Kính cường lực dày đặc, không thể phá vỡ bằng tay không.

Nhưng Lý Băng Phong không cần phá vỡ nó.

Anh cần một thứ khác.

Anh nhìn xuống đường phố bên dưới.

Những dòng xe cộ đông đúc, những người đi bộ vội vã, tất cả đều đóng băng trong tư thế của họ.

Một thế giới tĩnh lặng, đẹp đê và đáng sợ.

Anh nhớ lại Trần Tiểu Uyển.

Cô gái ngoan ngoãn, khéo léo, nhưng cực kỳ tham lam và cơ hội chủ nghĩa.

Cô ấy đã nói với anh: *"Nếu bạn không thể thắng trò chơi, hãy đổi luật chơi."*

Lý Băng Phong dừng lại trước cửa sổ.

Anh không nhảy xuống.

Nhảy xuống là tự sát.

Anh cần một con đường thứ ba.

Một con đường mà cả Thiên Cơ Corp và Hệ Thống 'Mẹ' đều không dự đoán được.

Anh quay lại, nhìn ba gã thu nợ vẫn đang đứng đó, bất động.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.

"Anh nghĩ anh đang bảo vệ trật tự," Lý Băng Phong nói, giọng nói vang lên trong không gian đóng băng, dù không ai có thể nghe thấy.

"Nhưng anh chỉ là một con rối.

Và tôi, sẽ cắt đứt dây kéo."

Anh bước lùi lại, trở về vị trí ban đầu.

Nhưng anh không đứng yên.

Anh ngồi xuống sàn, khoanh tay trước ngực, trong tư thế thiền định.

Anh chờ đợi.

Chờ đợi kim giây quay trở lại số 12.

Chờ đợi thời gian tiếp tục chảy.

Khi kim giây chạm vào số 12, thời gian trở lại bình thường.

Gã thu nợ sững sờ.

Anh ta nhìn quanh, không thấy Lý Băng Phong ở vị trí cũ.

Nhưng rồi anh ta nhìn thấy anh ta, đang ngồi trên sàn, mỉm cười.

làm gì vậy?" gã thu nợ hỏi, giọng điệu lần đầu tiên lộ ra chút bối rối.

Lý Băng Phong đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.

"Tôi đang đợi," anh nói.

"Đợi xem ai sẽ là người thắng cuộc trong ván cờ này."

Ba tên thu nợ không đuổi theo.

Họ đứng đó, nhìn Lý Băng Phong thở hồng hộc, tay vẫn giơ lên trong tư thế tấn công.

Người dẫn đầu lắc đầu nhẹ, một cử chỉ thất vọng.

Lý Băng Phong nhận ra mình đã mắc bẫy.

Nếu anh chạy xuống thang máy, anh sẽ bị chặn ở tầng hầm.

Nếu anh chạy lên nóc nhà, Vách Tường Vô Hình sẽ đẩy anh rơi xuống.

Nhưng anh không cần chạy.

Anh cần một đòn đánh chí mạng.

Anh nhìn vào mắt gã thu nợ.

"Anh nghĩ tôi là một biến số không kiểm soát được?

Tôi là một lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống, không thể bị xóa bỏ.

Nó chỉ có thể được...

cập nhật."

Gã thu nợ nhíu mày.

Anh ta không hiểu.

Nhưng anh ta cảm thấy một sự bất an mơ hồ.

Một cảm giác rằng có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra.


Cánh cửa phòng khách tầng 16 bị phá vỡ.

Những tên thu nợ bước vào, nhưng họ không chạm vào Lý Băng Phong.

Họ nhìn về phía ông cụ, rồi quay lại, cúi chào nhẹ nhàng trước khi rời đi.

Họ đã hoàn thành nhiệm vụ: Chuyển giao tài sản.

Lý Băng Phong ngã xuống sàn, mệt mỏi tột độ.

Hệ Thống hiện ra dòng chữ cuối cùng:

*[NHIỆM VỤ MỚI: TÌM RA NGUỒN GỐC CỦA BỨC TƯỜNG.

THỜI GIAN: 365 NGÀY.

THƯỞNG: SỰ THẬT.

HÌNH PHẠT: XÓA BỎ HOÀN TOÀN.]*

Anh nhìn lên trần nhà.

Ánh đèn neon nhấp nháy, tạo ra những hình ảnh ảo ảnh.

Anh biết rằng đây chỉ là khởi đầu.

Con đường thứ ba mà anh đã chọn không phải là con đường của sự tự do, mà là con đường của sự hủy diệt.

Nhưng anh không sợ.

Vì anh đã chết ba lần trong giấc mơ.

Và giờ, anh đã sống lại.

Lý Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười này không còn mỉa mai.

Nó đầy quyết tâm.

"Thiên Thành," anh thì thầm.

"Hãy chuẩn bị đón nhận cơn bão."

Và trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống, một tiếng cười vang lên.

Không phải của Lý Băng Phong.

Mà của 'Mẹ'.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập