Chương 41
Đối thủ gục ngã bất tỉnh, thay vì chết.
Không có thời gian để thở phào nhẹ nhõm, anh cúi người nhặt lấy chiếc thẻ tín dụng nhựa màu đen từ trên mặt đất ẩm ướt.
Bề mặt lạnh lẽo của nó truyền một cảm giác kỳ lạ lên lòng bàn tay — không phải là sự trơn láng công nghiệp mà giống như da thịt đang run rẩy trong sợ hãi.
Hệ thống vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Những dòng mã đỏ máu còn sót lại từ màn hình ảo trước đó giờ đây bám chặt vào (lưới mắt) của hắn, tạo thành một lớp màng lọc thực tại méo mó.
Hắn nhìn quanh khu vực này — không phải là quảng trường trung tâm sầm uất như ban đầu, mà là một lối đi ngầm bị lãng quên phía sau bức tường bê tông cốt thép cũ kỹ.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đó, nhưng giờ nó pha trộn với mùi gỉ sét và.
Hắn bước sâu hơn vào bóng tối.
Ánh đèn neon từ mặt đất trên cao xuyên qua những khe hở nhỏ li ti của mái vòm bằng lưới sắt, tạo thành từng tia sáng chẻ đôi không gian.
Mỗi bước chân hắn dấn xuống đều vang lên tiếng lạo xạo của giấy tờ nát vụn và mảnh vỡ thủy tinh.
Đây là nơi Thiên Thành giấu đi những thứ họ không muốn ai thấy.
Những "lỗi hệ thống" bị loại bỏ trước khi được định nghĩa là rác thải.
Lý Băng Phong dừng lại trước một bức tường graffiti đã phai màu theo thời gian.
Nhưng lạ thay, dưới lớp sơn xịt hỗn loạn ấy, có những ký tự khắc sâu bằng kim khí tỏa ra ánh sáng xanh nhạt — chính xác cùng tần số với Hệ Thống 'Mẹ'.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá.
(ngón tay) hắn run lên nhẹ khi tiếp xúc.
Một luồng dữ liệu thô sơ, chưa được mã hóa, tràn ngược vào não bộ anh theo cách gây đau đớn như kim châm.
*“Dự án: Bức Tường.
Trạng thái: Hoạt động không ổn định.
Nguyên nhân rò rỉ: Ký ức con người.”*
Hắn giật tay ra, thở hổn hển.
Những ký tự này không phải là thông tin công khai của Thiên Cơ Corp.
Chúng được viết bằng một ngôn ngữ mã hóa cổ điển — thứ mà chỉ những kỹ sư hệ thống cấp cao nhất trong thập kỷ trước mới sử dụng.
Và điều khiến Lý Băng Phong lạnh toát sống lưng là chữ ký số bên dưới dòng nhật ký đó: *LBP_Father*.
Cha hắn đã từng ở đây.
Cha hắn đã biết về sự tồn tại của nơi này và mối liên kết giữa Hệ Thống với cái chết mà anh đang phải đối mặt trong vòng 365 ngày tới.
Nhưng tại sao lại là một lối đi ngầm đầy rác thải?
Tại sao những con số thống kê về "lỗi" lại được ghi chép như thể đây là một phòng thí nghiệm tâm lý học hơn là trung tâm điều khiển thành phố?
Hắn quay người, chuẩn bị rời khỏi nơi chết chóc này trước khi các cảm biến của Thiên Thành phát hiện ra sự xâm nhập bất thường.
Nhưng rồi, âm thanh bước chân nặng nề vang lên từ phía sau góc khuất.
Không phải tiếng bước đi cơ học cứng nhắc của robot tuần tra mà là tiếng giày da cao cấp nện xuống sàn bê tông ẩm ướt — chắc chắn và đầy đe dọa.
Ba bóng người xuất hiện từ bóng tối, chặn đứng đường lui của Lý Băng Phong.
Họ không mặc đồng phục robot hay quân đội như hắn đã tưởng tượng khi nghe tin về những "quản lý rủi ro" của Thiên Thành.
Thay vào đó là những bộ vest đắt tiền may đo kỹ lưỡng, tuy nhiên chúng đã bị xé toạc ở vai và vấy bẩn bởi những vết máu khô đen ngòm trên ống tay áo.
Trên ngực mỗi người đều đeo huy hiệu kim loại khắc hình mắt quẻ — biểu tượng của Hội Đồng Giám Sát Tài Chính, tổ chức quyền lực nhất đứng sau hậu trường kiểm soát dòng chảy tiền tệ và cả mạng sống công dân trong thành phố này.
Người dẫn đầu bước ra ánh sáng yếu ớt.
Đó là một gã đàn ông trung niên với khuôn mặt vuông vức đầy sẹo cắt ngang qua thái dương trái — vết thương rõ ràng từ một vụ nổ súng hoặc va chạm dữ dội nào đó trước đây.
Ánh mắt hắn ta không hề có sự hoảng loạn hay giận dữ thông thường, mà là cái nhìn trống rỗng của kẻ đã xem xét mọi rủi ro và chấp nhận tất cả kết cục tồi tệ nhất để đạt được lợi nhuận tối đa trong cuộc chơi sinh tử này.
"Đừng di chuyển nữa," gã đàn ông sẹo nói, giọng trầm thấp vang vọng giữa không gian kín hẹp.
"Cậu vừa chạm vào khu vực cấm đoán bởi luật pháp tài chính của Thiên Thành.
Theo điều khoản 7-B, bất kỳ ai phát hiện ra 'Lỗi Hệ Thống' mà cố tình truy cập sẽ bị coi là nợ nần vô hạn đối với cộng đồng."
Hai gã đàn ông đứng sau hắn ta nâng cao khẩu súng điện lên — loại vũ khí chuyên dụng làm tê liệt thần kinh chứ không gây thương tích vĩnh viễn, phù hợp hoàn toàn cho việc bắt giữ những mục tiêu có giá trị thông tin như Lý Băng Phong.
Hắn nhận ra chúng là thành viên của Guild 'Thiên Long', một tổ chức xã hội ngầm hoạt động dưới vỏ bọc công ty an ninh tư nhân lớn nhất hiện nay nhưng thực chất lại làm nhiệm vụ thu hồi nợ và thanh trừng nội bộ cho tầng lớp thượng lưu quyền quý trong khu vực này mà không cần phải báo cáo lên cơ quan pháp luật chính thức nào cả đâu!
Lý Băng Phong siết chặt nắm đấm, linh ma tuỷ bên trong người anh bắt đầu vận chuyển theo nhịp thở gấp gáp.
Hắn nhận ra rằng đây không chỉ đơn thuần là một vụ bắt giữ ngẫu nhiên trên đường phố thông thường nữa mà đã trở thành cuộc đối mặt trực diện với bộ máy kiểm soát ngầm đang điều hành toàn bộ quy trình xử lý rác thải con người của cả hệ thống đô thị khổng lồ này rồi!
"Các cậu định làm gì?" Lý Băng Phong hỏi, giọng lạnh băng nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối cần thiết trong tình huống nguy hiểm hiện tại.
Hay xóa bỏ ký ức như những gã lính canh vô tri kia đã từng cố gắng thực thi lệnh trước đây vậy đó hả?"
Gã đàn ông sẹo cười khẩy — một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và kinh tởm dành cho kẻ yếu thế đang liều mạng phản kháng lại số phận định sẵn của mình.
"Không, chúng tôi không cần giết cậu ngay lập tức đâu bạn trẻ ạ!
Chúng ta vẫn còn rất nhiều công việc quan trọng khác phải hoàn thành trước khi kết thúc ngày hôm nay nữa cả chứ?
Cậu sẽ trở thành một phần trong danh sách thanh toán nợ nần khổng lồ mà Hội Đồng đang cố gắng cân bằng lại tài khoản ngân hàng quốc gia sau chuỗi khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất từ trước đến giờ đây!"
Hắn bước tiến thêm hai bước ngắn nữa về phía Lý Băng Phong, khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ còn chưa đầy năm mét.
Không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn bội phần vì áp lực tâm lý đè nén lên vai người đàn ông trẻ tuổi đang đứng chôn chân tại chỗ bất động trước mối đe dọa chết người sắp xảy ra trong vài giây tới thôi!
Trước khi gã đàn ông sẹo kịp bóp cò, một tiếng động kim loại sắc bén xé toạc không khí.
xuống từ phía trên cao, cắm sít vào vai trái gã đàn ông, khiến anh ta hét lên đau đớn và súng điện rơi bộp xuống đất ẩm ướt bên cạnh chân Lý Băng Phong.
Từ trên mái nhà bằng lưới sắt phía sau lưng hắn, một bóng người nhảy xuống nhẹ nhàng như một con mèo đen trong đêm tối.
Người đó mặc bộ đồ tất cả màu đen tuyền che kín toàn thân trừ đôi mắt lộ ra qua lớp vải mặt nạ — và đặc biệt là bàn tay phải đang cầm chặt chiếc kiếm năng lượng nhỏ gọn nhưng tỏa sáng rực rỡ đủ để cắt xuyên qua bất kỳ loại vật liệu hợp kim tiên tiến nào hiện có trong kho vũ khí của Thiên Thành ngay bây giờ!
"Băng Phong, tránh sang bên trái!" Người mặc đồ đen hét lên mệnh lệnh ngắn gọn nhưng đầy uy lực tuyệt đối khiến cho tất cả mọi người xung quanh phải nín lặng nghe theo lời khuyên này mà không dám phản kháng lại điều gì nữa đâu!
Lý Băng Phong tuân thủ bản năng sinh tồn tự nhiên của mình, dạt sang bên trái nhanh chóng để né tránh tia bắn điện thứ hai phóng tới từ khẩu súng đã bị rơi xuống đất nhưng vẫn còn hoạt động bình thường nhờ cơ chế kích hoạt khẩn cấp được lắp đặt sẵn trên đó trước khi rời khỏi tay chủ nhân cũ của nó!
Gã đàn ông sẹo gào lên giận dữ vì cảm thấy bị xúc phạm nghiêm trọng đến danh dự cá nhân cũng như địa vị xã hội cao quý vốn có của hắn trong mắt những kẻ dưới quyền đang chứng kiến cảnh tượng hoang đường này đang diễn ra trước mặt họ hàng ngày qua màn hình truyền hình trực tiếp phát sóng khắp nơi trên toàn lãnh thổ thành phố Thiên Thành rộng lớn bao la bát ngát kia!
"Cô là ai?" Lý Băng Phong hỏi, giọng run run không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy người phụ nữ bí ẩn xuất hiện kịp thời cứu mạng anh khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước nếu như cô ta không can thiệp vào tình huống nguy hiểm này ngay lúc đó thì sao?
"Tôi là Trần Tiểu Uyển," giọng nói trầm ấm nhưng vẫn mang đậm chất sắc sảo thông minh đặc trưng của một cố vấn tài chính hàng đầu trong ngành ngân sách quốc gia phát ra từ bên dưới lớp vải mặt nạ che phủ phần lớn khuôn xinh đẹp tuyệt trần kia!
"Và tôi vừa mới mua lại khoản nợ sinh mạng của cậu với giá trị tương đương ba tỷ đồng cộng thêm lãi suất kép tích lũy suốt mười hai năm qua kể từ ngày cha cô mất tích khỏi thế giới thực tại này!"
Lý Băng Phong sững sờ.
Ba tỷ đồng?
Một con số khổng lồ vượt xa khả năng chi trả bình thường của bất kỳ công dân phổ thông nào trong xã hội tư bản cực đo hóa nơi mà tiền tệ quyết định tất cả mọi thứ từ quyền lực chính trị cho đến mạng sống cá nhân riêng biệt giữa những người tham gia vào trò chơi sinh tử này!
Trần Tiểu Uyển bước qua xác gã đàn ông sẹo đang nằm writhing trên sàn bê tông ẩm ướt do bị thương nặng ở vai trái vừa rồi.
Cô đưa tay phải ra phía trước Lý Băng Phong, ngón trỏ chỉ thẳng vào chiếc thẻ tín dụng đen mà anh vẫn còn cầm chặt trong lòng bàn tay run rẩy vì sợ hãi tột độ không giấu nổi!
"Chiếc thẻ này chứa đựng chìa khóa mở cánh cửa dẫn vào trung tâm điều khiển chính của Hệ Thống 'Mẹ'," cô giải thích ngắn gọn nhưng đầy đủ thông tin quan trọng cần thiết cho kế hoạch tiếp theo mà họ sẽ thực hiện cùng nhau trong tương lai gần sắp tới đây thôi!
"Và cũng là bằng chứng sống còn duy nhất chứng minh rằng cha cậu không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra cách đây đúng mười hai năm trước như những gì báo chí tuyên truyền lan tỏa khắp nơi trên toàn quốc gia chúng ta đang sinh sống hiện nay vậy đó!"
Lý Băng Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc.
Hắn nhìn vào chiếc thẻ đen trong tay mình — thứ mà hắn đã nhặt lên từ đống phế liệu kim loại gỉ sét cách đây chưa đầy mười phút trước kia thôi!
Giờ thì anh hiểu rõ hơn về ý nghĩa thực sự đằng sau biểu tượng hình mắt quẻ khắc sâu trên bề mặt nhựa cứng lạnh giá ấy rồi!
Người mặc đồ đen — Trần Tiểu Uyển — quay sang nhìn Lý Băng Phong.
Đôi mắt đỏ tươi của cô quét qua anh, lạnh lùng và không có cảm xúc như thể đang cân đo đong đếm giá trị tài sản ròng còn lại trong cuộc đời ngắn ngủi sắp kết thúc bất cứ lúc nào cũng được đối với kẻ mang tên 'Người Chơi' bị nguyền rủa phải sống sót qua 365 ngày cuối cùng trước khi chết chắc chắn xảy ra theo đúng lịch trình đã định sẵn từ lâu rồi kia!
"Cậu vừa can thiệp vào một vụ thanh toán nợ," cô nói, giọng điệu (bình thản) đến mức đáng sợ.
"Giờ thì cậu cũng là một phần của nó."
Băng Phong ngừng lại, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng hắn mặc dù nhiệt độ môi trường xung quanh khá mát mẻ dễ chịu thông thường vào buổi chiều tà lúc này đây!
Hắn nhận ra rằng mình đã vô tình bước chân vào một trò chơi phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng đơn giản ban đầu khi chỉ mới bắt đầu tìm kiếm sự thật về cái chết bí ẩn của người cha thân yêu nhất trong cuộc đời mình trước kia thôi!
"Ý cô là." Lý Băng Phong mở miệng hỏi, giọng khàn đặc vì căng thẳng thần kinh tột độ đang đè nặng lên vai anh lúc này đây.
"Tôi nợ Hội Đồng Giám Sát Tài Chính số tiền khổng lồ mà Trần Tiểu Uyển vừa mới trả thay cho tôi?"
Trần Tiểu Uyën mỉm cười — một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và tinh quái đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa trực tiếp nào khác mà Lý Băng Phong từng phải đối mặt trước đây trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình sống ở Thiên Thành giả tạo này!
"Không hẳn là nợ nần tài chính thông thường đâu bạn trẻ ạ!
Mà đúng hơn thì chúng ta đang nói về khái niệm 'nợ linh hồn' — thứ mà chỉ có thể được thanh toán bằng cách tiếp tục tồn tại và làm việc hiệu quả nhất có thể trong hệ thống vốn dĩ đã bị hỏng hóc nghiêm trọng từ rất lâu trước khi cậu sinh ra đời này!"
Hắn nhìn quanh khu vực ngầm tối tăm ẩm ướt đầy rẫy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu đặc trưng của những nơi mà xã hội thượng lưu cố tình che đậy dấu vết tội ác kinh hoàng nhất trong lịch sử phát triển đô thị hiện đại hóa cực đoan hóa quá mức như thế này!
"Vậy thì tại sao cô lại giúp tôi?" Lý Băng Phong hỏi, nghi ngờ sâu sắc nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo cần thiết để phân tích tình hình đang diễn ra xung quanh mình lúc này đây.
"Cô không thể nào làm điều đó chỉ vì lòng tốt đơn thuần được đâu đúng không Trần Tiểu Uyển?"
Trần Tiểu Uyển im lặng trong vài giây dài đằng đng như cả một thế kỷ trôi qua chậm chạp trước mắt Lý Băng Phong vậy!
Sau đó, cô bước tới gần anh hơn nữa — khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ còn chưa đầy hai mét.
"Em gái tôi," Trần Tiểu Uyën bắt đầu kể lại câu chuyện đau buồn nhưng cũng đầy quyết tâm sắt đá của mình.
"Cô ấy đã bị Thiên Cơ Corp 'Xóa Bỏ' vì biết quá nhiều bí mật về nguồn gốc thực sự đằng sau bức tường vô hình bao quanh toàn bộ lãnh thổ thành phố Thiên Thành rộng lớn bát ngát kia!
Và tôi cần cậu giúp đỡ để tìm lại ký ức mất mát của cô ấy — cũng như giải phóng những người khác đang bị giam cầm trong mê cung thương trường này mà không gây ra hủy diệt hoàn toàn cho cả hệ thống vốn dĩ đã mục ruỗng từ bên trong lâu rồi!"
Lý Băng Phong sững sờ.
Hắn nhìn vào đôi mắt đỏ tươi đầy vẻ quyết tâm tuyệt vọng nhưng vẫn kiên cường bất khuất của Trần Tiểu Uyển trước mặt mình lúc này đây!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh nhận ra rằng hai người họ đều là nạn nhân của cùng một cỗ máy khổng lồ vô cảm đang điều hành mọi khía cạnh cuộc sống con người trong thành phố giả tạo này — dù cho mỗi kẻ mang theo động lực khác nhau thì sao?
Người mặc đồ đen bắt đầu tiến tới, chiếc kiếm năng lượng trong tay sáng lên mạnh hơn.
"Chuẩn bị cho khoản thanh toán cuối cùng của cậu, Lý Băng Phong."
"Chúng tôi biết mọi thứ về những người chơi," giọng nói từ bóng tối vang lên — không phải là Trần Tiểu Uyển mà là một thực thể khác đang ẩn nấp trong góc khuất phía sau bức tường graffiti đầy rẫy ký tự mã hóa bí hiểm kia!
Một cánh cửa kim loại khổng lồ mở ra trước mặt Lý Băng Phong, lộ ra hành lang ánh sáng trắng xóa dẫn vào trung tâm điều khiển chính của Hệ Thống 'Mẹ'.
Trần Tiểu Uyển bước qua ngưỡng cửa đó đầu tiên, không quay lại nhìn anh dù chỉ một lần duy nhất trong suốt quá trình di chuyển ngắn ngủi này!
Lý Băng Phong đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch như trống trận rung lên vang dội khắp cơ thể run rẩy vì sợ hãi tột độ lẫn hy vọng manh mún đang nhen nhóm cháy bùng lên mãnh liệt trong lòng anh lúc này đây!
Hắn đưa tay chạm vào chiếc thẻ tín dụng đen nóng rực trên lòng bàn tay mình — và đột ngột nhận ra rằng bề mặt nhựa cứng kia giờ đã bắt đầu chuyển màu đỏ tươi giống như máu chảy từ những vết thương sâu thẳm nhất mà cha hắn từng chịu đựng trước khi chết thảm cách đây đúng mười hai năm trời rồi!
Hắn bước theo bóng dáng đen kịt của Trần Tiểu Uyển vào trong ánh sáng trắng xóa — không biết phía sau cánh cửa kia đang chờ đợi anh là sự giải phóng tuyệt đối hay cái chết chắc chắn nhanh chóng hơn những gì mà Hệ Thống 'Mẹ' đã từng hứa hẹn ban đầu khi bắt đầu trò chơi sinh tử 365 ngày này!
Tiếng kim khí va vào nhau vang lên, một thanh kiếm lạnh lẽo đã xuyên thủng ngực Trần Tiểu Uyển.
Máu tươi tẩm ướt áo trắng, cô quay đầu lại với nụ cười đầy vẻ khinh miệt.
Hệ Thống bỗng phát lệnh: "Mục tiêu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận