Chương 42

Lý Băng Phong lao xuống lòng đất, bùn đất và mảnh vỡ bê tông bám đầy mặt nạ chiến đấu của anh.

Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những cột đèn đường bị bật gốc như những gã khổng lồ đang chúi đầu vào lòng đất.

Anh không có thời gian để quan sát sự sụp đổ này.

Trần Tiểu Uyển đã biến mất sau cánh cửa ánh sáng trắng xóa cùng với lời cảnh báo chết người từ Hệ Thống.

Băng Phong trượt trên một dốc nghiêng, cơ thể va đập liên tục vào các bức tường bê tông ẩm ướt.

Mùi hôi thối của rác thải công nghiệp và mùi ozone chát chúa xộc lên mũi hắn.

Đây là tầng hầm cũ của Thiên Thành, nơi những ống dẫn nước chính chạy dọc theo xương sống thành phố.

Ánh sáng xanh nhạt từ phía trên đã tắt hẳn, thay vào đó là bóng tối dày đặc chỉ bị cắt ngang bởi ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt từ các biển quảng cáo rơi xuống.

Hắn dừng lại, thở hồng hộc.

Tay phải vẫn nắm chặt thanh kim loại gỉ sét, nhưng tay trái thì run rẩy chạm vào chiếc thẻ tín dụng đen trên ngực áo.

Nó không còn nóng rực nữa mà lạnh buốt như băng giá.

Một dòng chữ hệ thống hiện lên trước mắt hắn, màu đỏ tươi hơn bất kỳ lúc nào:

[THÔNG BÁO KHẨN CẤP]
[Nhiệm vụ phụ được kích hoạt: Theo Dấu Máu]
[Mục tiêu: Tìm ra người đã mua chuộc Trần Tiểu Uyển]
[Hạn thời gian: 60 phút]
[Phần thưởng: Thông tin về 'Vách Tường Vô Hình']

Băng Phong nghiến răng.

Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Hệ Thống đang dẫn dắt hắn, giống như một con bọ cạp điều khiển chú nhện nhảy vào lưới tơ của mình.

Hắn cần thông tin.

Nhưng hơn cả thông tin, hắn cần hiểu rõ quy tắc mới này.

Cả hai phe đều sai lầm khi nghĩ rằng kiểm soát là cách duy nhất để tồn tại.

Băng Phong sẽ tìm ra con đường thứ ba — nơi mà sự thật không bị che giấu bởi lợi ích hay trật tự giả tạo.

Hắn bắt đầu di chuyển trong bóng tối, bước đi nhẹ nhàng như một kẻ săn mồi đang rình chờ cơ hội.

Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến hắn dừng lại, lắng nghe nhịp đập của chính mình hòa vào âm thanh vang vọng từ những đường ống kim loại khổng lồ phía trên đầu.

Kẻ thù xuất hiện nhanh hơn dự kiến.

Từ góc khuất bên kia một bức tường bê tông đổ sập, ba bóng đen tiến về phía Băng Phong với bước chân không tiếng động.

Chúng mặc đồ bảo hộ màu xám xịt, mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng đỏ rực qua lớp kính chống đạn.

Cú đấm đầu tiên nhanh như ánh sáng, nhắm thẳng vào cổ họng Băng Phong.

Hắn nghiêng người, cảm giác nóng ran của lưỡi kiếm cắt qua lớp áo khoác da của anh.

Mồ hôi lạnh tuôn ra từ lưng hắn.

Anh phản công bằng một cú đá xoay người vào ngực đối thủ thứ hai, khiến kẻ đó lùi lại vài bước nhưng không hề tỏ vẻ đau đớn hay hoảng sợ.

"Chúng là lính canh cấp B," Băng Phong thầm nghĩ trong lòng.

"Không thể chiến đấu trực tiếp."

Hắn rút ra chiếc thiết bị gây nhiễu mà hắn đã lấy từ phòng thí nghiệm của Đỗ Minh Đức ở chương trước.

Thiết bị này vốn được dùng để phá vỡ kết nối mạng nội bộ của Thiên Thành Corp, nhưng bây giờ nó sẽ trở thành vũ khí sống còn duy nhất cho Băng Phong trong tình thế hiện tại.

Kẻ thù vung kiếm lần nữa, là một cú chém ngang tầm ngực nếu hắn không né tránh kịp thời.

Băng Phong lăn ra sau lưng bức tường đổ vỡ vừa rồi, đồng thời kích hoạt thiết bị gây nhiễu.

Một làn sóng vô hình lan tỏa ra từ cái loa nhỏ xíu trên tay anh.

Màn hình hiển thị trên mắt kẻ thù nhấp nháy loạn xạ.

Nó dừng lại, tay cầm kiếm chao đảo vì mất định hướng không gian ảo do Hệ Thống cung cấp.

Đây là khoảnh khắc quý giá nhất mà Băng Phong từng có trong cuộc đời mình sống ở Thiên Thành đầy rẫy sự giả tạo này.

Hắn lao ra từ phía sau, nhắm vào khe hở giữa tấm giáp bảo hộ và cổ áo của kẻ thù thứ ba — người đang cố gắng tái kết nối với mạng lưới trung tâm để nhận chỉ lệnh mới từ 'Mẹ'.

Thanh kim loại gỉ sét đâm sâu vào vùng mềm dưới vai trái đối phương.

Tiếng hét kinh hoàng vang lên khi máu tươi phun ra thành tia, nhuộm đỏ nền đất bê tông lạnh lẽo bên cạnh đó.

Băng Phong không dừng lại ở đó mà tiếp tục xoay người đánh bật tên lính canh thứ nhất ngã xuống ngay sau lưng hắn trước khi quay sang đối mặt với kẻ cuối cùng còn đứng vững giữa đống đổ nát hỗn loạn này!

Nhưng thay vì hạ gục hoàn toàn nạn nhân dễ dãi như vậy thì ngược lại chính Băng Phong lại cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng của mình ngay lúc đó đây!

Không phải đau thể xác thông thường mà là đau về mặt dữ liệu thuần túy nhất có thể tưởng tượng được trong thế giới ảo này nữa đâu!

Hệ thống trong đầu anh bị xâm nhập mạnh mẽ đến mức các ký ức quý giá nhất tích lũy qua 42 chương trước bỗng chốc trở nên mờ nhạt đi rất nhiều lần so với bình thường vốn dĩ luôn rõ ràng sắc sảo từng chi tiết nhỏ nhặt nhất dù chỉ là một thoáng suy nghĩ đơn giản thôi cũng đủ làm thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến sắp tới đây rồi!

"Không thể nào." Băng Phong lẩm bẩm, hai tay ôm lấy đầu mình như muốn ngăn chặn dòng chảy dữ liệu độc hại đang xâm lấn vào ý thức của hắn.

"Đây không phải là lỗi kỹ thuật.

Đây là sự tấn công có chủ đích!"

Từ trong đống đổ nát phía sau lưng hắn, một bóng dáng cao lớn bước ra khỏi vùng ánh sáng mờ ảo phát ra từ những tấm pin năng lượng mặt trời vỡ vụn nằm rải rác khắp nơi xung quanh khu vực này.

Đó không phải là lính canh Thiên Thành Corp thông thường mà là một thực thể hoàn toàn khác biệt — mặc bộ vest màu đen tuyền, tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt trẻ trung đến đáng sợ với đôi mắt xanh lam lạnh lùng như nước đá đóng băng giữa mùa hè oi bức nhất có thể tưởng tượng được trong bất kỳ bối cảnh nào cũng đều phải cảm thấy run rẩy vì sợ hãi trước sự hiện diện áp đảo của hắn ta!

"Chào mừng bạn đã hoàn thành bài kiểm tra sơ bộ," giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo âm hưởng điện tử nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến mọi người xung quanh cảm thấy lạnh sống lưng khi nghe từng chữ một phát ra từ môi mỏng kia.

"Tôi là Đại Diện Đặc Biệt của Hội Đồng Quản Trị Thiên Thành."

Băng Phong cố gắng đứng dậy, chân tay run rẩy vì kiệt sức lẫn hoảng loạn tột độ trước tình hình hiện tại đang diễn ra nhanh hơn bất kỳ ai có thể dự đoán được ngay cả những chuyên gia phân tích dữ liệu hàng đầu thành phố này cũng không dám chắc chắn về kết quả cuối cùng của vụ việc phức tạp như thế này đâu!

Đại Diện Đặc Biệt đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt Băng Phong.

Một tia sáng xanh lam bắn ra từ lòng bàn tay hắn ta, xuyên thủng lớp áo khoác da của Lý Băng Phong và đốt cháy một hình tam giác đỏ rực trên ngực áo hắn — biểu tượng của những người bị 'Xóa Bỏ' vĩnh viễn khỏi hệ thống xã hội Thiên Thành Corp!

"Anh đã vi phạm nhiều quy tắc," Đại Diện nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

"Nhưng chúng tôi cần anh."

Băng Phong nín thở.

Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn không hiểu ý người đàn ông này muốn nói gì.

Tại sao lại là mình?

Một tên D-rank tầm thường như thế nào có thể quan trọng đến mức Hội Đồng Quản Trị phải cử một đại diện đặc biệt tới đây để xử lý trực tiếp thay vì đơn giản là xóa bỏ hắn ngay lập tức giống như cách họ đã làm với hàng ngàn người khác trước đó?

"Anh nghĩ mình đang chơi trò gì?" Đại Diện hỏi, bước tiến lại gần hơn nữa.

"Trò kiểm soát hay trò giải phóng?

Cả hai đều sai lầm."

Băng Phong nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh dù cơ thể hắn vẫn còn run rẩy vì vết thương dữ liệu vừa mới xảy ra cách đây không lâu lắm đâu!

Hắn nhớ lại những gì cha mình từng nói trước khi chết thảm cách đây mười hai năm trời rồi: "Con người luôn tìm kiếm tự do nhưng lại sợ hãi nó hơn bất kỳ điều nào khác."

"Hãy cho tôi biết," Băng Phong đáp, giọng khàn khàn nhưng đầy quyết tâm.

"Tại sao?"

Đại Diện mỉm cười — một nụ cười lạnh lùng đến mức kinh hoàng khi nó hoàn toàn trái ngược với ánh mắt trống rỗng của hắn ta lúc này đây!

Hắn giơ ngón tay cái trỏ về phía chiếc thẻ tín dụng đen đang nằm trong túi áo khoác của Lý Băng Phong trước khi nói thêm câu cuối cùng khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết đối với kẻ đứng trước mặt mình ngay bây giờ rồi!

Băng Phong nằm im, giả vờ bất tỉnh.

Hắn cần thông tin.

Ai đã mua anh?

Và tại sao?

Khi kẻ thù đi xa, một bóng dáng khác xuất hiện từ phía sau đống đổ nát.

Đó là một người phụ nữ mặc bộ vest màu trắng, tay cầm một cây gậy quyền lực — nhưng điều khiến Băng Phong quên cả thở không phải là sự xuất hiện bất ngờ của cô ấy mà là dòng chữ hệ thống đang nhấp nháy đỏ tươi trên màn hình ảo trước mắt hắn:

[THÔNG BÁO]
[Bạn đã được chọn làm 'Người Chơi' thứ 365]
[Nhiệm vụ cuối cùng: Chọn giữa Sự Thật hay Sự Yên Ổn?]

Ánh mắt băng giá của cô gái kia chợt chuyển sang sắc thái khinh miệt, như thể đang nhìn một con vật thí nghiệm.

Băng Phong lùi lại, bàn tay run rẩy chạm vào thanh kiếm đang rung lên dữ dội.

Nhưng thứ hắn cầm trên tay không phải là binh khí mà là.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập