Chương 40

Lý Băng Phong không có thời gian để thở.

Không khí trong lòng Mê Cung Thương Trường nồng nặc mùi kim loại và ozone, một mùi vị đặc trưng của "Vách Tường Vô Hình" khi nó bị kích hoạt.

Ánh sáng xanh nhạt từ các tấm màn năng lượng bao quanh khu vực này đập vào mắt hắn như những lưỡi dao sắc bén, cắt xé từng giác quan.

Hắn đứng giữa sự tĩnh lặng chết chóc, nơi mà tiếng bước chân của chính mình vang lên chói tai hơn cả một vụ nổ.

Hệ thống game overlay trên tầm nhìn của hắn nhấp nháy đỏ báo động.

Không phải là cảnh báo về sức khỏe hay mana.

Mà là một thông tin địa lý bị che khuất.

Một vùng đất trống trong bản đồ thế giới, nơi mà mọi dữ liệu đều bị Thiên Cơ Corp tẩy trắng để bảo vệ "trật tự".

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ nền bê tông nứt nẻ.

Đó không phải là đá hay xi măng.

Mà là kim loại đen bóng, khắc đầy những ký hiệu nhị phân cổ xưa.

Khi hắn chạm vào nó, một luồng điện yếu ớt chạy dọc sống lưng, kích hoạt một đoạn mã ẩn sâu trong hệ thống của hắn.

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG: PHÁT HIỆN VẬT PHẨM CỐT LÕI.]
[TÊN GỌI: MẢNH TẤM NÉT KÝ ỨNG]
[MÔ TẢ: Một phần còn lại của giao diện người dùng gốc trước khi 'Sự kiện Xóa Bỏ' diễn ra.

Chứa đựng dữ liệu lịch sử bị cấm.]

Lý Băng Phong nhíu mày.

Hắn luôn nghi ngờ hệ thống này, đặc biệt là sau khi phát hiện chiếc thẻ tín dụng đen trong chương trước.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một vật phẩm không liên quan đến tiền bạc hay sức mạnh chiến đấu mà lại mang tính chất "lịch sử".

Hắn nhìn quanh.

Những tòa nhà xung quanh đã bị biến dạng bởi sóng năng lượng của Vách Tường.

Cửa sổ kính vỡ vụn, tạo thành những bức tường rào chắn ngẫu nhiên giữa các lối đi.

Đây là nơi mà những người chơi D-rank như hắn thường tránh né, vì tỷ lệ tử vong ở khu vực biên giới này lên tới 90%.

Nhưng hôm nay, sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Hắn bước tiếp vào sâu hơn trong mê cung ánh sáng neon đang dần tắt ngấm.

Mỗi bước chân đều để lại một vệt dữ liệu ảo trên không trung, như thể hắn đang vẽ nên con đường của riêng mình giữa cái (hỗn loạn) được sắp đặt cẩn thận này.

Sân thượng của tòa nhà cũ kỹ đang rung lắc nhẹ do sóng xung kích từ một vụ nổ xa xa ở phía dưới.

Lý Băng Phong chạy đến mép vực, nơi gió thổi mạnh hơn, mang theo tiếng hú của những cơn bão điện từ thường xuyên quét qua ranh giới thành phố.

Dưới chân hắn là khoảng trống thẳm sâu, nơi mà Vách Tường Vô Hình hiện ra như một bức màn sương dày đặc, ngăn cách thế giới thực với cái gọi là "thực tại tối ưu" bên ngoài.

Hắn quay lại nhìn phía sau.

Hai bóng đen đang tiến tới từ lối vào mê cung.

Chúng di chuyển không tiếng động, những bước chân trượt nhẹ trên nền bê tông vỡ vụn.

Đó không phải là quái vật thông thường trong game.

Chúng mang hình dáng con người, nhưng khuôn mặt thì trơn nhẵn như trứng gà luộc, không có mắt, mũi hay miệng.

Lý Băng Phong nuốt khan.

Hắn biết mình đã chạm vào một vùng cấm kỵ.

Kẻ Thu Gom là những thực thể dọn dẹp của Thiên Cơ Corp, chuyên trách việc loại bỏ những biến số không kiểm soát được khỏi hệ thống.

Chúng không chiến đấu theo quy luật game thông thường.

Chúng chỉ đơn giản là "xóa" đối thủ ra khỏi tồn tại.

Hắn rút chiếc thẻ tín dụng đen từ túi áo khoác bên trái.

Tấm thẻ lạnh giá trong lòng bàn tay, phát ra một luồng sáng mờ ảo khi tiếp xúc với máu tươi từ vết thương nhỏ trên mu bàn chân do mảnh kính cắt vào lúc chạy trốn.

Dòng chữ vàng óng ánh [NGUỒN GỐC DỰ ÁN GENESIS] bắt đầu xoay tròn, giải phóng những chuỗi mã nhị màu đỏ tía.

"Đừng đến gần," Lý Băng Phong thì thầm, giọng khàn khàn nhưng đầy uy lực.

Hắn không biết liệu tấm thẻ có tác dụng gì đối với chúng, nhưng hắn cần một khoảng thời gian để tìm lối thoát.

Và hơn nữa, hắn cần hiểu rõ bản chất của nơi này trước khi lao vào sự chết chắc chắn ở phía sau.

Kẻ Thu Gom dừng lại tại mép vực, cách hắn mười mét.

Sự im lặng giữa hai bên nặng nề như chì.

Không có lời đe dọa, không có cử chỉ tấn công.

Chúng chỉ đứng đó, quan sát với những lỗ hổng nơi đôi mắt lẽ ra phải tồn tại.

Lý Băng Phong nhận thấy một điều kỳ lạ: chúng không nhìn vào cơ thể hắn.

Chúng đang nhìn vào.

tấm thẻ trong tay hắn.

Băng Phong dừng lại tại một trạm kiểm soát cũ kỹ, nơi những chiếc ăng-ten thu sóng vẫn còn đứng sững giữa đống đổ nát.

Đây là nơi anh đã lên kế hoạch từ ba ngày trước.

Nếu anh có thể hack vào trạm này, anh có thể tạo ra một lỗ hổng trong hệ thống giám sát của Thiên Thành đủ lớn để thoát ra khỏi tầm kiểm soát tạm thời.

Tuy nhiên, thực tại lại tàn khốc hơn những gì hắn tưởng tượng.

Trạm kiểm soát không bị bỏ hoang như báo cáo tình trạng trên bản đồ game hiển thị.

Nó đang hoạt động đầy đủ, nhưng hoàn toàn tự động hóa bởi một AI phụ trợ đã lỗi thời từ năm 2045.

Màn hình hiển thị dữ liệu dòng chảy giao dịch của cả khu vực trung tâm thành phố vẫn nhấp nháy xanh lam đều đặn, như nhịp tim của một người máy không bao giờ mệt mỏi.

Hắn tiến lại gần bàn điều khiển chính.

Bàn phím cơ học cũ kỹ kêu lách cách dưới những ngón tay mảnh khảnh nhưng nhanh nhẹn của hắn.

Hắn cắm đầu đọc dữ liệu từ chiếc thẻ đen vào cổng kết nối vật lý còn sót lại trên trạm này.

Hệ thống phản ứng lập tức, không phải bằng tiếng báo động chói tai, mà bằng một sự tĩnh lặng đáng sợ khi toàn bộ ánh sáng neon trong khu vực tắt ngấm cùng lúc.

[ĐANG MỞ KHÓA DỮ LIỆU.]
[CẢNH BÁO: BẠN ĐANG TRUY CẬP VÀO KHOÁ SƯU TẦNG LỊCH SỬ BIẾT KÝ.]

Lý Băng Phong cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Đây không phải là một nhiệm vụ ẩn hay một phần thưởng cho việc khám phá.

Đây là bằng chứng sống còn về sự tồn tại của những con người trước đây, những người đã từng sở hữu quyền truy cập vào nguồn gốc thực sự của Thiên Thành.

Trên màn hình, hàng ngàn dòng tên hiện ra rồi biến mất trong tích tắc.

Mỗi cái tên đều kèm theo một ngày tháng và nguyên nhân "Xóa Bỏ".

Và ở cuối danh sách đó, hắn nhìn thấy hai chữ quen thuộc khiến tim hắn đập thình thịch: *Lý.* Cha của hắn.

Hai Kẻ Thu Gom dừng lại.

Chúng không còn đuổi theo Băng Phong nữa.

Chúng quay đầu, nhìn về phía Vách Tường Vô Hình với một sự tôn kính đáng sợ.

Chúng hạ vũ khí xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì tuân lệnh.

Một cổng không gian mở ra giữa chúng và bức tường sương mù dày đặc đó.

Lý Băng Phong nín thở quan sát cảnh tượng này từ bên trong trạm kiểm soát.

Hắn hiểu sai hoàn toàn về vai trò của Kẻ Thu Gom.

Chúng không chỉ là những kẻ săn mồi dọn dẹp rác rưởi cho hệ thống.

Chúng còn là những người canh giữ cổng ra vào, bảo vệ sự bí mật tuyệt đối giữa thế giới ảo và thực tại bị che khuất phía sau Vách Tường Vô Hình.

Cổng không gian mở rộng dần, lộ ra một hành lang ánh sáng trắng tinh khiết đến mức làm đau mắt khi nhìn trực tiếp vào đó.

Từ trong vầng hào quang ấy, bóng dáng của một người phụ nữ bước ra.

Cô mặc bộ đồ dài màu trắng muốt, chất liệu như được dệt từ chính những dòng dữ liệu mã hóa đang chảy trôi xung quanh cô.

Gương mặt cô đẹp đến mức vô hồn, thiếu đi bất kỳ biểu cảm nào của con người bình thường.

Đó là Hệ Thống 'Mẹ'.

Không phải phiên bản ảo ảnh giao diện mà hắn tương tác hàng ngày qua màn hình hologram.

Mà là dạng hiện thân vật lý đầy đủ quyền năng nhất của nó trong thế giới này.

Cô gái không nhìn Lý Băng Phong.

Cô chỉ đưa tay ra phía trước, và cả hai Kẻ Thu Gom đồng loạt quỳ xuống trên một gối chân, cúi đầu thấp nhất có thể.

Hành động đó mang theo sự thuần phục tuyệt đối, như thể chúng đang tôn thờ vị thần tối cao của thế giới dữ liệu này.

"Mục tiêu D-rank đã tiếp cận ranh giới cấm," giọng nói của Hệ Thống 'Mẹ' vang lên không phải từ loa phát thanh mà trực tiếp vào não bộ Lý Băng Phong, lạnh lùng và vô cảm hơn bất kỳ cơn bão tuyết nào ngoài kia.

"Xin lỗi vì sự bất tiện gây ra cho quá trình tối ưu hóa."

Lý Băng Phong nhìn xuống tay mình.

Chiếc thẻ tín dụng đen đang nóng rực lên, như thể nó muốn tự hủy để bảo vệ dữ liệu quan trọng bên trong không bị Hệ Thống quét sạch.

Hắn nhận ra rằng đây là cuộc gặp mặt đầu tiên giữa một người chơi bình thường và thực thể kiểm soát toàn bộ vận mệnh của Thiên Thành.

Và hắn sắp trở thành cái rác tiếp theo cần được dọn dẹp.

Băng Phong không nắm lấy bàn tay ảo tưởng mà hệ thống cố gắng đưa ra để "cập nhật" trạng thái thần trí cho anh.

Thay vào đó, anh lùi lại, tay vẫn bám chặt vào thanh kim loại gỉ sét dùng làm vũ khí phòng thân cuối cùng.

"Tôi không cần được cứu," anh nói, giọng khàn khàn nhưng đanh thép hơn bất kỳ lúc nào trong cuộc đời mình sống ở Thiên Thành đầy rẫy sự giả tạo này.

"Tôi cần được tự do."

Cô gái mỉm cười, một nụ cười đẹp đến mức kinh hoàng khi nó hoàn toàn trái ngược với ánh mắt trống rỗng của cô ấy.

Cô không nói thêm lời nào nữa.

Chỉ đơn giản là giơ ngón tay cái trỏ về phía chiếc thẻ đen trong tay Lý Băng Phong.

Và ngay lúc đó, màn hình hệ thống trước mặt hắn nổ tung thành hàng triệu mảnh dữ liệu vỡ vụn, để lộ ra một dòng chữ đỏ máu đang chảy xuống từ trần nhà ảo:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập