Chương 39
Hắn đứng giữa trung tâm quảng trường Thiên Thành, nơi không khí đặc quánh mùi ozone và sự im lặng chết chóc.
Những giọt máu còn sót lại trên vai trái lạnh buốt, nhưng nỗi sợ trong lòng hắn đã biến thành một tảng băng giá trị hơn vàng ròng.
Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc thẻ tín dụng đen bóng loáng vừa tìm thấy.
Dòng chữ [NGUỒN GỐC DỰ ÁN GENESIS - PHÂN KHÓA 1] khắc sâu trên bề mặt kim loại phản chiếu khuôn mặt méo mó của hắn dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy.
Đây không phải là tiền tệ thông thường.
Đây là chìa khóa.
Hệ Thống trong đầu hắn im bặt một cách đáng ngờ.
Không có tiếng chuông cảnh báo, không có lời nhắc nhở về nhiệm vụ hàng ngày.
Chỉ có sự tĩnh lặng kinh hoàng bao trùm lấy tâm trí đang rối loạn của Lý Băng Phong.
Hắn ngước lên, đôi mắt lạnh lùng quét qua những nhân viên đặc nhiệm đang đứng bất động ở rìa quảng trường.
Họ không di chuyển.
Họ chỉ quan sát.
Như thể hắn là một con vật trong lồng kính.
"Thật thú vị," Lý Băng Phong thì thầm, giọng khàn khản vì mất máu và sự kiệt sức tích tụ suốt ba ngày qua.
"Các cậu đang chờ ai đó giải mã cái thứ này à?" Hắn rút chiếc thẻ ra hoàn toàn.
Bề mặt kim loại trơn láng không hề có chip từ tính hay số hiệu tài khoản.
Thay vào đó, một ký tự cổ xưa đang xoay tròn đầy tà ách giữa hai lớp kính trong suốt của tấm thẻ bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt.
Ký tự đó giống hệt hình dạng mà hắn đã nhìn thấy trên bức tường dữ liệu trước khi tỉnh dậy ở đây.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay sang khắp cơ thể.Đó không phải là , 。Không phải là nỗi sợ hãi, mà là một cơn đau nhói quen thuộc.
Hắn nhớ lại những giấc mơ fragmented về cha mình – người đàn ông luôn mang theo chiếc ví da cũ kỹ và cái nhìn đầy bi thương mỗi khi nhắc đến từ "Thiên Thành".
Lý Băng Phong bước đi giữa ánh sáng neon chói lóa, bóng đen của hắn kéo dài trên nền bê tông lạnh lẽo.
Hắn cảm thấy như đang bước vào một mê cung vô hình được xây dựng bởi những dòng dữ liệu và sự dối trá.
Mỗi bước chân đều vang lên như tiếng trống trận báo hiệu sự kết thúc cho cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy những bi kịch đau thương mất mát vô nghĩa kia chứ còn gì khác nữa.
Ba tên lính gác tiến gần hơn, bước đi đều đặn, không hề có dấu hiệu của sự vội vã hay sợ hãi.
Chúng đã quen với việc dọn dẹp "rác thải" xã hội.
Lý Băng Phong nhận ra một sự bất thường.
Thông thường, lính gác F-rank sẽ tấn công ngay lập tức khi phát hiện kẻ xâm nhập vào khu vực cấm.
Nhưng lần này, chúng chỉ đứng đó, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh từ đâu xa.
Hắn dừng lại trước mặt tên lính đầu tiên.
Đôi mắt của gã không có con ngươi, chỉ là hai hố đen sâu thẳm phản chiếu ánh đèn neon phía sau lưng Lý Băng Phong.
Gã mở miệng, nhưng thay vì tiếng nói máy móc thông thường, một chuỗi mã nhị phân phát ra với tốc độ chóng mặt: `01001000 01101001`.
Lý Băng Phong nhíu mày.
Hắn nhớ lại những gì Trần Tiểu Uyển từng nói về cách Thiên Cơ Corp xử lý dữ liệu người dùng.
"Họ không giết chúng ta," hắn tự nhủ, giọng lạnh lùng vang lên trong đầu.
"Họ đang sao lưu chúng ta." Ý nghĩ đó khiến da gà nổi dựng trên sống lưng của Lý Băng Phong.
Hắn quay lại nhìn chiếc thẻ đen trong tay mình.
Ký tự cổ xưa vẫn tiếp tục xoay tròn, nhưng tốc độ chậm dần, như thể nó đang cố gắng truyền tải một thông điệp gì đó qua trực giác nguyên thủy của hắn.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển nhẹ.
Từ dưới lòng quảng trường, những ống kính camera ẩn giấu bên trong các cột đèn bắt đầu xoay hướng về phía Lý Băng Phong với âm thanh servo chói tai.
Chúng không ghi hình theo góc độ thông thường.
Tất cả đều tập trung vào chiếc thẻ đen mà hắn đang cầm.
"Phân Khóa 1," Lý Băng Phong lẩm bẩm, cảm giác bí ẩn bao trùm lấy tâm trí hắn.
"Vậy nên những gì tôi thấy trước kia chỉ là màn hình chờ?" Hắn nhớ lại cảnh tượng trong Chương 37 – lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua vai hắn nhưng không gây ra thương tích thực sự mà hấp thụ máu vào mắt quái vật.
Bây giờ thì rõ ràng rồi.
Đó không phải là một trận chiến sinh tử thông thường.
Đó là một quy trình xác minh danh tính.
Và chiếc thẻ này chính là mật khẩu sinh trắc học cuối cùng để mở cánh cửa dẫn đến trung tâm điều khiển của dự án Genesis.
Lý Băng Phong lao vào với tốc độ tối đa, cơ thể anh gồng lên hết mức.
Cánh tay trái của anh, cầm mảnh kính vỡ từ bức tường dữ liệu trước đó, cứa vào cổ họng của tên lính gác đầu tiên.
Nhưng thay vì máu bắn ra, một luồng điện xanh lè phát ra từ cổ họng nạn nhân.
Tên lính gác không ngã xuống mà tan rã thành hàng triệu hạt pixel nhỏ.
lên cao và hòa nhập vào dòng dữ liệu chảy trong bầu trời ảo.
Lý Băng Phong lùi lại, thở dốc.
Hắn nhìn bàn tay mình – nơi từng chạm vào chiếc thẻ đen đang phát sáng mạnh hơn bao giờ hết.
Một thông báo hệ thống hiện ra trước mắt hắn, khác hẳn với giao diện quen thuộc của "Mẹ": `[CẢNH BÁO: GIAO THỦY TỪ NGUỒN GỐC PHÁT HIỆN]` `[ĐANG MỞ KẾT NỐI.]` `[TẢI DỮ LIỆU LƯỚI CHÓNG.]` Những drone bay trên trời phát ra âm thanh hạ xuống, bao vây anh từ trên cao.
Chúng không xả đạn.
Chúng chỉ quan sát.
Tại bức tường dữ liệu phía sau lưng Lý Băng Phong, những dòng chữ code bắt đầu chạy với tốc độ chóng mặt, tạo thành một lối đi hẹp dẫn vào bóng tối sâu thẳm của quảng trường.
Hắn biết rằng đây là bẫy.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không bước vào đó, hắn sẽ mãi mãi chỉ là một con chuột trong mê cung mà Thiên Cơ Corp đã xây dựng nên từ xương máu và ký ức bị xóa bỏ của hàng triệu người như cha hắn.
Lý Băng Phong bước vào khoảng trống, hai chân nặng trĩu.
Anh không còn lựa chọn nào khác.
Những drone bay trên trời phát ra âm thanh hạ xuống, bao vây anh từ trên cao.
Chúng không xả đạn.
Chúng chỉ quan sát.
Tại bức tường dữ liệu, hình ảnh cha hắn xuất hiện – nhưng không phải là người đàn ông nghèo khổ vùng ngoại ô mà hắn đã biết.
Đó là một nhà khoa học mặc áo lab trắng, đang mỉm cười đau đớn trước màn hình giám sát hiển thị hàng ngàn con số đang giảm dần về 0.
"Cậu đến rồi," giọng nói của cha vang lên từ khắp nơi trong không gian ảo, đè nặng lên lồng ngực Lý Băng Phong.
"Con trai tôi.
Cậu đã tìm thấy Phân Khóa 1." Lý Băng Phong cứng đờ tại chỗ.
Chiếc thẻ đen trong tay hắn nóng rực lên như thể đang cháy.
Hắn nhìn vào đôi mắt của người đàn ông trên màn hình – cùng màu xanh dương lạnh lẽo, cùng sự mệt mỏi tận đáy lòng mà hắn đã thừa quen thuộc qua gương soi mỗi sáng.
"Cha." Lý Băng Phong thốt lên, giọng run rẩy lần đầu tiên sau ba năm sống sót trong Thiên Thành.
"Băng Phong!" Một tiếng hét xé toạc không gian ảo.
Trần Tiểu Uyển xuất hiện ở góc trái màn hình của hắn – nhưng cô ấy không đứng bên cạnh hắn.
Cô ấy đang bị giam giữ trong một phòng cách ly kỹ thuật số, những dây cáp dữ liệu chui vào cổ tay và chân mình như những con rắn sắt.
"Cậu phải chạy!" cô gào lên qua kênh liên lạc khẩn cấp mà Lý Băng Phong đã cài đặt trước đó.
"Đó không phải là cha cậu!
Đó là bản sao AI được lập trình để thu thập thông tin từ phản ứng cảm xúc của cậu!" Lý Băng Phong nghiến răng.
Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh ảo của người cha mình, rồi chậm rãi đưa chiếc thẻ đen lên cao hơn.
Ánh sáng xanh lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời đẩy lùi những drone đang lao tới với cánh tay kim loại sắc bén.
"Vậy thì hãy.
sự thật," Lý Băng Phong lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao cạo cắt ngang qua ảo ảnh trước mặt hắn.
"Và đừng nghĩ là cậu có thể đánh lừa được một người đã sống chết với dối trá suốt ba năm trời." Hắn đập mạnh chiếc thẻ đen vào nền bê tông ngay dưới chân mình.
Tiếng vang của kim loại va chạm lan tỏa khắp quảng trường, làm rung chuyển cả không gian ảo và thực tại cùng lúc.
Từ vết nứt trên mặt đất, những ống kính camera ẩn giấu bắt đầu vỡ ra thành hàng triệu mảnh thủy tinh sắc nhọn.
Trong khi những cánh tay robot siết chặt cơ thể anh, Lý Băng Phong cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ từ bên trong lồng ngực.
Đó không phải là sức mạnh thể chất, mà là một phản ứng từ hệ thống nội tại bí ẩn mà anh đã kết nối từ khi tỉnh dậy ở đây.
Một đoạn mã nguồn gốc – thứ chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu công khai nào của Thiên Cơ Corp – bắt đầu tự động giải mã thông tin trên chiếc thẻ đen trước mắt hắn.
Và rồi, một dòng chữ đỏ tươi hiện lên giữa không khí lạnh giá: `[XÁC THỰC DỮ LIỆU SINH TRẮC HỌC HOÀN TẤT]`.
Lý Băng Phong mở to đôi mắt kinh hoàng khi nhận ra rằng con số đếm ngược 365 ngày tận số trên màn hình hệ thống của hắn đang bắt đầu chạy nhanh gấp mười lần bình thường.
Màn hình hologram trước mặt Lý Băng Phong rung động dữ dội, những con số đỏ tươi như máu phun trào ra khỏi kính thực tế ảo.
Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập đều trùng khớp với tiếng tick-tock chết chóc của bộ đếm ngược.
Không phải là lỗi hệ thống.
Đây là sự cố phần mềm nghiêm trọng nhất từ khi hắn nhận diện được giao diện này.
Hắn đưa tay lên chạm vào thái dương, ngón run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Cảm giác tê dại lan tỏa dọc sống lưng, khiến lông ngọai dựng đứng.
Thiên Cơ Corp đã không chỉ cài đặt một chương trình giám sát thông thường.
Họ đang đếm ngược thời gian tồn tại của hắn.
"Không thể nào," Lý Băng Phong thì thầm, giọng khàn đặc như bị cát mịn dính đầy cổ họng.
Hắn cố gắng tắt hệ thống đi.
Lệnh 'System: Close' vang lên trong đầu, nhưng phản hồi lại là một âm thanh chói tai xé toạc màng nhĩ.
`[LỆNH BỊ TỪ CHỐI]`.
`[NGUYÊN NHÂN: GIAO DICH SẮP HOÀN THÀNH]`.
Những dòng chữ xanh lá cây lạnh lùng hiện ra phía trên con số đỏ chết người.
Hắn nhìn xuống chiếc thẻ đen trong tay, thứ mà trước đó hắn tưởng chỉ là một vật trang trí đắt tiền.
Bề mặt kim loại bóng loáng giờ đây đang tỏa nhiệt độ cao bất thường, nóng hổi như vừa được lấy ra từ lò nung.
Lý Băng Phong lùi bước, gót giày chạm vào nền bê tông lạnh lẽo của bãi đỗ xe cũ kỹ này.
Mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và nước cống bốc lên khi hắn hít thở sâu để bình tĩnh.
Nhưng không có gì giúp ích được cả.
Sự thật phũ phàng đang đập vào mắt hắn ngay trước mũi.
Hắn quay lại, nhìn quanh khu vực tối tăm.
Những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt phía xa tạo nên những vệt sáng dài và méo mó trên tường gạch nứt nẻ.
Không có ai ở đây cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng động cơ xe hơi cũ kỹ của hắn đang nguội lạnh dần bên cạnh.
Lý Băng Phong chạy về phía chiếc xe sedan màu xám xịt của mình.
Tay hắn run cầm cập khi cố gắng luồn chìa khóa vào ổ khóa cửa.
Một lần, hai lần, ba lần.
Chìa khóa trượt ra ngoài mỗi lần thử.
"Cái quái gì thế này," hắn thốt lên, mồ hôi lạnh bắt đầu tràn xuống trán.
Hắn dùng lực mạnh hơn, gạt tay nắm cửa lại rồi đẩy mạnh cánh cửa sắt vào trong.
Mùi hương của nội thất cũ kỹ và mùi thuốc lá lưu giữ từ chuyến đi trước vào mũi hắn.
Hắn lao mình vào ghế lái, khóa chặt tất cả các cửa một cách điên cuồng.
Màn hình hệ thống vẫn treo lơ lửng phía trước mặt, bất chấp việc hắn đã đóng kính chắn gió lại.
Con số 365 ngày giờ đây đang co rút nhanh chóng thành những tháng, những tuần, rồi xuống từng phút giây với tốc độ đáng sợ.
`[DỮ LIỆU ĐANG TẢI.]` `[ĐANG PHÂN TÍCH DNA.]` `[PHÁT HIỆN MÃ DI TRUYỀN KỲ LẠ]` Lý Băng Phong nheo mắt nhìn những dòng chữ cuộn trôi liên tục.
Mã di truyền kỳ lạ?
Hắn chỉ là một nhân viên bình thường, sống cuộc đời nhàm chán với công việc văn phòng và những bữa ăn hộp rẻ tiền ở ngoài đường phố.
Không có gì đặc biệt về hắn cả.
trừ khi Thiên Cơ Corp biết điều mà chính hắn cũng không hề hay biết.
Hắn nhớ lại buổi sáng hôm qua, khi tỉnh dậy trong căn hộ nhỏ bé của mình với cảm giác mơ hồ rằng cơ thể đang thay đổi nhẹ nhàng.
Những vết sẹo cũ trên cánh tay dường như mờ đi một chút.
Thị lực trở nên sắc bén hơn dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Hắn đã tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là hiệu ứng placebo sau khi uống loại thuốc tăng cường miễn dịch mới mua online.
Chiếc thẻ đen trong tay bỗng nhiên phát ra một tia sáng xanh nhạt.
Một hình ảnh ba chiều được chiếu trực tiếp từ bề mặt kim loại lên không gian bên trong xe hơi nhỏ bé của Lý Băng Phong.
Đó là bản đồ thành phố, nhưng khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ ứng dụng nào mà hắn từng sử dụng trước đây.
Những tòa nhà cao tầng quen thuộc giờ đây bị che phủ bởi những lớp lưới dữ liệu phức tạp.
Những con đường được đánh dấu bằng các màu sắc rực rỡ biểu thị mức độ nguy hiểm và tiềm năng lợi nhuận.
Và ở trung tâm của tất cả, có một điểm đỏ nhấp nháy liên tục như trái tim đang đập thình thịch chờ đợi sự chú ý.
`[NHIỆM VỤ MỚI: KHÁM PHÁ NGUỒN GỐC]` `[THỜI GIAN CÒN LẠI: 29 NGÀY, 14 GIỜ, 05 PHÚT]` `[PHẠT CHO SAI LẦM: MẤT MỆNH HOẶC TẮT HỆ THỐNG TRỌN VỊNH]` Lý Băng Phong nhắm chặt đôi mắt lại trong một vài giây ngắn ngủi.
Khi mở ra lần nữa, vẻ hoảng loạn đã biến mất, thay vào đó là sự tập trung sắc bén đáng kinh ngạc.
Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận trò chơi này.
Dù muốn hay không thì hắn cũng đã bước vào ván cờ với những quân bài mà mình thậm chí chưa từng thấy rõ mặt đối thủ.
Hắn khởi động xe hơi.
Động cơ gầm lên u trầm, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi đêm mưa gió sắp đến.
Lý Băng Phong chỉnh gương chiếu hậu và nhìn kỹ biểu cảm trên khuôn mặt phản chiếu trong kính nhỏ hẹp phía sau ghế lái trước.
Đôi mắt đen tối kia giờ đây đang ánh lên một tia sáng quyết đoán mà không ai khác từng chứng kiến bao giờ.
Điểm đỏ nhấp nháy nằm ở khu vực cảng biển cũ, nơi được cho là đã đóng cửa từ năm ngoái vì dự án tái phát triển đô thị thất bại.
Một địa điểm chết chóc theo mọi tiêu chí an toàn thông thường của thành phố này.
Nhưng đối với Lý Băng Phong lúc này thì không có khái niệm gọi là an toàn nữa rồi đâu.
Hắn đạp ga mạnh mẽ, bánh xe trượt nhẹ trên nền đường ướt sũng trước khi bám chắc vào mặt đường nhựa đen bóng phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ những cột điện ven phố.
Chiếc xe lao thẳng về phía bầu trời đêm đầy sao mờ ảo sau lớp mây dày đặc che phủ toàn bộ chân trời phương Tây xa thẳm nơi mà cuối cùng cũng sẽ dẫn lối đi duy nhất còn lại trước mắt hắn thôi chứ gì nữa đâu phải không nào?
Cảng biển cũ nằm im lìm dưới màn mưa rào nhẹ nhàng rơi xuống từ những đám mây xám xịt bao trùm khắp bầu trời thành phố.
Những container sắt gỉ sét chồng chất lên nhau như những tòa nhà ma quái nghiêng ngả trong gió mạnh thổi qua các khe hở giữa chúng tạo nên tiếng rít dài nghe giống hệt giọng khóc than của những linh hồn lạc lối không tìm được đường về nơi chốn bình yên cuối cùng cho chính mình nữa đâu.
Lý Băng Phong dừng xe cách khu vực điểm đỏ khoảng hai trăm mét.
Hắn bước ra khỏi chiếc xe hơi ướt sũng dưới cơn mưa lạnh buốt xương sống và cảm thấy da thịt run rẩy vì nhiệt độ giảm xuống thấp hơn hẳn so với trung tâm thành phố ồn ào náo nhiệt trước kia từng chứng kiến biết bao cảnh tượng phồn hoa rực rỡ huy hoàng của thời đại công nghệ số bùng nổ mạnh mẽ toàn cầu hóa ngày nào xa xôi quá đỗi rồi đó chứ?
Hắn di chuyển cẩn thận giữa những hàng container khổng lồ, ánh mắt quét qua mọi góc khuất tối tăm tìm kiếm dấu hiệu bất thường nhỏ nhất có thể giúp hắn giải mã bí ẩn đằng sau nhiệm vụ kỳ lạ này mà hệ thống đang ép buộc thực hiện ngay lập tức không được trì hoãn thêm giây nào nữa đâu.
Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn xuất hiện từ phía sau đống phế liệu kim loại gỉ sét.
Lý Băng Phong ngừng bước lại ngay tại chỗ và quay đầu về hướng âm thanh phát ra vừa rồi nghe rất rõ ràng trong không khí ẩm ướt nặng mùi nước biển mặn chát đặc trưng của vùng ven bờ sông chảy xiết quanh năm không bao giờ khô cạn từng giọt nào dưới đáy lòng sâu thẳm thầm kín nhất mà ai cũng muốn giữ riêng cho mình mãi mãi sau này khi mọi thứ đã trở thành dĩ vãng xa vời vợi khó có thể chạm tới được nữa đâu.
Đó là một người đàn ông mặc bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon mờ ảo từ những biển quảng cáo cũ kỹ bên kia con đường chính dẫn vào khu công nghiệp sầm uất nhộn nhịp hoạt động 24/7 không nghỉ ngơi phút giây nào kể từ khi được xây dựng hoàn thiện cách đây đúng mười năm trước đó rất lâu rồi đấy chứ?
Hắn lặng lẽ đặt một tờ giấy bạc cũ kỹ lên mặt bàn, đè lên hình ảnh phản chiếu của gã đàn ông vest đen.
Linh ma tuỷ trong người hắn bùng nổ dữ dội, đốt cháy từng thớ cơ bắp.
Con ngươi gã đàn ông bỗng chuyển
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận