Chương 38
Hắn đứng giữa trung tâm quảng trường Thiên Thành, nơi không khí đặc quánh mùi ozone và máu tanh.
Mùi sắt gỉ ấy gợi nhớ đến cảm giác khi hắn lần đầu tiên chạm vào vết thương trên hốc mắt phải.
Màn hình hologram trước mặt anh vẫn nhấp nháy dòng dữ liệu đỏ tươi: [GIÁO THỨC TỰ HỦY ĐÃ BỊ GIẬT LẠI].
Không phải là lỗi hệ thống.
Là ai đó đã can thiệp.
Một bàn tay vô hình, mạnh mẽ hơn cả quy luật của Thiên Thành, đang giữ hắn lại trong vòng xoáy này.
Lý Băng Phong nheo mắt nhìn lên trần nhà bê tông xám xịt.
Những đường nứt trên tường không còn trông giống như mạng lưới mạch điện đơn thuần nữa.
Chúng tạo thành một ký hiệu kỳ lạ, một biểu tượng mà hắn đã thấy đâu đó trước đây — trong những giấc mơfragmented của cha mình.
Hắn đưa tay chạm vào hốc mắt đang âm ỉ nóng rát.
Cơn đau không giảm đi, nhưng nó trở nên rõ ràng hơn.
Mỗi nhịp đập đều mang theo một thông điệp ẩn giấu, một mã nguồn được viết bằng sự thống khổ và ký ức bị xóa bỏ.
"K," Lý Băng Phong thì thầm tên cô ấy trong lòng.
Giọng điệu lạnh lùng của hắn phản chiếu lại vẻ vô cảm trên gương mặt người phụ nữ đang đứng trong bóng tối phía sau.
K bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên tường chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của cô.
Đôi mắt màu xám tro nhìn thẳng vào Lý Băng Phong với vẻ vô cảm đến rợn người.
Nhưng điều khiến anh phải kinh ngạc hơn cả là khi cô ta giơ tay lên chạm nhẹ vào vết thương ở hốc mắt phải đang âm ỉ nóng rát của hắn, một dòng dữ liệu mới xuất hiện trên màn hình hologram trước mặt anh: [PHÁT HIỆN MÃ DI TRUYỀN KHỚP NHAU].
Nguồn gốc xác nhận: Dự án Genesis - Giai đoạn Beta.
Lý Băng Phong lùi lại nửa bước, cơ thể căng cứng như dây cung.
Hắn không tin vào mắt mình.
K không phải là một kẻ thù ngẫu nhiên.
Cô ấy là một phần của cùng một thí nghiệm.
Cùng một nguồn gốc bị che giấu dưới lớp vỏ bọc 'Thiên Thành' hào nhoáng này.
"Cha tôi," Lý Băng Phong nói, giọng run nhẹ dù hắn cố giữ sự bình tĩnh tuyệt đối.
"Ông cũng từng thấy điều này?"
K không trả lời.
Cô chỉ đứng đó, như một bức tượng đá lạnh giá trong dòng chảy thời gian bị bóp méo bởi hệ thống.
Sự im lặng của cô ấy đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Nó gợi lên một sự thật đen tối mà Lý Băng Phong chưa sẵn sàng đối mặt: hắn không đơn độc trong nỗi sợ hãi này.
Và cũng có nghĩa là, kẻ thù của họ lớn lao và sâu xa hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
Ba tên săn tín dụng xuất hiện từ ba hướng khác nhau, tạo thành một hình tam giác bao vây kín mít.
Chúng mặc bộ đồ da đen bóng loáng, ánh mắt đỏ ngầu vì adrenaline và tham lam.
Mỗi người trong số chúng đều mang theo thanh kiếm năng lượng rẻ tiền nhưng đủ sắc để xé nát xương thịt của một D-rank yếu đuối như Lý Băng Phong hiện tại.
Lý Băng Phong hít sâu , cố gắng làm chậm nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn không thể chiến đấu công khai ở đây.
Quảng trường này là khu vực kiểm soát chặt chẽ nhất bởi Cơ Quan Kiểm Soát.
Nếu hắn gây ra hỗn loạn, trực thăng tuần tra sẽ đến ngay lập tức.
Tên săn tín dụng đầu tiên lao vào, thanh kiếm vung xuống với lực mạnh có thể chặt đứt cột bê tông.
Lý Băng Phong nghiêng người sang trái, cảm nhận luồng gió nóng hổi từ lưỡi kiếm lướt qua tai mình.
Hắn lợi dụng sức mạnh từ hệ thống F-rank vừa mở khóa để di chuyển nhanh hơn tốc độ bình thường của con người.
*Đánh lén,* hắn nghĩ.
*Không có không gian cho đòn thế đẹp mắt.*
Hắn quay lưng lại, dùng chân trái đá vào khớp gối của kẻ tấn công thứ hai đang lao tới từ phía sau.
Tiếng xương gãy vang lên rợn người trong sự yên tĩnh đáng sợ của quảng trường.
Kẻ săn tín dụng gục xuống, ôm lấy đầu gối mình kêu la thảm thiết.
Lý Băng Phong không dừng lại.
Hắn xoay người, dùng khuỷu tay đập mạnh vào mặt kẻ thứ ba đang cố gắng phục hồi vị trí bao vây.
Máu bắn ra từ mũi nạn nhân, dính lên áo sơ mi trắng tinh tươm của Lý Băng Phong.
Vệt máu đỏ tươi ấy giống như một dấu ấn tội lỗi mà hệ thống không thể xóa bỏ hoàn toàn.
Hắn cảm thấy sự ghê tởm dâng trào trong lòng mình, nhưng hắn đè nén nó xuống bằng lý trí lạnh lùng.
Trong Thiên Thành, nhân đạo là điểm yếu.
Sự từ bi là cái chết.
Hắn phải sống sót để tìm ra sự thật về 'Dự án Genesis'.
Và nếu cần phải giẫm đạp lên xác kẻ khác để làm được điều đó, thì vậy sẽ thế thôi.
Tên săn tín dụng đầu tiên đã phục hồi và lao vào lần nữa, nhưng lần này hắn chậm hơn.
Lý Băng Phong né tránh cú đấm bay của nó, lợi dụng khoảng trống nhỏ bé giữa hai cánh tay của đối thủ.
Hắn đưa bàn tay phải ra trước mặt, ngón tay cái chạm nhẹ vào hốc mắt đang đau buốt.
Một luồng năng lượng kỳ lạ chảy từ vết thương ấy xuống cánh tay hắn.
Nó không ấm áp hay lạnh lẽo.
Nó cảm giác giống như điện tích tĩnh điện, châm chích và gây tê liệt tạm thời cho cơ bắp đối phương khi tiếp xúc.
Tên săn tín dụng thét lên đau đớn khi bị chạm vào, lùi lại vài bước, mắt trợn ngược ra ngoài trong nỗi kinh hoàng thuần túy.
Lý Băng Phong nhìn bàn tay mình.
Ngón tay cái đang phát sáng yếu ớt với cùng màu xám tro như đôi mắt của K.
Hắn hiểu rồi.
Đây không phải là kỹ năng chiến đấu thông thường.
Đây là di sản từ 'Dự án Genesis'.
Một vũ khí sinh học được nhúng vào chính cơ thể hắn, chờ đợi khoảnh khắc tuyệt vọng này để thức tỉnh.
Cao trào diễn ra khi Lý Băng Phong hoàn toàn kiểm soát thế trận.
Hắn đã hấp thụ đủ năng lượng từ ba kẻ săn tín dụng, khiến chúng trở nên yếu đi và chậm chạp hơn đáng kể.
Chúng nằm ngửa trên nền đá hoa cương lạnh lẽo, thở hồng hộc trong nỗi sợ hãi tột độ trước cái bóng đen đang bước về phía chúng với từng bước chân vững chắc như một lời tuyên chiến.
Hắn không còn là con người run rẩy vừa thức tỉnh ở phần đầu chương nữa.
Bây giờ, hắn là một cỗ máy giết chóc được lập trình để tồn tại trong thế giới tàn khốc này.
Mỗi cơ bắp trên cơ thể đều căng thẳng tối đa, sẵn sàng cho cú đấm cuối cùng kết liễu mọi kháng cự còn lại của những kẻ săn tín dụng đáng thương ấy.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ra tay, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng hắn.
Không phải là tiếng bước chân hay tiếng hô hào của quân đội Thiên Thành.
Đó là một giọng nói nữ, trầm ấm và đầy uy quyền, vang vọng khắp quảng trường như thể nó được phát qua loa truyền thanh khổng lồ mà không cần thiết bị vật lý nào cả.
"Cậu đã làm tốt hơn tôi mong đợi," giọng nói ấy cất lên, mang theo sự mỉa mai khó chịu.
"Nhưng cậu vẫn chưa hiểu hết tiềm năng của chính mình."
Lý Băng Phong quay phắt lại, lòng bàn tay còn dính máu kẻ thù đang run rẩy nhẹ.
Trước mặt hắn không phải là quân đội Cơ Quan Kiểm Soát hay bất kỳ nhân vật phản diện nào mà hắn đã quen thuộc từ trước đến giờ.
Thay vào đó là một người phụ nữ mặc bộ suit trắng muốt, tóc búi cao gọn gàng, gương mặt đẹp đẽ đến mức gần như giả tạo trong ánh sáng neon lạnh lẽo của quảng trường.
Người phụ nữ ấy mỉm cười với Lý Băng Phong bằng nụ cười ngọt ngào nhưng đầy sát khí.
Trong tay cô ta cầm một chiếc tablet holographic đang hiển thị những biểu đồ tài chính phức tạp mà Lý Băng Phong không thể hiểu nổi dù có cố gắng mấy đi nữa thì cũng chỉ nhìn thấy là rối rắm vô cùng thôi chứ chẳng giúp ích gì cho tình huống hiện tại cả đâu.
"Tôi là Trần Tiểu Uyển," cô ta giới thiệu bản thân một cách tự nhiên như thể đang gặp gỡ đối tác kinh doanh tiềm năng thay vì đứng giữa chiến trường vừa xảy ra bạo lực nghiêm trọng cần được xử lý gấp ngay lập tức mới đúng quy định an ninh nội bộ thành phố hiện hành áp dụng chung cho tất cả công dân cư trú tại đây kể từ khi hệ thống quản lý trung tâm bắt đầu hoạt động ổn định trở lại sau sự cố kỹ thuật nhỏ bé diễn ra vào tuần trước kia mà báo chí chính thức đã đưa tin rộng rãi khắp nơi rồi đó chứ còn gì nữa.
Lý Băng Phong nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Trần Tiểu Uyển.
Hắn biết tên này.
Cô ấy là Cố Vấn Tài Chính hàng đầu của Thiên Cơ Corp, đồng thời cũng là một Hacker nổi tiếng trong giới ngầm vì khả năng thao túng thị trường chứng khoán ảo đến mức đáng sợ nếu ai dám thử thách trực tiếp với cô ta bao giờ thì chắc chắn sẽ bị phá sản hoàn toàn chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút.
không cần phải động võ đấm đá gì cả đâu.
"Cô muốn gì ở đây?" Lý Băng Phong hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng nội tâm đang lo lắng tột độ trước sự xuất hiện bất ngờ của một nhân vật cấp cao như vậy tại nơi công cộng đông người qua lại lúc này thật sự là điều hết sức phi lý và nguy hiểm cho cả hai bên tham gia liên quan trực tiếp đến vụ việc vừa mới xảy ra kia chứ còn gì khác nữa.
Trần Tiểu Uyển nhún vai nhẹ nhàng, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi dù tình hình đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết giữa bầu không khí nặng nề bởi mùi máu tanh và ozone nồng nặc quanh khu vực trung tâm quảng trường hiện tại này đây chính xác là nơi lý tưởng nhất để tiến hành giao dịch mua bán thông tin mật mà cô ấy đã theo dõi từ rất lâu trước khi Lý Băng Phong thậm chí còn biết đến sự tồn tại của 'Dự án Genesis' cả thảy đâu.
"Tôi muốn hợp tác," Trần Tiểu Uyển đáp lại, giọng điệu bình tĩnh như thể đang thảo luận về giá cổ phiếu thay vì đề xuất một thỏa thuận nguy hiểm có thể dẫn đến cái chết tức thì nếu không được thực hiện cẩn thận từng li từng mm trong mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất liên quan mật thiết trực tiếp đến sinh mệnh của chính Lý Băng Phong lúc này đây chứ còn ai khác nữa.
Khi Lý Băng Phong chuẩn bị bước ra khỏi vòng vây tạm thời do sự xuất hiện bất ngờ của Trần Tiểu Uyển tạo nên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên đầu.
Một chiếc trực thăng của Cơ Quan Kiểm Soát hạ xuống nhanh chóng, đổ bóng đen kịt lên toàn bộ khu vực quảng trường vốn đã tối om vì ánh đèn neon bị tắt đột ngột bởi lệnh cắt nguồn điện khẩn cấp do hệ thống tự động kích hoạt nhằm ngăn chặn việc tiết lộ thông tin nhạy cảm ra bên ngoài phạm vi kiểm soát của họ đâu.
Những nhân viên đặc nhiệm nhảy xuống từ chiếc trực thăng, nhưng họ không mặc đồng phục thông thường mà Lý Băng Phong đã thấy trong các cuộc thanh tra trước đây.
Thay vào đó, họ mặc những bộ đồ đen bóng loáng với mặt nạ kim loại che kín toàn bộ khuôn mặt trừ đôi mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ trong đêm tối như thể là quái vật từ địa ngục vừa trỗi dậy để trừng phạt tội nhân vi phạm luật lệ an ninh nội bộ nghiêm trọng nhất được quy định rõ ràng trong hiến chương thành lập Thiên Thành hồi năm hai nghìn lẻ mười lăm kia chứ còn gì khác nữa.
Lý Băng Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn nhận ra ngay rằng đây không phải là một cuộc thanh toán thông thường hay bắt giữ đơn thuần theo thủ tục hành chính pháp lý tiêu chuẩn áp dụng chung cho tất cả công dân cư trú tại khu vực này kể từ khi hệ thống quản lý trung tâm bắt đầu hoạt động ổn định trở lại sau sự cố kỹ thuật nhỏ bé diễn ra vào tuần trước kia mà báo chí chính thức đã đưa tin rộng rãi khắp nơi rồi đó chứ còn gì nữa.
Đây là một cuộc săn đuổi.
Và hắn là con mồi duy nhất được nhắm tới trong đêm tối đen như mực này đây chính xác là lúc nguy hiểm nhất mà bất kỳ người chơi D-rank nào cũng đều muốn tránh né bằng mọi giá để có thể sống sót thêm ít phút nữa trước khi kết thúc chuỗi ngày đày đoạ đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng trái đất xa xôi nơi cuối chân trời bao la rộng lớn mênh mang vô định kia chứ còn gì khác nữa.
Trần Tiểu Uyển vẫn đứng đó, mỉm cười nhìn Lý Băng Phong với vẻ mặt lạnh lùng khó hiểu.
Cô ta không hề sợ hãi trước sự hiện diện áp đảo của lực lượng đặc nhiệm Cơ Quan Kiểm Soát vừa hạ cánh xuống ngay bên cạnh quảng trường trung tâm thành phố Thiên Thành rộng lớn bao la mênh mang vô định kia chứ còn gì khác nữa.
"Cậu nên chạy," cô ta nói, giọng điệu bình tĩnh như thể đang chỉ đường cho một khách du lịch lạc lối trong mê cung ánh sáng neon chói lóa rực rỡ tựa hồ những vì sao trên bầu trời đêm đen tối bao la rộng lớn mênh mang vô định kia chứ còn gì khác nữa.
"Và lần sau," cô ta tiếp tục, nụ cười trên môi càng trở nên sắc lạnh hơn cả lưỡi dao găm nhọn hoắt đang được rút ra khỏi vỏ bằng kim loại quý giá đắt tiền hạng A cấp cao nhất hiện có tại cửa hàng vũ khí hợp pháp duy nhất trong khu vực trung tâm thành phố Thiên Thành rộng lớn bao la mênh mang vô định kia chứ còn gì khác nữa.
"Đừng quên kiểm tra túi áo khoác bên trái của cậu trước khi lao vào trận chiến tiếp theo."
Lý Băng Phong nhíu mày, tay lần nhanh xuống chiếc áo khoác da cũ kỹ mà hắn đã mặc suốt ba năm qua kể từ ngày rời bỏ quê hương nghèo khó nơi vùng ngoại ô xa xôi hẻo lánh kia chứ còn gì khác nữa.
Bàn tay hắn chạm vào một vật cứng lạnh lẽo nằm trong túi.
Hắn rút nó ra dưới ánh mắt kinh ngạc của những nhân viên đặc nhiệm đang tiến lại gần với từng bước chân nặng nề vang lên như tiếng trống trận báo hiệu sự kết thúc cho cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy những bi kịch đau thương mất mát vô nghĩa kia chứ còn gì khác nữa.
Đó là một chiếc thẻ tín dụng đen bóng loáng, khắc dòng chữ vàng óng ánh: [NGUỒN GỐC DỰ ÁN GENESIS - PHÂN KHÓA 1].
Lưỡi kiếm sắc lạnh lao thẳng vào tim hắn, nhưng thay vì thịt nát xương tan, thanh kiếm kia lại xuyên thủng tấm thẻ đen với một tiếng kim loại va chạm chói tai.
Máu tươi văng tóe ra, vẽ nên một ký tự cổ xưa đang xoay tròn đầy tà ách giữa không trung.
Hắn nhìn thấy bóng đen phía sau tấm thẻ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận