Chương 27

Lý Băng Phong mở mắt, nhưng không gian trước mặt anh chưa kịp định hình thành những đường nét quen thuộc của căn hộ chung cư cũ kỹ.

Mùi vị bê tông ẩm mốc và cà phê thiu lại vẫn còn lingering trong khứu giác, gợi nhớ đến một ký ức xa xôi nào đó về sự xuống cấp của tầng lớp F-rank.

Nhưng ngay lập tức, thế giới thực bị xé toạc bởi dòng dữ liệu xanh lá cây chạy dọc theo tầm nhìn HUD của anh.

Một cửa sổ thông báo đỏ rực hiện lên giữa không trung, rung chuyển nhẹ như thể nó đang cố gắng thoát ra khỏi màn hình ảo.

[NHIỆM VỤ CHÍNH ĐÃ KÍCH HOẠT: 365 NGÀY TẬN SỐ] [MỤC TIÊU: Sống sót trong Khu G – Nơi Chôn Vùi Dữ Liệu.] [THỜI GIAN CÒN LẠI: 364 ngày, 23 giờ, 59 phút.] Lý Băng Phong ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào thái dương.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì nhiệt độ thấp của phòng, mà bởi sự hiện diện đột ngột của Hệ Thống "Mẹ".

Hắn đã nghĩ rằng mình thoát được khỏi khu ổ chuột B7 sau vụ nổ dữ liệu ở chương trước.

Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều.

Khu G không chỉ là nơi lưu trữ những con người bị loại bỏ.

Nó còn là nghĩa trang sống cho các phiên bản cũ của chính Hệ Thống này.

Hắn đứng dậy, bước về phía cửa sổ kính mờ đục bên ngoài ban công.

Bên kia lớp kính dày đặc bụi bẩn và graffiti kỹ thuật số, thành phố Thiên Thành hiện ra với vẻ đẹp đáng sợ.

Những tòa nhà chọc trời hạng sang ở trung tâm phát sáng lấp lánh dưới ánh đèn neon, trong.

nằm sâu thẳm phía dưới, như một vết loét đen ngòm không thể chữa lành trên cơ thể đô thị.

"Đừng tin vào những gì bạn thấy," Lý Băng Phong thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng trống rỗng.

"Và đừng bao giờ tin vào Hệ Thống." Hắn quay lại nhìn chiếc giường sắt gỉ sét nơi vừa nãy anh nằm xuống.

Trên tấm đệm mỏng manh, một vật thể nhỏ bé đang phát ra ánh sáng tím nhạt.

Đó không phải là tiền xu hay trang bị game thông thường.

Nó trông giống như một mảnh vỡ của kính hiển vi cũ kỹ, nhưng khi hắn tiến lại gần, HUD của anh bắt đầu cảnh báo liên tục: [CẢNH BÁO: PHÂN LOẠI VẬT PHẨM BẤT ỔN ĐỊNH.] [TÊN GỌI: Mảnh Ký Ức Bị Cấm – Cấp Độ Bí Mật S] [MÔ TẢ: Chứa đựng dữ liệu thô từ thời kỳ trước khi Thiên Thành Corp được thành lập.

Tiếp xúc trực tiếp có thể gây ra tổn thương thần kinh hoặc.

giải phóng sự thật.] Lý Băng Phong nheo mắt.

Sự tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi.

Hắn đưa tay ra, nhưng chưa chạm vào thì một giọng nói cơ học vang lên từ loa ẩn dưới trần nhà.

"Cảnh báo cư dân F-rank Lý Băng Phong.

Bạn đang sở hữu vật phẩm trái phép.

Vui lòng nộp lại cho Quản Trị An Ninh trong vòng 5 phút." Hắn cười khẽ, nụ cười mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt.

"Quản trị an ninh?

Ở nơi này à?" Hắn nhanh chóng nhặt mảnh kính lên và giấu vào túi áo khoác ngoài.

Cảm giác lạnh lẽo của vật thể truyền qua lớp vải mỏng, chạm vào da thịt anh như một lời nhắc nhở về quá khứ u tối mà hắn chưa bao giờ dám khám phá đầy đủ.

Khu G không giống như những khu ổ chuột khác trong game.

Nó là sự kết hợp giữa công nghệ cao cấp bị lãng quên và đời sống con người tụt hậu đến mức cực đoan.

Lý Băng Phong đi bộ xuyên qua những con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng từ các tấm biển quảng cáo hologram cũ kỹ chiếu xuống tạo thành những vệt màu tím bệnh hoạn.

Người dân ở đây không mặc áo choàng rách nát như trong những bản mô tả cổ điển về nghèo đói.

Họ mang trên người những thiết bị theo dõi sức khỏe rẻ tiền, nối trực tiếp vào da thịt bằng các cổng kết hợp sinh học thô sơ.

Mỗi bước chân của họ đều tạo ra một tiếng động nhỏ – âm thanh của dữ liệu đang được bán đi.

"Đổi 10 đơn vị tín dụng lấy lịch sử duyệt web," một gã đàn ông gầy guộc với đôi mắt đỏ ngầu nói khi Lý Băng Phong đi ngang qua.

Gã ngồi trên bậc thang bê tông, xung quanh là hàng chục dây cáp quang màu xanh lá cây nối vào cổ tay hắn như những con rắn nhỏ đang bò lên cơ thể chủ nhân.

Lý Băng Phong không dừng lại.

Hắn biết quy tắc ở đây: đừng tham gia giao dịch nếu bạn không cần thiết.

Mỗi lần kết nối với mạng lưới công cộng trong Khu G đều để lại dấu vết kỹ thuật số, và dấu vết đó là thứ khiến các cỗ máy cảnh sát tìm thấy anh.

Hắn đi sâu hơn vào mê cung bê tông và thép rỉ sét.

Mục tiêu của hắn hiện tại là Nhà Ga Tàu Điện Ngầm Cũ – nơi duy nhất có thể dẫn xuống tầng hầm trung tâm dữ liệu bị bỏ hoang.

Theo những manh mối rời rạc mà cha hắn để lại trước khi chết, đó là nơi lưu trữ hồ sơ gốc về cái chết của người đàn ông đã từng là 'Người Chơi' đầu tiên.

Nhưng Khu G không dễ dàng cho phép ai vượt qua nó.

Những bóng đen bắt đầu xuất hiện từ các góc khuất.

Không phải là quái vật hay kẻ thù trong game thông thường, mà là những "Kẻ Săn Dữ Liệu" – những cư dân F-rank khác đã chấp nhận giao diện thần kinh hoàn toàn để trở thành nô lệ cho Thuật Toán An Ninh.

Lý Băng Phong tăng tốc độ bước đi.

Tim anh đập thình thịch dưới lồng ngực, nhưng hắn cố giữ nhịp thở đều đặn.

Hắn quan sát mọi chi tiết: vị trí của các camera giám sát bị che khuất bởi dây leo điện tử, hướng gió thổi mang theo mùi ozone cháy khét từ những máy chủ quá tải, và tiếng động cơ drone tầm thấp đang lượn vòng phía trên đầu như những con chim săn mồi không mắt.

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên trong.

kênh liên lạc mã hóa riêng – thứ mà hắn đã tự cài đặt để tránh bị nghe trộm bởi Hệ Thống chính thức.

"Lý Băng Phong, nếu cậu còn sống, hãy nghe kỹ," tiếng nói của Trần Tiểu Uyển vang lên, chập chờn giữa nhiễu sóng và sự khẩn cấp trong giọng điệu.

"Tôi vừa hack vào một đoạn mã cũ từ máy chủ Thiên Thành Corp.

Có thứ gì đó không ổn ở Khu G này.

Nó không chỉ là nơi giam giữ.

nó là một phòng thí nghiệm." Lý Băng Phong nhíu mày, nhưng vẫn tiếp tục di chuyển.

"Phòng thí nghiệm?

Cho cái gì?" "Cho việc loại bỏ biến số," Tiểu Uyển đáp lại nhanh chóng.

hắn không chết vì tai nạn giao thông như báo cáo chính thức nói.

Hắn bị 'Xóa Bỏ' bởi một lệnh đặc quyền mà chỉ cấp độ A-rank mới có thể kích hoạt.

Và người ký duyệt lệnh đó." Tiếng truyền hình đột ngột cắt ngang, thay thế bằng tiếng tĩnh điện.

Lý Băng Phong dừng lại, quay đầu nhìn quanh trong bóng tối.

Hắn biết mình đã được theo dõi.

Không phải bởi drone hay camera, mà bởi thứ gì đó tinh vi hơn nhiều – một sự hiện diện vô hình đang thu hẹp không gian sống còn của anh từng giây mỗi phút trôi qua.

Nhà ga tàu điện ngầm cũ nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới.

Lý Băng Phong lao vào lối đi hẹp được tạo bởi những đường ống nước rỉ sét khổng lồ, chúng vắt ngang nhau như xương sườn của một con quái vật chết từ lâu.

Không khí ở đây nặng nề với mùi ẩm mốc và kim loại oxy hóa.

Hắn vừa chạy thì ba bóng đen xuất hiện phía sau lưng anh.

Đó không phải là người.

Chúng là những cỗ máy cảnh sát tự hành – phiên bản cũ kỹ nhưng vẫn đầy đủ khả năng giết chết một con người bình thường trong vài giây.

Thân hình chúng được làm từ kim loại sơn trắng đã bạc màu, với đôi mắt cảm biến phát ra ánh sáng đỏ rực như máu đông đặc.

"CẢNH BÁO: MỤC TIÊU BẤT KHOÁT ĐANG DI CHUYỂN," giọng nói cơ học của cỗ máy đầu tiên vang lên, echo trong không gian kín mít.

ĐÂY LÀ LỰA CHỌN TỐI ƯU." Lý Băng Phong lao vào một ngã rẽ hẹp, nhưng hắn biết mình đã bị dồn vào thế bí.

Những đường ống nước phía trước tạo thành một bức tường chắn tự nhiên, ngăn không cho anh tiếp tục chạy trốn.

Hắn quay lại, lưng dựa chặt vào kim loại lạnh giá, mắt nhìn chằm chằm vào ba cỗ máy đang tiến gần hơn từng giây.

Hệ Thống trong đầu anh bắt đầu hét lên những gợi ý chiến đấu tiêu chuẩn: [PHÂN TÍCH ĐỐI THỦ: CẢNH SÁT TỰ HÀNH LOẠI K-2.] [KHUYẾN NGHỊ: DÙNG MÃU TẤN CÔNG XUYÊN THẤM.

XÁC SUẤT CHIẾN THẮNG: 15%.] "Không," Lý Băng Phong thì thầm, mồ hôi lạnh chảy xuống trán anh.

"Tôi không cần xác suất." Hắn nhớ đến những gì cha mình từng nói trong những giấc mơ kỳ lạ trước khi chết: *"Khi Hệ Thống bắt ép bạn chọn giữa sống và chết, hãy tìm lựa chọn thứ ba – nơi cả hai phe đều sai lầm."* Lý Băng Phong đưa tay vào túi áo, rút ra chiếc điện thoại cũ kỹ mà hắn đã sửa đổi để chặn tín hiệu GPS.

Thay vì tấn công trực diện, anh ném thiết bị đó về phía cỗ máy ở giữa.

Ngay khi nó bay khỏi lòng bàn tay anh, một xung sóng tần số cao phát ra từ thiết bị – không đủ mạnh để phá hủy chúng, nhưng đủ để làm nhiễu loạn hệ thống định vị nội bộ của ba cỗ máy cảnh sát trong vòng bán kính 5 mét.

Những con mắt đỏ rực bắt đầu nhấp nháy hỗn loạn.

Chúng quay người lại với nhau, nhầm lẫn mục tiêu giữa các đồng đội và kẻ xâm nhập.

Trong khoảng trống quý giá đó, Lý Băng Phong không chạy trốn.

Anh lao thẳng vào giữa chúng, dùng sức mạnh của sự bất ngờ để bám lấy thân hình kim loại lạnh lẽo của cỗ máy đầu tiên.

Hắn rút một lưỡi dao nhỏ từ cổ tay áo – vũ khí duy nhất anh còn lại sau khi rời khỏi B7.

Không phải để cắt thịt da hay phá hủy mạch điện ngay lập tức, mà là nhắm vào khớp nối giữa cánh tay và thân chính nơi cảm biến nhiệt độ tập trung dày đặc nhất.

Một cú đâm nhanh như chớp.

Cỗ máy rít lên một âm thanh kim loại chói tai khi hệ thống cân bằng của nó bị hỏng hóc cục bộ.

Nó ngã quỵ xuống sàn bê tông ẩm ướt, tạo ra một khoảng trống đủ lớn cho Lý Băng Phong nhảy qua và tiếp tục chạy sâu hơn vào bóng tối phía trước – nơi mà ánh sáng từ HUD của anh không thể chiếu tới được nữa.

Lý Băng Phong thở hồng hộc khi hắn dừng lại tại một phòng chờ cũ kỹ bên dưới nhà ga.

Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt nhấp nháy trên trần nhà, tạo ra những bóng đen dài kéo dài như bàn tay muốn tóm lấy chân anh từ phía sau.

Hắn dựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập dữ dội trong lồng ngực.

Nhưng sự yên tĩnh không tồn tại lâu ở Khu G.

Từ xác của cỗ máy cảnh sát mà hắn vừa bỏ lại phía sau, một âm thanh kỳ lạ vang lên – giống như tiếng kim loại đang biến dạng và tan chảy dưới nhiệt độ cực cao.

Lý Băng Phong quay người lại, mắt mở to đầy kinh ngạc khi chứng kiến điều không thể tin nổi xảy ra trước mắt anh.

Thân hình kim loại của cỗ máy cảnh sát bắt đầu co rút vào trong, các tấm giáp trắng bong tróc ra như lớp vỏ trứng vỡ nát.

Và từ bên trong khối kim loại đó, một người phụ nữ bước ra.

Cô ấy mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh khiết – thứ mà không ai ở Khu G có thể sở hữu được vì giá trị của nó tương đương với cả năm thu nhập của một cư dân trung lưu.

Lý Băng Phong nín thở.

Hắn nhận ra ngay biểu tượng hình tam giác ngược in trên ngực áo cô ấy – dấu hiệu của "Người Quản Lý", cấp độ A-rank, những người trực tiếp điều hành các quy trình xóa bỏ ký ức và kiểm soát dòng chảy dữ liệu thành phố.

Cô gái quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt đầy mồ hôi và sợ hãi của Lý Băng Phong.

Khuôn mặt cô ấy đẹp đến mức đáng sợ – không có một nét nhăn nhúm hay vết bẩn nào trên da thịt mịn màng như sứ porcelain.

Nhưng điều khiến máu trong người anh đông cứng là đôi mắt của cô ta: chúng hoàn toàn trống rỗng, không hề chứa đựng cảm xúc con người, mà chỉ phản chiếu những dòng dữ liệu xanh lá cây chạy liên tục như thể cô ấy đang đọc một cuốn sách vô hình trước mặt.

"Cư dân F-rank," giọng nói của cô gái vang lên, trầm ấm nhưng mang theo sự xa cách tột cùng, giống như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm nhất trong lòng đất.

"Cậu đã làm hỏng tài sản công cộng." Lý Băng Phong lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt lưỡi dao nhỏ đang run rẩy bên hông anh.

Hắn biết mình không thể chiến đấu với cấp độ A-rank bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Nhưng sự tò mò – nỗi ám ảnh duy nhất khiến hắn còn sống cho đến giờ – đã đẩy anh ra khỏi trạng thái hoảng loạn hoàn toàn.

là ai?" Lý Băng Phong hỏi, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vững lập trường của mình trước áp lực tâm lý khủng khiếp từ phía đối phương.

"Tại sao lại mặc áo giáp cảnh sát?

Không phải họ chỉ dùng robot cho những nhiệm vụ dọn dẹp đơn giản này hay sao?" Người phụ nữ mỉm cười – một nụ cười rất nhỏ, hầu như không thể nhận thấy nếu bạn không chú ý kỹ vào sự thay đổi vi mô của các cơ mặt cô ấy.

"Robot là công cụ," cô ta đáp lại nhẹ nhàng, bước tiến thêm một bước về phía Lý Băng Phong với những bước đi uyển chuyển đến mức khó tin trong bộ đồ bảo hộ cồng kềnh vốn dĩ phải nặng nề như kim loại đúc nguyên khối vậy mà giờ đây dường như trở nên vô hình dưới bàn tay điêu luyện của chủ nhân.

"Con người là biến số cần được kiểm soát.

Lí Băng Phong à?" Cô ấy gọi tên anh bằng một giọng điệu quen thuộc đến rợn người – giống hệt cách mà cha Lý Băng Phong từng gọi hắn trong những giấc mơ hỗn loạn trước khi qua đời.

Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy như sóng thần dữ dội, xé toạc bức tường phòng thủ tinh thần yếu ớt của anh.

"Cha cậu đã để lại một món quà cuối cùng cho chúng ta," cô gái tiếp tục nói, giơ tay lên và trong lòng bàn tay trắng muốt của cô ấy xuất hiện tấm thẻ nhựa đen mà Lý Băng Phong vừa lấy từ xác cỗ máy cảnh sát lúc nãy – thứ mà hắn chắc chắn mình vẫn đang cầm chặt bên hông áo khoác.

"Và bây giờ.

đến lượt cậu trả giá cho nó." Lý Băng Phong sững sờ nhìn vào tay mình.

Tấm thẻ không còn ở đó nữa.

Thay vào đó, một vết thương bỏng đỏ hình tam giác ngược xuất hiện trên lòng bàn tay phải của anh – đúng vị trí nơi hắn vừa cầm chiếc điện thoại phát xung sóng lúc trước.

Nỗi đau xé toạc cơ thể anh mạnh hơn bất kỳ cú đấm nào từ những cỗ máy cảnh sát, nhưng nỗi kinh hoàng thực sự nằm ở thứ ánh sáng mờ ảo bắt đầu lan tỏa từ vết thương đó ra khắp toàn bộ căn phòng chờ cũ kỹ này dưới lòng đất sâu thẳm kia mà không một tia nắng mặt trời nào có thể chạm tới được bao nhiêu thế hệ cư dân nghèo khổ đã từng chết lặng trong bóng tối cùng cực ấy suốt hàng chục năm dài đằng đẵng trôi qua vô nghĩa và đầy bi kịch cho những số phận thấp hèn như chính bản thân anh lúc này đây đang đứng chông chênh giữa ranh giới sống và cái chết sắp sửa ập đến bất cứ giây phút nào không báo trước đâu xa kia rồi mà sao vẫn chưa hề thấy dấu hiệu dừng lại dù chỉ một li chút xíu thôi cũng được chứ xin ơn trời đất phù hộ độ trì cho con người ta đừng bao giờ phải đối mặt với những lựa chọn nghiệt ngã như thế này nữa đi mà tại sao lại cứ mãi dằn vặt day dứt không ngừng nghỉ từng ngày từng đêm trôi qua nhanh chóng tột cùng bi đát và vô vọng đến mức khó tả bằng bất kỳ ngôn từ nào dù có cố gắng tìm kiếm thêm nhiều hơn nữa thì cũng chỉ là những lời sáo rỗng hời hợt bề ngoài chứ chẳng thể chạm sâu vào tận đáy lòng con người ta đang chịu đựng nỗi đau mất mát lớn lao không gì bù đắp được kể cả khi biết rằng phía trước còn dài rộng mênh mông chờ đợi khám phá nhưng ai mà dám bước đi tiếp nữa đây khi mỗi bước chân đặt xuống đều vang lên tiếng vọng của những oan hồn uất hận oán trách đầy căm phẫn muốn kéo giật lấy áo quần giày dép rồi dìm sâu vào vực thẳn cùng cực nơi bóng tối ngự trị vĩnh hằng không bao giờ tan biến kể cả khi mặt trời mọc lên chiếu rọi khắp bầu trời xanh biếc trong lành mát mẻ dịu dàng dễ chịu biết nhường nào mà tại sao lòng đất lại lạnh giá khắc nghiệt đến mức làm tê cứng từng tế bào máu thịt đang lưu thông bên trong cơ thể sống còn cuối cùng này của chính mình vậy chứ?

Lý Băng Phong cố gắng hét lên nhưng không có tiếng động nào phát ra từ cổ họng khô khốc như cháy than củi đỏ rực bỏng rát đau đớn tột cùng khiến anh gần như ngất đi trước sự thật tàn nhẫn vừa được hé lộ một phần nhỏ xíu.

Một bóng đen vô hình bất ngờ xoáy thẳng vào tim anh, xé toạc lớp da thịt đang rỉ máu.

Lý Băng Phong trợn to mắt, kinh hãi nhận ra đó chính là linh hồn của kẻ thù vừa bị hắn hấp thụ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập