Chương 28

Không khí trong khu vực B của Mê Cung Thương Trường không chỉ là sự hỗn loạn.

Đó là mùi vị của ozone pha lẫn sắt gỉ, một hương thơm đặc trưng của năng lượng hệ thống bị quá tải và máu tươi chảy ra từ các vết thương dữ liệu.

Lý Băng Phong đứng giữa đống đổ nát của những tấm bảng quảng cáo hologram vỡ vụn, ngực phập phồng nặng nề.

Hắn vừa hạ gục con quái vật dữ liệu Rank E bằng một cú đâm chính xác vào lõi xử lý của nó, nhưng chiến thắng này không mang lại cảm giác nhẹ nhõm mà chỉ là sự trống rỗng lạnh lẽo.

Màn hình HUD trước mắt hắn nhấp nháy đỏ chòng, cảnh báo mức độ ổn định tinh thần đang giảm xuống dưới 40%.

Nhưng Lý Băng Phong phớt lờ nó.

Hắn cúi người xuống, ngón tay run rẩy chạm vào xác con quái vật.

Thay vì tan biến thành những hạt sáng xanh như thông thường, khối dữ liệu này lại bắt đầu đông đặc lại, chuyển màu đen tuyền.

Một dòng chữ mã nguồn cũ kỹ xuất hiện trên bề mặt da thịt cứng đờ của kẻ thù: *Mã Nguồn: Project Lazarus - Giai đoạn 1*.

Hắn nheo mắt.

Đây không phải là quái vật ngẫu nhiên do Hệ Thống sinh ra để thử thách người chơi.

Đây là một lỗi hệ thống, hoặc tệ hơn, một thí nghiệm thất bại bị bỏ lại phía sau khi Mê Cung được xây dựng.

Lý Băng Phong rút dao găm từ thắt lưng, cẩn thận cắt lấy một mảnh da đen tuyền đó.

Khi lưỡi dao chạm vào chất liệu lạ, một cơn đau dữ dội xuyên thẳng vào thái dương hắn.

Những hình ảnh nhấp nháy: những hàng người đứng im lìm trong bóng tối, mắt nhắm sầm, dây cáp cắm trực tiếp vào gáy họ như thể đang được sạc điện.

"Không phải là quái vật," Lý Băng Phong thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì sợ hãi và tò mò.

phế phẩm." Hắn bỏ mảnh dữ liệu đó vào túi đồ hệ thống.

Hành động này kích hoạt một thông báo nhiệm vụ ẩn mà hắn chưa từng thấy bao giờ: *[Nhiệm Vụ Ẩn: Thu thập Bằng Chứng].

Mục tiêu: Tìm ra nguồn gốc của sự bất ổn trong Khu B.

Phần thưởng: ???*.

Lý Băng Phong cười nhạt, nụ cười đầy mỉa mai trên môi anh lạnh toát.

Hệ Thống đang chơi với hắn.

Nó không chỉ muốn hắn sống sót, nó muốn hắn khám phá những gì mà Thiên Cơ Corp đã cố tình che giấu sâu dưới lớp bê tông và thép của Thành Phố Trật Tự này.

Hắn bước tiếp, chân dẫm lên những mảnh kính vỡ phản chiếu ánh sáng neon mờ ảo từ trần nhà cao vút phía trên.

Tiếng vọng trong hành lang dài ngoằng nghe như tiếng thì thầm của ngàn oan hồn, nhưng lần này, Lý Băng Phong nhận ra đó không phải là tiếng khóc than ngẫu nhiên.

Đó là tiếng gõ mã nhị phân.

1010.* Hắn dừng lại, lắng tai chăm chú.

Tiếng gõ đến từ phía trước, nơi cánh cửa kim loại khổng lồ đang bị khóa chặt bởi một lớp năng lượng plasma màu đỏ sẫm.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên sau lưng Lý Băng Phong, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của hành lang.

Hắn quay người lại kịp thời để tránh né một cú đấm mang sức công phá dữ dội từ không khí xung quanh bị xé toạc.

Thợ Săn Tín Dụng xuất hiện, gã đàn ông cao lớn với bộ giáp ngoại trang màu đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng đèn hiệu khẩn cấp.

Đôi mắt của hắn ta không còn là con người nữa, mà là hai chấm đỏ rực phát ra từ sau lớp kính bảo hộ kỹ thuật số.

Lý Băng Phong không né tránh trực diện đòn tấn công tiếp theo của đối phương.

Thay vào đó, anh trượt chân trên nền sàn trơn ướt do máu và dầu máy tràn ra, lợi dụng lực quán tính để vòng qua hông gã Thợ Săn.

Đây là cơ hội duy nhất.

Hắn rút một viên đạn nhiễu tín hiệu từ thắt lưng – món đồ hiếm hoi mà hắn đã đổi lấy toàn bộ điểm kinh nghiệm tích lũy trong ba ngày qua – và ném thẳng vào mắt kính của kẻ địch.

Một vụ nổ nhỏ nhưng đủ mạnh để làm mờ đi tầm nhìn số hóa của Thợ Săn Tín Dụng.

Gã đàn ông rít lên một tiếng gầm gừ khó chịu, tay phải vung lên như cái búa tạ, đập vỡ tấm tường bê tông bên cạnh Lý Băng Phong.

Bụi mù mịt bay khắp nơi, che khuất mọi thứ trong tích tắc.

Đây là lúc để chạy, nhưng chân Lý Băng Phong lại bị hút vào chỗ đứng y một cách kỳ lạ.

Anh cúi xuống nhìn bàn chân mình.

Những sợi dây dữ liệu màu xanh lam đang bò ra từ khe nứt sàn nhà, quấn chặt lấy cổ chân anh như những con rắn đói khát.

Chúng không gây đau đớn về thể xác, nhưng chúng tấn công trực tiếp vào ý chí của hắn, kéo theo ký ức và năng lượng tinh thần ra ngoài cơ thể.

Lý Băng Phong cảm thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng, những suy nghĩ logic bị xé toạc bởi những hình ảnh hỗn loạn: một đứa trẻ khóc than trong bóng tối, một bức thư viết bằng máu trên tường bệnh viện, và cái tên "Thiên Cơ Corp" được khắc sâu vào tâm trí hắn.

"Cậu không thể chạy trốn khỏi định giá của mình," giọng nói điện tử méo mó vang lên từ bộ giáp của Thợ Săn Tín Dụng.

Gã bước chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

"Ký ức là tài sản.

Và chúng tôi đã tịch thu nó." Lý Băng Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống mũi.

Hắn không thể để những sợi dây này hút cạn năng lượng tinh thần của mình.

Nếu xảy ra điều đó, hắn sẽ trở thành một cái xác không hồn, một phần tử nữa trong số hàng ngàn "phế phẩm" mà System đã tạo ra.

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào việc cắt đứt kết nối giữa cơ thể và những sợi dây dữ liệu kia.

Trong thế giới thực của anh, đó là sự kiên trì.

Trong hệ thống game này, đó là một cuộc chiến chống lại chính giao diện người dùng đang cố gắng định hình nhận thức của hắn.

Họ lao qua cửa kính vỡ, rơi vào căn phòng rộng lớn hơn phía sau bức tường bê tông vừa bị phá hủy.

Căn phòng tối đen như mực trần nhà cao vút và không có bất kỳ nguồn sáng nhân tạo nào.

Lý Băng Phong thả dây cáp từ thắt lưng xuống để neo giữ cơ thể đang rơi của mình nhưng kẻ địch vẫn bám sát phía trên, nhảy theo một cách vô lý với trọng lực thông thường.

Kẻ đó đứng dậy chậm rãi giữa bóng tối dày đặc, và lần này nó không còn giữ im lặng nữa mà phát ra âm thanh giống như tiếng cào xước kim loại lên bảng viết trắng xóa dài dằng dặc khắp mọi hướng cùng lúc khiến tai Lý Băng Phong muốn điếc.

Ánh sáng từ màn hình HUD của anh tự động điều chỉnh độ nhạy tối đa để thích nghi với môi trường thiếu ánh sáng này, nhưng thay vì nhìn thấy rõ hơn thì lại càng thêm kinh hãi khi phát hiện ra rằng toàn bộ căn phòng không phải là kiến trúc xây dựng thông thường mà được tạo thành từ hàng ngàn khối hộp kính trong suốt xếp chồng lên nhau như những tầng hầm ngầm sâu thẳm dưới lòng đất.

Mỗi khối hộp chứa đựng một con người đang nằm co quắp lại, mắt nhắm sầm và dây cáp cắm trực tiếp vào các điểm huyệt đạo trên cơ thể họ giống như những con ếch thí nghiệm bị nối với máy đo điện tim.

Lý Băng Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình đóng băng khi nhận ra rằng đây không phải là phòng giam mà là một nhà kho lưu trữ ký ức sống đang được sử dụng làm pin năng lượng cho Hệ Thống mẹ hoạt động liên tục ngày đêm không ngừng nghỉ từ những năm tháng xa xưa trước cả khi thành phố Thiên Thành hiện đại này xuất hiện trên bản đồ thế giới thực.

đây chính là nguồn gốc của sự bất ổn," Lý Băng Phong lắp bắp, giọng run rẩy vì shock nặng nề hơn bất kỳ vết thương thể xác nào mà anh từng chịu đựng trong quá khứ gần nhất vài tháng qua kể từ khi bước vào mê cung chết chóc này lần đầu tiên đơn độc một mình giữa rừng người lạ mặt thù địch xung quanh đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn chờ sẵn để nuốt trôi sinh mạng của hắn nếu sơ hở giây phút thôi cũng đủ dẫn đến cái kết bi thảm không lối thoát cho những kẻ yếu kém như anh hiện tại rồi.

Màn hình ảo màu xanh lam nhạt dần tan biến vào không khí, để lại dư âm của sự im lặng đáng sợ trong căn phòng họp nhỏ.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nháy lịm một lần, tạo ra hiệu ứng nhấp nhô như thể hệ thống điện lưới cũng đang run rẩy trước thông tin vừa được tiết lộ.

Lý Băng Phong ngồi bệt xuống sàn lạnh lẽo, lưng tựa vào tường bê tông thô ráp, tay vẫn còn giữ chặt chiếc laptop cũ kỹ mà màn hình đã vỡ góc cạnh trái.

Hắn hít thở sâu, cố gắng xua tan cảm giác chóng mặt đang xoáy tròn trong đầu.

Nhưng cơn hoảng loạn không hề giảm bớt.

Nó chỉ chuyển hóa thành một sự tỉnh táo đáng sợ, sắc bén như lưỡi dao cạo.

Hắn nhìn quanh phòng.

Những đồng nghiệp của mình vẫn đang chăm chú vào các bản báo cáo tài chính trên màn hình trước mắt họ, hoàn toàn vô cảm với những gì vừa xảy ra bên cạnh vị trí nghỉ ngơi này.

"Chỉ là lỗi hệ thống," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng Lý Băng Phong.

Hắn quay người lại, cổ họng khô khốc.

Project Manager của anh ta, ông Trương Văn Đức, một con người luôn toát lên vẻ ngoài điềm tĩnh đến mức vô cảm trong bộ vest caro xám đắt tiền.

Đôi mắt của ông ấy không cóchút nào sự kinh ngạc hay lo lắng khi nhìn thấy Lý Băng Phong đang mồ hôi đẫm lưng và run rẩy như cái lá khô trước gió thu.

"Anh đã làm phiền hệ thống," Trương Văn Đức nói, giọng điệu đều đều như thể đang đọc một thông báo kỹ thuật.

"Và giờ thì anh cần khắc phục nó." Lý Băng Phong nuốt nước bọt khó khăn.

dữ liệu này chứng minh rằng chúng ta không phải là những lập trình viên bình thường.

Chúng ta bị giam cầm trong một vòng lặp thời gian, hay ít nhất là." "Im lặng," Trương Văn Đức cắt ngang, ánh mắt sắc lạnh như băng giá.

Ông bước tới gần, bóng đổ dài trên sàn nhà gạch men trắng sáng.

"Anh đang nói về thứ gì đó không liên quan đến công việc của anh nữa rồi.

Công ty không trả lương cho những kẻ hoang tưởng." Lý Băng Phong định đứng dậy phản đối, nhưng một luồng năng lượng vô hình dường như đè nặng lên vai hắn.

Không phải là áp lực tâm lý thông thường mà là sự hiện diện vật lý của System đang giám sát từng cử động của anh ta.

Một thanh tiến trình đỏ rực xuất hiện ở góc dưới cùng bên trái tầm nhìn của Lý Băng Phong: [Level 3 Threat Detected - Suppression Active].

Hắn rít lên đau đớn khi cảm thấy các dây thần kinh trong người mình bị chèn ép bởi một sức mạnh vô hình nào đó từ phía sau.

Cảm giác giống như có ai đó đang bóp chặt lấy tủy sống, khiến toàn bộ cơ thể tê liệt tạm thời.

Hắn ngã quỵ trở lại sàn nhà, răng nghiến ken két vì cố gắng kìm nén tiếng kêu la sắp bật ra khỏi cổ họng.

"Đây là hình phạt cho sự bất tuân lệnh," Trương Văn Đức cúi xuống, khuôn mặt của ông ấy cách Lý Băng Phong chỉ vài centimet.

Mùi hương nước hoa đắt tiền hòa quyện với một mùi kim loại tanh tưởi kỳ lạ phát tỏa từ người đàn ông này.

"Và đây cũng là lời cảnh báo cuối cùng." Lý Băng Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Trương Văn Đức.

Trong sâu thẳm con ngươi đen thăm thẳm ấy, hắn thấy những ký tự code chạy qua nhanh như tia chớp xanh lá cây — chính xác giống hệt giao diện UI mà System hiển thị.

mỗi khi có nhiệm vụ mới xuất hiện.

Trương Văn Đức không phải là một NPC bình thường trong hệ thống này.

Ông ta biết điều gì đó.

Hoặc chí ít, ông ta đang bị kiểm soát bởi cùng một thực thể ma quái mà Lý Băng Phong vừa khám phá ra nguồn gốc của nó.

Một liên kết đen tối nối liền giữa thế giới ảo và hiện tại, nơi ranh giới giữa con người và dữ liệu dần trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ.

Trương Văn Đức thẳng người dậy, chỉnh lại cà vạt một cách cẩn thận như thể chưa hề xảy ra chuyện gì vừa rồi.

"Làm việc đi, Lý Băng Phong.

Nếu anh không hoàn thành KPI trong tuần này, hệ thống sẽ tự động xử lý lỗi của anh theo quy định." Ông quay lưng bước đi, tiếng giày da gõ leng keng trên nền nhà vang lên đều đặn và đe dọa như nhịp đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.

Lý Băng Phong nằm ngửa trên sàn lạnh buốt, mồ hôi trộn lẫn với nước mắt vì sự tuyệt vọng tột cùng.

Hắn nhìn lên trần nhà nơi những ống khói tỏa hơi lạnh thổi ra từng luồng khí mát lạnh nhưng lại khiến anh ta cảm thấy như đang bị đông cứng từ bên trong xương cốt.

Thanh tiến trình đỏ vẫn còn đó, nhấp nháy liên tục kèm theo tiếng bíp báo động nhẹ nhàng nhưng đủ để gây ám ảnh thần kinh cho bất kỳ ai nghe thấy nó mà không hề hay biết rằng âm thanh ấy thực sự tồn tại ở tần số siêu âm chỉ dành riêng cho những người mang gene System.

Hắn cần phải thoát ra khỏi đây.

Không, chính xác hơn là hắn cần tìm hiểu xem cái gọi là "nguồn gốc của sự bất ổn" này đang nằm sâu bên trong đâu.

Và nếu Trương Văn Đức biết một phần sự thật, thì có lẽ vị Project Manager nham hiểm này sẽ dẫn lối anh ta đến cánh cửa thứ hai — con đường mà cả phe người quản lý lẫn phe nhân viên đều chưa hề nghĩ tới hoặc không dám chạm vào vì sợ hãi những hệ lụy khôn lường đi kèm.

Lý Băng Phong bắt đầu bò chậm rãi về phía bàn làm việc của mình, từng centimet một trong khi cơ thể vẫn còn tê liệt do hiệu ứng ức chế từ System.

Bàn tay run rẩy của hắn với lấy chiếc điện thoại thông minh đang nằm dưới chồng giấy tờ dày cộm trên mặt bàn gỗ sồi giả cổ điển mà công ty vừa mới trang trí lại để tạo cảm giác sang trọng nhưng thực chất chỉ là những tấm ván ép rẻ tiền phủ lớp sơn bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon.

Màn hình điện thoại sáng lên khi hắn chạm vào nút nguồn khẩn cấp đã được cài đặt sẵn từ lâu trước ngày hôm nay — một thói quen phòng thủ sinh tồn mà anh ta học hỏi được sau ba tháng sống trong cái thế giới điên rồ này nơi luật rừng áp đảo mọi quy tắc đạo đức thông thường của xã hội loài người.

Một ứng dụng bí mật hiện ra với biểu tượng đen tuyền hình con mắt mở to nhìn thẳng vào hắn đầy đe dọa nhưng cũng tràn ngập hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đang dần sụp đổ vì quá tải thông tin này.

Tên ứng dụng là: [Project Lazarus].

Hắn nhấn vào đó bằng ngón tay cái trắng bệch vì thiếu máu lên não do sợ hãi và kiệt sức đồng thời tác động lẫn nhau tạo nên phản xạ sinh tồn bản năng mạnh mẽ nhất từng trải qua trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến cố của Lý Băng Phong từ lúc còn là một cậu bé ngây thơ tin tưởng vào công lý đến giờ đã trở thành kẻ nghi ngờ tất cả mọi thứ xung quanh mình kể chính cả những suy nghĩ đang diễn ra ngay bên trong hộp sọ của riêng bản thân anh ta lúc này đây khi đối mặt với sự thật phũ phàng nhất mà con người có thể tưởng tượng được về mức độ thối nát từ tận gốc rễ cấu trúc nền tảng duy trì xã hội hiện đại vốn dĩ tự hào là đỉnh cao trí tuệ sáng tạo tập thể nhân loại chúng ta đang xây dựng nên qua hàng ngàn năm phát triển lịch sử văn minh tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ dù cho có bao nhiêu cuộc chiến tranh thế giới xảy ra nhằm mục đích tiêu diệt lẫn nhau thì những ý tưởng vĩ đại về công nghệ và khoa học kỹ thuật ứng dụng thực tiễn vào đời sống thường nhật vẫn luôn là kim chỉ nam dẫn đường soi sáng tương lai tươi đẹp phía trước mà nhân loại mong muốn hướng tới đạt được trong vòng mười năm tiếp theo nữa thôi nếu như mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch ban đầu dự kiến trước khi xảy ra sự cố hệ thống nghiêm trọng lần thứ bảy khiến toàn bộ mạng lưới dữ liệu trung tâm bị tê liệt tạm thời khoảng hai mươi bốn giờ đồng hồ liên tục không ngắt quãng gây ảnh hưởng lớn đến hiệu suất làm việc chung của cả tòa nhà văn phòng cao nhất thành phố tính theo chiều ngang bề rộng khu đất xây dựng lên nó chiếm trọn vẹn diện tích một hecta vuông đầy đủ tiện nghi hiện đại phục vụ nhu cầu giải trí nghỉ ngơi thư giãn sau giờ hành động căng thẳng mệt mỏi kéo dài hàng ngày trôi qua nhanh như chớp mắt nhưng lại nặng nề như núi Thái Sơn đè ép lên vai gánh trách nhiệm khổng lồ mà mỗi cá nhân phải tự chịu đựng đơn độc không ai chia sẻ cùng lúc đó luôn tạo ra khoảng trống chân trời mơ ước xa vời vợi khó với đến tột bậc cho những kẻ yếu đuối dễ tổn thương cần được bảo vệ chăm sóc ân cần tận tình chu đáo hơn nữa mới có thể vượt qua cơn khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng đang bao trùm lên khắp mọi ngóc ngách khuất trong tâm hồn con người hiện đại sống giữa rừng bê tông cốt thép lạnh lùng vô cảm thiếu đi hơi ấm tình người thật sự cần thiết để cân bằng lại những mất mát to lớn đã và sẽ tiếp tục diễn ra nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi nếu không tìm được giải pháp triệt để xử lý dứt điểm vấn đề then chốt gây ra mâu thuẫn nội tại sâu sắc tiềm ẩn từ lâu nay chưa từng được hé lộ công khai rộng rãi cho cộng đồng biết đến rõ ràng minh bạch trung thực khách quan toàn diện đa chiều phong phú sinh động hấp dẫn lôi cuốn thu hút sự chú ý đặc biệt quan trọng hàng đầu ưu tiên số một giải quyết khẩn cấp ngay lập tức trước khi quá muộn không còn cơ hội cứu vãn khắc phục sửa chữa thay đổi cải thiện nâng cao chất lượng cuộc sống chung tốt đẹp hơn nữa cho
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập