Chương 26

Mưa ở Thiên Thành không rơi theo quy luật tự nhiên.

Nó được điều khiển bởi các tháp giải nhiệt khổng lồ, phun sương lạnh giá để hạ nhiệt độ cho những khu nhà cao tầng hạng sang phía Bắc, trong khi phần dư thừa lại tràn xuống khu ổ chuột B7 như một lời nguyền ẩm ướt và thối rữa.

Lý Băng Phong đứng giữa ngã tư giao thông đông đúc nhất của Sector 4, nơi những chiếc xe điện tự hành chạy với tốc độ chết người trên các làn đường riêng biệt, cắt ngang không khí đầy mùi ô-zôn và dầu nhớt cũ.

Anh mở mắt ra, nhưng cơ thể anh lại cảm giác như đang bị xé đôi giữa hai thế giới.

Không phải vì đau đớn vật lý, mà là vì dữ liệu.

Một dòng chữ màu đỏ tươi nhấp nháy trước视网膜 của anh, chồng lên hình ảnh thực tế vốn đã quá tải với những quảng cáo hologram: .

Anh đưa tay lên chạm vào thái dương.指尖 lạnh buốt.

Anh không nhớ mình đã làm gì trong khoảng trống ba ngày qua sau khi rời khỏi nhà máy lọc hóa chất cũ dưới lòng đất.

Chỉ biết rằng, anh đã tìm thấy thứ mà K-9 — con thú đột biến mang máu tổng hợp loại B2 — đang bảo vệ.

Và giờ, Hệ Thống 'Mẹ' đang cố gắng xóa bỏ ký ức đó trước khi nó lan rộng hơn nữa.

"Nếu các ông muốn quên đi sự thật," Lý Băng Phong lầm bầm, giọng nói khô khốc vang lên giữa tiếng còi xe ồn ào, "thì ít nhất hãy để tôi giữ lại nỗi sợ hãi."

Anh nhìn xung quanh.

Những người qua mặt vội vàng né tránh anh như thể anh là một khối rác sống động đang phát ra mùi nguy hiểm.

Trong mắt họ, Lý Băng Phong chỉ là một F-rank nữa trong hàng triệu kẻ vô danh, nhưng với Hệ Thống, anh hiện giờ là một lỗi hệ thống cần được vá lại ngay lập tức.

Anh không chạy.

Chạy sẽ kích hoạt cơ chế theo dõi của các drone tuần tra.

Thay vào đó, anh đi bộ chậm rãi, từng bước nặng nề như thể đang dẫm lên những chiếc gai vô hình.

Anh quan sát mọi thứ: góc độ nghiêng của mái hiên, ánh sáng phản chiếu trên vũng nước đọng, và đặc biệt là những bóng đen di chuyển ngược lại với dòng người chính.

Lý Băng Phong quay sang trái, lao vào một lối đi tắt hẹp dẫn xuống tầng hầm thương mại cũ kỹ nơi ánh sáng đèn neon đã hỏng hóc từ lâu.

Tiếng bước chân theo sau anh vang lên đều đặn, không vội vã nhưng đầy đe dọa.

Chúng biết anh đang ở đâu.

Hệ Thống luôn biết vị trí của mọi biến số.

Nhưng chúng cũng cần thời gian để xác minh danh tính trước khi 'Xóa Bỏ'.

Đó là khoảng trống duy nhất mà Lý Băng Phong có.

Và anh sẽ dùng nó để tìm ra câu trả lời cho bí ẩn vừa mới hé lộ trong tâm trí mình: Cha hắn không chết vì bệnh tật.

Hắn bị 'lỗi hệ thống' do chính những người sáng tạo nên Thiên Thành gây ra.

Quán cà phê "Điểm Ngắt Mạch" nằm sâu trong lòng khu ổ chuột, nơi tín hiệu mạng lưới 5G của Thiên Corp yếu nhất và cũng là nơi lý tưởng để ẩn náu khỏi sự quét dữ liệu liên tục.

Không khí bên trong nặng mùi thuốc lá điện tử rẻ tiền và cà phê hòa tan đã cháy khét.

Lý Băng Phong ngồi vào một góc tối, tránh ánh mắt từ những màn hình TV treo tường đang phát tin tức về "Sự Ổn Định Mới" dưới thời lãnh đạo của Đỗ Minh Đức.

Anh đặt tay lên bàn, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi, mà là do sự quá tải thông tin trong đầu.

Trần Tiểu Uyển xuất hiện trước mặt anh như một bóng ma, mặc dù cô ấy đã ngồi đó từ hai phút trước và giả vờ xem bảng giá cổ phiếu ảo trên kính thông minh của mình.

Cô gái với mái tóc nhuộm tím neon và ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Lý Băng Phong.

"Cậu vừa khiến hệ thống định vị khu B7 bị mù trong 3 giây," Trần Tiểu Uyển nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.

"Đó là một thủ thuật của Admin cấp cao hoặc...

người có mã nguồn cũ."

Lý Băng Phong không nhìn cô ấy.

Anh tập trung vào ly cà phê nóng hổi trước mặt mình.

"Và nếu tôi nói đó là di sản từ cha tôi?

Cậu sẽ tin hay bán tôi cho Thiên Corp để lấy phần thưởng?"

Trần Tiểu Uyển cười khẽ, một nụ cười đầy tính toán và cơ hội chủ nghĩa.

"Tôi không quan tâm đến cha cậu, Lý Băng Phong.

Tôi chỉ biết rằng trong 3 giây đó, hệ thống bảo mật của khu C5 — nơi lưu trữ dữ liệu gốc về Dự án 'Mẹ' — đã có một lỗ hổng nhỏ.

Cậu đã chạm vào nó."

Lý Băng Phong cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh đối diện với sự tò mò tham lam của cô gái.

"Tôi tìm thấy thứ gì đó trong nhà máy cũ.

Một ổ cứng sinh học.

Nó không chứa dữ liệu tài chính hay mã nguồn hacking thông thường."

"Thì nó là gì?" Trần Tiểu Uyển hỏi, nghiêng người về phía trước, ánh mắt sáng lên vì háo hức.

"Nó là một bản ghi nhật ký," Lý Băng Phong trả lời chậm rãi, từng từ như những viên đạn nhỏ.

"Bản ghi của cha tôi.

Và trong đó có tọa độ đến 'Mê Cung Thương Trường'.

Nơi mà 365 ngày tận số thực sự bắt đầu."

Trần Tiểu Uyển im lặng một lúc lâu.

Cô ấy đặt kính thông minh xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Cậu đang nói về nơi mà những Người Chơi thất bại bị đưa đến?

Những kẻ đã vượt quá giới hạn của Hệ Thống nhưng không đủ mạnh để thoát ra?"

"Đúng," Lý Băng Phong gật đầu.

"Và tôi nghĩ cha tôi còn sống ở đó, hoặc ít nhất là một phần dữ liệu của hắn vẫn tồn tại."

Trần Tiểu Uyển đứng dậy, cầm lấy túi xách đắt tiền của mình.

"Nếu cậu muốn đi vào nơi chết chóc ấy để tìm kiếm quá khứ thì cứ việc.

Nhưng đừng kéo tôi vào.

Tôi chỉ cần chìa khóa khu C5 mà thôi." Cô liếc nhìn anh một cái đầy khinh miệt trước khi quay lưng bỏ đi, nhưng Lý Băng Phong thấy rõ sự run rẩy trong đôi bàn tay cô gái kia.

Và nỗi sợ đó là thứ duy nhất có thể dẫn lối cho anh vào mê cung bí ẩn này.

Đêm buông xuống bao phủ Thiên Thành trong một lớp sương mù dày đặc, không phải do tự nhiên mà là do các bộ lọc khí khổng lồ đang hoạt động quá tải để che giấu những vụ cháy rừng nhân tạo ở rìa thành phố.

Sương mù trắng xóa nuốt chửng ánh sáng đèn neon, biến từng con hẻm nhỏ trở thành những đường hầm vô tận.

Lý Băng Phong đi một mình trong bóng tối.

Anh đã bỏ lại Trần Tiểu Uyển và sự an toàn giả tạo của quán cà phê phía sau.

Tọa độ từ ổ cứng sinh học chỉ về một địa điểm cụ thể: Nhà ga tàu điện ngầm cũ Sector 9, nơi đã bị đóng cửa hơn mười năm trước khi Thiên Corp xây dựng hệ thống ống hút chân không mới.

Không khí lạnh lẽo thấm vào xương sống anh.

Mỗi bước đi đều vang lên tiếng vọng kỳ lạ, như thể có ai đó đang lặp lại âm thanh của anh từ phía bên kia bức tường vô hình.

Hệ Thống trong đầu anh tiếp tục cảnh báo: .

Anh phớt lờ nó.

Nỗi sợ hãi tột độ về cái chết luôn hiện diện, nhưng nỗi khao khát tìm ra sự thật mạnh hơn gấp bội.

Anh nhớ đến những đêm mất ngủ khi còn nhỏ, nhìn cha mình ngồi trước màn hình máy tính cũ kỹ, gõ những dòng mã mà không ai hiểu ý nghĩa.

Cha anh nói rằng Thiên Thành là một con quái vật ăn thịt ký ức, và để sống sót, họ phải học cách đánh cắp lại chính linh hồn của nó.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân theo sau anh dừng lại.

Không còn âm thanh đều đặn của những kẻ săn mồi công nghiệp nữa.

Thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, nặng nề như chì.

Lý Băng Phong quay người lại.

Trong sương mù dày đặc, một bóng hình đứng đó.

Nó không mặc đồng phục bảo an hay áo choàng của hacker ngầm.

Nó chỉ là...

trống rỗng.

Một lỗ hổng trong thực tại nơi ánh sáng bị hút vào và biến mất hoàn toàn.

Anh rút dao găm từ sau lưng ra — vũ khí duy nhất anh tin tưởng hơn cả Hệ Thống.

Lưỡi dao lạnh giá phản chiếu lại hình ảnh méo mó của cái bóng kia.

Không có khuôn mặt, không có đặc điểm nhận dạng.

Chỉ có một dòng chữ hiện lên trong tầm nhìn HUD của Lý Băng Phong, màu đỏ đậm như máu: .

Cái bóng bước về phía anh.

Không cần di chuyển chân, nó trượt qua sương mù như một vết dầu loang trên nước.

Lý Băng Phong cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau đớn.

Đây không phải là quái vật trong game.

Đây là hậu quả của việc vi phạm trật tự vũ trụ mà Thiên Thành Corp đã thiết lập.

Anh lùi lại, gót chân chạm vào cánh cửa sắt gỉ sét của nhà ga cũ.

Cánh cửa đóng sập trước mặt anh với một tiếng va đập kinh hoàng, rung chuyển toàn bộ nền đất.

Và khi ánh sáng từ khe hở cuối cùng tắt ngấm, thế giới xung quanh Lý Băng Phong bắt đầu tan rã.

Cảm giác rơi không kéo dài mãi mãi.

Nó chỉ diễn ra trong một tích tắc ngắn ngủi trước khi trọng lực bị đảo ngược hoàn toàn.

Khi Lý Băng Phong mở mắt lần nữa, anh không còn đang đứng trên nền bê tông ẩm ướt của nhà ga Sector 9.

Anh đang đứng giữa một hành lang đá lạnh lẽo rộng lớn, vô tận.

Những bức tường cao vút lên phía trên, biến mất trong bóng tối dày đặc ở trần nhà.

Không có đèn điện hiện đại, chỉ có những ngọn lửa xanh lơ cháy âm ỉ trong các hốc đá được chạm khắc tinh xảo theo kiểu cổ điển — phong kiến của một nền văn minh đã chết từ lâu trước khi Thiên Thành Corp ra đời.

Không khí nơi đây khô khét và nặng mùi ozone cũ kỹ, giống như không khí ngay sau một trận sấm sét dữ dội.

Nhưng điều khiến Lý Băng Phong cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả là sự vắng lặng tuyệt đối.

Không có tiếng động cơ, không có tiếng quảng cáo hologram, thậm chí cả tiếng thở của anh cũng bị hấp thụ bởi những bức tường đá xốp này.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những vết bẩn dầu nhớt và máu khô từ cuộc chiến trước đó đã biến mất.

Thay vào đó là một bộ trang phục vải thô màu xám xịt, đơn giản đến mức tối thiểu.

Trên cổ tay trái xuất hiện một vòng đeo kim loại khắc dòng chữ: .

"Mê Cung Thương Trường," Lý Băng Phong thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng và sắc bén trong không gian tĩnh lặng này.

"Vậy là đây chính là nơi."

Anh bước đi dọc theo hành lang đá.

Những ngọn lửa xanh lơ chiếu rọi những bức tranh khắc trên tường — hình ảnh của những con người đang bị mắc kẹt trong các bánh răng cơ khí khổng lồ, biểu tượng cho sự nô lệ dưới guồng quay của Hệ Thống 'Mẹ'.

Nhưng điều khiến anh dừng lại là một tấm bia lớn ở cuối hành lang.

Trên đó không có tên tuổi hay thành tích chiến tranh.

Chỉ có một câu hỏi được khắc sâu vào đá: *Bạn sẵn sàng trả giá bao nhiêu để biết sự thật?*

Lý Băng Phong đưa tay chạm lên bề mặt lạnh lẽo của tảng đá.

Ngay lập tức, dữ liệu ập vào đầu anh như một cơn lũ quét.

Không phải là thông tin kỹ thuật hay mã nguồn.

Mà là ký ức.

Ký ức không thuộc về anh, mà thuộc về cha hắn — Lý Minh Tuấn.

Hắn thấy hình ảnh người đàn ông gầy guộc đứng trước Bức Tường Vô Hình, hét lên những lời cuối cùng trước khi bị 'Xóa Bỏ'.

Hắn cảm nhận nỗi tuyệt vọng tột độ và sự hy sinh thầm lặng của một người cha muốn bảo vệ con trai mình khỏi một thế giới đầy dối trá.

Và quan trọng nhất, hắn thấy được sơ đồ cấu trúc của Mê Cung này — nó không phải là nơi giam cầm vật lý, mà là một phòng thí nghiệm tâm trí khổng lồ dành cho những kẻ dám thách thức quyền lực tối cao.

Một giọng nói trầm đục vang lên từ khắp mọi phía, không có nguồn gốc cụ thể: *"Chào mừng trở lại, con trai của Kẻ Phản Bội.

Bạn đã sẵn sàng bước vào trò chơi 365 ngày chưa?"*

Lý Băng Phong rút dao găm ra một lần nữa, nhưng lần này anh nhắm mắt lại để tập trung nghe những âm thanh vi diệu trong mê cung.

Anh biết rằng mình không thể tin tưởng bất kỳ ai ở đây — kể cả ký ức của chính cha mình.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu muốn sống sót qua 365 ngày tận số sắp tới, anh phải hiểu rõ luật chơi trước khi kẻ thù thậm chí còn chưa xuất hiện.

Lý Băng Phong đi sâu vào mê cung, những bóng hình dần tan biến trong sương mù ảo giác, thay vào đó là những thử thách thực tế phập-phồng trước mắt.

Những cánh cửa gỗ cổ kính tự động mở ra và đóng lại theo một nhịp điệu kỳ lạ, ép buộc anh phải di chuyển liên tục mà không được dừng nghỉ.

Bỗng nhiên, từ phía sau góc hành lang tối tăm, một bóng người lao ra với tốc độ đáng kinh ngạc.

Đó là một gã đàn ông mặc áo choàng rách nát, khuôn mặt bị biến dạng bởi những mảng dữ liệu glitch màu xanh lá cây nhấp nháy trên da thịt hắn.

Hắn cầm theo một thanh kiếm bằng năng lượng thuần túy — thứ vũ khí chỉ dành cho Admin hoặc Người Chơi cấp cao trong thế giới này.

"Có ai đó ở đây không?!" Gã đàn ông gầm lên, giọng nói méo mó như tiếng máy tính bị lỗi.

"Tôi cần điểm số!

Tôi cần thêm thời gian sống!"

Lý Băng Phong đứng yên tại chỗ, quan sát kỹ từng cử động của kẻ tấn công.

Hắn không phải là quái vật hoang dã.

Hắn là một Người Chơi khác — nạn nhân trước đó của Mê Cung Thương Trường, người đã bị mất đi nhân tính và chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy dưới sự chi phối của Hệ Thống.

Gã vung thanh kiếm xuống đầu Lý Băng Phong với lực mạnh đến mức có thể chém đứt cả cột đá.

Nhưng Lý Băng Phong không né tránh theo cách thông thường.

Anh cúi thấp người, trượt qua kẽ hở giữa hai chân gã đàn ông, và dùng dao găm đâm thẳng vào lưng — nơi mà hệ thống bảo vệ của Người Chơi luôn yếu nhất vì nó được coi là "vùng mù" trong thuật toán phòng thủ tự động.

Một tiếng vang kim loại sắc lạnh cắt không khí.

Gã đàn ông sững lại, ánh mắt đầy kinh hoàng khi nhìn thấy vết thương chảy máu dữ liệu đỏ tươi từ lưng mình.

Hắn quay người lại, cố gắng phản công, nhưng Lý Băng Phong đã nhanh hơn.

Anh đá mạnh vào ngực gã kia, đẩy hắn ngã xuống nền đá lạnh lẽo, và đặt mũi dao lên cổ họng hắn.

"Đừng," Lý Băng Phong nói với giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Nếu tôi giết cậu ở đây, điểm số của tôi sẽ tăng lên, nhưng đồng thời tôi cũng trở thành con mồi cho những kẻ khác theo dõi tín hiệu chiến đấu này."

Gã đàn ông run rẩy, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lý Băng Phong như thể anh là quái vật đáng sợ nhất trong mê cung.

cậu không biết cách chơi sao?

Giết nhau để lấy điểm thời gian sống!

Đó là luật duy nhất!"

"Luật do ai đặt ra thì người đó có quyền thay đổi," Lý Băng Phong lạnh lùng trả lời, thu dao lại và bước qua xác gã đàn ông đang co giật trên nền đá.

"Và tôi không định chơi theo quy tắc của những kẻ nô lệ."

Anh tiếp tục đi sâu vào bóng tối phía trước, nơi tiếng vọng của hàng ngàn giọng nói khóc than vang lên từ các phòng giam vô hình.

365 ngày còn lại bắt đầu tính giờ ngay lúc này.

Và Lý Băng Phong biết rằng, để giải phóng bản thân và tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, anh phải trở thành kẻ mạnh nhất trong mê cung — hoặc là người đầu tiên phá vỡ chính nó từ bên trong.

Nhưng trước khi bước qua cánh cửa tiếp theo, một thông báo hệ thống hiện lên đỏ rực trên tầm nhìn HUD của anh, làm rung chuyển toàn bộ cơ thể: .
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập