Chương 8

Ánh mắt Lôi Hàn không rời khỏi cổ tay Tần Duyên.

Con số trên đồng hồ sinh học của cô đang giảm nhanh chóng, từng giây tick-tac vang lên như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.

Mỗi lần con số nhảy từ 365 xuống 364, da thịt Tần Duyên lại nóng rát, như thể chiếc đồng hồ đang cố gắng "ăn" lấy phần đời còn lại của cô.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua tủy sống, không phải do bệnh tật, mà do sự thật vừa được phơi bày đang xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mong manh.

"Tần Duyên," Lôi Hàn gọi tên cô, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sự khẩn trương khó giấu.

"Cô không hiểu những gì mình vừa làm.

Khi cô chấp nhận ký ức của Lí Thanh Hà, cô đang mở cánh cửa cho một thế giới khác tràn vào.

Và thế giới đó...

không muốn cô trở về."

Tần Duyên lùi lại, lưng va vào bức tường lạnh lẽo.

"Thế giới nào?

Tôi chỉ là một người phụ nữ muốn tìm lại ký ức của mình.

Tôi không muốn chiến tranh, không muốn trả thù.

Tôi chỉ muốn biết Hứa Minh là ai."

"Hứa Minh không phải là ai khác," Lôi Hàn bước tới, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao.

"Anh ấy là kẻ đã tạo ra cái bẫy này.

Và Lí Thanh Hà...

cô ấy không phải là nạn nhân.

Cô ấy là vũ khí."

Trước khi Tần Duyên kịp phản ứng, không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh dữ liệu xanh lam từ chương trước chưa kịp tan biến nay lại tụ tập lại, nhưng lần này, chúng không còn dịu dàng như tuyết rơi.

Chúng trở nên sắc nhọn, hình thành những lưỡi dao ánh sáng lơ lửng trong không khí.

Một giọng nói cơ giới, lạnh lùng vang lên từ khắp mọi hướng, đè nặng lên lồng ngực Tần Duyên: "Phát hiện xâm nhập trái phép.

Xóa bỏ ngay lập tức."


Tần Duyên lao ra khỏi căn hộ, chạy vào đêm thành phố nơi những biển quảng cáo TU chiếu sáng rực rỡ.

Cô cần không gian.

Cô cần tách rời khỏi cái bóng của Lôi Hàn và Lí Thanh Hà.

Trong khi chạy, cô cảm thấy cơ thể mình bị "rách" ra.

Những đoạn ký ức của Lí Thanh Hà bắt đầu trộn lẫn với ký ức của chính cô, tạo nên một bức tranh hỗn độn, đau đớn.

Cô thấy mình đứng trước một tấm gương, nhưng phản chiếu trong đó không phải là khuôn mặt của cô, mà là khuôn mặt của một người phụ nữ khác – Mạc Vân Hi.

Kẻ đã triệt tiêu cảm xúc con người để tạo ra một xã hội vô cảm.

"Thời gian là ảo ảnh," giọng nói của Mạc Vân Hi vang lên trong đầu cô, lạnh lùng và rõ ràng.

"Nỗi đau là nguồn gốc của bất công.

Nếu em không còn cảm xúc, em sẽ không bao giờ phải chịu đựng sự mất mát.

Em sẽ sống vĩnh cửu, trong bình yên."

Tần Duyên dừng lại, thở hổn hển.

Tim cô đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tỉnh táo kinh hoàng.

Cô nhận ra rằng, toàn bộ câu chuyện của cô, từ lúc cô thức dậy trong bệnh viện cho đến bây giờ, đều là một kịch bản được viết sẵn.

Cô không phải là nạn nhân.

Cô là nhân vật chính trong một vở kịch bi kịch, nơi mọi hành động của cô đều dẫn đến cái chết.

Nhưng rồi, một hình ảnh khác hiện lên.

Anh đứng ở cuối con đường, trong mưa, nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương và đau khổ.

Anh không nói gì, chỉ giơ tay ra, như thể muốn chạm vào cô.

Và trong khoảnh khắc đó, Tần Duyên hiểu ra.

Hứa Minh không phải là kẻ tạo ra thế giới này.

Anh là kẻ đang cố gắng phá hủy nó, để giải phóng cô.

"Tần Duyên!" Tiếng hét của Lôi Hàn vang lên từ phía sau.

Cô quay lại, thấy anh đang chạy tới, nhưng giữa họ là một nhóm bóng đen đang tiến lại gần.

Đó là những "Thợ Săn Ký Ức" – những kẻ không có khuôn mặt, chỉ là những bóng tối di chuyển với tốc độ chóng mặt.

Chúng không nói, không hét, chỉ im lặng bao vây, như những con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi kiệt sức.

Lôi Hàn đứng trước mặt cô, thanh kiếm dữ liệu trong tay anh rung lên, phát ra âm thanh chói tai.

"Đứng sau tôi," anh nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.

"Tôi sẽ bảo vệ cô.

Dù phải chiến đấu đến cùng."

Tần Duyên nhìn những bóng đen, nhìn Lôi Hàn, và rồi nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.

Con số đang giảm xuống còn 10 ngày.

Cô biết, nếu cô tiếp tục sống trong ảo ảnh này, cô sẽ chết.

Nhưng nếu cô bước ra, cô sẽ đối mặt với sự thật rằng cô đã chết từ năm năm trước.


Tần Duyên cầm bút lên.

Ngón tay cô run rẩy.

Lôi Hàn nhắm mắt, gương mặt cúi gằm, như thể đang chấp nhận số phận tàn khốc nhất: mất đi người yêu, giữ lại một xác sống.

"Tần Duyên," anh thì thầm.

"Nếu em ký, em sẽ quên mọi đau khổ.

Em sẽ quên Lí Thanh Hà.

Em sẽ quên cả tôi.

Nhưng em sẽ sống."

Tần Duyên nhìn vào tờ giấy.

Đó là một hợp đồng chuyển giao linh hồn.

Nếu cô ký, cô sẽ được chuyển vào một cơ thể mới, một cơ thể nhân tạo, nơi cô sẽ sống vĩnh viễn nhưng không còn cảm xúc.

Cô sẽ không còn nhớ Hứa Minh, không còn nhớ nỗi đau, và không còn nhớ tình yêu.

Nhưng nếu cô không ký, cô sẽ chết.

Và Hứa Minh sẽ mất cô mãi mãi.

Tần Duyên nhìn vào đồng hồ sinh học.

Con số còn lại: 1 ngày.

Cô nhớ lại nụ cười của Hứa Minh trong mưa.

Cô nhớ lại cảm giác ấm áp khi anh nắm tay cô.

Và cô nhớ lại nỗi đau khi anh khóc bên xác cô.

"Tình yêu không cần ký ức để tồn tại," cô thì thầm, nhắc lại lời của Lôi Hàn.

"Nhưng ký ức là bằng chứng của tình yêu."

Cô đặt bút xuống.

"Em không ký," cô nói, giọng kiên quyết.

"Em sẽ chết.

Nhưng em sẽ chết với ký ức về anh ấy.

Và em sẽ chết với nỗi đau.

Vì đó là thứ duy nhất khiến em cảm thấy mình còn sống."

Lôi Hàn mở mắt, nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và đau đớn.

Anh đứng dậy, bước tới, và ôm chặt cô vào lòng.

"Em là người mạnh mẽ nhất, Tần Duyên," anh nói, giọng nghẹn ngào.

"Và em sẽ không chết một mình."

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu sáng lên.

Nhưng ánh sáng đó không phải là ánh sáng của bình minh, mà là ánh sáng của sự tan biến.

Thế giới ảo đang sụp đổ, và Tần Duyên biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng của cô.

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên, lạnh lùng và xa lạ, phá vỡ sự im lặng:

"Xin lỗi, nhưng tôi không cho phép cô chết."

Tần Duyên quay lại.

Đứng ở cửa là một người phụ nữ.

Khuôn mặt của cô ấy giống hệt Tần Duyên, nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trống rỗng, không có chút cảm xúc nào.

"Mẹ?" Tần Duyên hỏi, giọng run rẩy.

Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười không có sự ấm áp.

"Đúng vậy, con gái.

Và bây giờ, mẹ sẽ dạy cho con bài học cuối cùng: trong thế giới này, không ai được phép chết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập