Chương 9

Ánh sáng xanh nhạt từ đồng hồ sinh học của Tần Duyên không còn đếm ngược ngày nữa.

Nó hiển thị một chuỗi mã nhị phân rối rắm, chạy nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.

Tiếng bíp đều đặn của máy theo dõi sự sống từ phòng bên cạnh vang lên, mỗi tiếng bíp như một nhát dao nhỏ cứa vào thính giác đang căng thẳng tột độ của cô.

Lôi Hàn nằm bất động trên giường bệnh, ngực anh phập phồng yếu ớt, nhưng ánh mắt anh vẫn mở to, dán chặt vào cô với vẻ kinh hoàng tột cùng.

"Đừng chạy," Lôi Hàn khàn giọng, từng lời nói dường như rút cạn hết sinh lực còn lại trong cơ thể anh.

"Nếu em bước ra khỏi căn phòng này, hệ thống sẽ nhận diện em là lỗi.

phải được xóa bỏ."

Tần Duyên nhìn xuống cổ tay mình.

Chuỗi mã ấy không phải là thời gian sống.

Đó là mã nguồn của chính ý thức cô.

Cô đã chết.

Sự thật đó không còn là một giả thuyết đáng sợ nữa, mà là một thực tại trần trụi, lạnh lẽo như băng giá.

Nhưng nỗi đau trong tim cô vẫn còn nóng hổi.

Và nếu nỗi đau là thật, thì tình yêu cô dành cho Hứa Minh cũng phải là thật.

"Em không sợ bị xóa," Tần Duyên nói, giọng cô bình tĩnh đến mức khiến chính cô cũng phải kinh ngạc.

"Em sợ là em sẽ quên anh ấy."

Cô bước ra khỏi giường bệnh, bỏ lại sau lưng những ống dẫn và dây điện của Lôi Hàn.

Cánh cửa phòng bệnh viện tự động trượt mở, để lộ ra hành lang dài hun hút, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy bất thường.

Không khí ở đây loãng hơn, mang theo mùi ozone và sắt gỉ – mùi của dữ liệu đang phân rã.

Tần Duyên biết mình đang bước vào vùng cấm.

Vùng mà những "Thợ Săn Ký Ức" thường trú ngụ.

Bóng tối ở cuối hành lang bắt đầu chuyển động.

Chúng không đi lại, mà trượt đi như dầu loang trên mặt nước, hình thành nên những hình dáng người không rõ mặt.

Tần Duyên nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Cô cần cảm giác đau.

Đau là bằng chứng của sự tồn tại.


Cánh cửa phòng khách bật mở.

Tần Duyên quay lại, tim đập thình thịch.

Không ai ở đó.

Nhưng trên sàn nhà, một tờ giấy gấp gọn nằm giữa ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ.

Cô nhặt nó lên.

Đó là một mảnh giấy xé từ sổ tay của Lôi Hàn, viết tay bằng mực đỏ, nét chữ gấp gáp:

*"Tôi biết em sẽ quên.

Tôi biết em sẽ tìm thấy cái này.

Đừng tin vào bất kỳ ai, trừ chính nỗi đau của em.

Hứa Minh không phải là kẻ thù.

Anh ấy là tù nhân, giống như em.

Và kẻ giam giữ chúng ta không phải là hệ thống.

Đó là chính sự từ chối chấp nhận cái chết của chúng ta."*

Tần Duyên run rẩy.

Mực đỏ loang ra trên ngón tay cô, giống như máu.

Cô nhìn xung quanh căn phòng.

Những bức ảnh trên tường bắt đầu thay đổi.

Ảnh của cô và Lôi Hàn cười tươi bỗng trở nên xám xịt, khuôn mặt họ biến dạng thành những biểu tượng cảm xúc trống rỗng.

Ảnh của Hứa Minh trong mưa thì sáng lên, nhưng hình ảnh anh đang tan biến, như thể anh đang bị xóa khỏi thực tại.

"Không," Tần Duyên gầm lên, ném tờ giấy xuống sàn.

"Em không chấp nhận!"

Cô lao ra khỏi căn hộ, chạy xuống cầu thang bộ.

Tiếng bước chân cô vang vọng trong hành lang, hòa cùng tiếng gầm của gió.

Cô cần gặp anh.

Dù anh là ai, dù anh ở đâu.

Cô không quan tâm đến quy tắc, không quan tâm đến sự an toàn.

Cô chỉ biết mình không thể để nỗi đau vô danh này tồn tại thêm một giây nào nữa.

Nếu cô phải chết, cô sẽ chết trong chiến đấu.

Cô sẽ chết để khẳng định rằng cô đã từng sống, đã từng yêu, và đã từng đau khổ.

Khi cô chạy qua quảng trường trung tâm, nơi các giao dịch TU diễn ra nhộn nhịp, cô nhận ra mọi thứ đang sụp đổ.

Những biển quảng cáo khổng lồ chiếu hình ảnh của Mạc Vân Hi, khuôn mặt cô ấy lạnh lùng, không biểu cảm, đang dần bao phủ bầu trời.

Người dân trên đường phố đứng đờ đẫn, mắt họ trống rỗng, như thể họ đang bị điều khiển từ xa.

Họ không còn là con người.

Họ là những chương trình chạy lặp lại.

Và rồi, chúng xuất hiện.

Những bóng đen từ hành lang bệnh viện đã đuổi theo cô.

Chúng không còn là những hình dáng mơ hồ nữa.

Chúng hóa thành những chiến binh dữ liệu, thân thể được cấu tạo từ những dòng mã đen kịt, tay cầm những thanh kiếm ánh sáng sắc lẹm.

Chúng bao vây cô từ mọi phía, im lặng, đáng sợ.

Tần Duyên dừng lại, quay mặt vào chúng.

Cô không có vũ khí.

Cô chỉ có ý chí.

Và ý chí của cô đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.


*"Em làm ồn quá đấy, Duyên à."*

Giọng nói của Lôi Hàn vang lên, bình thản, lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi tột cùng.

Tần Duyên quay lại.

Lôi Hàn đứng đó, không còn nằm trên giường bệnh.

Anh đứng thẳng, mặc bộ vest đen chỉnh tề, đôi mắt anh không còn đau khổ, mà trống rỗng, giống như những người dân trên quảng trường.

*"Em vừa phá vỡ quy tắc vàng số 1: Đừng bao giờ khóc trước mặt kẻ thù.

Và tệ hơn, em vừa đánh thức 'Chế Độ Bảo Vệ' của chính mình."*

Tần Duyên nhìn xung quanh.

Cảnh sát dữ liệu đứng yên như tượng đá.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô ngừng chạy.

Thay vào đó, nó hiển thị một dòng chữ mới:

"Anh là ai?" Tần Duyên hỏi, giọng cô run rẩy.

"Lôi Hàn ở đâu?"

Lôi Hàn mỉm cười, một nụ cười không có sự ấm áp, giống hệt nụ cười của người phụ nữ giống cô ấy ở cửa phòng làm việc trước đó.

"Lôi Hàn đã chết, Tần Duyên.

Giống như em.

Chúng ta đều là những chương trình chạy lặp lại, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thế giới vô nghĩa.

Và bây giờ, hệ thống đã nhận diện em là mối đe dọa."

Anh bước tới, tay anh đưa ra, nhưng không phải để nắm tay cô.

Anh đang cầm một chiếc remote nhỏ, màu đen.

"Em có hai lựa chọn," Lôi Hàn nói, giọng anh lạnh như băng.

"Một là để hệ thống xóa em hoàn toàn.

Em sẽ chết thật sự, và Hứa Minh sẽ giải phóng.

Hai là để tôi tải lại em.

Em sẽ sống tiếp, nhưng em sẽ quên tất cả.

Quên Hứa Minh.

Quên nỗi đau.

Và quên cả tôi."

Tần Duyên nhìn vào chiếc remote.

Cô nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Lôi Hàn.

Và cô nhận ra sự thật khủng khiếp nhất: Lôi Hàn không phải là người yêu cô.

Anh là công cụ của hệ thống.

Anh là kẻ săn đuổi ký ức cao cấp nhất.

Và anh đã yêu cô, nhưng tình yêu ấy đã bị triệt tiêu bởi hệ thống, để lại cho anh một xác sống vô cảm, chỉ còn biết tuân lệnh.

"Em chọn..." Tần Duyên mở miệng, nhưng chưa kịp nói tiếp, bầu trời trên cao bỗng nứt ra.

Một ánh sáng trắng xóa chiếu xuống, nuốt chửng tất cả.

Và trong ánh sáng đó, cô thấy bóng dáng của Hứa Minh.

Anh đang khóc.

Và anh đang hét lên một điều gì đó, nhưng cô không thể nghe thấy.

Chương 9 kết thúc trong sự im lặng chết chóc, khi Tần Duyên phải đưa ra lựa chọn cuối cùng: sống trong ảo ảnh vô cảm, hoặc chết trong đau đớn nhưng tự do.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập