Chương 7

Đồng hồ sinh học trên cổ tay Tần Duyên nhảy từ con số 2 sang 1.

Không phải một chuyển động mượt mà, mà là một cú giật gân như cú đập của trái tim sắp ngừng đập.

Không gian xung quanh cô bắt đầu vỡ vụn, những bức tường của căn phòng an toàn tan rã thành vô vàn mảnh dữ liệu số màu xanh lam, lơ lửng trong không khí như tuyết rơi ngược chiều.

Tiếng nói cơ giới vang lên, lạnh lùng và vô cảm: "Ba giây nữa...

hai giây nữa..." Nhưng trong tai Tần Duyên, tiếng đếm ngược đó bị che lấp bởi nhịp tim của chính mình, một nhịp đập loạn xạ, hoang mang, như thể nó đang cố gắng trốn thoát khỏi lồng ngực đang thu hẹp dần.

Cô không sợ hãi.

Ít nhất, không phải thứ sợ hãi thường nhật.

Cô cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ, giống như người lặn sâu dưới đáy đại dương khi oxy sắp cạn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ mặt nước.

Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị cho sự tan biến cuối cùng.

Nhưng rồi, một bàn tay lạnh giá, cứng rắn, nắm chặt lấy cổ tay cô.

Sự tiếp xúc đó không mang lại cảm giác ấm áp của da thịt, mà lại giống như sự va chạm của hai dòng điện tĩnh, gây ra những cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

"Đừng nhắm mắt," một giọng nói trầm thấp vang lên, gần bên tai cô, phá vỡ sự im lặng tuyệt đối của thế giới đang sụp đổ.

"Nếu cô nhắm mắt bây giờ, cô sẽ không bao giờ mở lại."

Tần Duyên mở mắt.

Trước mặt cô không phải là khoảng không vô tận, mà là khuôn mặt của Lôi Hàn.

Anh đứng đó, giữa những mảnh vỡ dữ liệu đang xoáy tròn, đôi mắt đen sẫm nhìn cô với một sự khẩn trương chưa từng thấy.

Anh không mặc bộ đồ công sở chỉnh tề như mọi khi, mà là một chiếc áo khoác da cũ kỹ, mang theo mùi khói thuốc và mùi mưa ẩm.

Anh kéo cô ra khỏi vùng ảnh hưởng của sự xóa sổ, bước nhanh về phía một cánh cửa đang mở ra từ hư vô.

"Cô đã đồng ý bán ký ức của mình để mua thêm ba ngày," Lôi Hàn nói, giọng anh run rẩy nhẹ, một dấu hiệu hiếm hoi của sự bất ổn.

"Nhưng cô không biết rằng, khi bán ký ức, cô cũng đang bán đi linh hồn của mình.

Và tôi không để cho cô biến mất vào hư vô."

Tần Duyên nhìn xuống cổ tay mình.

Con số 1 vẫn đứng đó, nhưng đồng hồ không còn đếm ngược nữa.

Nó dừng lại, như thể thời gian đã bị đóng băng bởi ý chí của một người nào đó.

Cô nhìn Lôi Hàn, cảm giác mơ hồ xâm chiếm tâm trí.

Tại sao anh lại làm vậy?

Tại sao anh lại can thiệp vào định mệnh của một kẻ sắp chết?

"Anh là ai?" Tần Duyên hỏi, giọng nói của cô mỏng manh như tờ giấy.

"Tại sao anh lại cứu một kẻ đã chết?"

Lôi Hàn không trả lời.

Anh chỉ kéo cô đi, bước qua cánh cửa dữ liệu, vào một thế giới khác.

Một thế giới nơi mà những mảnh vỡ ký ức của cô rơi xuống đất, tạo thành những âm thanh lách cách như thủy tinh vỡ.

**

Họ rời khỏi quán cà phê, đi vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ.

Ánh sáng từ những tấm biển quảng cáo TU chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng xanh lạnh lẽo trên mặt đất ẩm ướt.

Không khí ở đây lạnh lẽo, nhưng lại chứa đựng một sự ấm áp kỳ lạ, như thể những ký ức đang chờ đợi được đánh thức.

"Tôi đã tìm kiếm cô trong ba năm," Lôi Hàn nói đột ngột, phá vỡ bầu không khí nặng nề.

Con số đó vang lên như một tiếng sét trong tâm trí Tần Duyên.

Ba năm cô đã sống trong ảo ảnh, ba năm cô đã quên mất chính mình.

"Cô không nhớ, nhưng tôi nhớ," Lôi Hàn tiếp tục, giọng anh trầm thấp, đầy cảm xúc.

"Tôi nhớ ngày cô chết.

Tôi nhớ tiếng còi xe, tiếng kính vỡ, và màu đỏ của máu.

Tôi nhớ cách anh ấy, Hứa Minh, ôm xác cô, khóc đến nghẹn ngào.

Và tôi nhớ cách anh ấy quyết định tạo ra thế giới này, để giữ cô lại."

Tần Duyên cảm thấy nước mắt chực trào.

"Tại sao anh lại nói với tôi những điều này?

Nếu tôi đã chết, thì tại sao tôi còn cảm thấy đau?"

"Vì đau là bằng chứng của sự sống," Lôi Hàn nói, nhìn cô với ánh mắt đầy trắc ẩn.

"Ngay cả trong ảo ảnh, nỗi đau vẫn tồn tại.

Và đó là thứ duy nhất kết nối cô với thế giới thực.

Nếu cô ngừng đau, cô sẽ thực sự chết.

Và Hứa Minh sẽ mất cô mãi mãi."

Tần Duyên nhìn xuống tay mình.

Bàn tay cô run rẩy, nhưng ấm áp.

Cô cảm thấy sự hiện diện của Hứa Minh, dù anh ta không ở đây.

Cô cảm thấy tình yêu của anh ta, dù nó đã bị xóa đi.

Và cô hiểu ra, rằng tình yêu không cần ký ức để tồn tại.

Nó tồn tại trong nỗi đau, trong sự mất mát, và trong hy vọng.

"Anh muốn tôi làm gì?" Tần Duyên hỏi, giọng cô bình tĩnh lạ thường.

"Anh muốn cô nhớ lại," Lôi Hàn nói.

"Anh muốn cô nhớ lại tất cả.

Dù điều đó có nghĩa là cô phải đối mặt với sự thật rằng cô đã chết.

Và rằng, Hứa Minh đang chờ cô ở thế giới thực."

Tần Duyên im lặng.

Cô nhìn vào ánh mắt của Lôi Hàn, tìm kiếm sự dối trá.

Nhưng cô chỉ thấy sự chân thành.

Một sự chân thành đau đớn, nhưng chân thành.

"Và nếu tôi không nhớ lại?" Cô hỏi.

"Thì cô sẽ tiếp tục sống trong ảo ảnh," Lôi Hàn nói.

"Và một ngày nào đó, khi năng lượng của anh ấy cạn kiệt, cô sẽ tan biến hoàn toàn.

Không còn ký ức, không còn cảm xúc.

Chỉ còn lại hư vô."

Tần Duyên nhìn quanh.

Những con hẻm tối tăm, những tấm biển quảng cáo nhấp nháy.

Thế giới này đẹp, nhưng nó là một thế giới chết.

Một thế giới không có tương lai.

"Vậy thì tôi chọn sự thật," cô nói, giọng cô kiên quyết.

"Dù nó có đau đớn đến đâu."

Lôi Hàn mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy nước mắt.

"Anh biết cô sẽ chọn như vậy.

Cô luôn là người mạnh mẽ nhất, Tần Duyên."

**

Bầu không khí trong căn phòng cũ kỹ nặng nề, nhưng lại chứa đựng một sự ấm áp kỳ lạ.

Tần Duyên dựa vào ngực Lôi Hàn, cảm nhận sự sống của anh.

Tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ, như một lời hứa về sự sống.

Bất chợt, điện thoại của Lôi Hàn rung lên.

Anh lấy ra, nhìn vào màn hình, và khuôn mặt anh biến sắc.

Ánh mắt anh trở nên lạnh băng, không còn chút cảm xúc nào.

"Tần Duyên," anh nói, giọng lạnh lùng, "Cô có nhớ người phụ nữ đã chết vào năm năm trước không?"

Tần Duyên nhìn anh, cảm thấy một sự bất an lan tỏa.

"Cô ấy là ai?"

Lôi Hàn đưa điện thoại ra cho cô xem.

Trên màn hình là một bức ảnh.

Một người phụ nữ, với khuôn mặt giống hệt Tần Duyên, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn.

Và trên ngực cô ấy, đeo một chiếc đồng hồ sinh học.

Nhưng đồng hồ đó không hiển thị số ngày.

Nó hiển thị một dòng chữ: "Mẹ đang ở đây."

Tần Duyên nhìn vào bức ảnh, cảm thấy trái tim mình như bị dừng lại.

mẹ tôi?"

"Đúng vậy," Lôi Hàn nói, giọng anh lạnh lùng.

"Và cô ấy không phải là người đang kể chuyện.

Cô ấy là người đã tạo ra thế giới này.

Và bây giờ, cô ấy đang gọi cô về."

Tần Duyên nhìn vào Lôi Hàn, tìm kiếm sự dối trá.

Nhưng cô chỉ thấy sự thật.

Một sự thật đau đớn, nhưng chân thành.

"Vậy thì tôi đi," cô nói, giọng cô bình tĩnh.

"Tôi sẽ về với mẹ.

Và tôi sẽ về với Hứa Minh."

Lôi Hàn mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy nước mắt.

"Anh biết cô sẽ nói như vậy.

Chúc cô may mắn, Tần Duyên.

Và hãy nhớ, tình yêu không cần ký ức để tồn tại."

Tần Duyên bước ra khỏi căn phòng, bước vào ánh sáng.

Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra.

Câu chuyện của cô chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập