Chương 6

Tần Duyên không khóc.

Nước mắt là một phản ứng sinh học của sự tiếc nuối, và cô nhận ra mình không còn cảm thấy tiếc nuối.

Cô nhìn xuống bàn tay mình – đôi tay vừa buông ra khỏi bàn tay lạnh ngắt của Nan.

Trong khoảnh khắc đó, một cơn đau nhói dữ dội xé toạc đầu óc cô, giống như những sợi dây thần kinh bị cắt đứt rồi buộc lại bằng lửa.

Ký hiệu vô cực ∞ trên cổ tay cô nhấp nháy, phát ra một ánh sáng xanh lạnh lẽo, chiếu rọi lên sàn nhà bê tông xám xịt.

Không có tiếng reo hò, không có ánh hào quang của người chiến thắng.

Chỉ có sự im lặng chết chóc của một căn phòng vừa mới chứng kiến cái chết của một linh hồn.

"Tự do," cô thì thầm, giọng nói khàn khàn như tiếng cát chảy.

Từ đó nghe xa lạ, như một từ ngữ trong một ngôn ngữ cổ xưa mà cô đã quên cách phát âm.

Cô bước tới cửa, chân bước đi máy móc, không cảm nhận được sàn nhà dưới gót chân.

Hành lang vắng tanh, mùi ozone và máu tanh vẫn còn lơ lửng trong không khí.

Bóng người phụ nữ trong áo choàng đen đã biến mất, chỉ để lại một vết hằn nhẹ trên sàn gạch men nơi cô ấy từng đứng.

Tần Duyên không quay lại.

Cô biết rằng nếu quay lại, cô sẽ thấy xác của Nan, hoặc tệ hơn, là khoảng trống nơi anh từng tồn tại.

Sự trống rỗng đó có tên là "Tự do", và nó nặng hơn cả những năm tháng nô lệ cô đã trải qua.

Cô đi bộ ra khỏi tòa nhà, hòa vào dòng người熙熙攘攘 trên đường phố.

Mọi người đều nhìn vào đồng hồ sinh học của họ, đếm từng giây, từng phút, lo sợ cho số ngày còn lại.

Nhưng Tần Duyên nhìn họ và thấy họ như những bóng ma.

Cô cảm thấy mình không thuộc về thế giới này nữa.

Cô là một lỗi hệ thống, một mã nguồn bị hỏng, đang trôi nổi giữa các dòng dữ liệu của sự sống và cái chết.

Gió đêm lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của thành phố dưới lòng đất.

Cô siết chặt áo khoác mỏng manh, cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của cơ thể, nhưng bên trong, cô đang đóng băng.

**

Cảm giác hoang mang chuyển hóa thành hoảng loạn.

Tần Duyên cố gắng gọi điện cho Nan, nhưng máy đã tắt từ lâu.

Cô chạy ra ban công, nhìn xuống thành phố neon dưới chân.

Những ánh đèn TU lấp lánh, mỗi ánh sáng là một cuộc đời đang đếm ngược.

Cô nhìn thấy những bóng người nhỏ bé đi lại như kiến, vội vã, sợ hãi, ham muốn.

Họ sống trong một thế giới mà cô đã biết là giả, nhưng với họ, đó là thật.

Cô nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.

Ký hiệu vô cực ∞ vẫn nhấp nháy, nhưng bây giờ, cô hiểu ý nghĩa của nó.

Nó không phải là sự vĩnh cửu.

Nó là vòng lặp.

Cô đang mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian, một labo thí nghiệm nơi ý thức của cô được giữ lại để nghiên cứu.

Mỗi lần cô "chết" trong thế giới này, cô sẽ được tái tạo lại, với những ký ức bị xóa một phần, để bắt đầu lại câu chuyện.

"Nan đã biết," cô thì thầm, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nóng hổi trên má lạnh cóng.

"Anh ấy biết mình là một nhân vật trong trò chơi của tôi.

Và anh ấy chọn hy sinh để giải phóng tôi khỏi vòng lặp."

Nhưng giải phóng ra sao?

Nếu cô chết trong thế giới này, cô sẽ chết thật sự.

Nếu cô sống, cô sẽ tiếp tục là một tù nhân trong ngục tù của chính ý thức mình.

Hứa Minh, kẻ đã yêu cô, thực chất là kẻ đã giam cầm cô.

Sự thật này tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào.

Nó xóa nhòa ranh giới giữa yêu và hận, giữa thật và giả.

Cô nhớ lại những khoảnh khắc với Hứa Minh.

Những nụ cười dịu dàng, những cái chạm tay ấm áp, những lời thì thầm ngọt ngào.

Tất cả đều là dữ liệu.

Tất cả đều là mã lệnh.

Nhưng cảm giác đau đớn trong tim cô là thật.

Nỗi nhớ thương là thật.

Nếu cảm xúc là thật, thì thế giới này có phải là giả không?

Hay con người chỉ là tổng hòa của những ảo ảnh cảm xúc?

Cô nhìn xuống tay mình.

Đôi tay run rẩy không ngừng.

Cô cố gắng nắm chặt lại, nhưng chúng dường như đang trở nên trong suốt.

Cô có thể nhìn thấy các ngón tay của mình xuyên qua nhau, như những bóng ma.

Cơ thể cô đang bắt đầu phân rã.

Không phải vì bệnh tật, mà vì sự thật đang xâm nhập.

Khi ý thức nhận ra bản chất của thực tại, thực tại bắt đầu sụp đổ.

"Tần Duyên," một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải là giọng của Hứa Minh, mà là một giọng nói trung tính, vô cảm, vang vọng từ mọi hướng.

"Bạn đang phá vỡ biên giới của mô phỏng.

Vui lòng quay trở lại trạng thái ổn định."

"Cô không phải là thật," cô hét lên vào không trung.

"Toàn bộ thứ này là một nhà tù!"

"Nhà tù hay bệnh viện?" giọng nói đáp lại.

"Bạn đang bị tổn thương nặng nề.

Chúng tôi chỉ đang cố gắng chữa lành bạn."

"Chữa lành bằng cách xóa ký ức?

Chữa lành bằng cách giam cầm tôi trong một giấc mơ?" Tần Duyên cười, một nụ cười chua chát, đầy nước mắt.

"Đó không phải là chữa lành.

Đó là sự giết chết dần mòn."

**

Cánh cửa phòng tắm rung lắc dữ dội.

Kính cửa sổ bắt đầu nứt.

Tần Duyên cầm chiếc USB, ngón tay đặt lên nút đỏ duy nhất trên thiết bị nhỏ mà Nan để lại bên cạnh video.

Cô nhìn vào gương, cố gắng tìm một chút cảm xúc trong đôi mắt mình.

Chỉ có sự trống rỗng.

Nhưng trong sự trống rỗng đó, cô tìm thấy một điều gì đó khác.

Một sự bình yên.

Một sự chấp nhận.

"Nan," cô thì thầm, nhưng giọng nói của cô không còn run rẩy.

"Cảm ơn anh."

Cô không nhìn lại phía cánh cửa đang vỡ tan.

Cô không nhìn lại phía những nhân viên an ninh đang lao vào.

Cô chỉ nhìn vào chiếc USB, và vào ký hiệu vô cực trên cổ tay mình.

Ký hiệu đó đang tắt dần, từ màu xanh chuyển sang màu xám, rồi thành màu đen.

Cô nhớ lại lời của Hứa Minh: "Hãy sống thật nhiều, thật đau, thật mạnh mẽ.

Đó là cách duy nhất để chúng ta gặp lại nhau."

Cô hiểu rồi.

Gặp lại nhau không phải trong thế giới ảo này.

Mà trong sự im lặng vĩnh cửu của hư vô.

Nơi không có mã, không có dữ liệu, chỉ có sự tồn tại thuần khiết.

Cô ấn nút đỏ.

Thế giới xung quanh cô bắt đầu vỡ vụn.

Những bức tường, sàn nhà, gương soi, tất cả tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, bay lên bầu trời đen kịt.

Tiếng ồn ào của thành phố, tiếng hét của nhân viên an ninh, giọng nói của Mạc Vân Hi, tất cả đều tắt nghẹn.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Và trong sự im lặng đó, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong chính cô.

Một giọng nói thân thuộc, ấm áp, và đầy yêu thương.

"Duyên à," giọng nói đó nói.

"Con đã về nhà."

Tần Duyên mỉm cười.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, nụ cười của cô không mang theo nỗi đau.

Nó mang theo sự giải thoát.

Cô nhắm mắt lại, và để bản thân tan biến vào trong ánh sáng.

Nhưng trước khi ý thức cô tắt hẳn, cô thấy một hình ảnh cuối cùng.

Một hình ảnh không thuộc về thế giới mô phỏng.

Một hình ảnh của một bệnh viện thật sự.

Một cái giường bệnh trắng xóa.

Và một người phụ nữ ngồi bên cạnh, nắm chặt tay cô, nước mắt rơi xuống.

Người phụ nữ đó không phải là Mạc Vân Hi.

Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt cô, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đầy yêu thương.

Và trên ngực người phụ nữ đó, đeo một chiếc đồng hồ sinh học.

Nhưng đồng hồ đó không hiển thị số ngày.

Nó hiển thị một dòng chữ: "Mẹ đang ở đây."

Tần Duyên mở mắt.

Nhưng cô không còn ở trong thế giới TU nữa.

Cô đang ở đâu đó khác.

Một nơi mà thời gian không còn là tiền tệ.

Một nơi mà tình yêu không cần phải mua bằng sự hy sinh.

Và cô biết, câu chuyện của cô chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Nhưng ai là người đang kể câu chuyện này?

Và tại sao giọng nói của người kể chuyện lại nghe giống hệt giọng của chính cô, nhưng từ một nơi xa xôi, nơi mà ký ức và thực tại hòa quyện vào nhau?

Cô nhìn xuống tay mình.

Không còn đồng hồ sinh học.

Không còn vết nứt.

Chỉ có bàn tay thật sự, ấm áp, và đang nắm chặt tay của ai đó.

Cô nhìn lên.

Và cô thấy anh.

Nhưng anh không phải là Admin.

Anh không phải là mã.

Anh là một người đàn ông thật sự, với đôi mắt đầy nước mắt, và một nụ cười đau đớn nhưng chân thành.

"Duyên," anh nói, giọng khàn khàn.

"Con đã tỉnh dậy chưa?"

Tần Duyên không trả lời.

Cô chỉ mỉm cười, và để nước mắt rơi.

Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra sự thật cuối cùng.

Cô không phải là người đã chết.

Cô là người đang sống.

Và người đã chết...

là người đang kể câu chuyện này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập