Chương 5

Tần Duyên không hét lên.

Trong thế giới này, tiếng hét tốn năng lượng, và năng lượng là thời gian.

Cô chỉ im lặng nhìn Nan, người đàn ông vừa mới cứu sống cô bằng cách bán đi ba mươi năm tuổi thọ của mình.

Không khí trong phòng nặng trĩu, mùi ozone của thiết bị điện tử cháy khét hòa lẫn với mùi máu tanh từ vết thương trên trán anh.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay Nan, vốn dĩ luôn hiển thị con số ổn định và lạnh lùng, giờ đây đang đếm ngược với tốc độ khiến tim cô thắt lại.

Mỗi giây trôi qua là một sự xé xác.

Cô nhớ lại khoảnh khắc vài phút trước, khi những tên săn đuổi ký ức của Mạc Vân Hi bao vây họ.

Nan đã không chạy.

Anh đứng đó, như một bức tượng đá giữa dòng chảy hỗn loạn của bạo lực và tham vọng, và thực hiện giao dịch.

Một giao dịch bất hợp pháp, một hành động tự sát có hệ thống.

Ba mươi năm.

Ba mươi năm mà một người bình thường có thể dùng để yêu, để hận, để xây dựng một đế chế hay chỉ đơn giản là để già đi trong bình yên.

Anh đã ném chúng vào không trung, đổi lấy cơ hội cho cô thở thêm một hơi.

"Tại sao?" Giọng cô khàn đặc, như tiếng giấy nhám chà xát lên mặt đá.

Nan mỉm cười.

Nụ cười đó không mang vẻ kiêu hãnh của kẻ hùng, mà là sự dịu dàng đau đớn của một người sắp ra đi.

Anh gạt mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra khỏi trán, ánh mắt vẫn khóa chặt vào đôi mắt cô.

"Vì em không được chết trước khi nhớ ra mình là ai, Duyên à."

Câu nói ấy vang lên như một tiếng sét trong tâm trí Tần Duyên.

*Nhớ ra mình là ai?* Ký ức của cô vẫn là một mảng trắng xóa, trừ những mảnh vỡ rời rạc về một người đàn ông tên Hứa Minh.

Nan là ai trong bức tranh này?

Anh là kẻ thù?

Là đồng minh?

Hay là một phần của lời nguyền đang đeo bám cô?

Tần Duyên bước tới, bước chân cô nặng trĩu.

Cô không quan tâm đến việc di chuyển có tiêu tốn TU hay không.

Cô nắm lấy cổ tay Nan, cảm nhận độ lạnh băng giá của da thịt anh.

Con số trên đồng hồ anh đã tụt xuống mức báo động đỏ.

49.970 ngày.

Sự sụt giảm đột ngột ấy không tự nhiên.

Nó giống như một vết rách trên tấm vải thực tại, nơi logic của thế giới này đang bị xé toạc.

"Cô đang làm gì vậy?" Nan hỏi, giọng yếu ớt nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ.

"Cô đang cố giữ anh lại," Tần Duyên đáp, nước mắt bắt đầu chực trào, nhưng cô nén chúng lại.

Trong thế giới của hopepunk, nước mắt không rửa sạch tội lỗi, nó chỉ là bằng chứng cho sự tồn tại của cảm xúc – thứ mà Mạc Vân Hi muốn triệt tiêu.

"Anh không có quyền quyết định điều đó.

Không ai có quyền quyết định số phận của người khác."

"Chính anh mới là người đã quyết định số phận của tôi," Nan thì thầm, ánh mắt anh nhìn xuyên qua cô, như đang nhìn vào một khoảng cách vô tận.

"Và bây giờ, tôi đang trả lại quyền lựa chọn đó cho em."

Tần Duyên cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu蠢蠢欲 động.

Cô nhớ thấy một chiếc xe hơi lao vào đêm tối, ánh đèn pha chiếu rọi vào gương mặt anh – không phải Nan, mà là Hứa Minh.

Và tiếng kim đồng hồ đếm ngược.

Tock.* Âm thanh đó đã trở thành nhịp đập của trái tim cô trong suốt năm năm qua.

Trong lúc Nan thiết lập thiết bị chuyển đổi, Tần Duyên nhận thấy một chi tiết kỳ lạ.

Đồng hồ sinh học của Nan, vốn hiển thị con số 50.000 ngày ổn định, bỗng chốc bắt đầu nhấp nháy loạn xạ.

Không phải do lỗi kỹ thuật, mà là do một mã nguồn lạ đang xâm nhập vào hệ thống sinh học của anh.

Những con số nhảy múa như những con kiến đen, tạo thành các ký tự không quen thuộc.

Tần Duyên rướn người lại gần, ánh mắt cô sắc bén như một con thú hoang bị dồn vào chân tường.

Cô nhìn thấy những ký tự đó.

Chúng không phải là ngôn ngữ thông thường, mà là mã nhị phân bị biến dạng, một thứ ngôn ngữ chỉ những kẻ thiết kế nên thế giới ảo này mới hiểu.

"Nan," cô gọi tên anh, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ nghi ngờ.

"Đó là gì?"

Nan không đáp.

Tay anh run rẩy trên bàn phím ảo, những ngón tay dài và mảnh khảnh di chuyển với tốc độ chóng mặt.

Anh đang cố gắng tải một thứ gì đó vào thiết bị chuyển đổi.

Nhưng thứ đó không phải là TU.

Nó nặng nề hơn, đen tối hơn, và nguy hiểm hơn bất kỳ đồng xu thời gian nào.

"Tôi đã nói với em rồi," Nan nói, giọng anh vang lên như từ xa, như thể anh đang nói từ một thế giới khác.

"Thế giới này là một nhà tù.

Và em là tù nhân duy nhất còn giữ được chìa khóa."

"Chìa khóa?" Tần Duyên lặp lại từ đó, cảm giác bất an dâng trào.

"Anh muốn nói gì?"

"Em không nhớ được vì em đã từ chối nhớ," Nan giải thích, ánh mắt anh bỗng chốc trở nên sắc sảo, lạnh lùng như một lưỡi dao.

"Sự thật quá đau đớn để một linh hồn non nớt có thể chịu đựng.

Vậy nên, tôi đã xóa nó.

Tôi đã lấy đi ký ức của em để bảo vệ em khỏi chính sự thật về cái chết của em."

Tần Duyên lùi lại một bước, tim cô đập thình thịch.

"Cái chết của tôi?

Nhưng tôi đang đứng đây.

Tôi đang thở."

"Em đang thở trong một giấc mơ," Nan nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng tàn khốc.

"Và giấc mơ này sắp kết thúc."

Thiết bị chuyển đổi phát ra tiếng rít chói tai.

Phòng họp bắt đầu rung lắc.

Hệ thống an ninh toàn thành phố dường như đã phát hiện ra hành động "tự tử kép" này.

Những đèn báo đỏ xoay tròn chiếu sáng căn phòng, biến mọi thứ thành một địa ngục máu tươi.

Tiếng bước chân của Cảnh sát Thời gian vang lên ở ngoài hành lang, dồn dập và đe dọa.

"Cảnh sát Thời gian đang đến," Nan nói, giọng anh không hề hoảng loạn.

Anh đứng dậy, mặc dù cơ thể anh đang run rẩy vì kiệt sức.

"Họ sẽ xóa sạch chúng ta.

Nhưng trước khi họ làm điều đó, em cần phải nhận lấy di sản của mình."

"Di sản?" Tần Duyên nhìn vào thiết bị, nơi một luồng dữ liệu màu tím đang cuộn xoáy.

"Anh đang nói về nợ xấu?"

"Không chỉ là nợ," Nan cười, một nụ cười chua chát.

"Anh đang nói về sự thật.

Và sự thật là thứ duy nhất có thể phá vỡ thế giới này."

Tần Duyên cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu cô.

Những hình ảnh flash về quá khứ hiện lên: một vụ tai nạn xe hơi, tiếng kim loại va đập, máu chảy trên mặt kính, và khuôn mặt Hứa Minh đang biến dạng vì đau đớn.

Nhưng lần này, cô nhìn thấy rõ hơn.

Cô nhìn thấy chính mình, nằm bất động trên đống đổ nát, đôi mắt mở to nhưng không còn sinh khí.

Và bên cạnh cô, Hứa Minh – hay là Nan?

– đang khóc.

"Minh..." cô thì thầm, tên gọi ấy tuôn ra từ môi cô một cách tự nhiên, như thể nó đã được khắc sâu vào linh hồn cô.

Nan – hay Hứa Minh – nhìn cô với ánh mắt đầy nước mắt.

"Đúng vậy, Duyên à.

Tôi là Minh.

Và tôi đã giữ em lại ở đây, trong thế giới ảo này, vì tôi không thể chấp nhận việc em chết.

Tôi đã xây dựng nên nơi này, nơi thời gian là vô hạn, nơi chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi.

Nhưng em không hạnh phúc.

Em luôn tìm cách trả nợ, luôn tìm cách chết.

Vì em biết, em không thuộc về nơi này."

Tần Duyên sững sờ.

Mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng.

Những ký ức bị xóa, những món quà TU, sự dịu dàng đau đớn của anh.

Tất cả đều là một nỗ lực tuyệt vọng để giữ chân một linh hồn đã chết.

"Có thể phá vỡ nó," anh nói, giọng anh yếu đi.

"Nhưng em phải nhận lấy toàn bộ trọng lượng của sự thật.

Em phải trở thành kẻ mang lỗi hệ thống.

Em sẽ không còn là một công dân bình thường.

Em sẽ là một lỗ hổng.

Một kẻ dị biệt.

Và họ sẽ săn đuổi em."

"Tôi không sợ," Tần Duyên nói, giọng cô kiên định.

Cô nhìn vào đôi mắt anh, nơi phản chiếu lại bóng dáng của chính cô – một bóng ma đang cố gắng trở thành con người.

"Tôi đã chết rồi.

Vậy nên, tôi không có gì để mất nữa."

Cánh cửa bị phá tung.

Ánh đèn laser quét khắp phòng.

Nhưng thay vì bắn, Nan hét lên một lệnh mã hóa cuối cùng.

Anh không chuyển TU cho Tần Duyên.

Anh chuyển toàn bộ *nợ xấu* và *lỗi hệ thống* của mình vào Tần Duyên.

Một luồng năng lượng đen kịt từ thiết bị chuyển đổi bắn thẳng vào cổ tay cô.

Tần Duyên gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xâm nhập của hàng tỷ ký ức, cảm xúc và dữ liệu bị nén lại.

Cô cảm thấy ý thức mình bị kéo giãn, bị xé toạc, và sau đó được khâu lại bằng những sợi chỉ của sự thật.

Cô nhìn xuống cổ tay mình.

Đồng hồ sinh học của cô không còn hiển thị con số ngày.

Thay vào đó, nó hiển thị một ký hiệu vô cực: ∞.

Nhưng nó không phải là sự vĩnh cửu.

Nó là sự lặp lại vô tận của nỗi đau và ký ức.

Các nhân viên an ninh rút lui, sợ hãi trước ký hiệu vô cực trên cổ tay Tần Duyên.

Phòng họp im ắng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của cô và tiếng tim đập yếu ớt của Nan.

Nan cố gắng với tay ra, nhưng cánh tay anh đã không còn sức.

đã tự do rồi."

Tần Duyên nhìn vào đồng hồ của mình.

Ký hiệu vô cực đang nhấp nháy, như một trái tim đang đập.

Cô nhìn Nan, người đàn ông vừa hy sinh cả sự tồn tại của mình để giải phóng cô.

Anh đang dần mờ đi, biến thành những hạt sáng nhỏ li ti, tan biến vào không khí.

"Minh," cô gọi, giọng cô vỡ òa.

Anh mỉm cười, lần cuối cùng.

"Đừng quên tôi, Duyên.

Hãy sống thật nhiều, thật đau, thật mạnh mẽ.

Đó là cách duy nhất để chúng ta gặp lại nhau."

Và rồi, anh biến mất.

Chỉ còn lại sự trống trải và ký hiệu vô cực trên cổ tay cô.

Tần Duyên đứng một mình trong căn phòng hoang tàn, cảm giác cô đơn chưa từng có bao trùm lấy cô.

Cô đã tự do, nhưng cô cũng đã mất đi tất cả.

Nhưng khi cô bước ra khỏi căn phòng, cô nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang.

Đó không phải là Cảnh sát Thời gian.

Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng.

Người phụ nữ đó mỉm cười, một nụ cười không có cảm xúc, và nói:

"Chào mừng trở lại, Người Mất Ký Ức.

Trò chơi mới vừa bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập