Chương 4
Tiếng kim chọc vào mạch máu vang lên *tách* một cách khô khan, cơ học, nhưng với Tần Duyên, âm thanh đó như tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn bình yên giả tạo mà cô đã tự xây dựng.
Cô không kịp hô to, không kịp rên rỉ, chỉ cảm thấy bàn tay Minh Châu run rẩy, mồ hôi nhễ nhại trên trán anh ướt đẫm, dính chặt vào những sợi tóc rối bời.
Ánh mắt anh, vốn luôn lạnh lùng và xa cách như băng giá vĩnh cửu, giờ đây lại chứa đựng một sự tuyệt vọng đến mức đau lòng, như thể anh đang ném cả sinh mệnh của mình vào một con bạc mà anh biết trước sẽ thua.
"Tín hiệu ổn định," giọng nói của bác sĩ phụ tá vang lên, vô cảm và máy móc, như thể họ đang sửa chữa một cỗ máy cũ kỹ thay vì chứng kiến một vụ hiến dâng mạng người.
Tần Duyên cố gắng tập trung vào đồng hồ sinh học trên cổ tay mình.
Con số ngày còn lại của cô đang tăng lên, từng đơn vị, từng phút, từng giây, nhưng mỗi con số nhảy lên lại như một vết dao cứa vào tim cô.
Cô nhìn Minh Châu, người đàn ông mà cô yêu thương nhưng không nhớ mặt, người đang dần mờ đi trong tầm mắt cô.
Màu sắc trên khuôn mặt anh phai nhạt, chuyển từ trắng bệch sang xám xịt, như thể linh hồn anh đang bị rút cạn để bơm vào cơ thể cô.
Cô muốn rút tay ra, muốn hét lên để dừng lại, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng bởi một sức mạnh vô hình.
Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự chấp nhận tàn khốc.
Cô đã chọn con đường này.
Cô đã chọn sự thật, dù nó có đắng cay đến mức nào.
Và giờ đây, sự thật đang chảy vào máu cô, mang theo cả nỗi đau của Minh Châu.
Cô cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp, không phải vì sự sống mới được trao tặng, mà vì cảm giác tội lỗi đang dâng trào, nuốt chửng lý trí.
"Đừng nhìn tôi," Minh Châu thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn giữ được sự kiên định đáng sợ.
"Nếu em nhìn, em sẽ yếu đi.
Và nếu em yếu đi, tất cả sẽ vô nghĩa."
Tần Duyên nheo mắt, nước mắt开始在 khóe mắt cô tụ tập, nhưng cô không cho phép chúng rơi xuống.
Cô nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau xé toạc từ trong tim, từ sự kết nối giữa hai cơ thể đang chia sẻ cùng một dòng chảy thời gian.
Đây không phải là yêu thương.
Đây là sự nô dịch.
Và cô, kẻ bị nô dịch, đang tự nguyện đeo xiềng xích.
Khi cây kim được rút ra, một khoảng trống trắng xóa bao trùm lấy tâm trí Tần Duyên.
Minh Châu gục xuống, thở gấp, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ như thể anh đang cố gắng hít thở lại những thứ đã mất.
Lượng TU anh hiến dâng đã được ngăn chặn ở mức tối đa an toàn cho người nhận, nhưng cái giá phải trả là anh đã đốt cháy "Tuổi thọ tinh thần" của mình.
Tần Duyên ôm lấy anh, cảm nhận sự rung động yếu ớt của cơ thể anh, nhưng trong đầu cô là một khoảng trống trắng, một vực thẳm nơi ký ức của cô và anh bắt đầu hòa quyện.
Cô nhớ đến một buổi chiều mưa, tiếng mưa rơi xuống mái hiên, và mùi hương của cà phê đen.
Nhưng đó là ký ức của ai?
Của cô, hay của Minh Châu?
Cô nhìn vào đôi mắt anh, nơi giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng, và cô thấy một bóng hình khác hiện lên.
Một người đàn ông trong áo sơ mi trắng, mỉm cười với cô, nói rằng cô đã về nhà.
Nhưng khuôn mặt đó mờ nhạt, tan biến vào màn sương trắng của ký ức bị xóa.
"Em đang làm gì vậy?" giọng nói của Đỗ Tâm vang lên từ phía sau, đầy lo lắng và giận dữ.
Tần Duyên quay đầu lại, nhìn thấy bạn thân của mình đang đứng ở cửa, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi.
"Anh ấy sẽ chết!
Em đang giết anh ấy!"
Tần Duyên không đáp lại.
Cô chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Minh Châu, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của anh.
Cô biết Đỗ Tâm nói đúng.
Nhưng nếu cô không làm điều này, cô sẽ mãi mãi là một kẻ mộng du, một linh hồn lang thang trong thế giới ảo này, không biết mình là ai, từ đâu đến.
Sự hy sinh của Minh Châu là con đường duy nhất dẫn cô đến sự thật, dù con đường đó được lát bằng máu và nước mắt.
"Tôi ổn," Tần Duyên nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
Cô đứng dậy, giúp Minh Châu ngồi dậy, rồi nhẹ nhàng đặt anh lên giường.
"Tôi cần ra ngoài.
Tôi cần không khí."
Đỗ Tâm cố gắng cản cô, nhưng Tần Duyên đã gạt tay bạn mình ra, một cử chỉ thô bạo mà cô chưa từng làm trước đây.
Cô bước ra khỏi phòng phẫu thuật, bỏ lại sau lưng ánh mắt kinh ngạc và tuyệt vọng của Đỗ Tâm.
Cô không quay lại.
Cô không thể.
Nếu cô quay lại, cô sẽ sụp đổ.
Và cô không được phép sụp đổ, không phải bây giờ.
Tần Duyên rời khỏi bệnh viện, bước vào dòng người tấp nập của khu trung tâm.
Thế giới xung quanh vẫn ồn ào, hỗn độn, nhưng cô cảm thấy mình đang cô lập hoàn toàn, như thể đang sống trong một bong bóng trong suốt, cách ly với thực tại.
Mọi người nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ, thèm muốn, vì đồng hồ sinh học trên cổ tay cô hiển thị con số khủng khiếp: *99.999 ngày*.
Cô là một "Quý bà Thời gian", một biểu tượng của sự giàu có và quyền lực trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ duy nhất.
Nhưng con số đó không mang lại cho cô niềm vui.
Nó chỉ là một gánh nặng, một lời nhắc nhở liên tục về sự hy sinh của Minh Châu.
Cô đi bộ chậm rãi, cảm giác nặng nề trên vai cô ngày càng tăng.
Cô nhìn thấy những người nghèo khổ, những kẻ nô lệ thời gian, đang lê bước trên đường phố, mắt họ trống rỗng, không còn hy vọng.
Họ là những người đã bán hết thời gian của mình để tồn tại, và giờ đây, họ chỉ còn là những cái xác không hồn.
"Tần Duyên," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Cô quay lại, nhìn thấy Mạc Vân Hi đứng đó, với vẻ ngoài hoàn hảo, không tì vết.
"Em trông thật xinh đẹp với số ngày còn lại của em.
Nhưng em có biết, sự giàu có đó là một lời nguyền không?"
Tần Duyên nhìn Mạc Vân Hi, không sợ hãi, mà chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Tôi biết," cô nói.
"Nhưng tôi không quan tâm."
Mạc Vân Hi cười, một nụ cười mỉa mai, thiếu chút tình cảm con người.
"Em sẽ hối tiếc.
Khi em nhận ra rằng, thời gian không phải là thứ để trao đi, mà là thứ để kiểm soát.
Và tôi, sẽ kiểm soát nó."
Tần Duyên quay lưng lại, bỏ mặc lời đe dọa của Mạc Vân Hi.
Cô biết phụ nữ này không nói dối.
Mạc Vân Hi tin rằng nỗi đau và sự mất mát là nguồn gốc của bất công, và cô ấy muốn tạo ra một xã hội không còn khái niệm 'thời gian sống', nơi mọi người sống vĩnh cửu nhưng vô cảm.
Đó là một giấc mơ điên rồ, nhưng cũng là một nỗi sợ hãi hiện thực.
Tần Duyên quay lại bệnh viện, nhưng không phải để gặp Minh Châu.
Cô đi thẳng đến phòng máy chủ trung tâm của bệnh viện, nơi lưu trữ dữ liệu sinh học của những ca hiến tặng đặc biệt.
Cô sử dụng quyền truy cập của mình, vốn được nâng cấp khi cô trở thành "Quý bà Thời gian", để hack vào hồ sơ y tế của Minh Châu.
Bàn tay cô run rẩy khi cô nhập mật khẩu, nhưng ý chí của cô thì kiên định.
Cô cần biết sự thật.
Cô cần biết tại sao Minh Châu lại sẵn sàng hy sinh tất cả cho cô.
Màn hình máy tính sáng lên, hiển thị những dòng dữ liệu phức tạp.
Tần Duyên lướt qua các hồ sơ, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về quá khứ của Minh Châu.
Và rồi, cô tìm thấy nó.
Một file được mã hóa, ẩn sâu trong hệ thống.
Cô phá vỡ lớp mã hóa, và một video hiện ra.
Trong video, Minh Châu xuất hiện, nhưng không phải là Minh Châu lạnh lùng và bí ẩn mà cô biết.
Anh đang khóc, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, giọng nói run rẩy.
"Nếu cô ấy quên tôi, ít nhất cô ấy sẽ hạnh phúc," anh nói.
"Tôi sẽ giữ lấy nỗi đau này.
Tôi sẽ giữ lấy ký ức này.
Và tôi sẽ chờ đợi cô ấy, cho đến khi cô ấy nhớ ra.
Cho đến khi cô ấy về nhà."
Tần Duyên sững sờ.
Cô nhìn vào video, nhìn vào khuôn mặt đau khổ của Minh Châu, và cô hiểu ra.
Anh không chỉ đang hy sinh thời gian cho cô.
Anh đang hy sinh ký ức của chính mình, để cô có thể sống một cuộc đời bình yên, không bị ám ảnh bởi quá khứ đau thương.
Anh đang tự biến mình thành một kẻ săn đuổi ký ức, một bóng ma trong cuộc đời cô, để đảm bảo rằng cô sẽ không bao giờ cô đơn.
Nhưng sau đó, một dòng dữ liệu khác hiện ra, làm cho máu trong người cô đông cứng.
Hồ sơ y tế của cô.
Ngày mất: *5 năm trước*.
Nguyên nhân: *Tai nạn xe hơi*.
Trạng thái: *Đã chết*.
Tần Duyên lùi lại, va vào tường.
Thế giới xung quanh cô bắt đầu quay cuồng.
Cô đã chết?
Cô đã chết từ 5 năm trước?
Toàn bộ câu chuyện hiện tại, những cuộc gặp gỡ, những cảm xúc, những hy sinh...
tất cả chỉ là ảo ảnh?
Là ý thức cuối cùng của một linh hồn đang trôi nổi trong không gian giữa sống và chết?
Cô nhìn vào đồng hồ sinh học trên cổ tay mình.
Con số *99.999 ngày* vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó chỉ là một trò đùa tàn khốc.
Cô không còn thời gian cho riêng mình.
Cô không còn cuộc đời cho riêng mình.
Cô chỉ là một ký ức, một bóng ma, đang sống trong thế giới ảo do Minh Châu tạo ra để giữ chân cô.
Tần Duyên nắm chặt cổ tay Minh Châu, nơi đồng hồ sinh học của anh đang hiển thị con số *0*.
Không phải là hết thời gian, mà là *rỗng*.
Anh không còn thời gian cho riêng mình nữa.
Mọi giây phút anh sống đều thuộc về cô.
Anh đã hiến dâng tất cả, không chỉ thời gian, mà cả sự tồn tại của mình.
"Minh Châu," cô thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Tôi sẽ phá vỡ hợp đồng này."
Minh Châu mở mắt, nhìn cô với ánh mắt mệt mỏi nhưng dịu dàng.
"Em không thể," anh nói.
"Nếu em phá vỡ nó, em sẽ biến mất.
Em sẽ thực sự chết."
"Tôi đã chết rồi," Tần Duyên nói, nước mắt rơi xuống, nhưng lần này, chúng không phải là nước mắt của sự sợ hãi, mà là của sự giải phóng.
"Và tôi sẽ không để em chết vì tôi.
Tôi sẽ tìm ra cách để chúng ta cùng tự do.
Dù đó có nghĩa là phải đối mặt với cái chết thực sự."
Minh Châu không nói gì.
Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng thanh thản.
"Tôi luôn biết em sẽ nói vậy," anh nói.
"Và tôi sẽ luôn ở đây, chờ đợi em.
Dù là trong thế giới này, hay trong thế giới khác."
Tần Duyên nhìn anh, cảm thấy một sự bình yên lạ thường bao trùm lấy tâm trí cô.
Cô biết rằng, dù cô có làm gì đi nữa, mối liên kết giữa họ sẽ không bao giờ bị đứt đoạn.
Và trong khoảnh khắc đó, khi thế giới ảo bắt đầu sụp đổ, cô nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải của Minh Châu, mà của chính cô – từ quá khứ, từ tương lai, từ nơi mà người kể chuyện ẩn danh đang chờ đợi.
*"Và như vậy, nạn nhân trở thành kẻ săn mồi.
Nhưng ai mới là con mồi thực sự?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận