Chương 3

Không gian xung quanh Tần Duyên đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng chết chóc không còn tiếng động của dòng người hối hả hay tiếng đếm ngược của những chiếc đồng hồ sinh học.

Cô đứng đó, cảm giác lạnh lẽo từ cổ tay lan tỏa lên tận tim, như thể máu trong người cô đã đông đặc lại.

Hứa Minh – hay đúng hơn, là Minh Châu trong khoảnh khắc này – vừa bước qua cô.

Ánh mắt anh trống rỗng, hững hờ, như thể cô chỉ là một chấm lỗi trong không gian, một glitch trong hệ thống thực tại mà anh không buồn chú ý.

Câu hỏi *"Em là ai?"* vang lên trong đầu cô, không phải từ miệng anh, mà từ sâu thẳm trong ký ức đang vỡ vụn của chính cô.

Nó vang vọng như tiếng chuông báo tử, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: nỗi sợ bị lãng quên.

Trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ, việc bị xóa tên khỏi ký ức của người khác còn kinh khủng hơn cả cái chết.

Nó có nghĩa là sự tồn tại của cô trở nên vô nghĩa, như thể cô chưa bao giờ thực sự sống.

Tần Duyên cố gắng kìm nén sự hoảng loạn đang cố phá vỡ lớp vỏ bình tĩnh mong manh của mình.

Cô hít một hơi thật sâu, không khí vào phổi mang mùi kim loại gỉ sét và ozone – mùi của sự hư hỏng.

Cô nhanh chóng kiểm tra đồng hồ sinh học trên cổ tay trái.

Con số đỏ thẫm vẫn đang đếm ngược, nhưng nhịp điệu của nó đã thay đổi.

Nó không còn đếm từng giây nữa, mà dường như đang thở, co giãn theo nhịp đập tim loạn nhịp của cô.

Mỗi nhịp đập là một cú húc vào thành ngực, nhắc nhở cô rằng thời gian của cô đang trôi đi với tốc độ gấp bội.

Cô nhìn lại bóng lưng của Minh Châu.

Anh đi thẳng, vai thẳng tắp, không hề ngoái lại.

Sự lạnh lùng đó không phải là sự thù địch, mà là sự dửng dưng tuyệt đối.

Nó đau đớn hơn bất kỳ lời chửi rủa nào.

Nếu anh ghét cô, ít nhất anh còn cảm thấy điều gì đó.

Nhưng sự trống rỗng này?

Đó là sự phủ nhận hoàn toàn.

Tần Duyên nghiến răng, móng tay cào vào lòng bàn tay cho đến khi đau buốt.

Cô không thể để anh rời đi.

Cô không thể để khoảnh khắc này trôi qua mà không có câu trả lời.

Dù biết rằng mỗi giây cô ở lại là một giây mạng sống bị rút ngắn, cô vẫn chọn bước theo.

Đó là bản năng của kẻ sắp chết: chúng ta không sợ mất thời gian, chúng ta sợ mất đi ý nghĩa của những gì còn lại.

***

Tần Duyên không rời đi.

Cô biết nếu bước ra khỏi căn phòng này, cô sẽ mất cơ hội cuối cùng để chạm vào sự thật.

Cô phải tìm ra bằng chứng về mối liên hệ giữa họ, dù nó có nguy hiểm đến nhường nào.

Minh Châu vẫn đứng đó, gần cửa ra vào, kiên nhẫn chờ đợi một cách kỳ lạ.

Sự kiên nhẫn này là một áp lực vô hình, nặng trĩu hơn cả trọng lực.

Mỗi giây trôi qua, TU của cô giảm đi, nhưng nỗi tò mò và sự tuyệt vọng lại dâng cao như thủy triều.

Cô giả vờ xin lỗi, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ vững lập trường.

tôi bị lẫn lộn vì thuốc trị đau đầu," cô nói, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị dữ liệu cá nhân của anh đang sáng lên trên bàn.

"Tôi nghĩ tôi đã nhầm người.

nếu anh không phiền, tôi có thể mượn xem qua một chút?

Chỉ để xác nhận danh tính."

Minh Châu không đáp.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, một cử động nhỏ đến mức hầu như không thể thấy.

Sự đồng ý này lại đáng sợ hơn sự từ chối.

Nó giống như một lời mời gọi tự sát.

Tần Duyên bước tới bàn, tay cô run rẩy khi chạm vào bảng điều khiển.

Màn hình lập tức phản ứng, hiển thị hàng loạt dữ liệu mật.

Cô lướt qua các mục: lịch sử giao dịch TU, hồ sơ y tế, và các ghi chú cá nhân.

Hầu hết đều trống rỗng hoặc được mã hóa bằng những chuỗi ký tự phức tạp.

Nhưng có một thư mục, được đặt tên đơn giản là *"Khe Hở"*.

Nó không được mã hóa.

Nó nằm đó, mời gọi, như một vết thương hở đang rỉ máu.

Tần Duyên cảm thấy một cơn ác cảm dâng lên, nhưng cô không thể dừng lại.

Cô nhấn vào thư mục đó.

Tim cô đập mạnh đến mức cô tưởng nó sẽ vỡ tung lồng ngực.

Cô nhớ đến lời của Hứa Minh trong chương trước: *"Hãy quên đi."* Và cô nhớ đến khuôn mặt người đàn ông trong áo sơ mi trắng, người đã nói với cô rằng anh là người kể chuyện.

Liệu Minh Châu có phải là người đó?

Hay anh chỉ là một phần của ảo ảnh?

Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những vết thâm quầng dưới mắt và sự mệt mỏi tột cùng.

Cô không còn là Tần Duyên xinh đẹp, mạnh mẽ nữa.

Cô là một bóng ma đang cố gắng bám víu vào thực tại bằng những mảnh vỡ ký ức.

Và ngay lúc này, cô nhận ra rằng sự thật cô đang tìm kiếm không phải là món quà, mà là một con dao.

Và cô đang tự mình cầm lấy lưỡi dao đó, hướng thẳng vào tim mình.

***

Tập tin mở ra.

Không phải là bản ghi nhớ tình cảm lãng mạn, không phải là những bức thư tình hay hình ảnh đôi lứa.

Đó là một báo cáo y khoa lạnh lùng, viết bằng ngôn ngữ kỹ thuật khô khan, không có cảm xúc.

*"Bệnh nhân: Minh Châu.

Chẩn đoán: Suy thoái não cấp độ 4 do tiếp xúc quá mức với TU tái chế.

Tiên lượng: 6 tháng.

Giải pháp duy nhất: Chuyển giao ký ức và TU sang người khác thông qua 'Cầu Nối Sinh Học' để duy trì sự sống của não bộ.

Người nhận tiềm năng: Tần Duyên."*

Tần Duyên đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng.

"Người nhận tiềm năng: Tần Duyên." Cô cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.

Đây không phải là tình yêu.

Đây không phải là sự hy sinh lãng mạn.

Đây là một giao dịch sinh học.

Một cuộc chuyển dịch.

Minh Châu không yêu cô vì cô là cô.

Anh cần cô.

Anh cần ký ức của cô, cần thời gian của cô, để tồn tại.

Nhưng chờ đã.

Nếu anh cần cô, tại sao anh lại xóa ký ức của cô?

Tại sao anh lại để cô quên đi anh?

Tần Duyên lướt nhanh xuống phía dưới báo cáo.

Có một phụ lục, được đánh dấu *"Lưu ý quan trọng"*.

*"Để đảm bảo tính toàn vẹn của dữ liệu chuyển giao, ký ức của người nhận về người cho phải được làm mờ đi.

Nỗi đau của sự mất mát sẽ gây ra xung đột hệ thống, dẫn đến tử vong cho cả hai.

Do đó, quy trình 'Quên' là bắt buộc.

Mục tiêu: Tần Duyên phải tin rằng cô ấy đang tự nguyện hy sinh, chứ không phải là nạn nhân của một vụ cướp thời gian."*

Tần Duyên lùi lại một bước, chân cô chạm vào cạnh bàn, suýt nữa thì ngã.

Thế giới quay cuồng trước mắt cô.

Tất cả những khoảnh khắc dịu dàng, những món quà TU, những lời thì thầm đầy yêu thương...

tất cả đều là một kịch bản.

Một vở kịch được đạo diễn bởi sự tuyệt vọng của một người đàn ông sắp chết.

Hứa Minh – hay Minh Châu – đã thao túng cô.

Anh đã dùng tình yêu làm vũ khí, dùng sự quên lãng làm công cụ, để biến cô thành một bình chứa sống cho ký ức và thời gian của anh.

Cô nhìn vào đôi mắt mình trong màn hình phản chiếu.

Đôi mắt đó đầy nước mắt, nhưng cũng đầy sự tỉnh táo đau đớn.

Cô hiểu rồi.

Cô không phải là nhân vật chính trong một câu chuyện tình yêu.

Cô là một nạn nhân trong một vụ án mạng thời gian.

Và kẻ giết người đang đứng ngay trước mặt cô, chờ đợi cô tự nguyện bước vào chiếc quan tài mà anh đã chuẩn bị sẵn.

Nỗi giận dữ bùng lên trong cô, nhưng nó không nóng bỏng.

Nó lạnh lẽo, sắc bén, như băng giá cắt da.

Cô không hét lên.

Cô không khóc.

Cô chỉ đứng đó, nhìn vào báo cáo, và cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp nuốt chửng tâm trí mình.

Nếu tất cả chỉ là một lời nói dối, thì cái gì là thật?

Cái chết của cô năm năm trước?

Hay cuộc sống hiện tại này?

Và nếu cuộc sống này là ảo, thì nỗi đau này có thật không?

**

Minh Châu rút ra một cây kim tiêm nhỏ từ túi áo.

Trong đó chứa đầy chất lỏng phát sáng xanh – đó là TU tinh khiết nhất của anh, được cô đặc từ những ký ức đau thương nhất, những khoảnh khắc anh nhớ về cô trước khi cô chết.

"Hãy chọn," anh nói, đưa cây kim về phía cổ tay cô.

Ánh sáng xanh lung linh, mời gọi và chết chóc.

"Em có thể đẩy tôi ra, giữ lại ký ức của riêng em, và sống một mình với nỗi nhớ.

Em sẽ tự do, nhưng em sẽ đơn độc.

Hoặc em có thể chấp nhận nó.

Em sẽ sống với tôi, trong thế giới ảo này, nhưng tôi sẽ mất đi cái tôi của mình.

Tôi sẽ trở thành một phần của em.

Một ký ức sống.

Và em sẽ phải gánh chịu cả nỗi đau của tôi."

Tần Duyên nhìn cây kim.

Cô nhìn vào đôi mắt Minh Châu, nơi chứa đựng cả sự tha thứ và sự tuyệt vọng.

Cô nhớ đến lời của người kể chuyện ẩn danh: *"Chương hai kết thúc.

Nhưng trò chơi mới chỉ bắt đầu."* Và cô nhớ đến khuôn mặt người đàn ông trong áo sơ mi trắng, người đã nói: *"Em đã về nhà."*

Cô hiểu ra.

Không có lựa chọn đúng.

Chỉ có lựa chọn đau đớn ít hơn.

Và trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ, sự hy sinh không phải là ngôn ngữ yêu thương.

Nó là ngôn ngữ của sự tồn tại.

Cô đưa tay ra, nắm lấy cây kim.

Nhưng cô mỉm cười.

Một nụ cười mong manh, nhưng kiên cường.

"Em chọn sự thật," cô nói.

"Dù nó có đau đớn đến mức nào."

Cô chích cây kim vào cổ tay mình.

Chất lỏng xanh chảy vào máu cô, mang theo ký ức của Minh Châu, và cả sự thật về cái chết của cô.

Và trong khoảnh khắc đó, khi ý thức của cô bắt đầu hòa trộn với anh, một giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải của Minh Châu, mà của chính cô – từ quá khứ, từ tương lai, từ nơi mà người kể chuyện ẩn danh đang chờ đợi.

*"Và như vậy, nạn nhân trở thành kẻ săn mồi.

Nhưng ai mới là con mồi thực sự?"*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập