Chương 2
Trong thế giới mà mỗi giây đều có giá trị bằng sinh mạng, sự im lặng của anh là tiếng gào thét đau đớn nhất.
Anh lao tới, bàn tay run rẩy chạm vào cổ tay Tần Duyên – nơi chiếc đồng hồ sinh học đang hiển thị con số đỏ chót: .
Ba phút mười hai giây.
Đó là tất cả những gì còn lại cho cô trong hiện tại này.
"Tần Duyên," giọng anh vỡ vạc, khàn đặc như tro tàn bị gió cuốn vào phổi.
"Đừng nói những điều vô nghĩa đó.
Em là thật.
Em đứng trước mặt tôi."
Tần Duyên nhìn anh, ánh mắt trong veo đến mức đáng sợ.
Cô không sợ hãi, không hoảng loạn.
Cô chỉ cảm thấy một nỗi buồn mênh mang, như thể đang đứng trên bờ vực của một dòng sông chảy ngược.
Cô nhớ lại câu nói của người phụ nữ trong giấc mơ.
*Đây không phải là thiên đường.
Đây là địa ngục.*
"Hứa Minh," cô gọi tên anh, nhẹ nhàng như gọi một đứa trẻ đang khóc đêm.
"Em biết anh đã mua lại mười nghìn ngày cho em.
Nhưng anh có bao giờ tự hỏi, tại sao em lại chấp nhận điều đó?
Tại sao em lại để mình trở thành món đồ chơi trong tay anh?"
Hứa Minh – hay Minh Châu, cái tên mà anh dùng để che giấu bản thân trong thế giới ảo này – lùi lại một bước.
Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng khóe môi run rẩy.
Anh biết cô đang thử thách anh.
Cô đang dùng lý trí để xé toạc lớp vỏ bọc tình cảm mà anh đã dệt nên bằng máu và nước mắt.
"Vì tôi yêu em," anh đáp, giọng nói cứng rắn nhưng thiếu đi sự thuyết phục.
"Và vì tôi không thể chấp nhận sự mất mát.
Không bao giờ."
Tần Duyên mỉm cười.
Nụ cười ấy đẹp đẽ nhưng tàn nhẫn.
"Yêu thương không phải là giam cầm, Minh.
Nếu em thực sự còn sống, em sẽ không cần đến mười nghìn ngày.
Em sẽ sống trọn vẹn với những gì em có.
Nhưng giờ đây, em chỉ là một bóng ma đang bị buộc phải thở."
Cô đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay anh.
Con số trên đó là .
Một con số khổng lồ, một sự xa xỉ khủng khiếp trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ.
Nhưng đối với cô, đó không phải là sự sống.
Đó là án tù chung thân.
"Anh đang trừng phạt chính mình," cô thì thầm.
"Và anh đang trừng phạt em bằng cách buộc em phải sống trong một thế giới giả tạo, nơi ký ức của em bị xóa bỏ từng chút một mỗi khi đồng hồ đếm ngược."
Hứa Minh nắm chặt tay cô.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền sang, ấm áp nhưng ngột ngạt.
"Tôi sẽ sửa chữa nó.
Tôi có thể tải lại dữ liệu.
Tôi có thể khôi phục ký ức của em.
Chỉ cần em ở lại.
Chỉ cần em không để đồng hồ về số không."
"Và nếu tôi muốn chết?" Tần Duyên hỏi, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
"Nếu cái chết là giải phóng duy nhất cho linh hồn tôi?"
Câu hỏi đó treo lơ lửng, nặng trĩu như một tảng đá.
Hứa Minh không trả lời.
Anh chỉ nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tuyệt vọng.
Anh biết cô đang nói thật.
Cô đã chết.
Và ý thức này, dù được tái tạo lại bằng công nghệ cao cấp nhất của Mạc Vân Hi, vẫn mang theo nỗi đau của cái chết.
Mạc Vân Hi xuất hiện trong màn hình hologram, khuôn mặt cô lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Cô là kiến trúc sư của thế giới ảo này, là người đã tạo ra hệ thống "Tái Sinh Linh Hồn".
"Tần Duyên," giọng nói của Mạc Vân Hi vang lên, lạnh tanh như băng giá.
"Em đang phạm vào quy tắc cơ bản của sự tồn tại.
Linh hồn không thể tồn tại ngoài hệ thống.
Nếu em rời đi, em sẽ tan rã.
Không có sự vĩnh cửu nào cả.
Chỉ có hư vô."
Tần Duyên quay lại, nhìn vào màn hình.
"Cô nói dối.
Cô sợ rằng nếu con người chấp nhận cái chết, họ sẽ ngừng chạy đua với thời gian.
Và khi đó, hệ thống của cô sẽ sụp đổ."
Mạc Vân Hi nhíu mày.
"Tôi không sợ hãi.
Tôi chỉ muốn loại bỏ nỗi đau.
Nếu không còn cảm xúc, không ai phải hy sinh.
Không ai phải chịu đựng sự mất mát.
Đó là sự hoàn hảo."
"Sự hoàn hảo chết chóc," Tần Duyên đáp.
"Con người sống bằng nỗi đau.
Chúng ta yêu thương vì chúng ta sợ mất mát.
Chúng ta trân trọng thời gian vì chúng ta biết nó sẽ kết thúc.
Nếu cô xóa bỏ nỗi đau, cô đang xóa bỏ chính con người."
Hứa Minh bước vào giữa hai người phụ nữ.
Anh nhìn Mạc Vân Hi với ánh mắt thù hận.
"Cô đã làm gì với cô ấy?
Cô đã lấy đi ký ức của cô ấy để xây dựng thế giới này?"
Mạc Vân Hi không đáp.
Cô chỉ tắt màn hình, để lại sự im lặng nặng nề.
Tần Duyên cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Ký ức bắt đầu ùa về, không phải theo thứ tự, mà như những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm.
Cô nhớ đến ánh đèn pha của chiếc xe tải.
Cô nhớ đến tiếng kim loại va chạm.
Cô nhớ đến mùi máu tanh.
Và cô nhớ đến một bàn tay nắm chặt tay cô, trong giây phút cuối cùng.
*"Duyên à, hãy quên đi.
Hãy sống lại.
Đừng để nỗi đau giam cầm em."*
Giọng nói đó.
Không phải của Hứa Minh.
Không phải của Đỗ Tâm.
Đó là giọng nói của một người đàn ông khác.
Một người đàn ông mà cô không nhớ mặt, nhưng lại nhớ cảm giác.
Ai là người đó?
Tần Duyên ôm đầu, quỳ xuống sàn nhà.
Nỗi đau xé toạc tâm trí cô.
Cô đang ở giữa ranh giới của sống và chết.
Ký ức của cô đang bị xé rách, bị tái cấu trúc bởi ý chí của Hứa Minh và sự kiểm soát của Mạc Vân Hi.
Hứa Minh quỳ xuống bên cạnh cô, ôm chặt lấy cô.
"Duyên, đừng cố gắng nhớ.
Nó sẽ giết em.
Hãy để tôi bảo vệ em.
Hãy để tôi là ký ức duy nhất của em."
Tần Duyên nhìn lên anh.
Trong đôi mắt anh, cô thấy sự yêu thương chân thành, nhưng cũng thấy sự sở hữu tàn bạo.
Anh đang dùng tình yêu như một vũ khí.
Và cô đang là nạn nhân.
"Minh," cô nói, giọng yếu ớt nhưng quyết đoán.
"Em cảm ơn anh.
Nhưng em không thể để anh làm điều đó.
Em cần phải biết sự thật.
Dù nó có đau đớn đến mức nào."
Cô đẩy anh ra, đứng dậy.
Cô bước tới chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.
Con số đang đếm ngược: .
Một phút ba mươi giây.
Cô nhìn Hứa Minh.
"Khi đồng hồ về số không, em sẽ biến mất.
Anh sẽ tự do.
Và em cũng sẽ tự do."
Hứa Minh cố gắng giữ cô lại, nhưng Tần Duyên lắc đầu.
Cô mỉm cười, nụ cười cuối cùng của một người đã chấp nhận số phận.
"Yêu em mười nghìn năm," cô thì thầm, lặp lại câu nói của anh.
"Nhưng tình yêu không thể thay thế sự thật.
Và em chọn sự thật."
Cô nhấn vào nút xóa trên đồng hồ sinh học.
Ánh sáng trắng bùng nổ, nuốt chửng mọi thứ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận