Chương 1

Một âm thanh ngắn, sắc và lạnh như lưỡi dao cạo qua da.

Tần Duyên không nháy mắt.

Cô chỉ nhìn chằm chằm vào mặt số phát sáng mờ ảo trên cổ tay trái.

Con số đỏ thẫm, vốn dĩ đã kiệt quệ, vừa nhảy từ xuống .

Chỉ còn ba phút trước khi đồng hồ sinh học của cô tắt ngấm, trước khi cơ thể cô ngừng thở, trước khi linh hồn cô bị cuốn trôi vào vực thẳm vô tri.

Tần Duyên đứng giữa lòng khu vực "Xóm Hét" – nơi những người có dưới 100 TU bị coi là rác thải xã hội, không đáng để cứu sống.

Không khí ẩm mốc và mùi sắt gỉ tanh tưởi xộc vào mũi, nhưng cô không hít thở sâu.

Hít thở sâu sẽ làm tăng nhịp tim, đốt cháy TU nhanh hơn.

Trong thế giới hậu Đại Khủng Hoảng, sự hoảng loạn là kẻ thù thứ hai sau cái chết.

Cô chậm rãi bước về phía trước.

Từng bước chân đặt xuống nền đất bê tông nứt nẻ đều nhẹ nhàng, như thể cô đang đi trên những cánh hoa mai mỏng manh.

Vẻ đẹp của cô trong khoảnh khắc này mang một sự mong manh chết người.

Làn da trắng bệch dưới ánh đèn neon nhấp nháy, đôi môi không chút son phấn nhưng vẫn giữ một đường cong mỉm cười nhẹ nhàng.

Đó là nụ cười của một người đã chấp nhận số phận.

"Tần Duyên!"

Tiếng hét xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Đỗ Tâm lao đến, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc và giận dữ.

Cô ta kéo chặt lấy cánh tay Tần Duyên, móng tay bấu vào da thịt đến mức chảy máu.

"Cô điên rồi sao?

Ba phút thôi!

Chúng ta có thể bán thận, bán giác mạc, bán bất cứ thứ gì!

Đừng để tôi nhìn cô chết!"

Tần Duyên khẽ lắc đầu.

Nụ cười trên môi cô không tan biến, ngược lại, nó trở nên dịu dàng hơn, như thể đang an ủi một đứa trẻ đang sợ hãi trước bóng tối.

"Tâm à," giọng cô trầm ấm, không hề có sự gấp gáp của người sắp chết.

"Em còn cần thời gian để cứu em trai.

Đừng lãng phí nó cho một kẻ đã hết hạn."

"Đồ ngốc!" Đỗ Tâm tát cô.

Một cái tát mạnh, làm má Tần Duyên sưng lên ngay lập tức.

"Em thà chết cùng cô!

Em thà nhìn em trai chết còn hơn nhìn cô biến thành xác vô hồn!"

Tần Duyên không phản ứng.

Cô chỉ nhẹ nhàng gỡ tay Đỗ Tâm ra.

Cử động chậm rãi, đầy kiên nhẫn.

"Không phải vậy đâu, Tâm.

Đây là lựa chọn của tôi.

Tôi nợ họ quá nhiều.

Nợ thời gian, nợ tình cảm, nợ cả một cuộc đời mà tôi không nhớ nổi mình đã sống thế nào."

Cô nhìn vào đồng hồ.

Một phút bốn mươi lăm giây.

Tần Duyên quay đi, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét xé ruột của Đỗ Tâm.

Cô bước vào con hẻm tối tăm, nơi những bóng người lang thang với những con số đếm ngược trên cổ tay như những linh hồn địa ngục.

Họ nhìn cô với ánh mắt thèm khát.

Ba phút là một món hời.

Nếu họ có thể tước đoạt được dù chỉ một giây từ cô trước khi cô chết, họ có thể sống thêm một ngày.

Nhưng họ không dám tiến lại gần.

Có một thứ gì đó trong ánh mắt Tần Duyên khiến họ rùng rợn.

Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự bình yên.

Một sự bình yên đáng sợ đến mức khiến những kẻ săn mồi cũng phải chùn bước.

*00:00:3000:00:1000:00:0300:00:0200:00:0100:00:00*

Tần Duyên mở mắt.

Cô không chết.

Cô đang ngồi trên một chiếc ghế bành nhung màu đỏ thẫm, trong một căn phòng rộng lớn, sang trọng đến mức ngột ngạt.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống từ trần nhà cao vút.

Mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí.

Trên cổ tay cô, đồng hồ sinh học vẫn còn đó.

Nhưng con số không phải là 00:00:00.

Nó hiển thị: .

Mười nghìn ngày.

Hơn hai mươi bảy năm.

Tần Duyên chạm tay vào cổ tay mình.

Cảm giác thực.

Đau đớn thực.

"Cô đã chết," một giọng nói vang lên từ phía sau.

Tần Duyên quay lại.

Hứa Minh đang đứng đó, tay cầm một tách trà nóng.

Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp – vừa là sự giải thoát, vừa là sự ám ảnh.

anh đã cứu tôi?" Tần Duyên hỏi, giọng cô khàn đặc.

Hứa Minh bước tới, đặt tách trà xuống bàn.

Anh không thể cứu ai trong thế giới này.

Anh chỉ có thể mua lại thời gian cho cô."

"Mua lại?" Tần Duyên đứng dậy, chân cô run rẩy.

Tôi không có tiền.

Tôi không có tài sản.

Tôi chỉ có ba phút."

Hứa Minh nhìn thẳng vào mắt cô.

"Từ chính ký ức của cô."

Tần Duyên sững sờ.

"Ý anh là gì?"

"Mỗi một ký ức đẹp đẽ của cô có giá trị quy đổi thành Đơn Vị Thời Gian," Hứa Minh nói, giọng anh lạnh lùng nhưng đôi mắt lại nóng rực.

"Khi cô chết, ký ức của cô bị xóa bỏ.

Nhưng tôi...

tôi có thể thu thập chúng.

Tôi đã mua lại ký ức về lần đầu chúng ta gặp nhau, về buổi hẹn hò đầu tiên, về nụ hôn đầu tiên...

và đổi chúng thành thời gian sống cho cô."

Tần Duyên cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.

"Anh nói dối.

Tôi không nhớ gì cả.

Tôi không nhớ anh."

"Đó chính là vấn đề," Hứa Minh bước lại gần, nắm lấy vai cô.

"Cô không nhớ vì tôi đã lấy đi chúng.

Mỗi khi cô sắp chết, tôi lại lấy đi một phần ký ức để đổi lấy sự sống cho cô.

Và bây giờ, cô đang sống trong một thế giới ảo mà tôi tạo ra từ những ký ức còn lại."

Tần Duyên lùi lại.

"Thế giới ảo?"

"Cô đã chết năm năm trước, Duyên," Hứa Minh nói, giọng anh vỡ vạc.

"Tai nạn xe hơi.

Cô đã chết ngay lập tức.

Nhưng tôi không chấp nhận.

Tôi đã dùng toàn bộ gia sản, toàn bộ ảnh hưởng, và cả linh hồn mình để giữ chân ý thức cô lại ở đây.

Nơi này không phải là thực tại.

Đây là thiên đường do tôi kiến tạo, nơi cô có thể sống mãi mãi...

miễn là cô quên đi rằng cô đã chết."

Tần Duyên nhìn quanh căn phòng.

Những bức tranh trên tường, những cuốn sách trên kệ, mùi hương hoa nhài...

tất cả đều quá hoàn hảo.

Quá sạch sẽ.

Không có bụi bặm, không có tiếng ồn, không có nỗi đau.

"Nếu đây là ảo ảnh," Tần Duyên nói, giọng cô run rẩy, "thì tại sao tôi lại cảm thấy đau?"

Hứa Minh mỉm cười.

Một nụ cười chua chát.

"Vì tôi muốn cô cảm thấy đau.

Chỉ khi cô cảm thấy đau, cô mới cảm thấy mình còn sống.

Và chỉ khi cô còn sống, tôi mới có thể ở bên cô."

Tần Duyên nhìn anh.

Cô thấy sự điên loạn trong ánh mắt anh.

Cô thấy sự tuyệt vọng của một người đàn ông đã mất tất cả, chỉ còn lại một ảo ảnh mong manh.

"Anh đang giam cầm tôi," cô nói.

"Anh đang cứu cô," Hứa Minh đáp.

"Tôi muốn chết," Tần Duyên nói, giọng cô kiên quyết.

"Tôi muốn được chết thật sự.

Không phải trong ảo ảnh này."

Hứa Minh sắc mặt biến đổi.

"Không được.

Cô không được phép rời đi.

Nếu cô rời đi, tôi sẽ mất tất cả.

Tôi sẽ lại trở về với sự thật rằng cô đã chết."

Anh bước tới, ôm chặt lấy cô.

Cơ thể anh cứng đờ, run rẩy.

"Yêu em 10.000 năm," anh thì thầm vào tai cô.

"Đó là số ngày tôi đã mua lại cho em.

Hãy sống hết nó, Duyên.

Đừng bỏ mặc tôi."

Tần Duyên không phản kháng.

Cô để cho anh ôm.

Cô cảm thấy lạnh lẽo từ sâu thẳm tâm can.

Cô nhận ra rằng, trong thế giới này, tình yêu không phải là sự hy sinh, mà là sự sở hữu.

Và cô là món đồ vật đắt giá nhất mà Hứa Minh sở hữu.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí cô, một mảnh ký ức nhỏ bé, bị chôn vùi dưới lớp bụi của sự quên lãng, bắt đầu lay động.

Cô nhớ đến một cơn mưa.

Cô nhớ đến mùi mưa rơi trên mái hiên.

Và cô nhớ đến một giọng nói khác, không phải của Hứa Minh, vang lên trong cơn mưa đó: *"Duyên à, nếu em chết, hãy để em chết.

Đừng để bất kỳ ai giam cầm linh hồn em."*

Ai đã nói vậy?

Tần Duyên nhắm mắt lại.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Và rồi, từ góc phòng, một bóng người mờ ảo xuất hiện.

Đó là một phụ nữ.

Mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ mệt mỏi.

Cô ta nhìn Tần Duyên với ánh mắt thương cảm.

"Tần Duyên," người phụ nữ nói, giọng nói vang lên trong đầu cô, chứ không phải qua không khí.

"Đừng tin anh ta.

Đây không phải là thiên đường.

Đây là địa ngục."

Tần Duyên mở mắt.

Người phụ nữ đã biến mất.

Chỉ còn lại Hứa Minh, đang nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng và kiểm soát.

"Cô thấy gì sao?" anh hỏi.

Tần Duyên mỉm cười.

Nụ cười của một người đã bắt đầu tỉnh mộng.

"Không có gì," cô nói.

"Chỉ là một giấc mơ."

Nhưng trong tim cô, một cơn bão đang bắt đầu hình thành.

Cô sẽ tìm lại ký ức của mình.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của cô.

Và cô sẽ tìm ra sự thật về cái chết của mình.

Và về người phụ nữ trong giấc mơ.

Cuộc chơi mới bắt đầu.

Và lần này, Tần Duyên sẽ không còn là con tốt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập