Chương 36
Nó giống như những lưỡi dao nhỏ bé đang cưa xẻ từng mảnh ký ức trong đầu Tần Duyên, khiến thị lực cô mờ đi bởi màu đỏ của máu và bóng tối bao trùm.
Kim đồng hồ sinh học trên cổ tay trái cô chuyển sang màu đỏ rực, hiển thị con số 00:00:59.
Chỉ còn năm mươi chín giây trước khi hệ thống tuyên bố cái chết kỹ thuật số.
Không khí trong căn phòng bí mật lạnh lẽo đến mức đóng băng cả phổi.
Tần Duyên cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi lần không khí đi vào phế quản đều mang theo mùi kim loại tanh tưởi của sợ hãi và sự sụp đổ.
Cô nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.
Những ngón tay trắng bệch đang nắm chặt vạt áo khoác cũ kỹ.
Tại sao lại là bây giờ?
Tại sao khi cô gần như chạm đến chân trời sự thật về Hứa Minh, thời gian lại quay lưng bỏ đi?
Cảm giác trống rỗng trong tâm trí dữ dội hơn bất kỳ vết thương thể xác nào từng inflict lên cơ thể mong manh này.
Nó không phải là nỗi đau của mất mát, mà là nỗi sợ hãi rằng tất cả những gì cô đã sống, đã yêu và đã hy sinh chỉ là một ảo ảnh bị cài đặt sai lệch.
Tiến sĩ L đứng đó, nụ cười méo mó trên khuôn mặt che khuất bởi tấm kính gương kim loại vẫn còn dính máu tươi chảy xuống từ phía mép.
Dòng chữ "Ta về" trước kia giờ đây đã biến mất, thay vào đó là những ký tự mã hóa nhấp nháy yếu ớt dưới ánh sáng đèn neon xanh lét.
Tần Duyên cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân cô như bị rễ cây vô hình giữ chặt tại chỗ.
Cô không thể chạy trốn.
Không phải vì thiếu sức lực, mà bởi vì sâu thẳm trong tiềm thức, một phần nào đó của cô đang mong đợi khoảnh khắc này.
Mong đợi sự thật tàn khốc nhất được vén màn.
"Đừng sợ," Tiến sĩ L nói, giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lớp kính phản chiếu.
"Đây không phải là kết thúc.
Đây mới chính là khởi đầu cho chuyến đi thực sự." Hắn ta bước tới, từng bước chân nặng nề dấn vào sàn nhà bằng đá hoa cương lạnh giá.
Ánh mắt của hắn — nếu có thể gọi đó là ánh mắt khi khuôn mặt bị che khuất hoàn toàn — dường như xuyên thấu qua da thịt, chạm trực tiếp vào linh hồn đang bấp bênh bên bờ vực thẳm của Tần Duyên.
Tần Duyên nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói lên từ thái dương.
Ký ức về Hứa Minh đang tan biến nhanh chóng dưới áp lực của đồng hồ đếm ngược.
Hình ảnh khuôn mặt anh, nụ cười dịu dàng và đôi mắt sâu thẳm chứa đầy nỗi buồn vĩnh cửu giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ rời rạc.
Cô nhớ cảm giác ấm áp khi nắm tay anh, nhưng không thể nhớ được tên gọi thật sự hay lý do họ gặp nhau lần đầu tiên.
Sự lãng quên này tàn khốc hơn cả cái chết.
Nó tước đoạt đi quyền tồn tại của một con người trong chính cuộc đời mình.
Gã dẫn đầu nhóm săn đuổi ký ức, một gã đàn ông lùn với một bên mắt lắp đặt thiết bị cơ khí cũ kỹ, cười khẩy từ góc khuất bóng tối.
"Con vật nhỏ bé này còn run lên," hắn ta nói, giọng nói sặc sụa mùi rượu và sự thù ghét.
Hắn ta giơ tay, và một thiết bị hút TU dạng kim tiêm hiện ra trong lòng bàn tay gầy guộc của mình.
Kim tiêm phát sáng màu tím ngầu, tỏa ra những tia năng lượng nguy hiểm đủ để làm tê liệt thần kinh chỉ trong vài giây tiếp xúc.
Tần Duyên lùi bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
Cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với mối đe dọa trực tiếp này.
Hứa Minh đã từng nói rằng ký ức là thứ tài sản quý giá nhất mà những kẻ như họ muốn tước đoạt để bán lại cho thị trường ngầm của sự quên lãng.
Nhưng tại sao cô lại cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ trước cái chết?
Phải chăng vì linh hồn cô vốn dĩ không còn thuộc về thế giới sống nữa?
"Con nghĩ ngươi có thể trốn thoát khỏi vòng xoán thời gian?" Gã đàn ông lùn tiến tới, bước đi loạng choáng nhưng đầy sát khí.
"Ngươi đã tiêu hao quá nhiều TU vào những ký ức vô nghĩa đó.
Bây giờ là lúc trả giá." Hắn ta vung cánh tay phải về phía trước, kim tiêm lao thẳng vào ngực Tần Duyên với tốc độ kinh hoàng.
Cô né tránh bằng cách gập người xuống, cảm nhận luồng gió lạnh lẽo từ đầu mũi kim lướt qua làn da cổ mình.
Một sợi tóc mỏng dính bị cắt đứt rơi xoáy xuống sàn nhà.
Tần Duyên không dừng lại.
Cô biết rằng nếu để hắn ta chạm vào đồng hồ sinh học của cô một lần nữa, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.
Không phải là cái chết tự nhiên, mà là sự xóa sổ hoàn toàn khỏi hệ thống dữ liệu trung tâm.
Cô cần tìm ra bí mật phía sau những bức tường này trước khi thời gian cạn kiệt.
Trong túi áo khoác bên trái, cô cảm thấy một vật cứng lạnh toát chạm vào da thịt mình.
Đó là chiếc chìa khóa số mà Hứa Minh đã để lại trong lần gặp gỡ cuối cùng ở khu vườn hoa tử đinh hương nở rộ giữa mùa đông giá rét.
Cô rút ra chiếc chìa khóa nhỏ bé bằng kim loại đen bóng, bề mặt khắc đầy những ký tự cổ xưa không ai có thể đọc được.
Khi ánh sáng đèn neon chiếu vào nó, những ký tự bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt, tạo thành một hình học phức tạp xoay tròn quanh thân chìa khóa.
Gã đàn ông lùn dừng lại đột ngột, chiếc mắt cơ khí của hắn ta phóng to ra trong kinh ngạc và sợ hãi tột cùng.
"Không thể nào," hắn thì thầm, giọng run rẩy vì sự bất ổn định trong hệ thống nhận diện.
"Đó là mã nguồn gốc.
Chỉ những người thuộc Dự án Chronos mới sở hữu được thứ đó."
Tần Duyên sử dụng khoảnh khắc chựng lại của kẻ thù để lao mình vào hành lang tối tăm phía sau cánh cửa mở toang.
Cô không biết nơi này dẫn đến đâu, nhưng trực giác mách bảo rằng đây là con đường duy nhất còn sót lại.
Tiếng bước chân chạy vội vang lên hòa lẫn với tiếng kim tiêm đâm vào tường tạo thành những lỗ hổng đen ngòm xung quanh vị trí cô vừa đứng đó.
Mảnh vỡ kính văng ra khắp nơi, cắt xé không khí như những lưỡi dao nhỏ xíu nhưng đủ gây thương tích nghiêm trọng nếu chạm phải da thịt trần trụi của một người phụ nữ yếu đuối đang tuyệt vọng chạy trốn định mệnh oan nghiệt sắp sửa ập đến bất cứ lúc nào mà không có cảnh báo trước đâu cả.
Lưới năng lượng lan tỏa nhanh chóng từ phía sau lưng Tần Duyên, không chỉ ảnh hưởng đến gã đàn ông lùn mà còn đến hai kẻ cùng đồng đã bị đánh bật ra khỏi vị trí ẩn nấp của họ trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp căn phòng rộng lớn này lúc ban đầu vừa bước vào đây thì sao lại thấy xuất hiện thêm nhiều nhân vật mới lạ xung quanh nơi đây nữa chứ?
Họ co giật dữ dội, ngã xuống đất với những tiếng hét thảm thiết vang vọng qua các bức tường cách âm dày cộp được xây dựng cẩn thận để ngăn chặn mọi âm thanh rò rỉ ra bên ngoài thế giới thực đang tồn tại song song cùng dòng chảy thời gian ảo ảnh này.
Đồng hồ sinh học của họ bị phá hủy hoàn toàn, màn hình hiển thị lỗi hệ thống đỏ chót nhấp nháy liên tục như báo hiệu sự sụp đổ không thể được nữa cho những kẻ đã dám thách thức quy luật tự nhiên vốn dĩ bất diệc dịch từ ngàn xưa đến nay vẫn luôn ngự trị trên đỉnh cao quyền lực tối thượng của xã hội loài người đang dần mà không hề hay biết hoặc chấp nhận thực tại phũ phàng trước mắt mình một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất có thể được trong hoàn cảnh hiện tại này đây rồi còn gì nữa.
các bạn thân mến ạ?
Tần Duyên đứng dậy, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tinh thần lại tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào khác.
Cô nhìn xuống đồng hồ của mình.
Con số 00:00:15 vẫn hiện lên rõ ràng, nhưng kim giây đã ngừng chuyển động hoàn toàn.
Thời gian dường như bị đóng băng tại khoảnh khắc này.
Không có tiếng tích tắc, không có cảm giác trọng lực kéo dãn ra theo chiều dọc hay ngang hàng nữa.
Mọi thứ xung quanh cô trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như một bức tranh sơn dầu đang được vẽ lại từng chi tiết nhỏ nhất bởi bàn tay vô hình của tạo hóa hoặc một thực thể siêu nhiên nào đó đang quan sát cuộc sống ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc đằng sau những lớp vỏ bọc giả tạo huy hoàng lộng lẫy mà con người tự xây dựng lên để che đậy nỗi cô đơn tột cùng bên trong lòng mình.
mà cũng đủ khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
Hơi thở của cô ngưng đọng trong không khí lạnh lẽo.
Cô nhận ra rằng lưới năng lượng kia không phải là vũ khí tấn công, mà là một cánh cửa mở ra thế giới thực — nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
sao lại còn cố gắng bám víu vào hy vọng mong manh mỏng manh tựa lông hồng giữa biển khơi bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?..
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận