Chương 37
Chỉ có bóng tối dày đặc, nặng nề như một tấm chăn vải đen nhũn đang bóp nghẹt từng lỗ chân lông trên da thịt cô.
Không khí ở đây ẩm ướt và ngột ngạt đến mức khó thở.
Mùi vị của nó là sự kết hợp ghê tởm giữa gỉ sắt han rỉ, nước cống thối hoái và một mùi kim loại tanh tưởi quen thuộc – mùi máu khô đã đóng cặn lại sau nhiều năm tháng tích tụ.
Cô cố ngồi dậy, nhưng cơ thể không đáp lời.
Cơn đau đầu vẫn còn đó, âm ỉ như những mũi kim nhỏ li ti đang châm chích vào vỏ não.
Tần Duyên đưa tay lên chạm vào cổ tay trái của mình.
Chiếc đồng hồ sinh học vẫn bám chặt vào da thịt, lạnh lẽo và vô cảm.
Màn hình hiển thị số ngày còn lại đã tắt ngúm, chỉ để lại một màn đen bóng loáng phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô trong bóng tối.
"Đây là đâu?" Cô thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khô cổ.
Tiếng vọng không trả lời.
Nó bị hấp thụ bởi những bức tường đá ẩm ướt xung quanh.
Tần Duyên rón rén đứng lên, đôi chân run rẩy thiếu sức sống.
Ánh mắt cô quét qua căn phòng nhỏ bé này.
Không có cửa sổ.
Không có quạt thông gió duy nhất đang quay chậm rãi ở góc xa, phát ra tiếng ồn rè rè khó chịu như con côn trùng sắp chết.
Căn phòng được xây bằng những khối bê tông thô sơ, phủ đầy rêu mốc xanh đen bám chặt vào các vết nứt.
Cô bước về phía trung tâm căn phòng và dừng lại khi thấy thứ gì đó nằm dưới đất.
Đó là một bộ quần áo cũ kỹ, rách nát, màu sắc đã phai mờ theo thời gian.
Bên cạnh nó là một chiếc đồng hồ sinh học khác, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ li ti.
Kim giây của chiếc đồng hồ ấy đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, tạo ra âm thanh rè rè chói tai.
Tần Duyên cúi xuống nhặt lấy một mảnh kính vỡ từ chiếc đồng hồ đó.
Trên bề mặt kính mờ đục ấy, cô nhìn thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình – gầy guòm, hốc hác và đầy sợ hãi.
Nhưng điều khiến cô rùng mình không phải là ngoại hình tàn tạ này mà là cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa trong tâm trí.
Cô nhớ ra mọi thứ.
Vụ tai nạn xe hơi năm ngoái.
Tiếng kim loại va chạm nhau dữ dội.
Mùi xăng dầu bốc lên nồng nặc.
Và cái chết – sự im lặng tuyệt đối sau khi linh hồn rời bỏ xác thịt.
Cô đã chết rồi.
Đó là sự thật hiển nhiên mà cô không thể phủ nhận dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa.
Vậy tại sao cô vẫn đang ở đây?
Tại sao cô vẫn cảm thấy đau đớn, sợ hãi và mong muốn được sống tiếp như thế này?
Một âm thanh lạ vang lên từ phía góc phòng tối tăm nhất của căn hầm ngầm sâu dưới lòng đất nơi mà ngay cả ánh sáng yếu ớt cũng không thể xuyên thấu vào đến tận cùng sự im lặng đáng sợ ấy khiến cho mọi giác quan của Tần Duyên đều trở nên tê liệt hoàn toàn trước cảm giác hoang mang lo lắng tột độ đang tràn ngập khắp cơ thể mình lúc này đây.
Tần Duyên lùi lại vài bước, lưng cô chạm vào tường đá lạnh lẽo và nhám sần.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung ra ngoài da thịt.
Cô không dám quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh đó.
Chỉ có một khe hở nhỏ trên trần nhà cách mặt đất khoảng ba mét rưỡi là lối thoát duy nhất mà cô có thể thấy được qua kẽ mắt mờ đục bởi những giọt nước mắt đang chảy ròng xuống má mình vì nỗi kinh hoàng tột cùng trước cảnh tượng tuyệt vọng này khi biết rằng chính xác lúc ấy thì đồng hồ sinh học của người đàn ông bí ẩn kia cũng vừa mới tắt hẳn nguồn năng lượng còn lại bên trong nó.
đã dùng toàn bộ sức lực cuối cùng để giữ cho linh hồn cô không bị tan biến hoàn toàn vào hư không vĩnh hằng bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
"Đừng sợ," giọng nói ấy vang lên lần thứ hai, rõ ràng hơn và gần gũi hơn.
"Em phải leo lên đây."
Tần Duyên nhắm chặt mắt lại, cố gắng xua tan đi ảo giác tai hại này trong đầu mình nhưng càng nỗ lực bao nhiêu thì những ký ức đau đớn về quá khứ xa xưa của chính bản thân nàng lại hiện ra trước mắt một cách chi tiết đến từng centimet vuông diện tích bề mặt da thịt tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh giá xung quanh khiến cho toàn bộ hệ thần kinh trung ương của cô gần như bị tê liệt hoàn toàn bởi shockwave mạnh mẽ từ cú sốc tâm lý đột ngột xảy ra ngay tại thời điểm này khi mà mọi thứ đều đang diễn ra ngoài tầm kiểm soát của con người bình thường có thể dự đoán trước được kết cục cuối cùng sẽ là gì nếu không tìm ra lối thoát hợp lý nhất để giải quyết tình huống khó khăn hiện tại thì sao đây.
Cô mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn lúc nãy rất nhiều.
Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã biến thành một nguồn động lực thúc đẩy cô hành động nhanh chóng và dứt khoát hơn bình thường gấp mười lần so với những gì mà ai cũng từng mong đợi nơi một người phụ nữ yếu đuối dễ vỡ như.
chứ đâu phải là kiểu quyết liệt đến mức tàn khốc ngay cả khi đối mặt trước cái chết cận kề đang rình rập chờn quanh góc phố tăm tối này nữa.
Tần Duyên đặt hai bàn tay lên những khối bê tông nứt nẻ, cảm nhận được độ nhám và lạnh giá của chúng truyền vào lòng bàn tay mình.
Cô bắt đầu leo lên theo khe hở nhỏ hẹp ấy một cách chậm rãi nhưng kiên định như thể đây là sứ mệnh cuối cùng mà thượng đế đã giao phó cho riêng cô trong suốt vòng đời ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai mươi tám năm tuổi thọ sinh học tính từ ngày giờ phút giây xuất hiện lần đầu tiên dưới ánh mặt trời chói chang rực rỡ ban mai ấy vậy mà giờ đây lại phải chịu cảnh giam cầm nơi địa ngục trần gian này thật là oan nghiệt quá đi thôi.
Khi cô nhô người ra khỏi miệng hầm, cảnh tượng trước mắt khiến Tần Duyên sững sờ.
Đây không hề giống như một căn phòng giam đơn lẻ bị bỏ hoang bởi Syndicate hay bất kỳ tổ chức tội phạm nào khác trong thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
Trên mặt đất bên ngoài là một mê cung ngầm khổng lồ, rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy tận cùng ở cả bốn hướng Đông Nam Tây Bắc bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
Những lối đi hẹp được lát bằng đá hoa cương trắng muốt sạch sẽ phản chiếu ánh sáng vàng cam dịu nhẹ tỏa ra từ những ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên cao tạo thành một mạng lưới phức tạp chằng chịt giống hệt như hệ thống mạch máu nuôi sống cơ thể con người vậy đó.
Tần Duyên thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng mình đã thoát chết ngoạn mục khỏi cái bẫy tử thần dưới lòng đất kia nhưng cũng đồng thời cảm thấy lo lắng tột độ trước viễn cảnh tương lai mờ mịt phía trước đang chờ đón cô ở ngay bên kia cánh cửa mở ra thế giới thực nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
Tần Duyên bước xuống nền đá lạnh lẽo, chân cô run rẩy vì sợ hãi lẫn kiệt sức sau hành trình leo trèo vừa rồi.
Không khí ở đây trong lành hơn hẳn so với bên dưới hầm sâu thẳm kia nhưng lại mang theo một mùi hương đặc trưng khó quên – mùi ozone pha trộn cùng hương hoa hồng khô cũ kỹ phát ra từ những lẵng hoa tươi đặt trên các bàn thờ linh cữu xếp dọc hai bên lối đi chính của mê cung ngầm này..
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối, gọi tên hắn với sự thân thiết ghê rợn.
Hắn run lên bần bật khi nhận ra đó là giọng của người đã chết từ mười năm trước.
Con mắt thứ ba trên trán bóng đen kia từ từ mở ra, nhìn thẳng vào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận