Chương 35

Đau đớn không còn là một cảm giác vật lý đơn thuần nữa.

Nó giống như những lưỡi dao nhỏ bé đang cưa xẻ từng mảnh ký ức trong đầu Tần Duyên, khiến thị lực cô mờ đi bởi màu đỏ của máu và bóng tối bao trùm.

Cơn đau nhói buốt xuyên thấu qua thái dương, kéo cô từ vực thẳm mơ hồ trở lại hiện thực phũ phàng.

Mùi sắt tanh tưởi của máu hòa quyện với mùi ozone nồng nặc trong không khí ẩm ướt của khu nhà máy cũ tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến dạ dày cô quặn thắt.

Tần Duyên mở mắt ra giữa bóng tối dày đặc.

Cô nằm trên nền bê tông lạnh lẽo, bụi bẩn bám đầy lên vạt áo trắng tinh khiết trước kia.

Đầu óc trống rỗng đến đáng sợ.

Không phải là sự tĩnh lặng của thiền định, mà là khoảng chân không tuyệt đối sau khi một ngôi sao sụp đổ.

Cô cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra trong phút chốc trước đó, nhưng ký ức như những mảnh vỡ kính sắc lẹm, mỗi lần chạm vào đều khiến cô rên lên đau đớn thay vì mang lại sự rõ ràng.

Khi Tần Duyên lê bước về phía tiếng động cơ, những bóng đen không tấn công ngay lập tức.

Chúng bao vây, tạo thành một vòng tròn hẹp, đẩy cô vào góc hẹp hơn.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, mùi hôi thối của sự phân hủy và kim loại gỉ sét ám ảnh khứu giác nhạy cảm của cô.

Những hình khối tối màu đó di chuyển với nhịp điệu kỳ lạ, giống như những con bọ cánh cứng khổng lồ đang nhai nuốt không gian xung quanh.

Tần Duyên nín thở, tim đập dồn dập trong lồng ngực khô cằn.

Cô không nhớ mình đã đến đây bằng cách nào.

Nhà máy cũ này từng là nơi cô và Hứa Minh lần đầu tiên gặp nhau trong ký ức bị bóp méo của thế giới ảo, nhưng giờ nó lại mang vẻ ngoài tàn khốc hơn nhiều lần.

Những cột bê tông nứt nẻ như những ngón tay xương xẩu vươn lên từ bóng tối, chực chờ tóm lấy cổ cô bất cứ lúc nào.

Hắn quay người lại nhanh chóng, tay vẫn nắm chặt mảnh gương sắc nhọn sau lưng.

Ánh mắt cô dán chặt vào khoảng trống tối đen nơi khe hở của cánh cửa mở ra.

Không có ai ở đó cả, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo tràn vào mang theo mùi hương đặc trưng của thuốc lá bạc hà và sự chết chóc ẩn nấp.

Cô nín thở, cơ thể căng thẳng đến mức từng thớ cơ bắp đều co rút lại chuẩn bị cho phản ứng tức thì.

Nhưng thay vì một kẻ tấn công xuất hiện, một vật nhỏ rơi xuống sàn nhà ngay trước mũi giày cô.

Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng cũ kỹ, nắp đậy chặt chẽ nhưng đang rung lên nhẹ nhàng phát ra những âm thanh tích tắc đều đặn bất chấp việc kim giây đã ngừng chuyển động bên trong nó.

Đan Lương cúi người nhặt lấy chiếc đồng hồ lạnh toát.

Khi mở nắp ra, thay vì mặt số hiển thị giờ giấc thông thường, cô thấy một dòng chữ khắc nổi bật giữa nền kim loại đen ngòm: "Ngươi không thể chạy trốn khỏi cái chết khi chính ngươi là kẻ đã mời gọi nó."

Tần Duyên run rẩy cầm chiếc đồng hồ lên.

Kim giây quay ngược lại, mỗi nhịp tick-tock đều vang lên như lời chửi rủa trong tai cô.

Cô cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ vật kim loại lạnh giá này, kéo dây thần kinh của cô vào sâu thẳm vô thức.

Đây không phải là đồ vật thuộc về thế giới thực.

Nó mang mùi hương của ký ức bị xóa bỏ, thứ mà Hứa Minh luôn cố gắng bảo vệ cô khỏi nó bằng cách tái hiện những khoảnh khắc hạnh phúc giả tạo.

Tiếng động cơ ở phía sau bỗng nhiên dừng lại.

Sự im lặng đột ngột khiến Tần Duyên giật mình.

Những bóng đen xung quanh bắt đầu di chuyển nhanh hơn, chúng không còn bao vây nữa mà lao về phía cô với tốc độ đáng sợ.

Tần Duyên biết rằng cô không thể chạy trốn khỏi nơi này, vì đây chính là mê cung của tâm trí đang sụp đổ.

Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cơn đau tột cùng khi những thực thể vô hình đó chạm vào da thịt mong manh của mình.

Nhưng thay cho cảm giác lạnh lẽo của cái chết, một ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ phía trước, xua tan bóng tối và mùi thối rữa.

Tần Duyên mở mắt ra, thấy mình đang đứng giữa một căn phòng bệnh viện vô cùng sạch sẽ.

Những bức tường màu trắng ngà phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, tạo cảm giác như cô đang nằm trong lòng bàn tay của một thiên thần tàn nhẫn.

Không có nhà máy cũ.

Không có bóng đen chết chóc.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Một người đàn ông mặc bộ đồ trắng muốt bước ra từ phía cuối hành lang dài ngoằng.

Gương mặt anh ta được che khuất bởi một tấm gương kim loại phản chiếu ánh sáng, khiến Tần Duyên không thể nhìn thấy bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt đó.

Bước chân của hắn không tạo ra tiếng động, như thể đang lướt trên một bề mặt vô hình.

Hắn di chuyển về phía cô với tư thế ung dung của kẻ nắm giữ sinh mệnh và cái chết trong lòng bàn tay.

Tần Duyên lùi lại , lưng tựa vào bức tường lạnh giá.

"Ai là anh?" Cô hỏi, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và kiệt sức.

Câu hỏi vang lên trong căn phòng trống trải, tạo thành tiếng vọng kỳ lạ như thể có nhiều phiên bản của cô đang cùng lúc đặt ra nghi vấn này.

Người đàn ông dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy những phản chiếu méo mó của chính mình trên tấm gương che mặt anh ta.

"Anh không ai khác," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau tấm gương, mang theo một sự dịu dàng đau lòng mà Tần Duyên nhận ra là thuộc về Hứa Minh.

"Anh chỉ đang cố gắng cứu cô khỏi những gì đáng sợ hơn cái chết." Tần Duyên sững sờ.

Giọng điệu đó quá quen thuộc, nhưng cách anh nói lại lạnh lùng đến mức vô cảm.

Cô nhìn xuống cánh tay mình và thấy đồng hồ sinh học gắn trên cổ tay đang hiển thị số đếm ngược: 00:00:05.

Tần Duyên đứng đó, choáng váng trước sự thật phũ phàng vừa được hé lộ một phần nhỏ bé.

Cô nhìn xung quanh, căn phòng trắng xóa không có gì khác ngoài người đàn ông mặc đồ trắng và chiếc giường bệnh đơn sơ ở góc phòng.

Cô thử nhớ lại những gì đã xảy ra, nhưng ký ức của cô trở nên mờ nhạt, như những bức tranh bị mờ đi bởi sương mù dày đặc buổi sáng sớm.

Những hình ảnh về Hứa Minh, về Đỗ Tâm, về cuộc sống bình thường trước đây đều tan biến vào không khí trắng xóa này.

Hắn bước gần hơn, đưa ra một chiếc đồng hồ sinh học mới bằng kim loại sáng bóng.

"Đây là thứ cuối cùng anh có thể cho cô," giọng nói của hắn vẫn giữ nguyên sự dịu dàng tàn nhẫn ấy.

"Một cơ hội để sống mà không phải chịu đựng nỗi đau của ký ức." Tần Duyên nhìn vào thiết bị trên tay người đàn ông, thấy nó phản chiếu ánh đèn huỳnh quang tạo thành những vệt sáng kỳ lạ.

Cô cảm nhận được một sức hút mạnh mẽ từ vật thể đó, như thể nó đang gọi tên linh hồn mệt mỏi của cô.

Nhưng bên trong lòng bàn tay run rẩy cầm chiếc đồng hồ, Tần Duyên phát hiện ra một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng: kim giây trên thiết bị này quay ngược chiều so với mọi quy luật thời gian mà cô từng biết.

Mỗi nhịp tick-tock đều mang theo cảm giác nặng nề của sự mất mát đang tích tụ lại.

Cô nhớ về những giọt nước mắt chảy thành dòng trên gò má lạnh toát, nhớ về nụ cười mong manh nhưng kiên cường khi đối mặt với vực thẳm.

Đây không phải là sự giải thoát mà cô tìm kiếm.

"Tại sao?" Cô hỏi, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng khô khốc.

"Tại sao anh lại làm điều này với tôi?

Tại sao phải xóa bỏ tất cả những gì chúng ta đã từng có?" Người đàn ông mặc đồ trắng im lặng một lúc lâu, đủ để sự tĩnh lặng trở nên nặng nề hơn bất kỳ lời đáp nào.

Khi hắn cuối cùng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp căn phòng trắng xóa như thể đến từ nhiều chiều không gian khác nhau: "Vì yêu thương đôi khi là việc cho phép người ta quên đi nỗi đau."

Tần Duyên cảm thấy tim mình đập mạnh trong lồng ngực trống rỗng.

Cô nhìn vào chiếc đồng hồ sinh học mới trên tay, nhận ra rằng đây không phải là món quà mà là một lời nguyền đẫm máu.

Những ký ức bị xóa bỏ sẽ không biến mất hoàn toàn; chúng chỉ chuyển thành những vết sẹo vô hình ăn mòn linh hồn từ bên trong.

Và giờ, cô đang đứng trước lựa chọn tàn khốc: chấp nhận sự quên lãng để tồn tại trong ảo ảnh hạnh phúc, hay giữ lấy nỗi đau để nhớ rằng mình từng thực sự sống và yêu thương?

Tiến sĩ L bước về phía Tần Duyên, đưa cho cô một chiếc đồng hồ sinh học mới.

"Đây là đồng hồ mới của cô.

Nó có vô hạn thời gian.

Nhưng chỉ nếu cô tuân thủ mệnh lệnh." Giọng nói của hắn vang lên lạnh lùng nhưng mang theo sự kiên nhẫn kỳ lạ của kẻ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu đời.

Tần Duyên nhìn vào thiết bị kim loại sáng bóng trong lòng bàn tay mình, cảm thấy trọng lượng đáng sợ của nó đè nén lên linh hồn mong manh đang chực vỡ vụn bất cứ lúc nào.

"Hãy đi về nhà," Tiến sĩ L tiếp tục nói, tấm gương che mặt phản chiếu hình ảnh méo mó của cô đang run rẩy trước ngưỡng cửa lựa chọn sinh tử.

"Hãy gặp lại gia đình.

Hãy sống cuộc đời của Tần Duyên bình thường mà không cần phải nhớ những đau đớn này." Lời hứa suông về hạnh phúc giả tạo vang lên trong căn phòng trắng xóa, nhưng trái tim cô vẫn đập dồn dập với nhịp điệu của sự nghi ngờ và sợ hãi tột cùng.

Tần Duyên cúi đầu nhìn xuống chiếc đồng hồ sinh học mới nhận được từ người đàn ông bí ẩn.

Kim giây bắt đầu quay ngược lại, mỗi tích tắc đều mang theo cảm giác nặng nề như thể đang đếm ngược những mảnh ký ức còn sót lại trong đầu cô.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng nắm giữ hình ảnh của Hứa Minh trước khi nó biến mất hoàn toàn vào bóng tối vĩnh hằng.

Nhưng ngay khi cô chuẩn bị gật đầu chấp nhận số phận giả tạo đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng: "Đừng.."

Tần Duyên mở mắt ra và quay người lại thật nhanh.

Không có ai ở đó cả, chỉ còn lại căn phòng trắng xóa và chiếc đồng hồ sinh học đang phát sáng kỳ lạ trong lòng bàn tay run rẩy của cô.

Nhưng trên mặt gương kim loại che khuất khuôn mặt Tiến sĩ L, một dòng máu tươi bắt đầu chảy xuống từ phía mép tấm kính, tạo thành hai chữ "Ta về" đầy ác ý giống hệt như những gì cô đã thấy trong cuốn sách cũ trước khi thế giới sụp đổ lần thứ nhất.

Một bóng đen cao lớn bất ngờ xuất hiện sau lưng cô, lạnh lùng đặt bàn tay xương xương lên vai.

Cô quay người lại trong kinh hoàng, chỉ thấy Tiến sĩ L đang nở nụ cười méo mó đầy tà ác.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập