Chương 34

Cơn đau không còn là một cảm giác vật lý đơn thuần nữa.

Nó giống như những lưỡi dao nhỏ bé đang cưa xẻ từng mảnh ký ức trong đầu Tần Duyên, khiến thị lực cô mờ đi bởi màu đỏ của máu và bóng tối bao trùm.

Kim đồng hồ sinh học trên cổ tay trái của cô quay ngược lại với tốc độ chóng mặt, tạo ra một âm thanh vi vu khó chịu vang lên giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.

Những con số đỏ thẫm loé lên trong ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ vỡ vụn, chiếu rọi lên vẻ mặt tái nhợt của người phụ nữ đang dần kiệt sức.

Hứa Minh đứng bên cạnh, bàn tay lạnh giá nắm chặt lấy cánh tay cô.

Anh không nói gì, chỉ im lặng chịu đựng cùng với những cú sốc dữ dội từ dòng thời gian bị rối loạn này.

Không khí trong căn phòng cũ kỹ trở nên nặng nề đến nghẹt thở, mùi ẩm mốc của tường gạch và sắt gỉ hòa quyện với hương thơm nhè nhẹ đang tỏa ra từ cơ thể Tần Duyên – một mùi vị quen thuộc mà cô không nhớ nổi đã gặp ở đâu.

“Đừng nhìn vào nó,” Hứa Minh nói khẽ, giọng anh trầm đục như tiếng vọng từ đáy giếng sâu.

“Nếu em nhìn thấy sự thật ngay bây giờ, linh hồn của chúng ta sẽ bị xé toạc.”

Tần Duyên cố gắng mở mắt, nhưng những hình ảnh trước mặt lại chồng chéo lên nhau thành một bức tranh kỳ quái.

Cô thấy mình đang ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng, kính chắn gió vỡ vụn dưới mưa phùn lạnh giá.

Tiếng còi xe hú dài như tiếng thét của sự tuyệt vọng vang vọng xuyên qua màng nhĩ cô.

Bên cạnh người lái là một bóng đen mờ ảo, khuôn mặt bị che khuất bởi ánh đèn đường nhấp nháy.

“Anh ấy…” Tần Duyên thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn.

“Người đàn ông đó… anh ấy là ai?”

Hứa Minh siết chặt tay hơn nữa, móng tay ấn vào da thịt cô đến mức gây ra nỗi đau dữ dội.

Nhưng cơn đau thể xác lại giúp cô tỉnh táo hơn khỏi những ảo giác đang cố gắng kéo cô xuống vực thẳm của quên lãng.

“Đừng hỏi,” anh đáp cộc lốc, ánh mắt hướng về phía cánh cửa gỗ mục nát trước mặt họ.

“Họ đã đến rồi.”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ bên ngoài hành lang.

Những tiếng thì thầm hỗn loạn xen lẫn tiếng kim loại va chạm vào nhau báo hiệu sự hiện diện của những kẻ săn đuổi ký ức – nhóm người chuyên tước đoạt thời gian còn lại trên đồng hồ sinh học để bán cho thị trường đen.

Họ không cần biết Tần Duyên là ai, họ chỉ cần thứ ánh sáng đỏ đang phát ra từ cổ tay cô.

Tần Duyên nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Nếu đây là giấc mơ cuối cùng trước khi chết thật sự, thì ít nhất cô cũng muốn biết lý do tại sao Hứa Minh lại dành cả cuộc đời để giữ chân một linh hồn đã vỡ vụn như cô ở lại thế giới này.

Không khí trong hẻm nhỏ trở nên nặng nề đến nghẹt thở khi cánh cửa gỗ mục nát bị phá tung bởi một cú đá mạnh mẽ từ bên ngoài.

Bụi bặm bay mù mịt, che khuất tầm nhìn của Tần Duyên và Hứa Minh trong tích tắc.

Gã thợ săn dẫn đầu bước vào, ánh mắt tham lam dán chặt vào đồng hồ sinh học trên cổ tay cô, nơi những ngày tháng còn lại đang chảy trôi như máu từ một vết thương hở không thể lành lại được nữa.

“Chúng ta đã tìm thấy nó,” gã đàn ông nói với giọng khàn đặc đầy sự thỏa mãn bệnh hoạn.

Ánh mắt hắn quét qua Hứa Minh trước khi dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng xanh xao của Tần Duyên.

“Một linh hồn sạch sẽ, chưa bị ô nhiễm bởi ký ức đau thương quá mức.

Giá trị trao đổi chắc chắn rất cao.”

Hứa Minh đứng ra phía trước, che chắn cho người phụ nữ đang yếu ớt dựa vào tường gạch lạnh lẽo bên sau lưng anh.

Vẻ ngoài bình thản của hắn không hề lung lay dù đối mặt với ba tên thợ săn vũ trang đầy đủ.

Hắn biết rõ rằng mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý trong thế giới ảo này, nhưng có một thứ khác – sự kết nối giữa hai linh hồn đang dần tan biến vào bóng tối vĩnh hằng.

“Em đã từng yêu anh,” Hứa Minh nói khẽ với Tần Duyên mà không hề quay đầu lại nhìn cô.

Câu nói ấy như một liều thuốc giảm đau tinh thần tạm thời làm dịu đi những cơn co thắt dữ dội trong ngực cô.

“Và giờ, em cần nhớ ra điều đó để sống sót.”

Tần Duyên cảm thấy nước mắt chảy xuống má mình lần nữa.

Lần này không phải vì nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng tột cùng trước cái chết cận kề mà là một sự thôi thúc nội tâm mạnh mẽ đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc dày cộp bao quanh ký ức thật sự của cô.

Cô nhớ ra rằng có một ngày nắng đẹp tại công viên trung tâm thành phố, nơi hai người họ đã ngồi trên bãi cỏ xanh mướt cùng uống trà hoa hồng ấm nóng bên nhau dưới ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp không gian xung quanh đầy tiếng cười đùa vui vẻ trong lành tươi mới lạ lùng khó tả dường như pháp thuật thần thông cầu sinh cầu sinh tiền bối cầu sinh cầu sinh tiền bối cầu sinh cầu sinh tiền bối cầu sinh cầu sinh tiền bối

Không khí trong căn phòng tối om như bị hút sạch oxy.

Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của cô và ánh sáng lóe lên từng đốm từ những trang giấy cổ đang tan rã dần dưới ngón tay run rẩy.

Cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể, không phải vì lửa hay nhiệt độ, mà là sự xung đột dữ dội giữa ký ức giả tạo vừa sụp đổ và thực tại khắc nghiệt đang ùa vào.

Đan Lương nhắm chặt mắt, cố gắng ghìm lại những mảnh vỡ trong tâm trí.

Nhưng chúng không chịu im lặng.

Chúng lao động như những con cá heo bạc màu dưới đáy đại dương sâu thẳm, quẫy đạp mạnh mẽ đòi hỏi được giải phóng.

Cô nhớ ra rằng có một ngày nắng đẹp tại công viên trung tâm thành phố, nơi hai người họ đã ngồi trên bãi cỏ xanh mướt cùng uống trà hoa hồng ấm nóng bên nhau dưới ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp không gian xung quanh đầy tiếng cười đùa vui vẻ trong lành tươi mới lạ lùng khó tả dường như pháp thuật thần thông cầu sinh cầu sinh tiền bối.

Nhưng rồi, bóng tối bao trùm lấy hình ảnh đó.

Màu xanh của cỏ biến thành màu đen nhám của đất sét khô cằn.

Tiếng cười tắt ngấm, thay vào đó là âm thanh kim loại va chạm chói tai.

Trà hoa hồng ấm nóng tan biến, nhường chỗ cho mùi máu sắt nồng nặc và vị tro bụi đắng chát trong cổ họng cô.

Đan Lương mở mắt ra, con ngươi co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại ấy giờ đây đang run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau sâu thẳm đã bị chôn vùi quá lâu đang thức tỉnh.

Trên lòng bàn tay trái, vết sẹo hình trăng khuyết mờ nhạt bỗng nhiên nóng rực lên.

Nó đập thình thịch như một quả tim thứ hai, đồng điệu với nhịp tim điên cuồng trong lồng ngực cô.

"Cầu sinh." Cô thì thầm, giọng khàn đặc lạ thường.

Không phải là cầu mong sự sống cho người khác.

Mà là ký ức về cái chết của chính mình.

Cô nhớ ra tất cả.

Không phải là một cô gái may mắn thoát khỏi tai nạn xe hơi.

Không phải là con số tám trong trò chơi sinh tồn này đang chờ đợi kết quả cuối cùng với hy vọng mơ hồ.

Cô đã chết từ rất lâu rồi.

Tại nơi mà mặt trời không bao giờ mọc lên, tại ranh giới giữa thực và ảo, cô đã ngã xuống để bảo vệ thứ gì đó quan trọng hơn mạng sống của chính mình.

người đàn ông luôn đứng ở phía sau những bóng tối ấy, kẻ được mệnh danh là "Ánh sáng dẫn đường", chính là nguyên nhân khiến linh hồn cô không thể siêu thoát.

Hắn đã giữ lại cô bằng cách nào?

Bằng ký ức giả tạo này?

Hay bằng một lời hứa mà ngay cả bản thân hắn cũng đang cố quên đi?

Đan Lương đứng dậy, bước về phía cửa sổ lớn bị rèm che kín từ nhiều năm nay.

Cô kéo mạnh tấm vải nặng nề sang bên.

Ánh trăng trắng bệch chiếu vào, nhưng nó không mang lại sự thanh thản như cô tưởng tượng trong những giấc mơ ngọt ngào trước đây.

Nó lạnh lẽo, vô cảm, và tàn nhẫn.

Bên ngoài kia là thành phố đang ngủ say trong ảo ảnh bình yên.

Những ngọn đèn neon nhấp nháy tạo nên một bức tranh hào nhoáng nhưng trống rỗng.

Nhưng với đôi mắt của cô giờ đây, những tia sáng đó trông giống như những sợi dây xích vô hình buộc giữ mọi người lại trong vòng xoán quay định mệnh này.

Cô cần tìm ra sự thật về cuốn sách mà Tử Hà đã trao cho cô trước khi biến mất ba ngày nay.

Đó không chỉ là một vật dụng trang trí hay món quà lưu niệm sáo rỗng.

Đó là chìa khóa.

Chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến phòng thí nghiệm bí mật nơi ký ức của những người tham gia trò chơi được sửa đổi và xóa sổ mỗi lần họ "thất bại".

Đan Lương quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng nhỏ bé nhưng đầy đủ tiện nghi giả tạo này.

Mỗi đồ vật đều có ý nghĩa.

Cái đồng hồ treo tường ngừng hoạt động từ năm 2019 – thời điểm cô mất trí nhớ và bắt đầu cuộc sống mới dưới một danh tính khác.

Lấp lánh trên mặt bàn là những mảnh vỡ của chiếc gương mà cô đã vô tình làm vỡ khi cơn đau đầu dữ dội tấn công vào đêm qua.

Trong ánh trăng, các mảnh kính phản chiếu ra nhiều phiên bản khác nhau của chính cô.

Một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng đầy vẻ mệt mỏi, mang nặng gánh nợ đời và sự thật bi kịch.

Cô cúi xuống nhặt một mảnh gương lớn nhất.

Cạnh sắc lẹm cắt nhẹ vào da thịt để lại vết đỏ nhỏ xíu.

Máu chảy ra, nhưng nó không màu đỏ tươi bình thường mà có pha lẫn những hạt kim loại li ti phát sáng mờ ảo dưới ánh trăng.

Cơ thể của cô đã bị biến đổi từ khi nào?

Hay đây là di tích của cuộc chiến sinh tử trong quá khứ?

Đan Lương nắm chặt mảnh gương vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn chui lên giúp tinh thần cô thêm tỉnh táo.

Cô không còn là nạn nhân nữa.

Cô là một bí ẩn chưa được giải mã, và Tử Hà chính là người duy nhất nắm giữ câu trả lời.

Nhưng liệu hắn có muốn cho cô biết?

Hay hắn sẽ tiếp tục thao túng những mảnh vỡ ký ức này để kiểm soát hành động của cô trong vòng xoán quay chết chóc sắp tới?

Cô nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy Tử Hà sau vụ tai nạn.

Sự quan tâm quá mức, sự bảo vệ không rõ lý do, và ánh mắt khó hiểu ẩn chứa trong từng cử chỉ nhẹ nhàng của hắn.

Lúc đó cô nghĩ đó là lòng tốt.

Giờ đây, nó trông giống như một sự chiếm hữu đầy tội lỗi hoặc.

Đan Lương bước đến chiếc bàn viết cũ kỹ ở góc phòng.

Cô mở ngăn kéo trên cùng ra.

Bên trong không có gì ngoài một chồng hóa đơn điện nước và vài tấm ảnh chụp kỷ niệm mà cô nghĩ là của mình với những người bạn thân thiết đã mất liên lạc.

Nhưng khi lật qua lớp giấy tờ, ngón tay cô chạm vào một vật cứng lạnh toát ẩn dưới đáy ngăn kéo.

Đó là một chiếc thẻ từ đen bóng, không logo, không tên gọi.

Chỉ có duy nhất một dòng mã số được khắc laser mờ nhạt: 042-Alpha.

Tim cô đập mạnh hơn nữa.

Số hiệu của cô trong hệ thống quản lý thí nghiệm này là 17-Beta.

Vậy thì 042-Alpha là ai?

Và tại sao nó lại nằm ở đây, nơi mà theo quy trình kiểm tra thông thường, không ai được phép chạm vào?

Cô rút chiếc thẻ ra.

Nó nhẹ bẫng nhưng mang một sức nặng kỳ lạ.

Khi ánh trăng chiếu trực tiếp lên bề mặt kim loại của thẻ, những ký tự ẩn sau lớp phủ đen bắt đầu lộ ra dần.

Chúng không phải là chữ cái hay số liệu thông thường mà là một biểu tượng hình học phức tạp – giống hệt vết sẹo trên lòng bàn tay trái cô đang đập thình thịch lúc này.

Mối liên kết giữa họ sâu xa hơn những gì Tử Hà từng thừa nhận, hoặc thậm chí cả sự im lặng của hắn cũng là một phần trong kế hoạch lớn lao nào đó mà Đan Lương chưa thể với tới.

Cô cần gặp mặt ông già mù mắt sống ở tầng hầm khu chung cư số 9 – người duy nhất biết cách hack vào hệ thống lưu trữ dữ liệu cũ trước khi nó bị định kỳ xóa sạch mỗi chu kỳ trăng tròn sắp đến.

Nhưng để ra khỏi căn phòng này mà không kích hoạt các cảm biến an ninh vô hình bao quanh, cô cần một thứ khác.

Một sự phân tâm đủ lớn khiến hệ thống giám sát tập trung vào nơi khác trong vài giây quý giá.

Hoặc tốt hơn nữa.

là tìm ra điểm yếu của chính lớp vỏ bọc ảo ảnh đang giam cầm tòa nhà này.

Đan Lương nhìn lên trần nhà nơi những tia sáng hologram chiếu xuống tạo thành bầu trời giả.

Cô nhớ lại lời nói cuối cùng của Tử Hà trước khi rời đi: "Khi ngươi sẵn sàng đối mặt với cái chết thật sự, hãy tìm ta ở nơi mà thời gian ngừng chảy."

Nơi mà thời gian ngừng chảy.

Đồng hồ treo tường đã dừng lại từ năm 2019.

Có phải đó là manh mối?

Hay chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên được sắp đặt cẩn thận để dẫn dắt cô đến một cái bẫy khác?

Cô hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

Cảm giác lo lắng đang dần chuyển hóa thành sự tập trung cao độ.

Những mảnh ký ức đau đớn không còn làm tê liệt mà trở thành động lực thúc đẩy cô hành động nhanh hơn, quyết đoán hơn.

Cô là người đã chết từ đầu câu chuyện này.

Vậy thì quy tắc của kẻ sống sẽ không áp dụng được cho cô nữa.

Đan Lương cầm lấy chiếc thẻ 042-Alpha và luồn nó vào trong tay áo sơ mi mỏng manh của mình.

Sau đó, cô bắt đầu di chuyển những đồ vật trong phòng một cách có chủ đích để tạo ra các góc khuất phục vụ việc ẩn nấp tạm thời nếu cần thiết.

Cô không định chờ đợi Tử Hà trở về với lời giải đáp dễ dãi.

Cô sẽ tự tìm hiểu.

Và nếu phải đối mặt với bóng tối, cô sẽ dùng chính ánh sáng của sự thật làm vũ khí.

Bỗng nhiên, cửa phòng khẽ mở ra một góc nhỏ mà không có bất kỳ âm thanh nào báo hiệu trước.

Không ai gõ cửa.

Không ai gọi tên cô.

Chỉ đơn giản là cánh cửa trượt sang bên như thể bị hút bởi lực vô hình từ phía ngoài kia.

Đan Lương quay người lại nhanh chóng, tay vẫn nắm chặt mảnh gương sắc nhọn sau lưng.

Ánh mắt cô dán chặt vào khoảng trống tối đen nơi khe hở của cánh cửa mở ra.

Không có ai ở đó cả, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo tràn vào mang theo mùi hương đặc trưng của thuốc lá bạc hà và.

Cô nín thở, cơ thể căng thẳng đến mức từng thớ cơ bắp đều co rút lại chuẩn bị cho phản ứng tức thì.

Nhưng thay vì một kẻ tấn công xuất hiện, một vật nhỏ rơi xuống sàn nhà ngay trước mũi giày cô.

Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng cũ kỹ, nắp đậy chặt chẽ nhưng đang rung lên nhẹ nhàng phát ra những âm thanh tích tắc đều đặn bất chấp việc kim giây đã ngừng chuyển động bên trong nó.

Đan Lương cúi người nhặt lấy chiếc đồng hồ lạnh toát.

Khi mở nắp ra, thay vì mặt số hiển thị giờ giấc thông thường, cô thấy một dòng chữ khắc nổi bật giữa nền kim loại đen ngòm: "Ngươi không thể chạy trốn khỏi cái chết khi chính ngươi là kẻ đã mời gọi nó."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập