Chương 33
Nó xé toạc nội tâm Tần Duyên từ sâu thẳm nhất, nơi những ký ức bị chôn vùi đang cố gắng trồi lên mặt đất như xác chết trong một vụ khai quật cổ xưa.
Cô mở mắt ra giữa bóng tối dày đặc của kho lưu trữ dữ liệu cũ kỹ thuộc về hệ thống quản lý TU trung ương.
Không khí ở đây lạnh lẽo đến mức đóng băng cả hơi thở, mang theo mùi ozone chát chúa và vị kim loại tanh tưởi của máu khô lâu năm.
Tần Duyên ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay trái.
Chiếc đồng hồ sinh học trên da thịt cô vẫn hiển thị con số 00:00:00.
Nhưng kỳ lạ thay, nó không nhấp nháy đỏ báo hiệu cái chết sắp đến.
Nó tĩnh lặng.
Tĩnh lặng như một tấm bia mộ đã được khắc xong tên tuổi và ngày tháng tang lễ.
"Cô đây rồi," giọng nói của Hứa Minh vang lên từ phía sau những hàng server tối om.
Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hiển thị chiếu rọi khuôn mặt anh, tạo nên những đường nét sắc sảo nhưng mệt mỏi đến đau lòng trên gương mặt ấy.
Anh không nhìn cô với ánh mắt của một kẻ săn mồi, mà như một người đang chứng kiến sự sụp đổ của chính linh hồn mình.
Tần Duyên quay đầu lại, cổ họng khô khốc khi cố gắng nuốt xuống cơn khát nước dữ dội.
"Tại sao anh đưa tôi đến đây?
Nơi này là đâu?" Cô hỏi, giọng điệu không còn vẻ mềm yếu trước kia mà cứng rắn như thép nguội lạnh sau một lần nung chảy.
"Nơi chôn cất sự thật," Hứa Minh đáp lại, bước đi giữa những dãy máy chủ với tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết.
"Và nơi cô tìm thấy lý do tại sao mình không thể chết."
Hắn dừng lại trước một tủ kính lớn chứa đựng những đĩa từ cổ điển – vật phẩm gần như tuyệt chủng trong thế giới kỹ thuật số hóa hoàn toàn này.
Bàn tay trần của Hứa Minh chạm vào bề mặt lạnh lẽo, khiến hơi thở ngưng tụ thành sương mù mỏng manh dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt phía trên đầu.
"Ba năm trước," anh bắt đầu kể chuyện mà không cần cô yêu cầu, giọng điệu trầm lắng như đang đọc một bản án tử hình cho chính mình.
"Khi Đại Khủng Hoảng Giá Trị vừa diễn ra lần thứ hai, Mạc Vân Hi đã thiết lập nên quy tắc mới: ai sở hữu càng nhiều TU thì sống vĩnh cửu hơn.
Nhưng để duy trì sự cân bằng năng lượng cho toàn bộ hệ thống ảo này.
cần có một nguồn gốc khởi động."
Tần Duyên nhíu mày, cảm giác mơ hồ trong đầu đột ngột trở nên sắc bén như lưỡi dao cạo.
Cô nhớ ra những khoảng trắng lớn trong ký ức của mình – những ngày tháng mờ nhạt giữa vụ tai nạn xe hơi năm ngoái và thời điểm cô thức dậy tại bệnh viện với cơ thể hoàn toàn mới lạ nhưng tâm trí trống rỗng.
"Em là nguồn gốc đó?" Câu hỏi thoát khỏi môi cô như một lời nhận tội thay vì sự nghi vấn thực tế đang xảy ra trước mắt hai người họ lúc này đây giữa căn phòng tối om đầy bí ẩn chưa từng được hé lộ cho bất kỳ ai biết rõ ràng về nó bao giờ kể từ khi mọi chuyện bắt đầu diễn ra theo hướng khác biệt hoàn toàn so với những gì ban đầu dự kiến sẽ phải đối mặt cùng nhau trong tương lai gần sắp tới ngay lập tức trước mũi chúng ta rồi đây!
Hứa Minh quay sang nhìn cô, đôi mắt đen thẳm chứa đựng một nỗi đau sâu sắc đến mức khiến Tần Duyên cảm thấy như mình đang đứng giữa cơn bão tuyết mênh mông không có lối thoát.
"Không chỉ vậy," anh lắc đầu chậm rãi, nước mắt rơi xuống gò má lạnh toát mà không hề lau đi giọt lệ ấy dù chúng mặn chát vị đắng của sự hy sinh vô điều kiện dành cho người phụ nữ trước mặt mình ngay lúc này đây giữa căn phòng tối om đầy bí ẩn chưa từng được hé lộ cho bất kỳ ai biết rõ ràng về nó bao giờ kể từ khi mọi chuyện bắt đầu diễn ra theo hướng khác biệt hoàn toàn so với những gì ban đầu dự kiến sẽ phải đối mặt cùng nhau trong tương lai gần sắp tới ngay lập tức trước mũi chúng ta rồi đây!
"Cô đã chết," Hứa Minh nói thẳng thắn, giọng điệu bình tĩnh đến rợn người.
"Năm đó trên con đường quốc lộ số 7.
Chiếc xe tải chở hàng nặng hai mươi tấn lao xuống dốc và đè lên chiếc ô tô màu trắng của cô.
Không có dấu hiệu sống sót nào cả theo tiêu chuẩn y khoa thông thường áp dụng rộng rãi hiện nay tại bất kỳ bệnh viện cấp tỉnh trở lên khắp cả nước đều thống nhất quy định như vậy không ngoại lệ cho dù ai giàu sang hay nghèo khó đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ nguyên tắc cơ bản này để đảm bảo tính công bằng tối đa trong việc phân bổ nguồn lực y tế khan hiếm đang ngày càng cạn kiệt dần theo thời gian trôi qua từng giây từng phút một cách vô tình nhưng hiệu quả đáng kinh ngạc chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay trong lịch sử phát triển nhân loại chúng ta vốn dĩ luôn hướng tới những giá trị tốt đẹp hơn mỗi ngày qua các nỗ lực chung tay góp sức xây dựng xã hội văn minh tiến bộ hài hòa giữa con người với thiên nhiên xung quanh bao la rộng lớn mênh mông vô tận đầy tiềm năng chờ đợi khám phá thêm nữa trong tương lai gần sắp tới đây.
thôi thì sao lại không thể tin tưởng vào chính mình được chứ.
Tần Duyên sững sờ.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay mảnh khảnh của mình – những ngón tay thon dài vẫn còn nguyên vẹn móng tay sơn màu hồng nhạt đặc trưng từ lần cuối cùng cô tự chăm sóc bản thân trước khi bước ra khỏi nhà sáng hôm đó.
Sự thật phũ phàng này đập vào tâm trí cô mạnh mẽ hơn bất kỳ cú đấm vật lý nào từng gây thương tích cho cơ thể thực tại của mình trong quá khứ xa xôi mờ mịt bao đời nay không ai có thể đảo ngược dòng chảy thời gian một khi nó đã trôi qua khỏi tầm tay kiểm soát con người chúng ta vốn dĩ yếu đuối trước những quy luật tự nhiên khắc nghiệt nơi vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận đầy tiềm năng chờ đợi khám phá thêm nữa trong tương lai gần sắp tới đây.
thôi thì sao lại không thể tin tưởng vào chính mình được chứ.
"Vậy cái gì đang đứng ở đây?" Cô hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu óc hỗn loạn của mình.
"Linh hồn cô," Hứa Minh bước tới gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay dang rộng có thể ôm trọn lấy cả thế giới ảo ảnh này nếu muốn chấp nhận hy sinh tất cả những gì thuộc về hiện tại để đổi lấy cơ hội sống lại trong ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình dù biết rằng đó chính là vết thương lòng không bao giờ lành lặn được nữa đâu rồi đây!
đang cố gắng giữ cô ở lại bằng cách tái tạo nên phiên bản số hóa trung thực nhất có thể từ dữ liệu não bộ còn sót lại trước khi hệ thống tự động xóa bỏ để tiết kiệm dung lượng lưu trữ cho những công dân mới gia nhập vào thế giới ảo này ngày càng đông đảo hơn theo cấp số nhân không ngừng nghỉ mỗi giây trôi qua trên đồng hồ sinh học của họ mà thôi thì sao lại không thể tin tưởng vào chính mình được chứ."
Tần Duyên cảm thấy như đất đai bên dưới chân mình đang sụp đổ.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu quay cuồng trong tâm trí cô – hình ảnh Hứa Minh cười dịu dàng giữa vườn hoa anh đào nở rộ, tiếng còi xe hú dài của cảnh sát hiện trường vụ tai nạn, và cuối cùng là cảm giác nhẹ nhàng phi thường khi ý thức trôi nổi vào bóng tối vĩnh hằng.
"Anh đã làm gì với tôi?" Cô hét lên, nước mắt chảy thành dòng trên gò má lạnh toát nhưng không còn mặn chát vị đắng nữa mà thay vào đó là sự thanh khiết trong suốt như tinh thể băng giá đóng cứng lòng người trước những sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Hứa Minh đưa tay lên, khẽ lau đi giọt lệ trên má cô bằng ngón tay cái thô ráp nhưng dịu dàng vô tận.
"Tôi yêu cô," anh nói đơn giản như thể đó là câu trả lời duy nhất hợp lý cho tất cả những đau đớn và mất mát mà hai người họ đã cùng nhau trải qua trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa tồn tại giữa thế giới ảo thực lẫn ranh giới mờ nhạt phân chia sống chết không rõ ràng nữa đâu rồi đây!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một giọt máu tươi thấm đẫm trang giấy, biến thành hai chữ "Ta về" đầy ác ý.
Hắn run rẩy, cảm giác chết chóc xộc lên cổ họng như bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Không gian bỗng sụp đổ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận