Chương 32
Nó không phải là sự tê liệt hay bầm tím, mà là một cảm giác nóng rát, như thể kim loại đang ăn mòn da thịt và len lỏi vào trong xương cốt.
Cô mở mắt ra, nhưng thị trường vẫn còn mờ mịt bởi những vệt sáng màu đỏ máu trôi lơ lửng trước mặt.
Không gian xung quanh tĩnh lặng đến chết người.
Mùi hương của thuốc súng đã tan biến, thay vào đó là mùi ozone nồng nặc và ẩm mốc đặc trưng của các phòng máy chủ bị bỏ hoang sâu dưới lòng đất.
Tần Duyên ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh lẽo mà vì sự kinh hoàng đang dấy lên trong nội tâm cô.
Ánh sáng yếu ớt từ những tấm đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà cao vút chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó như quái vật đang chờ thời cơ (phúng thích).
Cô nhìn vào cổ tay mình.
Chiếc đồng hồ sinh học vốn dĩ luôn hiển thị con số đếm ngược lạnh lùng nay lại phát ra ánh sáng đỏ chói lóa, dao động dữ dội giữa các ký tự glitch.
"Đừng sợ," cô thì thầm với chính mình, giọng nói khan khàn vang lên trong không gian rộng lớn và vắng vẻ ấy.
Tần Duyên cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng vào nền bê tông lạnh giá.
Cô phải tập trung toàn bộ ý chí để giữ cho cơ thể vững chãi.
Đây là Khu Vực 4 – nơi những dữ liệu rác rưởi của thế giới ảo được lưu trữ và xóa bỏ vĩnh viễn.
Không ai bình thường sẽ đặt chân đến đây, trừ khi họ đang tìm kiếm thứ gì đó mà hệ thống muốn che giấu.
Cô bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng rõ rệt trong sự im lặng đáng sợ này.
Những hàng kệ sắt cao ngất trước kia giờ đã biến mất, thay thế bằng những dãy server cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những tòa tháp mộ chí công nghệ số.
Cáp dữ liệu tua tủa từ các khe hở trần nhà, treo lơ lửng giống như những con trăn điện tử đang ngủ say.
Tần Duyên cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực cô.
Không khí ở đây dường như dày đặc hơn, mang theo mùi kim loại và sự thối rữa của thông tin bị lãng quên.
Đột nhiên, ánh sáng từ chiếc đồng hồ trên cổ tay cô bùng lên mạnh mẽ hơn.
Dòng chữ "LỖI HỆ THỐNG" hiện ra rõ ràng, nhưng ngay sau đó nó biến đổi thành một chuỗi ký tự mà Tần Duyên chưa từng thấy trước đây: "TÙY THUỘC NỢ".
Cô nhíu mày, cảm giác bối rối xôn xao trong tâm trí.
Từ khi nào cô trở thành người nợ?
Và món nợ này không phải là Đơn Vị Thời Gian (TU), mà có vẻ như là thứ gì đó sâu xa và nguy hiểm hơn nhiều.
Tần Duyên lao ra khỏi hành lang chính, bước vào một khoảng trống rộng lớn nơi sàn nhà đã bị nứt vỡ, lộ ra những ống dẫn khí khổng lồ bên dưới.
Tiếng gió hú rít từ các khe hở tạo nên bản nhạc nền kinh dị cho cuộc hành trình của cô.
Cô không chần chừ, dù trái tim đang đập thình thịch đến mức đau đớn.
Trực giác mách bảo cô rằng nơi đây chứa đựng câu trả lời mà Hứa Minh đã cố gắng che giấu suốt nhiều ngày qua.
Cô nhìn thấy một lối đi hẹp dẫn xuống phía dưới, sâu hơn nữa vào lòng những cấu trúc kỹ thuật số này.
Tầng ba của khu vực server không quá cao so với mặt đất thực tế bên ngoài, nhưng trong thế giới ảo này, chiều sâu lại mang ý nghĩa tượng trưng cho sự thật bị chôn vùi.
Tần Duyên ném chiếc đệm mỏng – thứ duy nhất cô còn giữ được từ căn phòng bệnh viện trước khi tỉnh dậy ở đây – xuống phía dưới để làm điểm tiếp đất an toàn.
Cô nhảy xuống.
Cơn rung lắc dữ dội xé toạc cơ thể cô khi chạm đất, nhưng đau đớn ấy lại khiến cô cảm thấy thực hơn bao giờ hết.
Mỗi khớp xương đều kêu lên (phàn nàn), báo hiệu rằng linh hồn của cô đang chịu đựng những va đập không tưởng.
Tần Duyên đứng dậy, lau đi vết máu nhỏ li ti từ khóe môi – một chi tiết kỳ lạ vì trong thế giới ảo, tổn thương vật lý thường chỉ là hình ảnh biểu tượng, nhưng lần này lại khác.
"Đây là nơi," cô thì thầm, giọng nói vang lên với sự quyết đoán hiếm có.
Ánh mắt cô quét qua những bóng tối xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của Hứa Minh hay bất kỳ manh mối nào liên quan đến quá khứ bị xóa nhòa của mình.
Những viên nang ký ức phát sáng mờ ảo từ chương trước giờ đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là những màn hình hiển thị dữ liệu thô, chạy liên tục với tốc độ chóng mặt.
Cô tiến lại gần một trong những cụm server lớn nhất mà cô từng thấy.
Cáp nối chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, và ở trung tâm của nó là một cổng kết nối đang phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo – màu sắc đối lập hoàn toàn với sự ấm áp vàng cam mà Hứa Minh thường tái tạo trong những ký ức giả.
Tần Duyên đưa tay chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của cụm server đó.
Ngay khi tiếp xúc, một luồng dữ liệu mạnh mẽ xộc vào ý thức cô, khiến cô suýt faint đi vì quá tải thông tin.
Tần Duyên bắt đầu chạy, không phải để thoát ra khỏi con hẻm công nghệ này, mà là đi sâu hơn vào lòng nó.
Cô biết rằng Khu Vực 4 có một hệ thống cống rãnh cũ kỹ trong cấu trúc dữ liệu – nơi bị bỏ quên sau khi phiên bản cập nhật mới nhất của thế giới ảo được lắp đặt.
Nếu cô có thể vào đó, cô sẽ tìm thấy lõi trung tâm nơi lưu trữ những ký ức gốc trước khi chúng bị chỉnh sửa hoặc xóa đi bởi Hứa Minh.
Giữa dòng chảy dữ hỗn loạn xung quanh, hình ảnh của Hứa Minh hiện lên trong đầu cô – khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt dịu dàng đến mức đau lòng.
Tại sao anh lại làm vậy?
Tại sao phải hy sinh chính mình để giữ chân một linh hồn đã chết trở về với thế giới ảo này?
Tần Duyên cảm thấy nước mắt nóng hổi chảy xuống má, nhưng cô nhanh chóng lau khô chúng đi.
Cô không có thời gian cho sự yếu đuối.
Thời gian của cô đang cạn kiệt theo từng giây phút trôi qua trên chiếc đồng hồ sinh học nhấp nháy đỏ.
Cô rẽ vào một lối đi hẹp hơn, nơi ánh sáng hầu như không thể xuyên thấu được.
Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn nữa.
Tiếng bước chân của cô vang lên trong sự im lặng tuyệt đối, tạo ra cảm giác cô đơn tột cùng giữa vô số dòng mã code đang chảy trôi bên ngoài bức tường dữ liệu.
Tần Duyên dừng lại một lát để lấy hơi thở, cố gắng bình tĩnh tâm trí mình trước khi tiếp tục khám phá bí ẩn này.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng.
Nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, như thể ai đó đang đi theo sát gót cô mà không muốn bị phát hiện.
Tần Duyên quay người lại thật nhanh, tay siết chặt thành nắm đấm trong vô thức chuẩn bị đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Nhưng không có ai ở đó ngoài bóng tối dày đặc và những tia sáng dữ liệu loé lên ngẫu nhiên từ các khe hở tường server gần đó.
"Cô đang tìm gì vậy?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trước, khiến Tần Duyên giật mình quay lại nhìn về hướng cô vừa đi đến lúc nãy thì thấy một người đàn ông đứng khuất trong bóng tối với dáng vẻ khó đoán định rõ ràng giữa hai trạng thái hiện hữu hay ảo ảnh mờ nhạt như khói sương bay phảng phất qua khung cảnh hoang tàn đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Tần Duyên đóng băng tại chỗ.
Giọng nói đó quá quen thuộc, nhưng lại mang một sắc thái khác hoàn toàn so với những lần gặp gỡ trước đây của cô và Hứa Minh.
Không có sự dịu dàng ẩn giấu trong nỗi đau, cũng không có ánh mắt thương cảm đầy tội lỗi.
Chỉ còn là lạnh lùng – một thứ lạnh lùng đến vô cảm mà Mạc Vân Hi thường sử dụng để thao túng cảm xúc con người.
Ánh sáng từ chiếc đồng hồ trên cổ tay cô bắt đầu mờ dần, không phải do lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên như trước đó, mà giống như thể nó đang bị hút năng lượng bởi nguồn gốc nào đó ẩn nấp trong bóng tối phía trước.
Từ vùng đen kịt sâu thẳm nhất của hành lang dữ liệu này, một bóng người bước ra từ hư vô với dáng vẻ uy nghi và đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù vật lý nào mà cô từng đối mặt ở thế giới thực bên ngoài ranh giới sống chết mơ hồ kia đâu rồi đây!
Đó không phải là Hứa Minh.
Dù gương mặt có phần tương đồng về đường nét thanh tú, nhưng ánh mắt của người đàn ông trước mặt Tần Duyên lại trống rỗng đến đáng sợ – giống như một chiếc vỏ bọc bằng thịt và xương được tạo ra để che giấu sự thiếu vắng hoàn toàn những cảm xúc cơ bản nhất vốn dĩ định nghĩa nên con người chúng ta vậy mà ngay cả khái niệm thời gian sống vĩnh cửu nhưng vô cảm nơi mọi người tồn tại cũng trở thành ảo tưởng khi đứng trước cái chết thực tế đang chờ đợi phía sau cánh cửa bí mật sắp mở ra bất cứ lúc nào trong không khí ngột ngạt nặng nề đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Cô nghĩ mình có thể tìm ra sự thật?" Người đàn ông hỏi, giọng điệu đều đều như thể đang đọc một báo cáo kỹ thuật khô khan thay vì trò chuyện với một sinh mệnh đang hấp hối.
"Hứa Minh đã cố gắng rất nhiều để giữ cô lại ở đây bằng cách tái hiện những ký ức đẹp đẽ nhất có thể xây dựng được từ dữ liệu rác rưởi của quá khứ xa xưa ấy đâu rồi đây!
Nhưng cuối cùng thì tất cả chỉ là ảo ảnh mà thôi khi định mệnh đưa đẩy dồn vào nhau trong hoàn cảnh không lãng mạn chút nào cả giữa hai con người đơn độc lạc lõng nơi thế giới ngầm kỹ thuật số đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua" Tần Duyên cảm thấy tim mình thắt lại vì đau đớn.
Sự thật phũ phàng ấy giống như một cú đấm vào dạ dày, khiến cô suýt quỵ ngã xuống nền bê tông lạnh giá nơi đây đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Anh là ai?" Cô hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững phong thái kiên cường mong manh dễ vỡ tan thành trăm mảnh dưới sức ép của sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Tôi là hiện thân của hệ thống," người đàn ông đáp, bước chậm rãi tiến lại gần cô với những bước chân nhẹ nhàng như thể đang lướt trên mặt nước tĩnh lặng thay vì di chuyển trong không gian ảo giả tạo này nơi chúng ta đang đứng đối diện nhau tại khoảnh khắc quan trọng sẽ quyết định tương lai tồn tại hay hủy diệt hoàn toàn của chính linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Và tôi là người duy nhất có thể cho cô biết lý do vì sao Hứa Minh lại hy sinh tất cả chỉ để giữ chân một bóng ma như cô trong thế giới ảo này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua" Tần Duyên lùi về phía sau, lưng đập vào bức tường server lạnh lẽo và cứng đờ.
Cô không thể tin những gì mình vừa nghe được.
Hứa Minh – người đàn ông cô yêu thương sâu đậm đến mức sẵn sàng đánh đổi cả sự tồn tại của linh hồn – lại chỉ đang cố gắng giữ một bóng ma?
Sự thật ấy giống như dao cạo nhẹ nhàng nhưng đau đớn xé toạc trái tim mong manh dễ vỡ tan thành trăm mảnh dưới sức ép của sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Cô muốn biết thêm?" Người đàn ông – hay hiện thân của hệ thống này – đưa ra một chiếc chip nhỏ li ti phát sáng màu tím nhạt trong lòng bàn tay trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Đây là chip 'Che Chờ'.
Nó có thể tạm thời dừng lại bộ đếm thời gian trên cổ tay cô, ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của ý thức trong thế giới ảo này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua" Tần Duyên nhìn chăm chú vào vật thể kỳ lạ đó với vẻ mặt đầy dè chừng và nghi ngờ sâu sắc bên trong nội tâm kiên cường mong manh dễ vỡ tan thành trăm mảnh dưới sức ép của sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Nhưng có một cái giá phải trả," giọng nói của hắn trở nên trầm lắng hơn, mang theo sự đe dọa ngầm ẩn đáng sợ hơn cả những lời hứa hẹn ngọt ngào trước kia của Hứa Minh nơi thế giới ngầm kỹ thuật số đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Cô sẽ trở thành mục tiêu số một của tất cả các thế lực trong thành phố," hắn nói tiếp, ánh mắt trống rỗng vẫn (định hình) lấy Tần Duyên với sự quan sát lạnh lùng như thể cô chỉ là một thí nghiệm khoa học cần được ghi chép lại cẩn thận thay vì một con người đang trải qua nỗi đau mất mát tột cùng giữa hai trạng thái hiện hữu hay ảo ảnh mờ nhạt như khói sương bay phảng phất qua khung cảnh hoang tàn đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận